Truyện

Tình yêu ăn gì – Episode 3

Episode 3:

Còn có người cần cô… chí ít, thì tôi cần cô.

Lúc đẩy cửa phòng bệnh, lại thấy chỗ cô nằm trống trơn. Cô ta đâu?

“Xin hỏi, cô gái nằm ở giường số 4 đâu rồi?”

“Bệnh nhân tên gì?”

“Hoàng Diên Vỹ.”

Y tá lật giở lịch bệnh nhân, mỉm cười đáp lại.

“Đã có người làm thủ tục xuất viện cho cô ấy rồi.”

Làm rồi? Anh ngẩn người? có lí nào lại thế? Mà cô ta có thể đi đâu? Đưa mắt nhìn Du, Du cũng lắc đầu, theo sau đó liền kéo anh đi tìm.

“Điện thoại không nghe máy.” Du gọi điện nói với anh, cậu đến các địa điểm gần bệnh viện, còn anh quay trở về nhà tìm.

“Cô ấy không ở nhà.” Anh rệu rã lắc đầu.

Rất lâu sau, cũng không thấy cô quay về, anh quyết định nhờ đến sự trợ giúp của cảnh sát. Đang định nhấc điện thoại lên, thì điện thoại lại réo đến. Là dãy số lạ. Linh cảm có tin tức của cô, anh bắt máy.

“Tôi đây…” giọng cô nhẹ hẫng, nghe không có tiếng ồn, cũng không biết cô đang ở nơi nào.

“Cô đang ở đâu?” Anh gằn giọng, mệt mỏi nhưng vui mừng, có điều, lại không nhận thấy sự vui mừng trong chính bản thân.

Anh thều thào với chính lí trí của mình rằng đó đơn thuần là sự nhẹ nhõm, nhẹ nhõm cô không sao, nhẹ nhõm anh không cần chịu trách nhiệm gì về sự an toàn của cô. Chỉ là anh nhầm lẫn… nhầm lẫn nghiêm trọng rồi.

“Tôi đang ở đâu á?” Hỏi lại, có chút váng vất trong đầu óc, hình như vẫn còn hơi say. “Không biết, có người đến đưa tôi đi…”

“Cô điên à? Lớn vậy rồi mà người lạ đến cô vẫn đi theo.”

“Tôi đâu có nói là người lạ.” Cô uể oải, sau đó mới tiếp tục “Lát tôi về, không cần tìm nữa đâu. Chỉ đi có mấy tiếng thôi mà anh đã định sử dụng cả mạng lưới của tập đoàn. Tôi có giá trị nhỉ.”

Nhận thấy giọng cô còn có chút nghèn nghẹt, mới nhớ ra đêm qua cô say, lại cảm mạo, liền định hỏi thăm. Thấy có chút không đúng, nhưng không đành, nên anh cũng mở lời.

“Sức khỏe thế nào rồi?”

“À… à… không biết.” cô nghiêng người, nhìn sang người bên cạnh, khẽ hắng giọng hỏi người bên cạnh mình “sốt bao nhiêu ấy nhỉ?”

Anh nghe ở phía bên kia, lại không rõ cô đang nói chuyện với ai, chỉ thấy tiếng xì xào, rồi cô mới đáp.

“À, hơi sốt một chút, tầm 38oC gì đó. Yên tâm, khỏe lắm rồi. Vậy nhé, nhắn Du an tâm. Tôi cúp máy đây…”

“Khoan!”

“Sao?”

“Không có gì, tối muộn, cô ngủ ở đó cũng được.”

“À… được rồi, tôi biết rồi.”

Cô cúp máy, mắt ngước lên nhìn người trước mặt, cười khổ.

“Em cứ nghĩ anh ta sẽ nói gì đó, nói gì thì em không biết, chỉ là rất mong chờ, mong chờ điều gì cũng không rõ.”

Giọng nói đều đều, không âm vực, không gì cả, cứ lướt qua tai người trước mặt một cách vô tình. Người trước mặt nhăn mày, rồi đưa tay lên xoa đầu Diên Vỹ, trong ánh mắt còn tia chua chát.

“Đừng nhìn em như nhìn con cún bị thương, em không quen!”

“Em mệt rồi, nghỉ đi, lát tôi đưa em về.” Đáp lại cô là giọng nữ, người trước mặt là một cô gái trẻ, có chút lạnh lẽo, có chút xa vời, nhưng thực chất rất dịu dàng.

“Thanh này, em có phải kẻ ngu ngốc không? Biết bản thân sẽ bị thương, vẫn cứ đâm đầu vào. Ngay cả hạnh phúc cũng không đoạt được, em biết làm sao?”

“Là tại em bị uy hiếp tôi, chờ đợi thêm một năm, một năm nữa tôi đón em về, em sẽ thản nhiên biến mất khỏi Vũ gia.” Thanh mở miệng, tiếng nói thanh thúy có phần lạnh lùng khiến Diên Vỹ cảm thấy rùng mình, cũng nhận ra sự rung động trong tim.

