Tình yêu ăn gì – Episode 2

Episode 2:

Anh nói anh không có cảm tình với cô ấy, vậy nói cho em nghe, vì sao lại chần chừ trước phòng bệnh đến vậy?

Cô đến công ty, trên tay cầm theo điện thoại, cảm thấy có chút nghi ngờ khi thấy cái tên hiện trên màn hình. Một lúc sau, mới chậm rãi bắt máy.

“Nghe đây!”

“Sao không bắt máy ngay?”

“Uhm… nhất thời không phản ứng kịp, có chuyện gì sao?” Cô thành thật trả lời, đầu dây bên kia im lặng một chút, rồi cho qua.

“Hôm nay thứ bảy.” Anh nhàn nhạt nói, tay trái xoay bút, mắt vẫn còn nhìn vào tập tài liệu trước mặt, không khỏi nhăn mày.

“Và?” Có chút sốt ruột, cô thở dài.

“Hôm nay tôi sẽ qua chỗ Du, cậu ấy mới thi xong.”

“À, hiểu rồi. Còn gì nữa không?”

“Không.”

Anh vừa dứt lời, đầu bên kia cô đã dập máy. Cảm giác áy náy khiến anh có chút không an lòng, kì thực, có một số điều cô chưa biết hết về anh, cũng cảm giác là không cần biết. Anh gọi cho Du. Giọng cậu khiến anh dịu lại, vui vẻ và mềm mại, Dịu dàng đón nhận sự yêu thương chăm sóc cùng quan tâm của cậu. Đôi lúc cảm thấy nếu thiếu Du, anh có thể làm gì. Sau đó cảm thấy bản thân hơi ủy mị, liền vội vã chào cậu, rồi làm việc.

Vũ Hoàng không phải là một ông chủ của một tập đoàn nhỏ. Tập đoàn của anh ít nhiều gì cũng là một tập đoàn đa quốc gia, công việc không thiếu, nhưng thời gian anh giành cho tình nhân không bao giờ là quá ít. Du thấu hiểu, và cảm thấy hài lòng lẫn hạnh phúc.

11h đêm.

“Sao anh phải về?” Du cự nự, cọ mũi vào lồng ngực anh, tay còn đan vào tay anh, âu yếm.

“Đêm nay không có lịch ở cùng em, nếu anh không về, người đàn bà kia không biết sẽ gây nên trò gì.”

“Người đàn bà kia? À, chị Vỹ ý hả?” cậu nghiêng đầu, ánh mắt ướt át nhìn anh, đổi lại, Hoàng vùi môi mình vào cổ cậu, liếm nhẹ. “Ah… đừng thế…”

“Ừ, là cô ta.”

“Anh này… Diên Vỹ rất đáng thương, anh đừng đe nẹt cô ấy!”

“Hử?” Anh có chút khó hiểu nhìn cậu, cảm giác có gì đó không đúng “Du, em chưa từng gặp cô ta, sao em biết?”

“Không, thực chất em có gặp cô ấy rồi.” Du lắc lắc đầu, còn hơi hơi cười trước cộ gặp gỡ tình cờ đó, ngược lại, phía trên mình, anh nhăn mày cau có.

“Cô ta gây khó dễ cho em?” Bàn tay sớm đã nắm chặt lại, Du lắc đầu, nhẹ nhàng vuốt giữa hai lông mày, và gỡ tay anh ra.

“Không, em và cô ấy chỉ tình cờ gặp nhau khi đi siêu thị thôi. Tấtcả những thứ cô ấy mua, đều là liên quan đến sữa. Hoặc đồ ăn.”

“À…”

Anh trầm ngâm, một lúc lâu sau, quyết định trở về. Du cũng không níu kéo, chỉ hôn anh say đắm trước khi anh ra khỏi cửa. đáp lại nụ hôn của người tình, tâm tình anh có chút vui vẻ.

Mở cửa vào nhà, đã là 12h đêm, thư viện còn đang sáng. Anh không để ý lắm, liền chậm rãi thả áo khoác và cặp tài liệu xuống ghế, bình tĩnh bước đến phòng tắm. Rồi đột ngột dừng lại. Đến phòng tắm phải qua phòng khách, nhìn từ chỗ anh đứng, lại thấy cửa ban công mở toang. Trời không hẳn là lạnh, nhưng ban đêm, tự khắc gió đêm có phần khiến người ta nổi da gà. Vậy mà cô lại thong thả mặc váy trắng, mỏng manh ôm lấy bản thân, tựa mình vào lan can. Có chút nhíu mày, anh tiến lại gần, còn phát hiện ra không chỉ phong phanh, trên tay cô còn ly rượu vang đỏ sánh và một điếu thuốc lá.

Lần này là bị cô hù đến mức không tin. Anh lên tiếng.

