Truyện

Tần Vy – chap 6

Lục Ân, ta đã từng nói rằng ngươi cần tin ta. Chỉ là, niềm tin đó, ta không chắc có thể sẽ giữ mãi mãi

Ngày đó, khi ta đang lặng lẽ mài mực trong thư phòng, hắn bước vào, âm thầm nhìn ta buông một nụ cười khổ, ta nhận ra rằng hình ảnh của ta đã mãi mãi hằn sâu trong lòng hắn, ta, kẻ thù của hắn, cũng là kẻ thù duy nhất hắn không thể căm hận

Năm đó, ta bước sang hai mốt. Tuổi ta không còn trẻ, đại cục lại không thể sớm quyết định trong thời gian ngắn ngủi, ta bắt đầu đắn đo giữa các thế lực. Sự cân nhắc của ta đồng thời cũng là băn khoăn của hắn. Hắn âm thầm, ta đành cùng hắn nhẹ nhàng từng bước loại bỏ dần mật thám.

Một buổi sáng nọ, cách ngày ta về làm dâu Thanh quốc không bao lâu, ta cùng Ly An nhẹ nhàng đưa nữ tì Tô Lan trở về vị trí của mình. Từng bước từng bước nhẹ nhàng mà kín đáo. Từ khi ta trở thành vương phi Lục văn vương, ta khoác lên mình bộ dạng nữ nhân cáu gắt, ghen tuông mù quáng nhưng lại nũng nịu với phu quân. Phối hợp cùng hắn trong ngoài, cũng để giảm nhẹ sự đề phòng của những kẻ gièm pha.

Lần này, có lẽ sự ngu dốt trong vai diễn giúp ta loại bỏ không ít người. Nữ tì Tô Lan kia lại dễ dàng mắc bẫy khi Ly An gài nàng ta trộm lấy trâm cài đầu của ta. Ta thản nhiên đẩy cô ta ra khỏi phủ, âm thầm đánh giá động tĩnh.

“Ly An!”

Tiếng cửa mở ra, thị nữ kia bước vào, ta mỉm cười ngoắc lại, thì thầm vào tai nàng. Nàng ta gật đầu, ra chiều đã hiểu, liền y những gì ta nói mà làm. Ta cảm thấy thực sự hiếu kì, trước nhị vị vương phi kia. Trong cuộc chiến quyền lực này, ta không thể không đề phòng.

Lục Ân nhìn ta, tựa hồ trong ánh mắt không chút biểu cảm, ta cũng tảng lờ cái nhìn bình tĩnh đó, thong dong bước đến bên hắn, mỉm cười tư lự.

“Phu quân.”

Ta rất căm ghét vai diễn này, cũng căm hận chính bản thân mình lại tự tung tự tác hành động. Nhưng căm hận nhất, chắc chắn không phải ta. Hắn cũng hận ta, hận cả hoàng thượng của ta. Nhưng, tất cả những gì chúng ta cần làm, có thể làm, chỉ là tin tưởng nhau bước qua đoạn thái cực này thôi.

Lục Ân nhìn ta, ân cần đón nhận ta vào lòng, trong lòng cả hai ta đều dấy lên cảm xúc chán ghét.

Lục Văn Vương, ngay cả vương gia cũng đã lập, lão hoàng đế của Thanh quốc quả là một kẻ sáng suốt.

“Nàng có điều muốn nói?”

“Gian tế trong phủ vẫn còn, nhưng rất ít, điện hạ cũng không cần miễn cưỡng với thiếp.”

Ta thở dài, rũ váy đứng dậy, ngồi xuống đối diện hắn, trong lòng cõ những phức tạp riêng.

“Nàng nói đi!”

“Vũ Nhiên công chúa gửi thiệp mừng cho vương phủ, đêm nay hẳn thiếp và người cần hành động, điện hạ, thiếp chỉ mong người đêm nay không xuất hiện.”

“Ý nàng là xuất hiện đúng lúc?”

Ánh mắt hắn có chút thẫm lại, ta cảm nhận bóng tối bủa vây nhưng cũng chỉ mỉm cười e lệ gật đầu.

“Vâng…”

—o.0.o—

Ta nhớ đến một mùa đông cách đây năm năm, khi ta còn là thiếu nữ mười bảy tuổi. Ta đến thăm Vân Kim các – một trong những thư viện lớn nhất của Hòa Vân Quốc tại kinh thành Mộc Đản, ta bất thần rơi lệ. Không rơi lệ vì cái gì, chỉ đơn thuần rơi lệ vì sách vở.

