Truyện

Tần Vy – Chap 1

Vĩnh Thận năm thứ năm, Hòa Vân Quốc.

Kinh thành Mộc Đản.

Cung Liên Tọa.

Tháng mười.

Trăng lên, đổ xuống hoàng cung màu bạc lạnh lùng hoa lệ, dốc vào người ta thứ ánh sáng huyền vi của đất trời, cũng là rưới lên người ta mùi máu. Kiếm trong tay, cũng lóe lên ánh sáng lập lèo huyết dụ. Trăng lên, mệnh tàn, ta cười lạnh lùng nhìn thân xác dưới chân ta. Từng chút, từng chút, ta trả các người về với nơi cát bụi, ta trả các người cuộc sống tự do. Ta giết các người, để một ngày nào đó, tay ta không nhuốm máu nữ nhi, cũng không nặng mùi tanh của trẻ nhỏ. Ta giết các người, là để bảo toàn tính mạng cho ta, và cho thân nhân các người.

Là để bảo vệ ta.

Ta không cười. ta không nhớ lần cuối ta cười là khi nào, ta chỉ nhớ khoảnh khắc máu các người bắn vào ta, tiếng la không kịp thốt, đột nhiên mãn nguyện, đột nhiên làm ta rung động, cảm giác gì, rút cục ta cũng không hay, chỉ biết rằng, ta thật sự bị rung động.

Trăng bạc, máu, ta, và hoàng cung quỷ quái này. Ta sẽ đi.

Ngày hôm sau, tin tức sát thủ trong cung lan khắp kinh thành

Hoàng đế bình thản nhìn xác, không hỏi han, không truy cứu

Tất cả cất giữ vào bí mật

Chỉ lan truyền tin tức kẻ sát nhân trốn thoát, triều đình đang làm rõ

Cũng kết thúc những cái chết mập mờ, theo những cách hồ nghi

Mà dân gian truyền miệng nhau rằng

Là do một phi tử điên của Người sát hại.

Dân gian là dân gian!

Ta mỉm cười. Hoàng đế cũng biết đến hai chữ “ân huệ”. Không uổng công ta đã từng chút, từng chút phục vụ Người, càng không uổng công cho những tháng năm dài rộng của ta. Ta cảm tạ người, cũng là cảm tạ lối thoát cuối cùng cho cái chữ “tâm”.

Ta đi.

Rồi sẽ không quay về nơi mà ta ruồng bỏ. Chỉ là một vài cái chết, chỉ là âm mưu chốn thâm cung, ta không xen vào, ta chỉ làm mọi thứ, cốt để Ninh nhi của ta không bao giờ bị ám hại. Tỉ tỉ của nó là ta: Tần Vy.

Ta không tài giỏi gì, võ công ta hầu như chỉ là dạng võ công nghèo nàn, cũng không giỏi dụng độc, chỉ là khả năng giết người của ta, là thiên bẩm. Người ta không tin ta giết. Ta không có sát khí. Hoàng thượng từng nói, thứ gì đó của ta nó trong sáng đến độ lấn át đi tà niệm của ta. Ta lắng nghe, mỉm cười. Ta trở thành công cụ giết người từ đó, chỉ với nguyện vọng duy nhất: tự do.

Và khi ta tự do, ta chợt nhận ra, trên đời này, không có cách nào làm ta sung sướng được. Ta lui về núi rừng, nơi hoang vu heo hút nhất, nơi hiểm trở vô cùng. Vách đá càng cheo leo, ta càng an tâm, hốc núi càng hẻo lánh, ta càng thấy u tịnh. Ta hài lòng, ở nơi này, chỉ có ta, có đất, có trời, biệt ly nhân gian, xa rời thế tục, chỉ có mình ta. Ta hài lòng, ta nhẹ nhõm. Năm đó, ta hai mươi tuổi, lạnh lùng cao ngạo, thuẩn khiết trắng trong. Và nhuốm máu. Ta bình thản sống qua ngày, săn bắn, hái lượm, tự dựng nhà trên cây, tự chong đèn viết sách. Ta tắm suối, ta ngắm trăng, ung dung đến thoảng thốt, nhanh chóng nhận ra, thời gian bình lặng, thật cô độc xiết bao.

Nhưng thà thế. Ta chọn cô độc, còn hơn là hại người.

Mùa đông năm đó, tuyết đổ nhiều, ta chênh vênh trên vách núi, ngắm tuyết buông mình xuống vực thẳm. Mùa đông năm đó, gió lạnh về, cảnh vật xác xơ, hiu quạnh. Ta nhìn quanh, chỉ có ta, một thân áo đỏ, rực rỡ trong nền tuyết thanh thoát. Cười lạ lùng.

