[Truyện dài] Bán duyên – Chương 33

Chương 33: Một nửa chặng đường

Đôi lúc Bùn Nhơ tự vấn liệu hắn có tàn nhẫn không. Hắn tự nhẩm lại vô vàn khế ước của mình, sau đó nhìn lên trời xanh vợi mà cười nhạt. Vì hắn vẫn biết đáp án mà.

Hắn không tàn nhẫn, có điều thế gian vô tình, hắn chỉ thuận thế nước đẩy thuyền trôi mà vô tình cùng thôi.

Tiếng nước róc rách sau lớp lá rừng rợp ngợp khiến Bùn Nhơ thoát khỏi suy nghĩ của mình. Lâu rồi không đến nơi này, hắn không nghĩ ngày mà hắn xuất hiện ở nơi đây lại là ngày đẹp trời như thế.

Read More »

Chén canh Mạnh Bà – chương 3

Chương 3. Văn thư gây họa

Mạnh Bà tên là gì không ai rõ. Ai lại thèm quan tâm đến tên của Mạnh Bà cơ chứ, chỉ là người giao canh thôi mà. Nhưng sự đời, có những chuyện tưởng chừng như không đáng quan tâm lắm ấy, lúc nhìn ra thì thứ không đáng lại hóa thành một vấn đề vô cùng to lớn.

Mạnh Bà chỉ là chức vụ. Phán Quan cũng chỉ là chức vụ, Diêm La đại vương cũng chỉ là chức vụ. Người đời gọi chức vụ quen rồi nên họ lại ngỡ đó là tên riêng. Sự tình này vốn chẳng có gì rầu rĩ nếu như dạo gần đây địa ngục không truyền tay nhau một văn thư.

Văn thư điểm năm chữ rõ ràng mạch lạc “Tình duyên của Mạnh Bà.”

Read More »

Chén canh Mạnh Bà – chương 2

Chương 2. Rặng đá tam sinh

“Đá Tam Sinh đâu, tôi muốn biết kiếp sau tôi sẽ làm gì.”

Mở mắt đầu ngày, vừa mới đẩy cánh cửa ra đón chờ những vong hồn rơi xuống, oan hồn đầu tiên đã khiến nàng muốn phá luôn phủ, bỏ luôn việc mà về nhà ngủ rồi.

“Cái gì cơ?” nàng chớp mắt.

“Đá tam sinh. Chúng sinh bảo đá tam sinh đặt dưới chân cầu Nại Hà, bên trang viên Mạnh Bà, ai đến, nhìn lên đá Tam Sinh sẽ biết được chuyện kiếp trước kiếp sau của mình mà.” linh hồn mới xuống âm phủ hồn nhiên đáp lại “mà cô là ai, Mạnh Bà đâu, gọi ra đây cho tôi.”

:D???

Read More »

Chén canh Mạnh Bà – Chương 1

Chương 1. Nhảy xuống Vong xuyên

Nàng làm Mạnh Bà lâu như vậy rồi mà bây giờ nàng mới biết trên trần thế rỉ tai nhau rằng vong xuyên chứa cô hồn vì những kẻ muốn tìm người thương, muốn lưu trí nhớ mà tự lao mình xuống đó, sau ngàn năm ái tình không thuyên giảm sẽ chạy lên trần thế tìm người thương.

Lúc nghe được, nàng suýt nữa làm đổ cả nồi canh mình mới nấu.

Họ còn truyền tai nhau rằng canh nàng nấu là lấy từ nước xông Vong mà ra.

Trần thế điên rồi. Nơi thác linh hồn nàng lại còn múc lấy làm canh, bên trên quên cái gì gọi là vệ sinh an toàn thực phẩm à? Trên đó ăn bẩn xong đổ cho dưới âm phủ cũng có thể ăn mấy thứ tanh tưởi như vậy sao?

Read More »

[Truyện dài] Bán duyên – Chương 32: Bàn cờ

Chương 32: Bàn cờ

Ve vẻ vè ve

Ai có từng nghe

Câu chuyện thiếu nữ

Bởi mớ duyên sai

Mà lầm mà lạc

Mà rơi mà rạc

Đánh bạc cùng ma

Hát ca cùng quỷ

Mà lụy mà thương

Mà vương tơ rách

Lại trách ông trời

Đặt người lầm lối

Nào biết lôi thôi

Hóa ra vận mệnh…

—o.0.o—

Read More »

Bán duyên – Chương 31: Vạn năm sầu

Chương 31: Vạn năm sầu

Đàn kia ai gảy mà nghe

Sáo kia ai thổi mà che tiếng lòng

Tình ai như mớ bòng bong

Tình ai chan chứa trong lòng chẳng than

Có một câu mà chao đi chao lại, đến khi mắt nhắm miệng cười nơi chín suối mà vẫn không dám thốt nên. Ngày đó, địa ngục lại đón chào thêm oán khí. Hắc bạch vô thường lúc đem oán khí này về còn điểm một dòng đỏ chót trong sổ công vụ của mình “Chưa quên được oán hận!”.

Read More »