Ta không biết chữ. Ta chỉ có thể mài mực, viết lấy tên ta và tên bệ hạ. Ta chỉ có thể vung gươm tàn sát dưới ánh trăng bạc lạnh lùng bảo vệ Ninh nhi. Ta không phải nữ nhân có thể ngồi lặng im trên cái ngai vàng kia. Rồi sẽ có một ngày ta buông lưỡi kiếm.

Ta một mình trên kiệu đến phủ của Vũ Nhiên công chúa, nàng là cô cô của ta, một nữ nhân cùng hoàng thượng trấn định giang sơn, người có tên là Trấn Quốc công chúa, nhưng lại chọn tên của mình để làm biệt hiệu. Người phụ nữ đóa là người phụ nữ sắc sảo, thứ ta có để đánh lừa người, chắc chỉ có gương mặt và diễn xuất của ta thôi.

Ta xuống kiệu, đã có rất nhiều người xuất hiện trong phủ, ta cầm thiệp mời, một thân trường bào màu cam oanh oanh liệt liệt, lộng lẫy rực rỡ tiến vào. Ta phải phô trương, Lục Ân phải ẩn nhẫn, mới có thể thể hiện sự vô dụng và nhu nhược của hắn.

Ta cúi chào từng quan khách, lễ nghi phép tắc nọ đều thực hiện hoàn hảo, đứng trước Vũ Nhiên công chúa, ta có chút gai người. Ánh mắt ấm nồng mà sắc sảo kia quét qua người ta, nhàn nhạt mang theo sự dò xét.

“Công chúa của Hòa Vân quốc quả thật có khí chất hơn người, dung mạo xinh đẹp, phục sức rực rỡ, ta quả thật bị cháu làm lóa mắt rồi.”

“Đa tạ cô cô quá khen, y phục này làm từ loại vải ở Tô Phiên, một trong những tỉnh sản xuất vải đẹp nhất. Tinh nhi mang sang đây đều là cực phẩm lụa là, có những trang phục đã chuẩn bị kĩ lưỡng để mang đến để tặng cô cô. Tinh nhi ngoại trừ việc này ra, thật không biết nên làm sao để có thể thể hiện lòng kính yêu của mình với cô cô.”

Ta mềm mại nói, giọng điệu uyển chuyển, lại nũng nịu, bảy phần ngọt ngào, ba phần phô trương, cảm thấy ánh mắt kia vẫn không suy chuyển, liền vỗ ta cho người mang theo vật phẩm vào dâng tặng. Lư hương, trà bạch, trâm vàng, khuy bạc, cả y phục ta cũng mang tặng, kẻ khác trầm trồ, chỉ mình nàng vẫn im lặng, mỉm cười.

Ta cũng đành phớt lờ, tiếp chuyện với các vị phu nhân khác. Ta phô trương, nhưng nếu không khôn khéo, hẳn không tìm được thông tin gì cho hắn. Qua rất nhiều câu chuyện vòng vo tán gẫu, ta mới nắm được kẻ nào thuộc phe cánh của hắn. chỉ duy một người, ta không hiểu. Nàng là thiên kim tiểu thư của Thuận tướng quân, Thuận Nhã Cầm. nữ nhân xinh đẹp, nhu mì, lại có một gương mặt trong trẻo chỉ duy có đôi mắt hằn tia buồn bã hướng về phía ta. Trong chốc lát, ta chợt thở dài…

Ra… nàng là Lan nhi.

Chuyện trò kéo dài, ta bắt đầu bước vào kế hoạch đối mặt với nhị hoàng tẩu. Nàng là con gái của thượng thư bộ hình, Minh Vân Ca, Vân Ca xinh đẹp như mây, mi mục như họa, tấm thân xinh đẹp lại cười nói dịu dàng. Có nàng ở bên, lại xinh đẹp nhất mực, quả là hình tượng mẫu nghi thiên hạ đã cẩn trọng chọn lựa. Trong việc phân định phe cánh, ta đã có chút nhận ra.

Nàng không thích ta, ta có thể cảm nhận, nhưng không để lộ, một lời tỉ muội tốt, một tay lại nắm tay ta thân thiết. Trong trò lố này, ta quả thật muốn xem ai mới là kẻ mạnh. Ta cũng nương theo thái độ nàng, đổi chiều tình cảm, bắt đầu khơi mào cuộc chiến mâu thuẫn nho nhỏ giữa nàng và đại hoàng tẩu Phương Liên Vi.