Ta thổi tiêu, dăm ba ngày ta lại thổi, để ai oán, để khóc thương, để tự dằn vặt mình, cho đến cuối đời, con tim lạnh giá của ta vẫn không còn một chút hoài niệm nào về “cái đẹp”.

—o.0.o—

Mùa xuân, Vinh Thận năm thứ sáu.

Hòa Vân Quốc

Danh Thụy Sơn.

Hoa đào nở, đẹp ngỡ ngàng khi tuyết vừa tan. Ta nhìn hoa, cũng chẳng biết ta có phúc hay phận gì không, nhưng cũng là một lần an ủi. Khi cô đơn, ta thế này đã là sung sướng lắm. Mùa xuân năm ấy, ta tròn hai mươi.

Ta từng nghe người khác nói về ta. Một nữ nhân thanh mảnh gầy guộc. Da trắng và môi đỏ, ánh mắt lạnh lùng tuyệt nhiên vô tình. Ta chậm rãi và thong thả, đến mức cả Đế vương cũng chùn bước khi thấy ta. Cung quy lạnh lùng, ta cũng lạnh bạc, Hoàng đế lại quá nuông chiều, cuộc sống của ta bỗng quen với sự bình thản. Chỉ có ban đêm, thay người hành sự. Từng cái chết, từng cái, từng cái, đều được ta sắp xếp dễ dàng, khéo léo cho người đặt tội vào những kẻ có âm mưu. Âm mưu chốn hậu cung hay âm mưu tạo phản thì cũng thế, cũng là một tay ta dọn dẹp, Hòa Vân Quốc, dù sao cũng là quê hương của ta.

Ta vừa đi vừa nghĩ, vách núi này, với ta, nó thân thuộc lắm rồi. Trước khi vào cung, ta từng ở đây ba năm. Xuất cung rồi, ta lại về đây, còn nơi nào ta không biết hay không? Chẳng mấy chốc đã xuống chân núi, nhìn lên, bật cười, cao đến thế này, nếu một ngày ta có thể tự do lao xuống, hẳn sẽ là một cảnh tượng mĩ lệ tuyệt vời.

Tiếng vó ngựa vang lên, ta tần ngần ngắm nhìn, một đoàn người phi nước đại qua vách này sao? Ta nhíu mày, thánh địa cô tịch của ta, từ bao giờ bị xâm phạm bởi những kẻ như thế? ta không có khả năng giết, nhưng ta có khả năng hại. Ta cười, nhìn qua, cũng chẳng có gì, thôi thì…

Trâm cài đầu vung vãi, đến dải áo cũng bị nới lỏng, ta bôi nước bọt khắp mặt mày, rồi gục xuống, tiện tay, lấy thêm cục đá đập vào đầu. Lâu lắm không chịu đau, ta thử xem sao. Quả nhiên, đau thật!

“Cô nương, cô nương…”

Ta cười trong tâm tưởng, thấy chưa, ta biết sẽ phải dừng lại. Nếu không vì thương hại, chắc chắn cũng là hỏi đường.

“Cô nương…”

Ta chậm rải chớp mi mắt, biểu đạt tuyệt vời của một người bị thương rồi ngất, ta nếu không làm được sát thủ, cũng có thể đi hát tuồng. Đóng đạt vô cùng.

“Tại hạ thất lễ, mong cô nướng sá tội.”

“Đa tạ công tử cứu mạng” ta thều thào nói, trước hết, phải làm ra vẻ không biết gì, hoảng sợ đến không màng quy tắc nam nữ này nọ kia. Ta gắng gượng ngồi dậy rồi yếu ớt khuỵu xuống, ta biết hắn sẽ đỡ ta, ta không lầm, hắn vội vàng giữ ta và bồng ta lên, bộ dạng vô cùng hoảng hốt và bối rối.

“Xin thứ lỗi cho tại hạ đã động tay, nhưng cô nương đang bị thương, lên ngựa đã.”

Ơ này… này, ta chỉ muốn giả vờ, rồi sau đó tung áo bay lên như yêu nghiệt, đứng lơ lửng trên không chung để dọa các người mà thôi, sao phải đưa ta đi làm gì? Ta lắc đầu, cố gắng cự tuyệt, lại thêm một lần cất giọng.

“Công tử, xin người đừng đưa tôi đi đâu cả, nhà tôi ở trên kia, cũng chỉ là vô tình bị thương…” ta dừng lại thở dốc, giả vờ hụt hơi ta đâm ra cũng hụt hơi thật “Mong công tử đưa ta lên nhà, ở trên đó, ta tự biết phải lo cho bản thân.”

