Hoa tàn trăng khuyết – Phần I: Hoa Tàn

Hoa tàn trăng khuyết

Author: Zinnia Reigia

PHẦN I: HOA TÀN

“50 lượng bạc.” nàng ra giá, quả quyết nắm chặt tay. “Khúc vải này không phải cửa hàng nào ở Giang Nam cũng có, hoa văn tinh tế, lại là của nghệ nhân Tiều Hão tự mình nhuộm. Giá 50 lượng là giá hời rồi.”

“Nhưng khúc này còn chưa đến một thước.”

“Một thước 50 lượng. Ngài nên biết ở Thanh Tuyết này Chính Gia chúng tôi tuyệt đối không để khách hàng thiệt thòi. Hàng đẹp, giá tốt, đâu phải chỗ nào cũng có. Nếu như tôi không nhầm, một thước này rất nhiều nơi sẽ ra giá 80 lượng. 50 lượng bạc này đã quá hời cho ngài và quá ấm ức cho chúng tôi rồi.”

“Được, Chính tiểu thư, tôi mua.”

“Ngài muốn bao nhiêu?”

“Mười hai thước.”

“Được, 600 lượng bạc, ngài hãy đến gặp Tố Ân để thanh toán, hy vọng lần sau Kiểng lão gia lại đến.”

Nàng cười, khóe miệng cong lên tuyệt đẹp. Đáng tiếc, một lớp mạng che mặt, lại một lớp mũ phủ mành khiến người ta không biết tư vị nàng ra sao. Có kẻ đồn đại Chính Triền Thủy là nữ nhân xấu xí, quỷ khóc thần sầu. có người đồn đại nàng tàn ác, kinh doanh bất chính. Lại có người đồn nàng ăn hiếp các tư gia nhỏ nhoi, cướp vốn liếng để xây dựng sản nghiệp Chính Gia bây giờ. Có rất nhiều kẻ đồn đại, nhưng chưa từng ai biết được chân tướng sự việc của nàng ra sao.

Buông mạng che mặt xống, nàng vỗ vỗ nước lên gương mặt mình, không khỏi ảo não. Gương mặt không xuất sắc, tóc lại bạc trắng, còn có… Liếc xuống tay mình, nàng cười thầm.Còn có tay phải bị liệt. Nói nàng là bông hoa tàn, chắc chắn không ai phản đối.

Lại đeo mạng lên, lại ra ngoài, lại đi nhập hàng. Một nữ tử không thể lấy chồng, thì ngoại trừ tiền bạc có thể làm nàng vui vẻ ra, còn gì nữa chứ?

Khóc không thành tiếng, nàng đứng dậy, thuận miệng gọi kẻ hầu, chuẩn bị cho cuộc vận chuyển một lô hàng mới về.

“Bên tiêu cục Chấn Hưng đã cử người đến chưa?” nàng nhàn nhạt hỏi, không khỏi cảm thấy ưu tư.

“Thưa lão bản, người của tiêu cục đã đến.”

“Được rồi, chúng ta đi thôi.”

Nàng đi ra cổng, đối mặt với người của tiêu cục đều trước sau như một, hòa hảo, lễ phép, cũng xa cách lạnh lùng.

“Lần này người bên tiêu cục các vị không phải là Hoa Anh sao?” nàng nheo mắt, tỉ mỉ đánh giá nam nhân trước mặt.

Mọi khi đều là Hoa Anh dẫn người đi, lần này lại xuất hiện một nam tử mảnh khảnh. Dung mạo tuy xinh đẹp, nhưng trông lại quá thư sinh, nho nhã. Một thân bạch y, tay cầm bạch phiến phe phẩy, nụ cười man mác kiêu ngạo. Nàng nhìn ra kẻ trước mặt không có tiền thì cũng là nắm quyền. Lần này đến đây có hay chăng là nổi ý muốn hứng thú thăm dò nàng – đệ nhất lão bản của Giang Nam?

Cau có nhưng không ai nhìn ra, nàng lững thững tiến đến gần hắn.

“Vị công tử này là?”

“Tại hạ họ Hỏa.”

Nàng nhướn mày, họ Hỏa, không phải họ của hoàng gia sao. Nàng chắc chắn quá nửa rằng người này xuất hiện ở đây là để thăm dò nàng.

“Hỏa công tử, ta họ Chính, tên Triền Thủy, chuyến hàng này hy vọng đặt hết vào công tử cùng tiêu cục.”

“Được, tiểu thư cứ tin ta.” Hắn phe phẩy quạt, cười cười.

