Mạn Châu Sa – chap 4

Chương 4: Tìm

Nàng cầm đóa hoa màu lục trong tay, dịu dàng đến từng ngôi mộ và đặt xuống. Lòng thầm khóc cho những linh hồn lang bạt, ánh mắt xót xa, chạm vào những cái tên khắc trên bia đá.

Nữ nhân nọ tuổi chưa chạm đôi mươi, xinh đẹp dịu dàng, có một chút phong sương nhạt nhòa. Kì thực, nàng là người rất sôi nổi, chỉ là trong tim có những nỗi đau không thể xóa nhòa, cũng không thể vợi bớt.

Bên cạnh nàng, một nữ tử thân mang bạch y, đứng âm thầm theo dõi cử chỉ nàng. Một bạch y nữ tử, một hồng y nữ tử, đều là trang tuyệt sắc giai nhân, những vẻ đẹp u buồn.

“Này, muội muội!” Bạch y nữ tử lên tiếng, níu lấy ống tay áo của hồng y nữ nhân kia, cảm giác có chút gắn bó thân thiết.

“Sao?” hồng y tiểu muội quay lại, hơi mỉm cười, mắt lúng liếng trong veo, bất thần bạch y nữ tử buông tay lùi lại vài bước.

“Không, muội cứ làm việc đi!” tiểu bạch kia đứng cười cười, ý cười thâm thúy chỉ lóe lên khi tiểu hồng đã quay lưng trở về sự tĩnh lặng.

“Tỉ tỉ này… chúng ta thật thất lễ với hoàng hậu nương nương rồi.”

Nàng tần ngần đứng trước cổng một điền trang khá lớn. Rụt rè gọi cửa lại không một gia nhân nào xuất hiện. Nơi phụ thân nàng nói là ở đây, thì chắc chắn là ở đây.

Quan sát một hồi lâu, nàng mới dám từ từ đẩy cổng bước vào.

Cổng không khóa, ngay cả người cũng không có, nàng bắt đầu nghi ngờ lời nói của phụ thân nhưng lại lắc đầu cố tình phủ nhận.

Chợt, cảm giác lạnh gáy thốc đến từ phía sau. Liếc mắt xuống cổ mình, nàng kinh hãi trước thanh gươm đang kề bên cạnh.

“Ai?”

Nuốt nước bọt, nàng run rẩy trả lời.

“Kẻ đến tìm hài tử.”

Đối phương thu kiếm, nàng rụt rè quay lại, rồi thêm một đợt rùng mình. Kẻ vừa kề gươm vào cổ nàng đang quỳ, và là một nữ tử.

“Tiểu nhân bái kiến chủ nhân.”

“Không… ta không…”

“Tiểu nhân thật đáng muôn chết, phượng giá giá lâm mà không thể nghênh tiếp.”
Nàng giật mình, lùi lại ba bước, vội vã lắc đầu xua tay phủ nhận, rút cục trước khi kịp mở miệng, đối phương ngẩng đầu khiến giây lát nàng chợt lặng câm.

Hồng y nữ tử ấy quả thật rất xinh đẹp, đên nao lòng người. So với Linh Nhạn chỉ có hơn chứ không có kém. Nàng từ tốn quan sát kẻ đối diện, rồi buôn một tiếng thở dài cay đắng.

“Uhm… Ta là Châu Sa, gọi ta là Châu Sa được rồi…”

“Vâng, tiểu nhân đã rõ.”

Châu Sa cẩn trọng đánh giá người con gái, cũng chỉ biết rằng nàng ta là người của mình. Phải, dấu ấn nhỏ trên cổ của nữ nhân kia là dấu ấn cho những người thuộc đội cận vệ bí mật của Mạn phủ, những kẻ trung thành tuyệt đối với nàng và phụ thân. Nàng hiểu điều đó, cũng không miễn cưỡng kẻ kia thôi không xưng chủ tớ với nàng.

Nhận ra Châu Sa và mình đứng ở ngoài không tiện nói chuyện, hồng y nữ tử kia vội vã mời nàng vào trong, cẩn thận đóng cổng lại, cũng dịu dàng đưa chủ nhân xinh đẹp đến thẳng biệt viện.

Trong cái khoảng lặng tột cùng, Châu Sa chỉ còn thấy tim mình chộn rộn, không phải là nỗi đau, mà là những thứ còn trên cả hạnh phúc.

“Quân nhi, Quỳ nhi, ta tìm thấy các con rồi.”

Nàng gần như ngất đi khi đứng trước giường của hai đứa trẻ, chúng vẫn ngủ say, vẫn chìm trong giấc ngủ sâu của mình. Chỉ có nàng, run rẩy trước hình hài nhỏ bé của chúng, cũng chỉ có nàng bụm chặt miệng mình ngăn tiếng nức nở thoát ra.

