Truyện

Tần Vy – chap 4

Đại lễ thành hôn.

Ta không biết quang cảnh xung quanh thế nào, chỉ biết ta bị đánh thức từ canh tư, thay y phục hoa lệ. Váy dài rực rỡ, hồng bào đỏ thắm choàng trên vai ta, mũ miện ba con phượng đặt trên đầu, trâm ngọc rủ xuống vai, khoác lên người không biết bao nhiêu thứ xiêm y lộng lẫy. Đại lễ thành hôn của công chúa, ta nghĩ rằng nó là cực hình thì đúng hơn.

Ta ngồi trước gương cho đến canh năm, khi tiếng trống tàn đêm vang lên, ta mới được phép đứng dậy, lụa đỏ mỏng tang che nửa khuôn mặt, ta được hai vị công công đỡ đi dọc các tẩm cung. Đầu tiên là cung Thái hậu.

Ta bước vào, ánh mắt của người trìu mến nhìn ta, ta chậm rãi cẩn trọng đướng trước mặt người, nhún mình rồi mới quỳ xuống lạy chín lạy. Sau đó lại từ tốn đứng lên bưng tách trà bích loa xuân thượng hạng dâng lên người. Người nhận lấy, dịu dàng vỗ vào tay ta. Ta hiểu… ta cười.

Rồi ta vấn an Hoàng thượng, cũng lần lượt như thế, chẳng mấy chốc mà hết nửa ngày trời.

Ta lại về thay y phục.

Y phục, y phục, quy tắc, quy tắc, cả đời ta, rút cục phải làm sao để có thể thoát khỏi nợ nần trói buộc này. Ta gần như muốn phát điên, thậm chí ngay cả phu quân chắc gì ta đã có thể sống chung. Tại sao lại đem ta đi, tại sao lại bán ta cho đất nước sắp lụi tàn để bắt ta vực nó dậy? Tại sao phải để ta phò trợ phu quân ta chưa thấy bao giờ trở thành đế vương.

Ta phẫn uất nhìn chằm chằm vào mỹ nữ trong gương. Không phải ta! Không phải ta! Cung nữ nhìn ta, e ngại rụt rè, lên tiếng nhắc nhở ta cẩn thận. Ta thở dài, rồi mặc họ vần ta ra làm thêm đủ thứ nữa. Trâm vàng, áo ngọc, mũ miện. Ta lần nữa xuất hiện tại chính điện, lần này trùm vải đỏ lên. Lần này là bà mối dắt, lần này, ta khấu đầu trước đế vương và hưởng lời chúc tụng của bá quan văn võ. Lần này, một bàn tay lạ nắm tay ta.

Quãng thời gian trên đường đến Thanh Quốc kéo dài lâu hơn ta nghĩ. Suốt thời gian đó, ta chỉ ngồi trong xe, hoặc giả có ra ngoài thì cũng không thấy phu quân của ta đâu cả. Tất cả là vì tục lệ phu thê không được thấy nhau trước đêm động phòng. Ta thở dài. Cũng được, chắc hắn cũng chả thích thú gì một kẻ như ta. Ta cũng thế, ít gặp càng hay… Mà không, đâu thể ít gặp. Ta còn phải giúp hắn giành giang sơn.

Ba tuần ròng rã qua đi, ta ngoại trừ sự tĩnh tâm và mệt mỏi, hoàn toàn không đạt được điều gì. Chỉ biết khi đến nơi, ta chỉ được phép nghỉ trong hai canh giờ để bắt đầu hôn lễ tại Thanh quốc. Lần nữa, rồi lần nữa, ta cũng coi như là có việc để làm. Thật sự cung quy sinh ra để làm gì? Tự nghĩ nếu như ta có thể phò tá thành công phu quân… khoan… ta chưa biết tên kẻ tự xưng là chồng mình.

Như tiếng sét đánh ngang tai, ta ngẩn ngơ cay đắng lắc lắc đầu. Có nương tử nào như ta? Mặt phu quân không biết, tên không hay. Rồi nếu như ta thành hoàng hậu, sẽ là kẻ tội nhân thiên cổ vì không biết chồng mình là ai. Ta cười, rồi một lần nữa cài trâm phượng lên đầu, chiếc mũ vương phi của Hoàng tử được đặt lên đầu ta, vừa vặn kinh ngạc. Nhắm mắt lại, mở mắt ra, một lần nữa ta lại ngẩn ngơ trước dung nhan của mình.