Nàng cũng nhún mình đáp lại, rồi vén rèm vào xe. Trong giây lát, Hỏa công tử kia ngay lập tức chú ý đến thói quen tay trái của nàng.

Phần 1:

Nàng bị điên. Là điên thật rồi.

Tóc bạc xõa ra, vì hắn mà xõa ra. Tay trái, cánh tay còn dùng được lại cũng vì hắn mà bị phế. Nàng có thể sống sao? Có thể sao?

Hắn sẽ không tìm nàng, vĩnh viễn không tìm nàng. Hắn sẽ không bao giờ biết nàng tồn tại. Chính Triền Thủy không có trọng lượng trong mắt Hỏa Thiên Thụy. Nàng cười, đôi chân trần giẫm lên tuyết lạnh giá, thong thả, thong thả bước đi. Mái tóc bạc lóa trong màu tuyết. Phải rồi, biến mất.

Nàng không chạy trốn, mà là tìm cách quay về, quay về để trả thù.

Trả thù thế nào ư?

Sẽ khiến cho hắn phải quỳ xuống dưới chân nàng, gặm lấy rơm lấy cỏ. Nàng đã một lần ra đi rồi trở về, nàng sẽ có lần hai.

Chính Triền Thủy từng bị Chính Gia quẳng ra khỏi nhà cùng xác của mẹ. Nàng khi đó tám tuổi. Tám năm sau, nàng trở lại, một tay phá nát Chính Gia. Dụng độc khiến cho đại tỉ của nàng nửa điên nửa dại, cắn lấy tay mình mất máu cho đến chết. Lại làm cho chính thất của phụ thân bị người ngoài cưỡng bức, ném vào thanh lâu, trở thành kẻ hèn làm nơi đó. Một khắc cũng không dám ngẩng đầu lên mà sống. Làm cho ca ca của nàng chết không toàn thây, thân xác xẻ ra, mỗi mảnh đều là cho chó gặm.

Nàng, là đại ma đầu, nhưng không ai tìm ra chứng cớ chứng minh nàng làm.

Nàng vì trả thù mà bằng lòng phá hủy tay phải của mình, bằng lòng dụng độc cho mái tóc bạc trắng. Nàng bằng lòng đón nhận cái giá phải trả. Nàng bất hạnh? Nhưng kẻ dồn nàng đến bất hạnh sẽ chẳng may mắn hơn.

Nàng mười bảy tuổi, trở thành lão bản tài năng nhất của Giang Nam, một mình vực lại Chính Gia, nhưng dưới danh nghĩa Chính Thủy Gia Trang.

Lô hàng vừa rồi, khi thân chinh nàng đi lấy về, lại không ngờ rằng là mưu sâu kế hiểm của triều đình. Mà không, là mưu sâu kế hiểm của phụ thân, đã đẩy nàng vào đường chết. Mà nàng, lại không hề biết, ngây ngây ngốc ngốc cứu lấy Hỏa Thiên Thụy. Lại bị hắn một đao chém xuống, liền vội vã buông tay khi cả hai đang cheo leo vách núi.

Nàng thở dài. Trước khi trời tối phải kiếm được chỗ nghỉ ngơi. Ngẩng cao đầu, thở ra khói, nàng phát hiện ra dù tay trái của mình không bị chém, thì cũng là lực sát thương của Hỏa Thiên Thụy kia khiến nó bị phế rồi. Đôi tay buông thõng vô lực, nàng chỉ khảy cười.

Lần trước nàng trả thù, phụ thân cũng biết sao? Phụ thân đã bao giờ nghĩ đến việc nàng vì cái gì mà trả thù chưa? Nếu như cốt nhục tình thâm không thể rũ bỏ, vậy thì nàng đành dùng tất cả sức lực của nàng, quãng đời còn lại của nàng mà đày đọa kẻ thực thi kế sách đấy vậy.

Hỏa Thiên Thụy, ngươi sẽ không thể sống sót được đâu.

Năm năm sau.

Chính Triền Thủy mất tích khỏi thế gian đã năm năm. Năm năm biệt tích, ai cũng tin rằng nàng đã chết. Chết vì đói và vì lạnh.

Hoàng đế Hỏa quốc là Hỏa Thiên Thụy. Hắn, kể từ khi lên ngôi luôn được lòng dân, ôn nhu mà thâm tình. Lạnh lùng nghiêm khắc nhưng dịu dàng. Hắn không lập hậu, một mực chờ đón việc người hắn yêu thương nhất nhập cung.

