Truyện

Mạn Châu Sa – chap 3

3. Lạnh.

Thiên Hãn biết tin, vội vã trở về, chỉ thấy trong cung đột nhiên xác xơ tiêu điều. Hắn vội đến tìm Châu Sa tại Ỷ Phượng cung, chỉ thấy nàng lặng câm ngồi bên giường của hai đứa trẻ.

Dung nhan ngày xưa trong một đêm chỉ còn là sự tàn phai. Châu sa tàn rồi sẽ hóa thành tro. Nàng xõa tóc, mái tóc dày trải xuống lưng, mắt thâm quầng, lạnh ngắt.

“Vĩnh Quân, Dã Quỳ… hai con ngủ ngoan, à ơi, à ơi, hai con ngủ ngoan.”

Nàng run rẩy cất lời ru, tay bám vào hai chiếc nôi trống rỗng đu đưa, tay còn lại vò lấy ngực trái của mình ngăn tiếng nghẹn.

“Quỳ Nhi, Quân nhi ngủ ngoan, nay mai con lớn ta mua hồ lô con ăn.”

“Quỳ nhi của mẹ, mẹ sẽ ôm cả bầu trời cho con, Quân nhi của mẹ, mẹ sẽ giữ cả mặt đất cho con.”

Nàng cất tiếng, hát đều đều, giọng khản đặc.

“Sa nhi…” Thiên hãn lên tiếng, nàng quay lại, nhìn hắn đắm say.

“Suỵt… bệ hạ, để con ngủ yên.” Nàng đưa tay lên miệng, khẽ nói, khẽ khàng đến nhói đau. Nàng quay lại, tiếp tục ru những đứa con vô hình “mai này con lớn, con làm quân vương, mai này con lớn, con làm công chúa…”

Nàng cười.

Mạn châu sa bị đốt thành tro.

Thiên Hãn không kìm lòng, bước đến, ghì nàng vào lòng, chỉ nhận lại một sự thờ ơ.

“Bệ hạ, con đang ngủ, người đi thăm Ninh thân vương phi đi.”

“Không, Châu Sa, là ta không tốt.”

Châu Sa gỡ tay Thiên Hãn ra, quay lại, trao cho hắn nụ cười.

“Bệ hạ, người đừng nói thế, người là vua một nước, danh chính ngôn thuận lên ngôi, các nước lân bang đều nể phục người, nói người không tốt, há thiếp là kẻ ngu sao?”

Nàng xơ xác, nụ cười cũng tiêu điều. Mạn Châu Sa của tướng phủ vẫn chỉ là loài hoa lạnh lẽo. Thiên Hãn im lặng, vốn muốn ghì nàng vào vòng tay, nhưng lại bị nàng đẩy ra. Cảm giác đột nhiên trở nên trống rỗng. Nàng thư thả ôm hai cái nôi, đu đưa à ơi. Thiên Hãn phía sau, đứng im lặng.

Thì ra, trên đời này có cách dày vò nhau nhiều như thế.

“Sa Nhi, ta xin lỗi nàng.”

“xin lỗi rồi, có trả thiếp ngày xưa được không?”

“Sa Nhi…”

“Thiếp không điên, Hoàng thượng, thiếp hận người, nhưng sẽ không trả thù người. Thiếp cho người một tuần tìm con.”

“Sa nhi!” Thiên Hãn sững sờ nhìn nàng. Đôi mắt của nàng không còn nhu mì yểu điệu, không còn trong vắt như những ngày đầu nàng gặp hắn. Chỉ có một màu thẫm lại lạnh lùng.

“Nếu một tuần không tìm được, thiếp sẽ tự mình đi tìm.”

Nàng đẩy mạnh cái nôi, đến mức cả hai chiếc nôi long ra và rơi xuống sàn. Trong mắt Thiên Hãn, Mạn Châu Sa trở nên lạnh lẽo xa cách đến tột cùng. Đến cuối cùng, nếu hắn không thuộc về nàng, nàng cũng đâu có khả năng trao mình cho hắn.

“Bệ hạ, muộn rồi, thiếp ngủ đây, không tiễn được người.” Giọng nàng trầm xuống, vô tình. Nàng quay gót, mái tóc dài đu đưa theo nhịp chân thong thả.

Thiên Hãn ngẩn người dõi theo bước chân xiên xẹo của nàng trong lòng đột ngột dâng lên cảm giác khát khao lạ lẫm. Tuyệt đối không phải, chỉ là thương hại thôi, hắn cả đời đã nguyện yêu Linh Nhạn rồi. Ánh mắt hẵn chạm phải nụ cười nhợt nhạ, khi Châu Sa quay lại, môi nhếch lên trong ánh sáng chẳng tỏ cũng chẳng mờ.