Hoàng Thượng đã từng nói trên người ta có một loại khí trong sạch. Tuyệt đối không sai. Ta ngẩn người nhìn bản thân mình trong gương. Trong sạch đến mức ta cũng nhầm tưởng rằng ta chưa từng giết người. Thật ra, ta đã giết rất nhiều người, cũng biết bản thân đã phạm rất nhiều lỗi lầm mà đạo Phật tránh. Nhưng lần này, ta tin với dung nhan này, ta có thể đánh lừa được rất nhiều người, thậm chí đánh lừa cả ta.

Tục lệ Thanh quốc không buộc nương tử phải trùm khăn qua mặt. Ta chỉ cần mặc chiếc vân bào sang trọng và đội mũ miện rực rỡ nhất để ra mắt Quân thần văn võ mà thôi.

Ta hít một hơi thật sâu rồi theo bước chân của các cung nô lên kiệu hoa, qua rất nhiều con đường, cung cấm, ta mới đến được đại điện, và từ tốn bước xuống. Vén rèm ra, ta ngẩn ngơ trước người đỡ ta xuống.

“Lục Ân? Là ngươi?”

Rồi ta mới nhìn lại hỉ phục trên người hắn. Thoảng thốt giây lát, ta cười ơ hờ.

“Ngươi là phu quân của ta?”

Đêm tân hôn, ta gần như ngạt thở. Ngồi một chỗ mà ta thật sự không yên lòng. Nửa muốn chạy trốn, nửa muốn ở lại hét vào mặt hắn và hỏi tại sao. Rồi cuối cùng, ta chọn cam chịu. Ta đợi đên khoảnh khắc hắn bước vào phòng, nhấc tấm khăn che đi khuôn mặt ta.

Hắn cười khổ.

Còn ta, thu tay vào lòng mình, không động tĩnh.

“Tần Vy, ta xin lỗi cô!”

“Phu quân…” ta nhẹ nhàng lên tiếng, bản thân không hề biết rằng mình còn có khả năng đóng kịch tài giỏi như thế “Ngài đừng tự trách mình, muôn phần đều là từ thiếp mà ra, đã không thể cho ngài hạnh phúc.”

Lục Ân nhìn ta, ta mỉm cười nhẹ nhàng rồi bỏ mũ phượng xuống, bình thản gỡ tóc nằm lên giường. Hắn nhìn ta, cũng ậm ừ cho qua. Đột nhiên, ta nhớ tới lời của công chúa đã nói “tỷ tỷ, muôn vàn lần muội mong tỷ hạnh phúc.”

Hạnh phúc?

Họa chăng đó là khi ta nắm lấy tự do của chính mình

Đêm hôm ấy, người có thể ngủ ngon chỉ có thể là các vương phi khác. Nàng và hắn, bình thản nhắm mắt cho qua mọi chuyện. Sáng sớm, hắn đi từ lâu, nàng ngồi dậy, bình thản cắn nhẹ ngón tay nhỏ máu lên tấm khăn màu trắng đặt trên giường. Thầm cười mỉa mai cho cuộc sống sắp tới. Phủ của tam hoàng tử cách hoàng cung không xa. Luật lệ của đất nước này cũng không cần con dâu đến vấn an ngay buổi sáng, chỉ có bữa chiều mới bắt đầu tụ họp tại một bữa ăn trong hoàng cung. Tần Vy biết thế, nàng đành chuẩn bị mọi thứ một cách chu toàn rồi mới bắt đầu viết thư gửi về cho Hoàng đế.

Bầu trời Thanh quốc luôn có sự biến đổi lạ kì về mưa và nắng. Nàng nhăn mày khi mây đen kéo đến rồi nhàm chán bước vào trong. Lẽ ra, bây giờ nàng phải dịch dung rồi thám thính hoàng cung Thanh quốc chứ không phải âm thầm ngồi thưởng trả ngắm mưa.