“Chưa ngủ sao?”

Giật mình quay lại, đôi mắt kia hoảng loạn nhìn anh. Trong veo không tì vết! cảm giác tệ hại lan vào phổi, anh giật điếu thuốc trên tay cô rồi ném xuống đất. Nhìn điếu thuốc tắt ngấm dưới nền gạch lạnh ngắt, Diên Vỹ mỉm cười.

“À… về rồi à?”

Hơi thở còn sặc mùi rượu, lúc này anh mới để ý, kế bên cô là chiếc bàn con dùng để kê trên giường. Trên đó, không biết bao nhiêu chai rượu đã được khui ra.

“À à… rượu hả? Buồn buồn uống ý mà.” Cô xua xua tay, có chút phóng túng, mặt lại ửng lên. “Ngại quá, lâu ngày không uống… ai dè tìm mãi chưa thấy chai rượu nào ưng ý. Yên tâm, tôi mới chỉ uống mỗi loại có năm ly thôi.”

Còn xiêu vẹo tiến đến chỗ anh, vỗ nhẹ lên ngực anh mấy cái rồi quay lại ban công đứng.

Cố nén sự tức giận của mình xuống, anh gằn tiếng.

“Muộn rồi, ngủ đi!”

“Hả? Sao ngủ? mai chủ nhật nha, chủ nhật được nghỉ, ngủ muộn được mà.”

Anh cảm thấy mơ hồ, bản thân đang vì cái gì khó chịu thì anh không biết, nhưng không ép cô vào giường thì đúng là quá đáng rồi. Không thể bỏ mặc cô trở thành một đống bùi nhùi ở đây và anh phải chăm sóc. Bực bội, anh giằng tay cô, đoạt ly rượu rồi đem thả xuống đất. Cô ngơ ngác, rồi lại cảm thấy người mình như hẫng đi, đầu óc quay cuồng chao đảo. Khóe miệng đột ngột nở ra nụ cười khổ sở.

“Không phải là người ta thường bế sao? Sao anh vác ngược tôi thế này?” Thì thào trong đầu, cũng không nói ra, ngoan ngoãn nhìn nhịp chân anh đong đưa, rồi bật cười.

Anh không quan tâm, đem quẳng cô xuống giường, lúc này, có chút bực bội.

“Nằm đó!”

“Không đâu. Có mùi của anh, lại nồng nữa… hề hề, không đâu…” cô cười cười, lắc lắc đầu, mái tóc rối bung, những sợi tóc lòa xòa trước má. Anh nhìn cô, không nói không rằng, xoay người đi khỏi.

Cô đảo mắt, sau đó mới thấy thật sự mệt mỏi, đầu óc trĩu xuống, dường như không nghĩ được cái gì, mơ màng một hồi rồi gục ngủ.

Khi trở lại, anh thấy cô co mình trên giường. Lần đầu tiên nhìn thấy cô ngủ, cảm giác thanh thản nhẹ nhàng len lỏi, khiến anh không hiểu xúc cảm là gì, mãi về sau, khi tất cả mọi chuyện chỉ còn là nuối tiếc, anh mới nhận ra, đó là hạnh phúc. Kéo chăn cho cô, anh cũng chả ngần ngại mà chỉnh sửa chỗ cô nằm, vừa đủ tạo khoảng trống cho anh. Hạ lưng xuống, còn nhìn cô thật lâu, mới thở dài rồi chìm vào giấc ngủ.

“Diên Vỹ, cô dậy đi!”

Anh đã dậy từ rất lâu, mà cô vẫn mê man, lần này, mới thực sự chạm tay vào tay cô, chợt hốt hoảng. Nóng quá!

Cô cựa ngón tay, mày nhíu lại rồi u mê nói gì đó, anh không rõ, chỉ đặt tay lên trán cô, mới nhận ra thân nhiệt cô tăng cao tự lúc nào. Kéo cô ngồi dậy, cô không tỉnh lại, mới bắt đầu hoang mang. Đem khoác tạm lên người cô chiếc áo vest, trực tiếp gọi taxi rồi mau chóng đem bế cô vào lòng, lóng ngóng chạy xuống dưới tòa chung cư, chờ đợi. Lúc taxi đến, anh cũng vội vàng nói đến bệnh viện gần nhất.

“Chỉ là cảm mạo thôi, nhưng hình như cô ấy có vấn đề về phổi từ trước đó, chúng tôi sẽ xem xét.”

Anh gật đầu, ánh mắt lo lắng lúc này mới thôi, cảm giác tiếc nuối, liền thẫn thờ ở bên ngoài phòng bệnh. Điện thoại réo đến, anh mệt mỏi, không mở mắt ra nhìn, liền nghe máy.

“Alo.”