“Quân nhi, Quỳ nhi…”

“Suỵt…” hồng y nữ tử kia kéo nàng lại, lắc đầu “Đừng! Chúng mới ngủ, đợi một chút…”

Châu Sa gật đầu, nàng im lặng ngồi bên giường, ngắm nhìn những đứa trẻ, nắm chặt lòng bàn tay, nàng run rẩy, nữ tử kia quay lưng, để mình nàng câm lặng trong phòng. Phía sau cánh cửa nọ, Châu Sa chỉ còn có thể ngăn mình không khóc quá to, gục xuống mặt nệm, nàng cười trong nước mắt.

“Ta tìm thấy con rồi…”

—o.0.o—

Hai đứa trẻ tỉnh dậy, nhìn thấy Châu Sa, chúng rất đỗi vui mừng. Trẻ con, niềm vui của chúng chỉ đơn thuần là hét thật to, nũng nịu, và quấn quýt quanh nàng.

Châu Sa biết những ngày xa cách, phụ thân nàng đến với chúng thường xuyên, vốn dĩ trong cung chúng đã quấn quýt lấy gia gia hơn là nàng, nên nàng cũng hiểu được nỗi nhớ nhung của chúng phần nào giảm bớt.

“Mẫu tân…”

“Quân nhi, gọi ta là nương.” Nàng ôm đứa trẻ vào lòng, áp má vào trán Vĩnh Quân, thật sự siết chặt đứa con yêu dấu.

“Nươn…”

“Đúng rồi, nương.” Nàng gật đầu, cạ tóc vào đứa trẻ, Quân nhi tươi cười gật gật đầu. “Nương xi xâu?”

“Nương mấy ngày rồi bận quá, không đến với Quân nhi, Quân nhi nhớ nương không?”

“Nớ… Quan ni với Chùy ni nớ nươn…”

“Nươn…!” Quỳ nhi cũng níu níu váy nàng, ngây thơ ngước lên, đôi mắt tròn xoe và hy vọng.

Châu Sa cười chua xót, vội vàng bế cả hai đứa nhỏ, ôm thật chặt vào lòng, gắt gao đem tất cả những bi thương cùng khổ của nàng suốt nửa tháng qua đặt lên hai đứa nhỏ. Chúng không đau, chỉ ngồi thật ngoan trong lòng mẹ, nghịch nghịch đầu ngón tay và ngón chân mình.

“Hài nhi của nương, nương thật sự rất nhớ các con.” Nàng hôn vội lên trán của cả hai, im lìm nuốt ngược nước mắt hạnh phúc vào trong. Hai đứa trẻ ngẩng lên, rồi nàng sững sờ trước hành động của Quân nhi.

Vỗ vỗ má nàng, cưng nựng “Nhoan, Quan thươn, Quan thươn, hông hóc… hóc nươn hông xưn.”

“Ân, nương không khóc, không khóc.”

Quỳ nhi tụt xuống khỏi lòng mẹ, lon ton bắc ghế lên bàn, cũng không ngần ngại cầm ấm trà bé xíu rót nước vào tách ngọc, lũn chũn bưng đến trước mặt Châu Sa.

“Nươn, uốn nướt.”

“Ân, nương uống, nương uống.”

Châu Sa ngơ ngác, đỡ tách trà trên tay, lại thấy Quỳ nhi ngoan ngoãn chui vào lòng nàng ngồi, thật sự rất đáng yêu. Trong lòng không khỏi dấy lên cảm giác ấm áp. Bên các con, nàng luôn cảm thấy rất yên bình. Được yêu chiều, được gần gũi.

“Thiên Hãn, xin lỗi người, nhưng thứ sủng nịnh này hãy để cho mình thần thiếp được hưởng.”

Đêm đó, đêm đầu tiên suốt nửa tháng qua, nàng chìm sâu vào giấc ngủ an bình.

—o.0.o—

Ngày sau, khi nàng tỉnh giấc là khi còn chưa đến canh năm. Nàng đắp chăn lại cho hai hài tử, cẩn thận mở cửa và thu mình lại trước làn gió lướt qua. Tìm được hài nhi rồi, cung cấm cũng đã rời xa, nàng không muốn quay về, đành ngẫm nghĩ tìm cách sinh sống trong những ngày tới.

Mạn phủ là quan thanh liêm, chức tước bổng lộc cũng chỉ vừa vặn nuôi đủ gia nhân, không dư dả được như các phú nông hay thương gia, nàng ngẫm nghĩ hồi lâu, liền đi vòng quanh trong viện, bỗng bắt gặp vị hồng y nữ tử hôm qua. Hôm nay, nàng vận đồ màu vàng nhạt, đứng tỉ mẩn quét sân, mồ hôi vương trên gò má, xinh đẹp lạ thường. Châu Sa tiến đến, nhẹ nhàng mỉm cười.

“Chủ nhân…?”

“Gọi ta là tỷ tỷ thôi…” nàng chăm chú quan sát gương mặt, không tự chủ vươn tay lau nhẹ giọt mồ hôi kia, nữ nhi kia giật mình, đỏ bừng mặt cúi xuống.