Là thanh âm của tự do và hoài bão đến gần. Chỉ cần cô có thể an toàn rời khỏi Vũ Hoàng, chạy trốn khỏi Vũ gia, tìm thấy tình yêu đích thực cho mình, đại loại thế. Nhưng một năm, là quá đủ để sau này khi nhìn lại, cả cô, cả anh đều nhận ra sai lầm của chính mình.

Cô trở về nhà, đã quá 10h đêm, cảm thấy mệt mỏi và bất lực. Nhà không mở đèn, tự cười tự giếu, cô mai mỉa: “Không phải giả bộ ngồi trong bóng tối cô đơn đấy chứ?” Bật đèn lên, lại chẳng có ai. Không thất vọng, cũng không hy vọng, một lần nữa đảo mắt quanh nhà, cũng chẳm tìm thấy điểm gì mới mẻ.

“Về rồi à?”

“Về rồi.” gật đầu, Diên Vỹ kéo môi thành nét cười nhàn nhã với Hoàng, trong mắt có chút cảm kích.

“Không phải tôi đợi cô về đâu.”

“Ừ, tôi biết.” Cô gật đầu, việc anh thanh minh thật là nực cười.

Hoàng nhìn cô mệt mỏi vào nhà, thấy bản thân có chút lóng ngóng. Đúng là anh không đợi cô về, chính anh nói rằng cô có thể ngủ lại cái nơi chết tiệt nào đó mà lúc gọi điện cho anh cô đang ở, nhưng, khi thấy cô về nhà, anh thật sự muốn mở cửa phòng ra chào đón cô.

Rồi tự nhận thấy thật sai lầm. cô không ngước nhìn anh một cách vui vẻ, cũng không cảm kích gì sự hiện diện của anh. Thật sự, thật sự thiếu vắng cô và hình ảnh cô ngồi vừa đọc báo vừa gọt hoa quả khiến Hoàng hoang mang. Và hoang mang hơn, là cảm giác đối với cô mà anh nhận thấy. Đó không phải là điều gì đó thật sự tốt lành, đối với cả hai.

Diên Vỹ đi qua anh, vào phòng tắm, còn anh, trở về thư phòng, bắt đầu làm việc.

Điện thoại reo lên, đầu dây bên kia là Du.

“cô ấy về rồi chứ?”

“Ừ, về rồi, em đừng lo lắng, ngủ sớm đi!”

“Em biết rồi, anh trông chừng cô ấy nhé!”

“Mai em thi, em lo cho cô ta làm gì?” Hoàng nhăn mày, cậu phải lo mới đúng chứ, cậu phải lo vì anh ở cùng cô ta, dưới một mái nhà cơ mà. Nhưng nghĩ kĩ lại thì không cần, cậu biết anh đâu có để tâm đến đàn bà, anh cũng thế, cậu cũng thế, vậy thì chẳng ai giữa anh và cậu phải lo về Hoàng Diên Vỹ cả.

“Cô ấy mới ốm dậy, nhưng nếu anh thực sự không cuống cuồng cho cô ấy, thì em cũng an tâm rồi.” Du thở dài, thực chất, bàn tay cậu đang nắm rất chặt. Nếu như, nếu như anh nói anh sẽ quan tâm rồi kệ việc xảy đến với cô ta, thì cậu không băn khoăn đến thế. Đằng này…

“Được rồi, anh biết rồi, cô ta mới về thôi, nào, em ma nghỉ đi, nốt mai là môn cuối phải không?”

“Vâng, mai môn cuối rồi. Xong anh đón em nhé?”

“Mai à? Anh sẽ cố, báo cáo với em trước lúc em thi.”

“Được rồi, em cúp máy đây, nhớ giữ sức khỏe.”

“Được, anh biết!”

Anh cúp máy, dư vị ngọt ngào từ cậu khiến anh nở nụ cười dịu dàng. Phải, chỉ có Du mới làm anh dịu lại, chỉ có Du mới khơi gợi lên trong anh sự ấm áp, cũng chỉ có cậu bóc lớp cái vẻ lạnh lẽo và tría tim vốn giá lạnh của anh.

Đôi lúc anh muốn móc tim mình ra, để có thể chắc chắn rằng nó đang đập, nó đang nóng hổi đập trong lồng ngực của anh, nhưng anh không cần nữa. chỉ cần Du ở đó, anh sẽ biết rằng tim anh phát sung lên vì cậu. Tất cả là vì cậu.

Diên Vỹ đứng ngoài, thầm cười nhạt. Nắm tay định đẩy cửa vào thu lại, cô gái trẻ quay lưng, trở về phòng ngủ rồi trải nệm ra. Bệnh cô chưa khỏi hẳn, đầu óc vẫn còn váng vất, và men rượu khiến cô them thuồng.

Cô nhớ đến vị rượu hôm qua, từng thứ trộn lẫn với nhau đều mang theo sắc thái riêng biệt tuyệt hảo. cảm giác tắm mình trong màn đêm, ánh mắt lạnh nhạt đảo xuống đường phố kia, và men rượu khiến cô có cảm tưởng mình là một nữ hoàng. Một nữ hoàng nên thật cô độc.