“Anh đang ở đâu?” giọng nói của Du vang lên khiến anh cảm thấy thất thố, nhưng cũng chỉ mở miệng đáp lại.

“Bệnh viện, là Vỹ, cô ta bị ốm.”

“À… nên anh quên hôm nay có hẹn với em?”

“Hẹn?” Anh đập tay vào trán, vội vàng xin lỗi “Xin lỗi, anh quên mất, để tối, tối anh đền bù, được không?”

“Cô ấy không sao chứ?”

“Ừ, không sao.”

“Được rồi, nếu thế anh đi cùng em chứ?”

Chần chừ, anh gật đầu, mỉm cười với cậu.

“Được, em ở đâu, anh đến ngay.” Du đọc cho anh địa chỉ, còn anh, cũng không ngần ngại mà rời bệnh viện.

Chỉ là không đành lòng, ra đến ngoài lại quay lại dặn dò bác sĩ cẩn thận rồi mới đi. Anh đã không cho cô hạnh phúc, cũng không thể khiến cho thân thể cô có mệnh hệ gì. Thở dài nhìn cô lần nữa, rồi mới quay bước rời đi.

“Anh đang nghĩ gì vậy?” Du níu tay anh, cảm giác mất mát lan tỏa trong đôi mắt nâu trầm của mình.

Hoàng ngạc nhiên, nãy giờ anh có lúc nào không để ý cậu chăng? Liền lắc đầu, đưa tay vuốt mái tóc cậu. Ánh mắt thẫm lại, dịu dàng, nấn ná nơi bờ môi. Đang ở rạp chiếu film, anh cũng không dại dột mà làm càn, chỉ phả nhẹ hơi thở vào gương mặ cậu rồi mỉm cười. Bỗng hình ảnh vụt qua đầu anh, khiến anh bất giác nắm chặt bản tay mình.

“Lo cho cô ấy thì về đi.” Du thở dài, cảm giác xa xôi khó nói thành lời. Chỉ mơ hồ nhận thấy rằng cô gái đó dần bước vào cuộc tình giữa cậu và anh.

“Cho ai cơ?” Hoàng cố tình cao giọng trêu chọc, tỏ vẻ bang quan với cô gái yếu ớt đang nằm trong viện kia. Chính bản thân anh cũng mong mỏi cật lực rằng ý nghĩ thương hại cô đừng xuất hiện.

Thương hại, là sỉ nhục tình yêu.

Đó là lời cô nói, cách đây khoảng nửa tháng, khi cô cùng anh về thăm bố mẹ chồng. Cô đã bình dị nói thế.

“Hoàng, về thôi, anh vẫn đang lo lắng cho Diên Vỹ.”

“cô ta lớn rồi, cô ta tự lo được cho bản thân.” Anh cau mày, trong bóng tối, cậu cũng không nhìn rõ được tâm tình của anh, mà ngay cả chính anh, cũng không rõ tâm tình của mình.

“Sao anh không vào?” Du khoanh tay nhìn người đàn ông của mình, cau mày.

Cậu không thừa bao dung để chấp nhận việc cô gái trong kia quan trọng với anh. Nhưng cô ấy đang ốm, và cậu biết, cô gái đó vô tội. Thậm chí là vô tội đáng thương. Du bực bội nhìn người đàn ông này, rồi đẩy anh vào phòng bệnh.

“vào đi, vào đi!”

“Anh không vào, anh không muốn buổi hẹn hò này vì cô ta mà ngắt đoạn. chẳng qua là em thúc giục.”

“Anh không thích cô ta.”

“Anh nói anh không có cảm tình với cô ấy, vậy tại sao anh chần chừ trước cửa phòng bênh đến vậy? Vũ Hoàng, anh có là kẻ lạnh lung, nhưng tuyệt đối không phải kẻ vô tình, cô ấy là vợ anh, anh tự biết bản thân có nghĩa vụ gì. Vào đi, Hoàng. Trừ phi…”

“Trừ phi gì?” Anh khó chịu nhìn cậu, giọng hạ xuống thành băng lãnh.

“Trừ phi anh sợ đối mặt với cô ấy, sẽ bắt gặp lại chính mình.”

Cậu đau đớn nói ra, trong giọng nói nồng đượm sự tủi hờn. Anh thấy vậy, vội vàng ôm lấy cậu, rồi lại buông ra. Đây là nơi công cộng, anh đâu thể kéo cậu vào sự kì thị của người đời. Liền lắc đầu, rũ ra một nụ cười buồn thảm.

“Em thật ngốc!”

“Xin lỗi… xin lỗi, ý em là… anh là người tốt mà, thăm cô ấy đi!” Du lắc lắc tay anh, cũng kéo anh đứng trước cửa phòng bệnh.

Và lần này, anh đẩy cửa bước vào.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s