Mạn Châu Sa – chap 1

1. Tỉnh ngộ.

Mạn Châu Sa từ lâu đã là hoàng hậu của Thành quốc. Nàng sống trong hoàng cung cùng hơn ba nghìn giai lệ, u uẩn nhạt nhòa như một cái bóng. Thuở còn là một thiên kim trong tướng phủ Thành quốc, nàng đã nổi tiếng là một nữ nhi tài sắc vẹn toàn, ngón đàn của nàng nức tiếng, nụ cười của nàng làm thành quách đảo điên. Việc nàng vào cung rồi trở thành Hoàng hậu, là lí lẽ một sớm một chiều ai ai cũng hiểu. chỉ là, nàng là một hoàng hậu bất hạnh.

Nàng rất đẹp, rất dịu dàng, rất hiền hậu, cả sự hiền hậu cũng là đức tính mà người người kính trọng, kể cả khi Hoàng đế chưa bao giờ sủng ái nàng, các cung phi khác cũng tuyệt đối không dám khinh rẻ hay vô lễ trước mặt nàng.

Vì bản thân các cung phi đó cũng hiểu, họ cũng chẳng khác gì Hoàng hậu.

Hoàng thượng tơ tưởng và yêu đương một nữ nhân sắc đẹp xuất chúng, khẩu khí hơn người, tài hoa bậc nhất, tuyệt đối không để các nàng vào mắt, nên tất cả các cung phi đều thấu cho nhau một nỗi cảm thông sâu sắc. Với hoàng hậu càng không ngoại lệ.

Họ học theo Hoàng hậu, chấp nhận sống an nhàn trong cung, không tranh đấu, không náo loạn, hậu cung ngàn năm, nhờ một nữ nhân xa lạ nào đó, trở nên bình lặng.

Ấy thế mà vẫn cực kì không tốt.

Hoàng đế cần người nối dõi, các cung phi lại cứ bình tĩnh chờ lượt sủng ái của Hoàng thượng, tầm một tuần hoàng thượng đến cung của một người, muốn thúc đẩy quá trình sản sinh ra một nhân vật hiển hách sau này thật sự rất khó nói.

Hiểu rõ tầm quan trọng của việc này, Mạn tướng quân xin phép vào cung thăm con gái, và cũng là để đánh thức cái đê tiện trong máu của đứa con gái mình. Là người, ai cũng có cái đê tiện, ông không tin đứa con gái bé bỏng của mình không có. Mặc dù nó hơi bị lạnh lùng thái quá, nhưng mà, ai mà biết được chứ.

“Phụ thân, người nói gì cơ?”

Mạn Châu Sa nghe xong, ngây ngây ngô ngô hỏi lại. Không phải phụ thân nàng vừa bắt nàng đi câu dẫn đấng quân vương cũng là đáng phu quân của nàng, để nhất quyết sinh ra một người nối dõi đấy chứ?

“Sa nhi, con nghĩ mà xem, Hoàng Thượng chưa có người nối dõi, rồi đây Thành quốc sẽ ra sao? Với lại con cũng nên nghĩ lại, nếu không có chồng, thì cũng phải có con. Dù sao lão già này cũng mong được bế cháu. Có con rồi, mọi thứ sẽ bận rộn hơn, con cũng không thấy cuộc sống tẻ nhạt như trước nữa. con gái cũng được, con trai thì càng tốt, thật ra, có con cái là niềm hạnh phúc của cha mẹ. Nhìn chúng ăn no ăn khỏe, ăn xong rồi lăn ra ngủ, là bậc phụ mẫu chúng ta đều thấy vui lòng.”

Nàng nhăn mặt. Thật sự là nhăn mặt, thậm chí là có phần đờ người ra. Xưa nay, người ta đồn đại Mạn tướng phủ quản lí con cái vô cùng hà khắc, nhưng Mạn Châu Sa là ngoại lệ duy nhất. vì cha nàng, cũng là một ngoại lệ của sự toan tính đầy ngẫu hứng.

“Lão già của con, phụ thân có bị sao không vậy?”

“Ai cho con gọi ta là lão già? Ta có thể yếu, tóc ta có thể hơi bạc, chứ ta quyết không thể già, hiển nhiên không thể già.”