—o.0.o—

Sáng hôm sau, cô rời nhà rất sớm. Hiếm khi cô ra khỏi nhà trước anh. Thường sẽ tạm nhâm nhi một cốc café, mà anh đoán nó luôn lạnh ngắt. Café đắng, lại lạnh khiến cho vị của nó làm anh rùng mình. Và cô sẽ ngồi ưu tư ở ban công, cùng tách café đó.

Đã có lần anh hỏi cô là cô thích đồ uống gì, cô đáp là sữa. Có điều, thức uống sáng của cô luôn là café đen.

“Tối về muộn, anh tự nấu cơm!”

Anh nhìn vào màn hình điện thoại không khỏi cau mày. Nấu cơm? Cô điên à? Cô nghĩ anh không thừa khả năng chạy ra ngoài ăn hàng chắc? Cũng là một dịp tốt, anh sẽ mời Du đi ăn, và sau đó sẽ là một bữa tối lãng mạn của hai người.

Diên Vỹ không về nhà muộn như cô nghĩ. Cảm giác cô đơn chưa bao giờ trở nên mạnh mẽ đến vậy. Cô tự nấu mì Ý, tự mở bia, rồi bắt đầu bữa tối một mình. Cô luôn một mình, luôn tự lập. Tự lập từ thuở bé, đến mức có cảm giác rằng cô chẳng cần ai, và dường như cũng không ai cần cô.

Ngay cả cuộc hôn nhân ngớ ngẩn này cũng thế. Xoắn mì, cô tọng miếng thức ăn thật lớn vào miệng, sau đó ho khù khụ, rồi cảm thấy nước mắt chảy ra.

“Hừ… mới ho có tí mà nước mắt đã chảy, thật vô dụng!” Diên Vỹ lầm bầm, rồi gạt nước mắt.

“Ơ… không phải… không phải vì ho…” cô chua chát nghĩ thầm. Không phải vì ho, mà là vì khóc. Hơn hai mươi năm trời, cô rất hiếm khi khóc. Cho dù có mất tất cả, cho dù những thứ cô nắm trong tay bị tước đoạt bằng sạch, cô đều chưa một lần rơi nước mắt.

“Chắc sắp đến kì, nên nhạy cảm…” quyết định không ăn nữa, cô uống cạn một hơi với lon bia, rồi đem toàn bộ mì vào thùng rác. Tần ngần một lúc lâu, mới trở về thư phòng.

Cô rất bận rộn. Sự thật là cô bận đến nghẹt thở. Trở về nhà còn mang theo việc về, dường như công việc là bạn tình duy nhất của cô. Đến lúc ngủ, cô còn mang theo nó vào giấc mơ. Cắm mặt vào máy một lúc, lúc ngẩng lên, cơ hồ lại giật mình.

“Anh về từ lúc nào vậy?”

Hoàng đứng ở cửa từ rất lâu rồi, anh cảm thấy thật sự tò mò với mức chuyên tâm và tập trung của cô. Đã đứng ở cửa phòng tầm hai chục phút, mà cô vẫn có thể đánh máy, rồi ghi chép mà không một lần ngẩng lên.

“Cô khóc à?”

“Sao cơ?” Cô đưa tay lên má mình, lên mắt, sờ sờ khuôn mặt. chẳng lẽ nãy khóc thật sự nhiều? cô gạt hết nước mắt đi rồi cơ mà.

“Sao cô khóc?”

“Tôi không có!”

“Cô có.” Anh cau mày, nhắm mắt như tĩnh dưỡng, rồi mới lững thững đến gần cô.

Anh mặc áo sơ mi, cà vạt có chút lơ là và mang theo mùi trầm dịu mà ấm. cô cảm thấy khó hiểu, chỉ nghiêng đầu, xoáy ánh nhìn của mình vào người đối diện. Anh muốn khăng khăng cái gì? Cô không biết, nhưng cũng không né tránh.

Anh nhìn sâu vào mắt cô, cảm giác mình như bị giam lại vào một hầm tối. Nơi hầm đó tối tăm đến mức ghê rợn, ở đó, còn dìm anh vào sự hoảng loạn và đau đớn. Thì ra, đôi mắt cô là như thế. Màu xanh lá phẳng lặng, mà u tối.

“Cô là con lai, là người nước nào vậy?”

“Nước Anh, sao?”

“Đôi mắt, trông cô thật thảm thương, như kẻ bị bỏ rơi vậy.”

“Vậy sao? Cảm ơn, chí ít anh không ví tôi như con cún bị vứt bỏ trong ngày mưa.”

“Dường như cô luôn bị vứt bỏ.”

“Anh muốn nói gì đây?” cô nhướn mày, khóe miệng cũng nở nụ cười lạt lẽo.

“Và dường như cô cũng vứt bỏ chính mình.”

“À…” Không biết nên thốt thêm câu gì, cô cảm giác người đàn ông trước mặt mình có vấn đề về não bộ, chỉ im lặng nghe xem anh nói gì, thì câu tiêp theo đã làm cô chết lặng.

“Còn có người cần cô… chí ít, thì tôi cần cô.”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s