Truyện

Tình yêu ăn gì – Episode 1

Episode 1:

Tôi biết tôi không hạnh phúc, cả đời này không thể có hạnh phúc, anh cứ hạnh phúc thay tôi là được rồi.

Anh trầm ngâm nhìn cô, qua cánh cửa sổ được hé ra. Dù phòng bên kia đã buông rèm, nhưng vẫn loáng thoáng thấy bóng cô hắt lên. Hẳn cô đang làm việc, làm việc một cách chăm chỉ, anh nhợt nhạt cười.

Bỏ tay vào túi rồi rút ra hộp quẹt và điếu thuốc, anh bật lửa rồi châm thuốc. Tựa như thở dài, rồi lại chậm rãi xoay người.

Cô đã về đây một tháng. Mới chỉ một tháng, và sau hôm đó họ có không gian riêng của mình. Chỉ là buổi tối cô và anh có ngủ cùng nhau. Mang tiếng ngủ cùng, thực chất cô nằm dưới nệm, anh nằm trên giường, cảnh tượng kì cục chẳng mấy đẹp mắt.

“Sao cô không nằm cùng tôi? Nếu không nằm cùng, sao không tách phòng?”

Anh tò mò hỏi cô, còn cô nghe xong, cũng chỉ liếc ngang nhìn anh một cái. Không đáp, rồi thư thái uống sữa. Phải, cô thích sữa.

Đó là điều đầu tiên anh biết về cô suốt một tháng sống chung.

“Chưa ngủ à?”

Cô lọ mọ cầm theo quyển sách bước vào phòng, tháo kính ra, khẽ dụi mắt.

“Chưa, cô luôn thức muộn.”

“Còn anh thì luôn đợi, không cần thế đâu. Thứ ba và thứ sáu anh được quyền qua nhà Du mà. Hôm nay thứ sáu, không đi sao?”

“Không, cậu ấy đang bận ôn thi.”

“Vậy thì càng cần phải sang để chăm sóc chứ.”

Diên Vỹ thành thật nói, cũng là lời nói tốt bụng xuất phát từ chân thành. Hoàng nhìn cô khó hiểu rồi lắc đầu.

“cậu ấy không muốn tôi làm mất tập trung.”

“Mất tập trung?” Diên Vỹ nghiêng đầu, cô hơi nhăn mày rồi chợt nhận ra như vỡ lẽ. “À, phải rồi, là mất tập trung.”

Rồi cô im lặng. Đặt mấy cuốn sách xuống giường, lại tự mình trải nệm. Cô không cho anh đụng vào việc này, nếu anh làm, cô sẽ chẳng nói chẳng rằng mà qua thư viện ngủ. nhưng nói là ngủ, cả đêm cô vẫn sẽ thức. anh không rõ nguyên do, chỉ biết, đôi khi anh nhìn sang phòng đó, lại thấy bóng cô gạt nước mắt. Lại cho mình ngủ mơ, anh nằm ngủ tiếp, không để ý nữa. Nhưng lặp lại vài lần, cô đều như vậy, khiến anh buộc phải thôi việc giúp đỡ cô. Tự cảm thấy mình thừa thãi, nhưng đó không phải là điều anh bận tâm.

Có điều…

Vũ Hoàng không phải kẻ ăn chơi, càng không có khả năng chơi bời quá đà, anh chỉ có Du, nếu không ở bên Du, anh sẽ quanh quẩn với công việc, rồi trở về nhà. Lúc nào về đến nhà, đều sẽ thấy cô đang ngồi vừa gọt hoa quả, vừa đọc báo.

“Này!”

“Hử?”

“Anh bỏ thuốc đi!”

Cô nhíu mày, nhìn tàn thuốc vương trên nền gỗ, cảm thấy có chút không thoải mái. Anh dụi thuốc vào gạt tàn, trầm ngâm.

“Du cũng từng nói thế.”

“À… thế thì tôi nói cũng vô ích, phải không?”

“Cũng phải.”

“Chí ít, đừng hút trong nhà.”

“Được.”

Cô đọc sách, tiếp tục ghi ghi chép chép gì đó vào cuốn sổ nhỏ, rồi lại lấy điện thoại ra có vẻ nghiên cứu gì đó rất chuyên tâm. Anh không khỏi tò mò về cô. Nhưng, chỉ dừng lại ở việc ngắm nhìn, không thâm nhập vào cuộc sống của cô, vợ chồng, kì thực, anh và cô chưa một lần trải qua đêm xuân.

Anh lắc đầu, rời phòng, trở về cũng cầm trên tay tập tài liệu. công ty đang có những hợp đồng cần giải quyết, anh cũng cần làm cho xong. Kê xong chiếc bàn con lên giường, lại bắt đầu chuỗi âm thanh của sự tĩnh lặng.

Tiếng gõ bàn phím, tiếng kéo điện thoại, sột soạt của giấy. Họ im lặng.

Rồi đột ngột, cô ngẩng lên, nhìn thẳng vào anh.

“Vũ Hoàng!”

“Sao?” anh dừng tay, hơi liếc về hướng cô, tỏ ý đang lắng nghe, cô chậm rãi mở lời.

“Tôi biết tôi không hạnh phúc, cả đời này không thể có hạnh phúc, anh cứ hạnh phúc thay tôi là được rồi.”

Rồi im lặng. Anh hơi sững sờ, cũng không biết nên đáp lại thế nào, chỉ có thể trầm ngâm một lúc. Rồi từ tốn nói rằng:

“Đến việc tôi lấy người tôi yêu cũng không thể, thì hạnh phúc ở đâu?”