“Tẩu tẩu, tẩu tẩu có biết hiện tại vùng Châu Cao đang gặp nạn, hôm trước, muội vào cung vấn an thái hậu, tháu hậu nói rằng hậu cung đang vận động cung tần mĩ nữ đem tiền quyên góp. Muội vốn tài hèn sức mọn, cũng chỉ có thể đóng góp 50 vạn lượng, quả thực gặp khó khăn. Nhưng, tẩu biết đấy, tính muội thích phô trương, 50 vạn lượng của muội là nhiều, nhưng so với đại tẩu, quả thật có chút thua kém.”

Ta thở dài, rồi tiếc nuối.

“chỉ tiếc, muội tài hèn sức mọn, số tiền kia của đại hoàng tẩu đã khiến phụ hoàng cảm thán và vui lòng. Phận làm dâu, muội thực sự tị nạnh.”

“Vậy sao? Ta nhớ rằng Vi tẩu là người khép kín, sống nội tâm lại giản dị, sao lần này lại có khả năng phô trương đến thế?” nàng ta vờ không quan tâm, lại ơ hờ hỏi han, được rồi, nàng ta muốn, ta sẽ cho nàng nghe.

“Muội cũng biết Vi tỉ như thế, nhưng đại hoàng huynh cũng là người muốn đẹp lòng dân, vừa ý phụ hoàng, việc đồng ý cho thê tử mang ra 100 vạn lượng bạc không phải là không thể. Huống hồ, theo muội được biết, số tiền đó chưa hết, mà còn cả châu báu và trang sức.”

Nét mặt Vân Ca có chút thay đổi, ta hài lòng nhìn nàng, rồi bồi thêm một câu.

“Kì thực, muội cũng không có ý kiến gì, chỉ là muội thấy mình thật đáng thương, quả là lực bất tòng tâm.”

Ta cười tự tận đáy lòng, có chút hả hê, Vân Ca đã rơi vào bẫy, chẳng mấy chốc mà nàng sẽ tự tay dâng bạc cho ta. Vi tỉ, Ca tỉ, ta xin lỗi hai nàng.

Lúc ta ngẩng lên quan sát bữa tiệc, lại vô tình chạm phải ánh nhìn của công chúa, có chút chột dạ, nhưng ta mỉm cười e thẹn nhìn nàng, nàng đáp ta bằng nụ cười ân cần. Rất ân cần, để cuối buổi tiệc, nàng thì thầm vào tai ta một câu khiến ta bàng hoàng “Thái cực bĩ lai, hai cháu sẽ thành công.”

Tiệc tàn, đến lúc này các vị phu quân mới xuất hiện đón phu nhân trở về. Ta thấy có chút buồn cười, nhìn phu thê từng đôi tay ấp má kề, trong lòng có chút lạnh nhạt. Ta và hắn cũng tay ấp má kề, chỉ là hữu danh vô thực, chưa một lần cùng nhau trở thành vợ thành chồng.

Hắn xuất hiện, tuấn lãng phi phàm, nở nụ cười mềm mỏng nhìn ta. “Kinh thành đệ nhất mĩ nam”, hắn ăn chơi trác táng từ trước, nhưng cũng tài giỏi phong trần, không trách nhiều thiếu nữ vì hắn mà si mê. Lục Ân vụng về trên Danh Thụy, vốn dĩ chỉ là mặt nạ của hắn mà thôi.

Khi hắn xuất hiện, đôi mắt của Nhã Cầm tiểu thư, tức Lan nhi kia có chút sáng lên, ánh mắt hắn chạm nàng, lại có chút tuyệt vọng đau khổ. Là thế… thì ra, cuộc đời ta vốn dĩ không thể hạnh phúc.

Ta trở về vương phủ, không nói năng, không đóng kịch, trong xe câm lặng, ta câm lặng, hắn nhìn ta cũng câm lặng.

“Lục Ân, là đế vương, ngươi phải tuyệt tình.”

Ta nhìn sâu vào mắt hắn khi bước qua cửa, trở về phòng ngủ, trong lòng chỉ có tính toán chi li.

Một đợt sóng gió nữa, chỉ cần có thể, ta sẽ loại hết tất cả rào cản cho hắn, sẽ tìm người vì hắn mà mất mạng. Nay, ta đã tìm được rồi.

Lục Ân, ta xin lỗi, Lan nhi ta xin lỗi. Tần Vy ta vốn dĩ chỉ là một kẻ lạnh lùng. Cuộc sống của ta chỉ hướng đến hai từ tàn nhẫn, ba năm sau, chỉ cần ba năm sau, ta sẽ trả lại tất cả hạnh phúc cho hai người.

Đêm ấy, rất lâu rồi nước mắt ta mới lại rơi.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s