“Sứ Hiên, nàng lại trốn tránh rồi.” Hắn đi vào vườn đào, vén nhành hoa lên, mỉm cười bước vào.

Nữ tử nhìn hắn, e lệ mỉm cười. Váy hồng nhàn nhạt tôn thêm vẻ trong trẻo. Đôi mắt sóng tình dập dìu, nhẹ nhàng ấp mình vào cơ thể Hỏa Thiên Thụy.

“Bệ hạ, chàng sao giờ mới đến?”

“Trẫm xin lỗi, nàng hẳn nhung nhớ trẫm lắm!”

Hắn ân cần nâng niu bảo vật tuyệt mĩ trong tay, nhẹ nhàng cùng nàng bước vào xuân mộng. Chỉ có Sứ Hiên mỉm cười, nụ cười thâm tình mà lạnh lẽo.

Sứ Hiên là mĩ nhân đệ nhất kinh đô, cũng là người trong lòng Thiên Thụy. Nàng mười bảy tuổi, trong trẻo mà thánh thiện, nụ cười rạng rỡ như ánh ban mai. Điều tuyệt nhất là nàng hiểu ý hắn, ca cầm kĩ nghệ nàng đều có thể cùng hắn hòa tấu. Với hắn, nàng là bảo vật trân quý nhất.

Nữ nhân nọ xõa mái tóc trắng đứng trong gió. Đôi tay đã mất đi khả năng sử dụng, nàng chỉ có thể dùng đôi chân của mình mà sống. Nơi thâm sơn cùng cốc này, nàng gặp người đó. Người đó không phải tiên tử, không phải nam nhân, không phải nữ nhân. Cư nhiên lạnh lùng, mái tóc xanh phủ kín gương mặt tuyệt mĩ.

Triền Thủy cười cười, nàng kể từ khi ra đi đã được người kia thu nhận. Người kia tên gọi là Vô. Vô lạnh lùng nhưng ấm áp. Cảm giác hư ảo tồn tại như có như không. Vô luôn mỉm cười, luôn hài hòa. Và Vô nói rằng nàng là người thứ 100 xuất hiện trong đời hắn để trả thù.

“Thủy!”

“Vô?” Nàng ngẩng đầu, đôi mắt mờ đục nhìn Vô, cô hồn, quạnh quẽ.

“Ta có thể giúp ngươi khôi phục mái tóc, khôi phúc sức lực ở đôi tay.”

“Vậy sao?” Nàng cười cười, tựa như việc đó không có gì đáng mừng vậy.

“Đúng, nhưng…” Triền Thủy không cười vì nàng biết, khi Vô đã ra điều kiện, thì phải có ích lợi cho hắn “Nhưng ta muốn ngươi cho ta một thứ.”

“Thứ gì?”

“Tính mạng ngươi.”

Nàng mở to mắt, trong ánh nhìn hiện lên tia nhợt nhạt sợ hãi.

“Chẳng phải ta luôn buộc mạng ta vào mạng ngươi sao?”

Triền Thủy khó hiểu hỏi lại, nhưng cũng rất nhanh, nàng gật đầu.

“Được, Vô, ta cho ngươi mạng sống của ta.”

Vô cười cười, rồi đưa ra một lọ dược, thẳng tay dốc vào miệng nàng. Khi thứ thuốc đó ngấm vào cơ thể, nàng chỉ nhận ra ruột gan mình bốc cháy.

Vì trả thù, chỉ cần trả thù, nàng sẵn sàng từ bỏ cả tính mạng. Thật nực cười, nàng suýt mất mạng, vì sợ mất mạng mà sống sót, cuối cùng lại vì trả thù mà đánh đổi số phận của nàng sao? À, thế thì sao nào? Nàng muốn, nếu đã không thể sống sót, vậy thì nàng sẽ kéo tất cả xuống địa ngục.

Phụ thân đại nhân, tiểu nữ của người sẽ trả cho người tất cả, kể cả tính mạng.

Nàng bạo liệt, nàng quyết tuyệt, nàng tàn nhẫn. Tất cả đều là nàng. Thì ra, hận thù có thể nuôi con người ta lâu đến thế.

Nàng tỉnh lại, thấy mình nằm trong một căn phòng xa hoa. Mở mắt ra, lại thấy màu mắt trong veo đập vào cái nhìn của nàng.

“Tỉ tỉnh rồi.”

“Ngươi là…?”

“Ta là Sứ Hiên, thấy tỉ bị ngất trước sân nhà ta, ta đón tỉ về.”