“Rồi rồi, cha già à, tức là con mang về cho cha một đứa cháu, con sẽ hạnh phúc, toàn dân cũng thở phào chứ gì? Mà sao lại là con? Hoàng đế không thích con, đến mặt người, con còn chả nhớ…”

“suỵt… con bé ngốc này.” Mạn tướng quân cốc đầu vị hoàng hậu, rồi mắng thêm một trận và cuối cùng “Tóm lại không lôi thôi gì nữa, một đứa bé ra đời có thể khiến toàn dân thở phào. Chí ít có thể tin rằng hoàng thượng…”

Ông im lặng nhìn con gái đầy ẩn ý, Châu Sa phì cười, xua tay.

“Vâng vâng, con biết rồi, con sẽ làm…”

Thật ra Châu Sa không phải một người thiếu cá tính, nàng chỉ thích chọn cách không nổi bật bởi tính cách của mình, cũng không muốn phụ thân bị mất mặt, nên đã sớm rèn luyện bản thân trở thành một cô gái dịu dàng chuẩn mực. Không quá nhu mì, cũng không yếu đuối. Lại sống trong cung lâu ngày, cô đơn đã quen, nên mụ mẫm cả người, thiếu đi sự linh hoạt. Chứ ngày xưa, nàng bật cười khi nhớ lại, toàn giả nam trang sống chết chạy theo phụ thân đi săn bắt. Nhưng nàng không biết dùng võ, chỉ ham vui đứng đấy cổ vũ mà thôi. Nàng cũng không thích làm kẻ vướng chân người khác, trừ cha mình ra, nàng nhất quyết biết chừng mực dừng lại và lui đi, không để ai vì mình mà liên lụy. Có thể nói, nàng thật sự thông minh trong cách lẩn trốn.

Nàng cũng đã suy nghĩ cả đêm, rồi cuối cùng là quyết định tìm gặp Hoàng thượng nói một phen cho rõ ràng, kẻo người ta lại không biết thiên hạ nghĩ gì về mình.

Sớm hôm sau, đã vận bộ đồ thanh thoát nhẹ nhàng, tiến về tẩm cung của Hoàng Thượng, đích thân phục vụ người thay đồ chuẩn bị lên triều.

Tiếc là hành động của nàng vì thế mà khiến Hoàng Thượng không thể nào lên triều trong ngày hôm đấy.

“Hoàng hậu giá đáo.”

Tiếng vị thái giám vang lên the thé, nàng uyển chuyển bước vào tẩm cung, phẩy tay bảo toàn bộ người hầu lui ra và nhẹ nhàng thỉnh an.

“Thỉnh anh hoàng thượng.”

Hoàng thượng quay lại nhìn nàng, ánh mắt tôn trọng lẫn hài lòng hiện lên rõ rệt.

“Bình thân, hoàng hậu. Mới sớm, nàng tìm quả nhân có chuyện gì không?”

Trong thâm tâm, Hoàng thượng biết rõ mình đã phụ lòng Châu Sa, kiên quyết không thể để nàng tổn thương thêm nên mới tỏ ra trân trọng như vậy. Hoàng thượng là bậc anh tài trong những anh tài, khôi ngô có thừa, tuấn tú rõ rệt, ấy vậy mà Châu Sa lại quên mất khuôn mặt của người. Cũng dễ hiểu, nàng chưa bao giờ nhìn thằng vào khuôn mặt ấy.

“Hoàng thượng, để thần thiếp vừa hầu người thay đồ, vừa nói.”

Nàng nhẹ nhàng cất tiếng và sau đó không để Hoàng thượng cản, đã tự ý làm.

“Hoàng thượng, thiếp biết người không yêu thiếp, thiếp cũng đã nguội lạnh cái ý định khiến người yêu thiếp. Thiếp đã rất yêu người, thật sự là rất yêu người, chỉ là, cái đấy thuộc về quá khứ…”

“Châu Sa…?”

“Hoàng thượng, hãy để thiếp nói hết! Thiếp cũng biết người không thể yêu lấy thiếp, thiếp cũng biết bản thân không có đủ khí phách và cá tính như Linh Nhạn.” Nói đến đây, giọng Châu Sa đột nhiên dấy lên một sự chua chát thầm kín. “Nhưng, Hoàng thượng và thiếp đã ở với nhau ba năm, nếu như thần thiếp không thể có người nối dõi cho Hoàng thượng, thiên hạ sẽ nghĩ sao?”