“Cái này…”

Hắn ngần ngừ, ta cũng chẳng biết nói gì, ngoài chớp mắt và nhỏ lệ.

“Tiểu nữ không dám rời nhà quá xa, mong công tử đưa trả tiểu nữ về.”

Ta không biết hắn ngu ngốc thật hay không, ta chỉ biết hắn nhìn ta, lãnh cảm cùng cực, cũng là nghi vấn cùng cực. Yên tâm, ta sẽ không giết người vội vã. Chỉ là…

Hắn bồng ta đi lên, con đường mòn ta đi lại hàng ngày cũng vừa đủ để hắn bồng ta trên lưng, ta cười, nửa đường, ta nhờ hắn dừng lại.

“Công tử, đến đây là được rồi. Cảm tạ công tử.”

Ta cười. Hắn đỡ ta xuống, nhìn ta. Nhùn mình ta chỉ về phía dưới.

“Đường xuống bây giờ sẽ khó khăn, công tử hãy cứ từ tốn chậm rãi, để ý xung quanh, thú dữ ở đây không có, nhưng rắn rết thì nhiều, tiểu nữ xin phép.”

Ta dứt lời, phất áo quay lưng chậm rãi đi lên. Dừng lại tại thân cây tùng mọc nghiêng, quay lại, ta nhếch mép. Kéo cành cây xuống, đường núi trượt dài và đá sỏi chợt từ nửa dốc xuống lăn đều đặn. Ta sống ở đây, cũng là có ý cả đấy chứ. Hắn giật mình, chả biết lăn được xuống núi hay chạy được xuống, ta cũng không quan tâm, gạt cần bẫy thêm lần nữa, cây và hoa xếp lại thành từng đoạn, là mê cung của ta, ngăn ta đi, ngăn người đến.

Ta đứng trên vách núi, mỉm cười nhìn xuống, đoàn người từ dưới đáy, uất hận nhìn lên, thôi thì là một lần vô tình, ta tha tội, ta ném xuống chiếc khăn của ta, nếu thông minh, chắc các người sẽ ra khỏi đây trước đêm nay.

Ta chẳng bận lòng, lui vào nhà, bình thản châm trà chờ hoàng hôn. Đến khi nào, Tần Vy mới thôi những nỗi buồn nhỏ nhặt?

Những ngày sau đó, sự ẩn dật của ta đột ngột bị xáo trộn, Hoàng Thượng mời ta về ba ngày để dự hôn lễ của Ninh nhi. Ta câm lặng. Tờ thiệp đỏ vàng sáng lấp lánh trên tay ta, bên trong, còn bức mật thư nhờ ta làm sát thủ.

Là lần cuối. lần cuối ư? Chẳng phải trước đó đã là lần cuối rồi còn gì. Ta đặt thiệp mời sang bên, mỉm cười thỉnh người đưa tin hãy về trước, ta sẽ suy nghĩ sau. Gã rời đi, ta chậm rãi gảy đàn. Nếu như là giết người vì Ninh nhi, ta sẵn sàng, nhưng…

Đầu xuân nămVĩnh Thận thứ sáu

Quận Chúa Lãm Hy Ninh thành hôn với Vương Gia Thân Quốc

Bắt đầu giai đoạn hòa hảo cho hai nước Hòa – Thân

Ta nhận lời, chỉ xuất hiện trong vai vũ nữ. Lặng lẽ làm nền trong đám tiệc tưng bừng hôm đó, chỉ là một vai diễn váy trắng đeo mặt nạ, ta cũng không để tâm. Tầm mắt ta giao với cái nhìn của Hoàng đế, ta thở dài. Là ngươi đưa ta đến con đường này, đâu cần phải thương cảm ta. Hoàng cung này, ta có gì luyến tiếc?

Tần Vy ta một đời chỉ cầu mong tìm thấy người yêu ta. Là thấu hiểu ta, lặng lẽ khóc vì ta, có gì hay khi ngươi hứa hẹn với ta hai từ “phú quý”, ta cần sao?

Ừ, đời ta cô đơn.

Tiếng nhạc tấu lên, tân nương tân lang nắm tay nhau hưởng lạc. Ta mỉm cười đứng lén nhìn em rời xa chốn lạnh lùng này để trở về với cuộc sống bên người em yêu. Trăm năm hạnh phúc. Ta cười. Nghiêng đầu, tóc ta bay, nhòa lệ. Ta chúc phúc cho em, tiểu muội của ta.

Ta quay lưng, khi mây che kín bầu trời, ta sẽ làm nốt viêc của mình.

2 thoughts on “Tần Vy – Chap 1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s