“Ta…” Nàng cẩn thận nhìn người con gái trước mặt, vô thức nắm tay, lại hoảng hốt nhìn xuống.

Tay nàng đã cử động được, thật sự đã cử động được. Cả hai tay. Nàng hoảng loạn có, vui mừng có, nhưng nhiều nhất, là chát chúa. Nhưng, người này gọi nàng là tỉ tỉ? Xưa nay, người ta nhìn nàng đều một chữ ác quỷ, ma cô… chẳng nhẽ…

“Cho ta mượn gương.” Giọng nói run rẩy, cầm lấy cái gương, nàng cơ hồ ngất thêm lần nữa.

Mái tóc của nàng, mái tóc đen nhánh của nàng, đã trở về rồi. Rồi không hiểu vì sao, hai mươi mốt năm trời nàng chưa từng nhỏ lệ, nay lại bưng mặt khóc.

Hạnh phúc ư?

Không, là tiếng khóc cho cái chết của Chính Triền Thủy năm nào. Nàng bây giờ là Vân Phi Yến.

Nàng được Sứ Hiên “nuôi”, mua quần áo, bắt đầu giao tiếp với mọi người. Bẩm sinh là kẻ muốn quyền, muốn tiền, nàng muốn bản thân có thể đứng ra kinh doanh.

Sứ Hiên quả là một cô gái thông minh, lại dịu dàng, Triền Thủy hoàn toàn có thể đem nàng lợi dụng mà mở ra một quán hàng.

Về sau mới biết, Sứ Hiên là người của hoàng đế.

“Muội là nữ nhân trong truyền thuyết của hoàng thượng sao?” Ánh mắt lộ ra tia kinh hỉ cùng khiếp đảm, ai hay trong lòng Triền Thủy chỉ có sự lạnh lẽo cùng toan tính ngấm ngầm.

“Phi Yến, muội chẳng nói với tỉ là không rồi mà.” Sứ Hiên ửng hồng đôi má, nhưng rụt rè trước gương mặt và ánh mắt lóe sáng của Triền Thủy. Cảm giác Triền Thủy sẽ cướp đi Thiên Thụy khiến Sứ Hiên cảm thấy chua chát. Nhỡ đâu, chỉ là nhỡ đâu thôi, Thụy Thiên bắt gặp Phi Yến, và đem lòng ngưỡng mộ. Nàng nhìn ra Phi Yến rất khác lạ. Nàng ấy luôn cười, đều cười rất hạnh phúc, nhưng khi cười, Phi Yến luôn nhắm mắt, như thể giam hãm tầm nhìn, như thể khóa chặt tâm hồn mình vậy.

Triền Thủy không đáp, tự tiếu phi tiếu, mơ màng nhìn về phía xa.

Kể từ khi nàng nhờ Sứ Hiên mở quán, tiền bạc nàng tích lại, cũng đủ để cho nàng tự lập. Nhưng, thời gian nàng không có nhiều, chỉ có vỏn vẹn một năm, một năm, làm sao đây?

Nàng gặp lại Hỏa Thiên Thụy vào một ngày tháng chín. Nàng không đeo mạng che mặt, hắn nhìn nàng, mắt đen híp lại, tựa có tựa không.

Nàng ra vẻ không nhận ra hắn, nghĩ hắn là khách quan, bắt đầu mua chuộc bằng cách dâng rượu. Cực phẩm hồng y thiên sa của nàng đã ủ suốt năm năm nay, cộng với chút dược bên mình, từ từ biến hắn trở nên hứng thú với loại rượu này.

Từ đó, hắn bắt đầu ở bên nàng gợi lên hứng thú. Nàng không tránh né, tiếp nhận ân tình thị tẩm của hắn, rồi bất chợt được hắn đưa vào hậu cung.

Ngày hắn đưa nàng vào hậu cung, Sứ Hiên còn oán thán nhìn nàng. Nhưng tia oán thán đó, mãi về sau nàng mới hiểu.

Hỏi nàng đối với Hỏa Thiên Thụy có cảm giác gì ư?

Chính là không cảm giác.

Đối mặt với kẻ thù đã hại mình, đã hại tay trái không còn dùng được, nàng chính ra phải hận, nhưng không. Nàng không có cảm xúc gì cả. Đơn thuần là đem tình cảm của mình vứt đi cho chó, bản thân nàng cũng không dày vò trái tim, mà mỗi ngày, đều an nhàn thư thái. Nàng cất rượu, hạ dược, hắn uống rượu, ban thưởng. Nàng nhận được ân sủng, nhưng là ân sủng lợt lạt. Người hắn chân chính yêu thương, là Sứ Hiên.