Nàng nhìn lên, cương quyết, ánh mắt thật sự bình thản nhìn vào mắt Hoàng thượng. Lần đầu tiên nàng nhìn thẳng, lần đầu tiên nàng chủ động ngắm đôi mắt của đấng quân vương tàn nhẫn đã chà đạp lên tấm chân tình của nàng, những lần khác, nàng né tránh ánh mắt, đón tiếp nhưng không cảm nhận.

Hoàng thượng im lặng, ra chiều suy nghĩ, nàng đã tiếp lời.

“Họ sẽ nghĩ thiếp là một cung phi vô dụng, hoặc Hoàng thượng là kẻ vô dụng.”

Nàng dứt lời.

Cái cảm giác lùng bùng trong tai Thiên Hãn – Hoàng thượng – khiến người chết sững vài giây rồi giật mình. Mạn Châu Sa, nữ nhân cả đời bình tĩnh lạnh nhạt, lại có thể quăng cả một câu nói mang đậm chất “dân gian” như vậy để nói với chàng sao? Tiếng sét đánh uỳnh qua tai, Thiên Hãn lần đầu tiên cảm thấy vui vẻ kể từ lần cuối cùng người được vui vẻ với Linh Nhạn, nữ nhân người yêu.

Cũng đã nửa năm kể từ khi người đến cung Hoàng hậu rồi.

“Hoàng hậu, trẫm hiểu rồi.”

Chàng bình thản trả lời, định khoát tay dứt lời thiết triều, nàng lại bình thản ngăn lại, buông thêm câu nói mà mãi mãi về sau, khi nghĩ lại, chàng chỉ muốn bóp chết nàng khi đó.

“Hoàng thượng, thiếp còn một chuyện muốn thỉnh cầu!”

“Nói đi!”

“Khi đã có người nối dõi, mong Hoàng thượng hãy để mẹ con thiếp tự do.”

Ánh mắt Thiên Hãn lóe lên một tia bất nhẫn, thở dài, chàng hỏi lại.

“Ý nàng là sao?”

“Hãy để thiếp ở một mình trong tẩm cung, hãy để thiếp tự mời người nuôi dạy hoàng tử. Và… tuyệt đối không tìm thiếp.”

“Nàng nói vậy là sao?”

“Hãy để thiếp cảm thấy mình là một người vợ hiền đức và im lặng. Thiếp không thể chịu đựng cảnh người ôm thiếp trong tay, và gọi tên người khác, không một người nào đáng bị như thế. Hãy thả thiếp tự do.”

Mạn châu sa là đóa hoa kiều diễm. Mạn Châu Sa của tướng phủ là đóa hoa kiều diễm có gai. Nàng chưa bao giờ tỏ ra là một bông hoa có gai cao ngạo, chỉ đơn thuần là ôm ấp lấy lá quá nhiều, để rồi khi thu tàn đông đến, lá rụng, chỉ còn gai mà thôi. Hoa vẫn đó, nở lạnh lùng băng giá. Ôi chao, những từ ngữ này, quả thật chỉ nên đem gắn lên người nàng, chữ không phù hợp với bất cứ nữ nhân nào khác. Linh Nhạn của hoàng thượng, chẳng qua cũng chỉ là một cô gái hiện đại lạc về đây, và ngoài sự bình thường của một cô gái hiện đại trở về cổ đại đột nhiên xuất chúng, thì cũng chẳng có gì.

Hoàng thượng im lặng, cái sự lặng ngắt bao trùm. Thì ra, trong mắt nàng, ngươi cũng chỉ là một gã si tình tàn nhẫn, không đáng để nàng cố công theo đuổi trọn đời. Khẩu khí của nàng khác gì tuyên bố rằng “May cho Hoàng thượng là thần thiếp không ngoại tình.” cơ chứ?

Chàng cười. Nhạt nhẽo và giật phắt áo bào ra.

“Nàng muốn tự do phải không? Ta sẽ cho nàng tự do.”

Và hôm đó, hoàng đế Thành Quốc không lên triều.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s