Thật thú vị, Châu Sa bất chợt cảm thấy thích thú trước khuôn mặt kia, khẽ mỉm cười.

“Muội tên gì?”

“Hoàng Tuyền ạ…”

Châu Sa ngẩn ngơ, chẳng phải là địa ngục sao? Rồi ngẫm tên mình, chẳng phải tên loài hoa giữa hai bờ sống chết, cũng ven hoàng tuyền hay sao? Nghĩ đến cái tên đó và tên nàng quấn quýt bên nhau, cảm thấy không khỏi phấn khởi và một chút hạnh phúc.

Nàng cùng Hoàng Tuyền trò chuyện, lúc sau, xuất hiện thêm một nữ nhân khác vận lên bộ đồ màu xanh nhàn nhạt, chậm rãi đi tới, cẩn thận thi lễ nàng liền vội vã xua tay lắc đầu.

“Nàng ta tên gì vậy?” Nữ nhân kia rời đi, nàng quay sang trìu mến nhìn Hoàng Tuyền.

“Nàng ấy tên Tu Nhi, vì cả đời nàng mong ước đi tu… đâm ra…”

Châu Sa gật đầu, cũng cẩn trọng đánh giá cả hai người, liền nhận ra bọn họ đều rất xinh đẹp, phong thái tao nhã hơn người, cảm giác có chút tiếc nuối. Là mỹ nhân, lại bị chôn vùi tuổi trẻ cùng nàng? Trong lòng có chút chát chúa, rồi lại nén xuống, bình tâm suy tính cho tương lai.

Nàng hoảng loạn trong mơ, giật mình tỉnh dậy thấy mồ hôi đã ướt lưng áo. Nhìn quanh quất, thấy nôi vẫn tĩnh, hai đứa trẻ vẫn nằm ngoan ngoãn trong chiếc nôi nhỏ xíu, lại có chút chạnh lòng.

Mới là buổi trưa. Thời tiết không lạnh, không nóng, mát mẻ và dịu dàng, khiến nàng có chút tĩnh tại. Vừa lúc, Tu Nhi xuất hiện, bốn mắt giao nhau, nữ nhân kia chỉ khẽ cười.

“Chủ tử!”

“Gọi ta là Châu Sa. Ta mới hơn hai mươi tuổi, có thể gọi Châu Sa là tỉ tỉ.”

“Ân, tỉ tỉ…” Tu Nhi cười cười, nét mặt phảng phất chút thư giãn. “Tỉ tỉ gặp ác mộng?”

“À, không hẳn…” Châu Sa lắc đầu, tự mình xuống giường khoác áo, rồi ra hiệu bảo Tu Nhi ra ngoài, không làm hai đứa nhỏ thức giấc.

Đứng trong vườn, nàng cảm giác thanh thản, mới đột ngột mở lời.

“Tu Nhi, Hoàng Tuyền, chúng ta chạy trốn được không?”

“Dạ?”

Sửng sốt trước câu nói của châu Sa, Tu Nhi ngẩng đầu, có phần ngây ngốc, một lúc sau mới ngẫm ra ý tứ trong lời nàng.

“Là vì hoàng thượng?”

“Không… là vì ta. Ta sợ sẽ bị bắt trở lại rồi giam cầm trong hoàng cung kia.”

Nàng chậm rãi đáp lời, ánh mắt có phần mông lung hướng về phía trước. tiếp tục câu chuyện:

“Thực chất, ta đã gia hạn thời gian một năm tìm Vĩnh Quân và Dã Quỳ, ta cũng đã nói rằng một năm sau nếu ta không trở lại, thì hãy ban chiếu toàn thiên hạ ta cùng hai đứa nhỏ đã chết. Nay tìm được chúng nó, chỉ sợ tai mắt rồi hoàng đế biết tin, ta lại bắt về. vậy… chúng ta trốn đi được không?”

Câu cuối cùng nàng hạ giọng, có chút khẩn khoản van nài, cùng cam chịu, Tu nhi câm lặng suy xét, thì người phía sau đã lên tiếng.

“Châu Sa, tỉ tỉ muốn như vậy sao?”

Là Hoàng Tuyền. nàng ở đây từ lúc trước, bước đi căn bản không gây ra tiếng động, nay đột ngột lên tiếng khiến Châu Sa lẫn Tu Nhi có chút hoang mang. Trấn an nhanh chóng, nàng vuốt tóc mình, gật đầu thành thực.

“Tuyền nhi, ta thực sự muốn chạy trốn.”

“Nếu bị bắt lại thì sao?”

Câu hỏi này đưa ra, nàng cũng chưa có thời gian suy nghĩ thấu đáo, liền lắc đầu, thu tay về lòng mình, nắm chặt.

“Nghĩ kĩ đi, dù tỉ quyết định thế nào, chúng ta cũng sẽ đi theo tỉ.”

Châu Sa gật đầu. Rồi một ngày cũng nhanh chóng qua đi.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s