“Hai người yêu nhau, thế là quá đủ cho hạnh phúc rồi.”

Cô vẫn chăm chú nhìn anh, nhưng rồi lại nhanh chóng quay trở lại với cuốn sách. Anh nhìn không ra đó là quyển gì, chỉ thấy toàn tiếng Pháp.

Cô tài giỏi, xinh đẹp, có học thức và nấu ăn ngon. Đôi lúc anh tự hỏi vì sao cô trói buộc cô vào đời anh, để rồi cả hai không thể vùng vẫy, đành ở bên nhau như nghĩa phải vậy, tương kính như tân. Anh có đề cập chuyện này, cô lảng tránh câu hỏi của anh bằng cách lờ đi cái nhìn và vuốt tóc ra đằng sau. Rồi sau đó cô sẽ cố làm mình bận rộn và quên đi câu hỏi của anh. Đại loại vậy.

Khi Du chất vấn anh về việc vì sao cô có thể buộc cô vào đời anh, anh không biết, cũng không biết đáp thế nào, nên chỉ có thể an ủi cậu bằng những nụ hôn trên tấm lưng trần trụi và cơn hoan ái xác thịt. Du thỏa mãn, cũng không tìm hiểu kĩ hơn về chuyện này, nhưng cậu không hài lòng về cô, còn anh, anh không hài lòng chính bản thân mình. Vì lẽ gì anh không thể từ chối cô? Trong đám cưới của mình, chính anh sau khi nhìn nhận tất cả, lại thấy cô đứng quá đỗi cô đơn phía cổng nhà thờ.

Và, thậm chí, cô còn chưa đòi anh một lần trăng mật. Anh tự điều tra về cô, lại sửng sốt ngỡ ngàng khi biết cô suốt ngần ấy tháng năm tuổi trẻ không chút dây dưa với đàn ông. Hoặc có, nhưng lại quá kín đáo để nhận ra. Cách cô nắm bắt tâm lí đàn ông khiến anh tin rằng cô từng là thuộc về thế giới của họ, lại không ngừng đặt ra câu hỏi và thẳng thừng nói với cô suy nghĩ của mình.

“Cô không phải chuyển giới mà thành chứ?”

“Hả?”

Ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn anh, Diên Vỹ nhăn mày.

“cái quái gì trong đầu anh vậy?”

“Không… không có gì…”

Anh thoáng có chút day dứt, nhưng ngẫm lại, anh liền thấy mình vô lí, lại có chút xấu hổ. Cô tựa hồ không quan tâm, cũng tiếp tục công việc của mình. Một lúc lâu sau, anh lại mở miệng.

“Cuối tuần này, đi trăng mật ở Nha Trang đi!”

Lần này cô đặt hẳn điện thoại và sách xuống, leo lên giường ngồi đối diện anh. Bốn mắt nhìn nhau, cô thẳng thắn soi ánh nhìn của mình vào mắt anh rồi gằn từng chữ.

“Anh. Điên. À?”

Cũng không ngần ngại sờ trán anh.

“Không có sốt, sao lại mê sảng vậy?” Vỹ nghiêng đầu “Hay là Du muốn đi Nha Trang, anh không tìm thấy lí lẽ nào thích hợp hơn ngoại trừ… trăng mật?”

Cái thái độ dò hỏi kẻ cả và biết tuốt kia khiến anh phát bực.

“Về chỗ của mình đi, cô không muốn đi thì thôi.”

“Vậy là chỉ tôi và anh?”

“Cô muốn thì chúng ta có thể lôi thêm Du!”

Nói xong, bất chợt lại thấy ân hận. cô là đàn bà, đã không có hôn nhân trọn vẹn, lại không có tình yêu, mà trăng mật còn dẫn theo nhân tình của chồng đi ư? Nhưng, anh phủ quyết áy náy nơi bản thân, là cô ta tự khơi mào. Diên Vỹ lại trầm ngâm không nói, khóe miệng khẽ nhếch lên rồi tuột xuống đệm tiếp tục công việc. Còn đá lại một câu làm anh có phần điên tiết.

“Tùy anh!”

Anh bất lực mặc kệ, đành lặng lẽ làm tiếp công việc của mình. Chỉ là không biết, người con gái dưới đệm kia luôn liếc nhìn anh, khóe môi kéo lên nụ cười mờ nhạt. Diên Vỹ quả thực có chút ấm áp trong lòng, nhưng lại không có khả năng đón nhận sự vui vẻ này. Cô tự biết bản thân hoàn toàn vô giá trị trong mắt anh.

Một lúc lâu, cất đồ đạc đi rồi, trước khi tắt đèn, cô còn nói với anh, cũng như nói với chính mình.

“Anh phải hạnh phúc.”

Anh nghe được, cảm giác khó hiểu, chỉ cho là lời cô bang quơ nói ra, không đáp, ngay sau đó, liền chậm rãi đi vào giấc ngủ. Dưới nệm, Diên Vỹ vẫn mở mắt, xoáy vào bóng đêm trước mặt, tự lực run rẩy ôm lấy bản thân mình. Trong chăn ấm, vẫn cảm giác không an toàn, liền nhắm chặt mắt lại, mơ màng về quá khứ.

Quá khứ, ở nơi ấy có ánh sáng, có nụ cười, cả ấm áp.

Là… rất lâu rồi cô chưa cười. CŨng không biết vì sao phải cười. chỉ chậm rãi nhận lấy những thứ số phận mang đến, cũng chủ động đoạt lấy những thứ mình cần. Rút cục, rất lâu rồi chưa nở nụ cười nào thực sự hạnh phúc.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s