Tuần trăng trôi qua chậm rãi, Mạn Châu Sa ngồi lặng lẽ trong Ỷ Phượng Cung, không ra khỏi cửa nửa bước. Nàng lặng lẽ ngồi bên cửa sổ, gõ những ngón tay dài lên những tập giấy nhằng nhịt chữ và hình vẽ. Nàng cười nhạt, rất hờ hững, cũng rất kiêu sa.

Một tuần rồi.

Nàng lần đầu tiên trong suốt cả tuần trang điểm một chút, thay bộ đồ xinh đẹp nhất, nàng rảo bước đến Thiên Vân điện nơi nghỉ ngơi của Thiên Hãn. Nàng lặng lẽ và trầm tĩnh, lúc nào cũng ngăn kẻ hầu thông báo sự có mặt của mình, đẩy cửa bước vào thư phòng, đáy mắt nàng hằn lên tia tàn nhẫn.

“Bệ hạ, thần thiếp xin thỉnh an người.”

“Châu Sa, bình thân.” Giọng điệu dịu dàng, hắng đứng lên, vội vàng tiến ra đỡ lấy.

“Bệ hạ, hết một tuần rồi.” nàng cười, đi thẳng vào vấn đề, mắt lúng liếng cười, ngọt ngào và thú vị như kẻ chưa bao giờ mất con.

“Châu Sa!”

“Hãy bố cáo toàn thiên hạ thần thiếp bị bệnh không thể ra ngoài nắng, liên tục mời thái y trong những tuần đầu, nửa năm sau nếu không có tin tức của thần thiếp hãy bố cáo một lần nữa là thần thiếp đã bệnh nặng qua đời.”

“Châu Sa.”

“Sau khi thần thiếp qua đời, nếu cần lập hậu, thần thiếp tiến cử ba người. Vương quý phi, Linh chiêu nghi, Vân minh phi. Chỉ có ba người đó mới có thể trấn áp hậu cung. Hoàng thượng, bổn phận của thiếp chỉ có thế, giờ thiếp đã hết trách nhiệm, hãy thả thiếp tự do!”

“Tự do, tự do, tại sao ngay cả nàng cũng nói thế. Châu Sa…”

“Hãy trả cho thiếp hạnh phúc của mình.”

Nàng cay đắng nói, dứt khoát nhấn mạnh từng từ. Ánh mắt kiên định xoáy vào cái nhìn dịu dàng thâm trầm của Thiên Hãn…

“Trẫm ân chuẩn…”

Lời nói vừa dứt, nàng quỳ xuống khấu đầu trong sự hân hoan thầm kín. Thiên Hãn quay lưng, khoát tay…

“Ân nghĩ phu thê coi như từ nay chấm dứt.”

Nàng khưng người chốc lát rồi nhún mình cẩn trọng đáp lời.

“Thần thiếp tuân mệnh!”

—o.0.o—

Thành Quốc mùa hoa tử vy năm Thân Hàn thứ tư, Mạn Châu Sa, chính cung hoàng hậu đóng cửa Ỷ Phượng cung, lên Thiên Sơn dưỡng bệnh. Bố cáo toàn thiên hạ.

Người phụ nữ trùm khăn màu lục điều đứng dưới chân thành, nhìn tờ cáo thị dán khắp nơi, mỉm cười nhẹ nhõm. Nàng khoác tay nải lên lưng và khuất dần trong đám đông kinh thành.

Nhìn tờ giấy trong tay, nàng nhướn mày.

Cánh cổng Mạn phủ mở rộng ra. Nàng cẩn thận xem xét rồi mới từ tốn bước vào. Không có bóng người, nụ cười trên môi nàng nhoẻn ra nhẹ nhõm. Hạ tấm vải che phủ khuôn mặt mình, nàng tiến thằng vào thư phòng của Tướng quân.

“Lão già!” nàng cất giọng, muôn phần càu nhàu và khó chịu khi thấy bóng dáng đường bệ của phụ thân mình. “Lão già nói con sẽ biết về Quân nhi và Quỳ nhi là có ý đồ gì?”

“Ái nữ của ta à…” Mạn tướng quân đứng lên, phô ra vẻ sủng nịnh kì quặc rồi nhún nhường nhìn con gái.

“Không có ái nữ!” nàng nhăn mặt, điệu đàng phất tay áo “Lão già, trả lời đi!”

“Hmmm… Sa nhi!” trong giây lát, ánh mắt tinh anh của vị tướng quân lỗi lạc dõi thẳng vào sự nôn nóng của nàng, Châu Sa im bặt.

“Phụ thân… hãy nói đi!”

Mạn tướng quân lắc đầu, ông khoát tay, khẽ ngâm nga câu thơ cổ.

Vân sơn trá tịch dương

Thùy dung phù hoa độ…”

Châu Sa ngẩn người, đôi mắt nàng mở to, ròi nụ cười lần nữa hiện lên, đong đầy nước mắt và hạnh phúc.

“Đa tạ phụ thân, Sa nhi sẽ ngoan ngoãn biến mất khỏi thế gian này…”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s