Truyện

Tần Vy – Văn án

Tần Vy

Lục Ân

Người nói đời ta sẽ mãi mãi cô đơn.

Ta nhìn ngươi, sâu thẳm, mắt ngươi sâu hun hút, đẹp, buồn, một lúc sau hóa thành vô cảm. Ta khóc, ngươi cười, lặng lẽ ôm ta, là ru ta, hay tim ngươi cũng đã hóa những mảng nát rời.

Ta không yêu ngươi.

Ngươi yêu ta.

Nước mắt ta là ngươi gạt, nụ cười méo xệch của ta, là ngươi xóa, ngươi như thế, ta không đau lòng sao được. Nếu

có thể, nếu tim ta có cái gọi là yêu, ta nguyện đem nó cho ngươi. Chỉ là ta không thể. Tần Vy ta không thể yêu. Tim ta không thể yêu, đau đớn của ta, mình ta ôm trọn, đau đớn của ngươi, làm thế nào để mình ta gánh?

Nếu ngày đó, không phải ta mềm lòng, nếu ngày đó, ta đủ lí trí hơn, ta biết rằng, nỗi đau hôm nay, không đến nỗi khó nhọc với ta như vậy. Cũng không hại ngươi đến muốn đau cũng khôn thể.

Ngươi à, ta ghét Tần Vy!

Ta là Tần Vy, ngươi cũng biết hai tiếng “Tần Vy” ngân lên, là điều gì sẽ đến. Đau ngươi, đau ta, đoản ca của một buổi sáng lạnh lùng. Gặp ngươi, gặp ta, khúc nhân duyên dang dở chưa kết thành.

Câu chuyện của ta, câu chuyện của ngươi, và câu chuyển cả chúng ta, không phải ta viết, là Tần Vy. Tần Vy…

Ta đau, ngươi đau.

Không kết thúc. Ta biết. Cô đơn, không phải một khắc. Là trăm năm, là mãn kiếp. Là nỗi đau của một tháng năm chênh chao. Bóng hồng rơi tan trong bóng nước. Ta chưa bao giờ để ngươi hối hận, ta chưa bao giờ để ta hối hận. Là đau. Tần Vy ta đã làm đau cả hai rồi.

Khúc hoa của ngươi, đoản tiêu của ta. Ta giết. Giết!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s