Truyện

Tần Vy – chap 5

Kiệu dừng trước cổng hoàng cung, từ đây đi thẳng vào tẩm cung của Thái hậu là một đoạn đường dài, nàng chậm lại, nhìn xung quanh với vẻ mặt háo hức cũng đồng thời quan sát khắp chung quanh.

“Lục Ân à!” Nàng gọi khẽ, kéo nhẹ tay áo chàng thì thầm “Tô Lan cô nương quả thật rất tài giỏi khi theo chúng ta vào tận đây.”

“Ta biết, ta luôn để cô ta làm vậy.”

“Thiếp hỏi thật, chàng biết trong phủ có mật đạo chứ?”

“Ta biết.”

Một tiếng ta biết nhẹ tựa lông hồng, nàng thôi không hỏi nữa. Việc giám sát Lục Ân gắt gao như vậy, tại sao hắn vẫn thành thơi. Và nghe chàng nói qua, có vẻ như chàng đã nắm trong tay binh lực tuyệt vời.

Nàng khẽ nhăn mày rồi lại tươi cười tiến vào Thư phòng của thái hậu, nơi tất cả mọi người đều đang ở đó.

Khấu kiến tất cả mọi người, nàng mới từ từ đứng dậy, lại đón nhận ngay những ánh nhìn bất mãn của ba người phụ nữ quyền lực nhất hoàng cung. Nhưng vờ như không thấy, nàng mỉm cười, chậm rãi ngồi xuống và đợi hai vị vương phi cùng phu quân của họ xuất hiện.

Rồi ta nhìn Lục Ân, hắn gật nhẹ đầu, cơ hồ kín đáo không để ai thấy. Ta bật cười trong lòng khi hai vị hoàng tử xuất hiện, rồi thầm tán thưởng Ly An đã làm nhiệm vụ quá tốt. Thanh Quốc có tục lệ bất cứ ai bước vào hoàng cung đều phải khoác áo choàng. Và cả hai tấm vải của ta đều trở thành tấm áo choàng cho hai vị phi tử ngày hôm nay. Bắt lấy những tia nhìn phẫn uất từ hai vị vương phi của hoàng tử, ta dần dần hiểu được cá tính của họ. Phải, hai tấm áo choàng hoàn hảo giống nhau. Từ đường nét, hoa văn, cho đến chiều dài, kích thước. Cái cách họ nhìn nhau, đích thị là sự ganh ghét của nữ nhân.

Bước đầu thành công, ta nhẹ nhàng tiến hành bước thứ hai.

“Bẩm thái hậu, phụ hoàng, mẫu hậu và các vị vương phi.” Ta nhẹ nhàng đứng lên, uyển chuyển quỳ xuống. Thật sự cái cung quy chán ngắt này muốn giết chết ta đây mà. “Ngày hôm nay, Tinh nhi từ Hòa Vân quốc xa xôi đến, lễ vật con mang dân tặng cho mọi người không nhiều khiến lòng con hổ thẹn, nhưng trên người con đây hiện có ba bá vật mà con phải cẩn thật dắt lên mình để tránh sự đổ vỡ rơi rớt nơi đường đi. Của ít lòng nhiều, những lễ vật này là con thành tâm dâng lên phụ vương, thái hậu và mẫu hậu.”

Tần Vy cởi áo choàng, tháo trâm ngọc và rút ra từ thắt lưng một chiếc tiêu bằng vàng ròng. Tất cả đề là cực phẩm cung đình, nàng đều kính cẩn dâng lên từng người. Và thỏa mãn nhận ra hai mục tiêu của nàng cùng phu quân của họ âm thầm đánh giá nàng.

“Tam hoàng muội quả là biết cách gây chấn động lòng người.” Tiếng nói thanh thúy vang lên bên tai, nàng cũng dịu dàng cúi đầu thật thấp.

“Đa tạ đại hoàng tẩu quá khen, tiểu muội là người mới, việc phụng dưỡng hoàng thượng và thái hậu, mong hai tẩu tẩu chiếu cố.”

Thái hậu nhìn ta, ta e lệ tránh tiếp xúc, rụt rè tựa hờ vào Lục Ân, không khỏi tỏ ra yểu điệu. Hoàng đế nhìn ta, có chút cẩn trọng, nhưng cũng cười bình tĩnh cho qua chuyện. Thực chất, ta biết mọi người đều đang đánh giá ta, còn ta cũng không ngừng âm thầm tìm hiểu thói quen và lối sống của cả hai vị vương phi lẫn hoàng tử.

Bữa ăn diễn ra trong sự yêu thương giả tạo, ta cũng cảm nhận được cái sự ngột ngạt quá đỗi này. Chỉ là họ đều quá giỏi đóng kịch, để sau đó, chỉ có mình ta là lạc lõng giữa những người ở nơi đây.

Ta, chưa một lần thuộc về quyền lực.

Kể cả sau này, khi ngôi vị hoàng hậu có đặt lên ta, ta sẽ không ngại ngần rũ bỏ.

“Tinh nhi… Quả thật đã làm khó nàng rồi.”

Hắn cầm tay ta, giữ lại, ánh mắt thâm trầm nhìn sâu vào mắt ta, cũng khẽ buông ra một tiếng thở dài. Ta nhẹ nhàng rụt tay lại, thu tay vào lòng mình lắc nhẹ đầu, cảm giác thật chênh chao.

“Lục Ân, nữ nhân ngươi thích là ai vậy?”

Hắn kinh ngạc nhìn ta, ta cũng vui vẻ đáp lại ánh nhìn đó.

“Nàng biết?”

“Lục Ân, ta kì thực rất biết thâu tâm người khác, ta cũng có thể nhìn thấy điều đó trong mắt ngươi, thế nên, Lục Ân, người cần xin lỗi là ta.”

Ta ơ hờ cười, vỗ nhè nhẹ lên tay hắn, cảm thấy thật sự đáng buồn cho số phận của mình. Không chỉ chính trường, chiến trường, mà ngay cả tình trường ta cũng phải tranh đấu, để đường đường chính chính lên ngôi.

Ta hận.

Một lần nữa, trước mắt ta lại hiện ra cảnh ta tan vào tuyết, áo đỏ rực trời trong, lao xuống từ trên đỉnh Danh Thụy. Một lần nữa, ta khát khao tự do trong tủ kính lồng son.

“Tần Vy!”

“Ta là Vương Ý Tinh, Tần Vy ngày đó ngươi gặp, đã biến mất rồi.”

Ngày đó, ta phải nhận ra, sự chua xót trong mắt hắn, thực sự rất rõ rệt. Ngày đó, ta chỉ nhận ra trong mắt hắn không chỉ có ta.

“Lục Ân, mai sẽ là một cuộc chiến mới, ngươi hãy nhìn ta từng bước, từng bước ở phía sau hậu thuẫn ngươi. Tin ta!”

“Ta tin.”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s