“Phu quân, chàng đã về.” Tần Vy cười nhẹ nhàng, không quay lại phía sau, đôi mắt tựa hồ cũng không đặt cảnh sắc vào mắt.

“Tần Vy!”

“Gọi thiếp là Tinh nhi. Tên thiếp là Vương Ý Tinh.” Nàng đặt chén xuống bàn, bình thản đứng lên quay người lại, nhìn người đàn ông trươc mặt không khỏi cảm thấy đau lòng.

“Ngoài này lạnh, nàng vào trong đi.” Lục Ân thở dài, chậm rãi nói.

Tần Vy cười, đưa tay lên khẽ chấm nước trên gương mặt phu quân, mỉm cười đây thâm ý. Lục Ân đứng yên, cũng ôn nhu cầm lấy tay nàng và hôn nhẹ. Tình cảm trông qua thực sự rất mặn nồng.

“Người bên kia đi chưa?” nàng mấp máy môi, từ tốn rút tay mình ra và dắt chàng ngồi xuống, bản thân mình cũng tự động thu người vào lòng chàng, có chút dựa dẫm.

“Đó là mật thám của nhị ca. Nàng ta tên là Tô Lan, đã vào phủ được hai tháng.”

“Quả là một nữ nhân nhỏ nhắn đáng yêu.” Tần Vy nhoẻn miệng cười, tình tứ rúc vào cổ của Lục Ân, tiếp tục thì thầm, còn không quên tự làm mặt mình đỏ ửng “Chiều nay trong cung sẽ có những ai?”

“Thái hậu, phụ vương, hoàng hậu là mẫu thân của Đại hoàng tử, Nhan Phi là mẫu thân của nhị ca. Cùng hai huynh đệ ta và vương phi của họ.”

“Đã biết… nói qua cho ta nghe về hai vị vương phi của hai hoàng tử đi.”

“Đều là những kẻ thâm sâu khó lường, ta hy vọng nàng tìm ra nguyên lai họ là những kẻ như thế nào.” Hắn đặt lên trán nàng một nụ hôn, nàng lại vờ thẹn thùng đánh nhẹ vào người hắn.

“Đã biết.”

Nàng đã dẫn sang đây không chỉ một người mà còn vài người thân tín. Trong cung, kẻ thân cận hầu hạ nàng rất nhiều, đều do chính nàng thân chinh tìm hiểu họ. cũng chính nàng đào tạo họ. Ngậm thiếp đỏ lên môi, nàng soi gương, buông một tiếng gọi nhẹ nhàng.

“Ly An!”

“Có nô tì.” Người con gái xinh xắn từ ngoài cửa bước vào, cúi mình trước nàng.

“Không cần đa lễ vậy đâu. Ngươi giúp ta mang hai tấm vải này đến vương phủ của đại hoàng tử và nhị hoàng tử, nói rằng có người thầm mến mộ dâng tặng. Nhớ là đích thân ngươi mang đi và tuyệt đối không để ai phát hiện ra ngươi đi ra từ phủ chúng ta.”

“Vâng, nô tì đã hiểu, nhưng tấm vải nào mang đến nhà ai ạ?”

“Tấm nào cũng được, tùy ngươi lựa.” Tần Vy không quay lại, nàng kết nhánh tóc mình rồi vòng lên đầu, cài trâm hờ hững trên búi tóc đen nhánh. Nhìn Ly An đi ra, lòng nàng không khỏi có chút vui mừng. Một phép thử nhỏ cho việc dò xét về hai vị vương phi.

Nàng bình tĩnh đi quanh phủ. Kì thực, phủ của tam hoàng tử rất nhỏ. Chỉ có một gian nhà chính để tiếp khách, vài ba người hầu cùng một căn bếp cách không xa phòng ngủ của hai người. Thư phòng lại sát vách, nàng âm thầm đánh giá rồi ngẫm nghĩ.

“Một nơi như thế này, tại sao lại có nhiều kẻ dòm ngó đến thế.”

