[Truyện dài] Tam tai – Chương 5

Chương 5

Ba đồng một mớ tình duyên

Sáu đồng một kẻ hàn huyên cùng mình

Trần Thái Hòa đặt ít thuốc vào ống điếu, vo tròn lại rồi thong thả nhả khói.

“Duyên, đem cho cậu ống nhổ!” nheo mắt, gọi đến hai lần không thấy con bé chạy đến, cậu mới vỗ vỗ đầu. Lú rồi, con bé còn đang dưỡng thương.

Read More »

[Truyện dài] Tam tai – Chương 4

Chương 4

Thật ra, ba năm ở nhà bá hộ Trần, Duyên có rất nhiều thắc mắc, nhưng thị luôn giấu kín trong lòng. Nhà họ Trần này cũng hơi trái khoáy, các cụ không để ý đến cậu Hòa, các cụ thích cô Minh và cậu Trường hơn. Dẫu rằng cậu Hòa là cậu cả, nhưng hình như các cụ chẳng đặt lắm kỳ vọng làm gì.

Nếu như cậu Hòa không phải con ruột của vợ chồng nhà bá hộ, thị còn hiểu được, nhưng đằng này thị từng nghe mẹ mình kể rõ hồi còn làm hàng xóm với họ, bà bá hộ mang cậu nặng nhọc như nào, sinh cậu ra bao nhiêu yêu thương. Hay vì yêu quá mà dung túng buông tuồng cho cậu toàn làm càn? Đến khi cậu lớn, đổ đốn rồi, ông bà bá hộ mới đành kỳ vọng vào hai đứa con thứ nhiều hơn?

Read More »

[Truyện dài] Tam tai – Chương 3

Chương 3:

Đa đoan ai thẹn cho mình

Thiện lành ai hiểu ai tinh ai tường

Trao người một tiếng lòng thương

Người đem người bỏ giữa đường tình tơ

Ôi chao, nào ai biết chuyện lại hóa thành thế này. Ngày hôm ấy, cậu cả Hòa đùng đùng đòi cưới cô Lệ về làm vợ. Lúc cậu đứng giữa sảnh, tuyên bố trước mặt song thân, thị Duyên còn nhìn thấy rõ sự sững sờ của cả hai cụ.

Read More »

[Truyện dài] Tam tai – Chương 2

Chương 2:

“Tên cô là Duyên à?” bà bá hộ Trần nhìn vào tờ giấy làm tin mà hỏi “Trước đấy tên cô là Diêm mà.”

Đứa con gái nhỏ nhắn liền ôm tay cúi đầu dạ một tiếng.

“Dạ, bẩm bà, quả thật tên ban đầu của con là Diêm, nhưng thầy u con thấy khó gọi quá, nên đành chệch âm đi cho dễ gọi ạ.” đứa con gái cẩn thận vâng dạ, lễ phép cùng cực mà đáp lời.

Bà bá hộ gật đầu, cũng trầm ngâm nhìn con bé. Đứa bé này cũng được dạy dỗ cẩn thận. Ánh mắt cũng rất đoan trang, gương mặt sáng sủa xinh đẹp. Nhưng…

Read More »

[Truyện dài] Tam tai – Chương 1

Chương 1:

Trần Thái Hòa có khả năng làm được ba thứ.

Lừa tiền.
Lừa tình.
Lừa chính mình.

Cái trò lừa mình dối người của cậu ấm nhà họ Trần ấy không phải ngày một ngày hai. Lê la khắp chiếu bạc trên huyện dưới làng, cuối cùng khi trở về nhà lại làm như thanh tao đạo mạo. Sống một đời như vậy, kẻ thì khen cậu tài, người thì chê cậu dở. Nhưng lời nói ra vào này nọ cũng chỉ dừng ở bậc thềm nhà họ Trần. Có lọt vào tai cậu, cậu cũng chẳng thèm nghe.

Mà có nghe thấy, có khi cậu cũng chẳng chạnh lòng.

Read More »

Mối quan hệ cộng sinh – Chương 2

Chương 2

Cô không lạ lẫm với sự đổi trắng thay đen của miệng lưỡi thiên hạ. Vậy nên cô không ncái cách người ta bắt đầu đặt ra giả thuyết Tĩnh – một người đàn ông lành như nước ấy bị thu hút bởi Yên – một cô gái có màu sắc rực rỡ so với những màu nhạt trầm ổn bên anh.

Trái dấu hút nhau, họ nói vậy.

Read More »

Mối quan hệ cộng sinh – Chương 1

Cô với anh ở cạnh nhau vì mọi người thấy họ hợp.

“Đẹp đôi!”, đại loại thế! Mọi thứ xoay quanh cô và anh đúng theo truyền thuyết media: fan service.

Ví như một ngày, nhất định cô phải đăng lên một bức ảnh về bất cứ vật dụng nhỏ xinh nào đó, caption luôn kèm một emo trái tim nhẹ nhàng và dòng chữ “cảm ơn anh!”

Anh gần như sẽ không đăng bất cứ thứ gì về cô, nhưng luôn luôn thả tim vào ảnh của cô. Đôi lúc khi đi xa, sẽ chụp ảnh bầu trời nơi đó, caption rất đơn giản “Gửi em bầu trời nơi anh đứng. Không có em…”

Người ngoài nhìn vào thấy biết bao nhiêu nhẹ nhàng, bao nhiêu nâng niu, chỉ có họ mới cảm thấy chán ghét cỡ nào với những câu thoại giả dối mà họ vẫn thường bày ra cho công chúng.

Read More »