Đánh giá xung quanh, nàng cẩn thận đi tìm quản gia và tra xem số nhân lực trong phủ là bao nhiêu, quả nhiên không quá mười người, nhưng hôm nay, nàng đếm sơ qua đã có sơ sơ hơn chục kẻ lạ mặt lảng vảng.

“Hoặc là thuật dịch dung, hoặc là có mật đạo.”

Hỏi ra mới biết, xưa kia, trước khi Tiên hoàng lên ngôi, nơi này từng là một doanh trại quân đội. Nói qua như vậy, nàng càng chắc chắn cho cơ sở của mình. Điều lạ là Lục Ân, chẳng lẽ chàng ta không nhận ra.

“Phu quân, chàng có ở trong không?”

“Tinh nhi à, nàng vào đi!”

Tần Vy đẩy cửa, thấy hắn đang im lặng đọc văn thư. Một thân bạch y nho nhã, nàng đột ngột lại thấy không quen mắt. Lúc ở cùng nàng trên Danh Thụy, chẳng phải hắn luôn mặc áo nâu hoặc đen sao.

Bỏ qua, nàng từ tốn đặt bát canh xuống cạnh hắn, mỉm cười.

“Phu quân, chàng ăn trước đi đã, trưa nay chàng đã không ăn uống gì rồi.”

“Chẳng phải chỉ nửa canh giờ nữa là đến lúc vấn an phụ vương sao?”

“chàng nghĩ liệu chúng ta có ăn no không?” nàng cười ý nhị, rồi ngồi xuống lòng chàng. “Ăn mau đi, thiếp cũng cho người hấp một chút đồ ăn nhanh rồi. cũng đã làm xong bánh ngọt, lát về, chàng có thể ăn một ít.”

“Nàng thật chu đáo Tinh nhi!”

“Chăm sóc phu quân là việc cần làm của mọi thê tử.” Nàng ngồi vào lòng hắn, lật giở những tờ giấy trên bàn rồi cười cợt “Về chính trị ta thật sự không hiểu, phu quân, chàng không thấy mệt sao?”

“Ta làm cũng đã quen rồi, phụ giúp được hai ca ca và phụ vương phần nào ta cũng thấy mình đỡ vô dụng.” Lục Ân đặt lên tóc nàng một nụ hôn nhẹ, cũng ôn nhu siết lấy nàng, đáy mắt thoáng một cái nhìn lạnh nhạt về phía ngoài thư phòng. Tần Vy biết ý, cũng dựa dẫm vào, rồi sau đó lại ra vẻ lém lỉnh đút canh cho Lục Ân. Hắn cũng không chối từ, bình thản ngắm nhìn nàng, từng cử chỉ, từng nét mặt đều âm thầm khắc cốt ghi tâm.

“Ân…” nàng nhẹ nhàng nói, rồi cũng rời đi nhanh chóng khi nhận ra bát canh đã hết, lúc ra cửa, còn cố ý chậm lại, nhìn vào trong đầy lưu luyến, cũng là để ngầm theo dõi dáng người của kẻ đứng ngoài thư phòng ban nãy. Nàng cười trong tâm ý rồi đi thay đồ.

Buổi gặp mặt đầu tiên, tuyệt đối không thể để người ta nghi ngờ nàng.

Nàng lựa chọn một bộ áo muôn phần rực rỡ. Nền áo đỏ, điểm chim hồng tước thêu màu hồng rực, cùng những sợi chỉ vàng đan xen lên nhau. Nàng cũng cài trâm quá đỗi xa hoa, một cây trâm với mười chín hạt châu rồi điểm xuyết những viên kim cương nhỏ nhắn quanh búi tóc với kiểu dáng đang thịnh hành ở Thanh Quốc. Ngắm mình trong gương, tuy có chút không thuận mắt nhưng cũng thấy hài lòng về mặt nạ này của nàng.

Càng tỏ vẻ mình là công chúa cao ngạo ngốc ngếch trong chính trị và giỏi giang trong việc làm dâu hiền, nàng càng có cơ hội ngắm kịch hay.

Hoàng đế đã nói ở nàng có khí trong sạch, đây không phải là lần đầu tiên nàng cảm ơn cái khí ấy mang lại cho nàng.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s