Sứ Hiên là một nữ nhân tốt đẹp, Triền Thủy nuối tiếc cho Sứ Hiên, đã bị một kẻ khốn nạn nuốt chửng. Nàng dấy lên cảm giác chua xót cho Sứ Hiên, muốn mình cứu vớt nàng ta, muốn bản thân không làm cho Sứ Hiên vì Thiên Thụy mà liên lụy.

Nhưng…

Phải rồi, cuộc đời luôn có chữ “Nhưng…”

Phần 2:

Thiên Thụy híp mắt nhìn nữ tử trước mặt, trong lòng gợn lên hai cảm giác. Một là kinh tởm, hai là ghê sợ. Nhưng không hiểu nổi vì sao lại có thể có cảm giác đó với nàng. Kể từ khi Vân Phi Yến xuất hiện, hắn luôn gặp ác mộng. Đáng sợ hơn, ác mộng của hắn còn có cả Sứ Hiên tham dự.

Sứ Hiên, nhớ đến Sứ Hiên lòng hắn lại dịu lại. Nàng là giải dược duy nhất trong lòng hắn. Nàng là nữ nhân duy nhất mang cho hắn cảm giác ngọt ngào và an toàn. Kể từ sau khi thỏa thuận với Chính Phác Thần, tham gia vào kế hoạch lừa bịp chính Triền Thủy đi lấy hàng và một đao hạ xuống nữ nhân kia, Thiên Thụy luôn luôn dằn vặt. Ngày đó, để đổi được lấy binh lực, tiền tài của Chính Phác Thần, phụ thân của Chính Triền Thủy, hắn đã đồng ý trở thành kẻ hủy diệt cuộc đời nữ nhân kia.

Trước khi nàng ta hoảng loạn buông tay, gieo mình xuống vực thẳm, nàng ta còn nhìn hắn. Ánh mắt không tạp chất, nhìn thẳng vào hắn, yếu ớt van cầu sự sống. Nhưng hắn, vì đại nghiệp, quyết tuyệt với nàng. Kể từ đó, đôi mắt đó luôn xuất hiện trong mơ, cho đến khi hắn gặp Sứ Hiên hai năm trước.

Sứ Hiên xinh đẹp, Sứ Hiên thuần lương, Sứ Hiên không cầu danh lợi. Thứ hắn cho nàng, chỉ có sự bảo vệ của đáng chí tôn.

Rồi lại xuất hiện một Vân Phi Yến. Một mặt nào đó, Vân tiểu thư này gợi hắn đến nữ nhân vô lực kia. Khả năng kinh doanh của ả chẳng phải cũng đáng dè chừng như người con gái đã gieo mình xuống vực năm xưa sao? Nhưng, nếu kẻ mang huyết hải thâm thù như Chính Triền Thủy là nàng, thì phải hành động từ rất sớm rồi chứ. Hắn nghĩ mãi không hiểu, rồi lại nhìn chén rượu trong tay mình, nhíu mày.

Hắn đã thử độc, cũng đã cho người uống thử, không có độc tố gì phát tác, chỉ làm kẻ khác thấy khoan khoái và thư giãn, thái y lại nói rằng thứ rượu này có tác dụng tốt với sức khỏe, nên hắn bắt đầu uống nhiều. Mà Vân Phi Yến kia, ngoại trừ ủ rượu ra, dường như không làm gì khác.

Chỉ là, khi đối mặt với nụ cười và đôi mắt nhắm lại của nàng, hắn ghê sợ.

Giống như vô tình nhìn thấy tội ác của mình hằn trên người nàng vậy.

Để đạt được danh vị này, để ngồi trên chốn cao cao tại thượng này, để trở thành cửu ngũ chí tôn này, hắn đã giết rất nhiều người vô tội, nhưng chỉ có duy nhất Chính Triền Thủy khiến hắn bận lòng.

Hắn được nghe từ miệng Chính Phác Thần kể rằng nàng đã trả thù ra sao với những người đã ném nàng ra khỏi Chính Gia năm đó. Từ đó, hắn dấy lên nỗi nghi hoặc nếu nàng trở về, hắn cũng sẽ bị đày đọa, mà Sứ Hiên cũng sẽ bị đày đọa.

Sau khi nàng gieo mình xuống vực, hắn đã cho người đi tìm, quả nhiên thấy một cái xác tóc bạc, đôi tay bị liệt và gương mặt nát bét. Hắn đã tin tưởng Chính Triền Thủy đã vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian, nhưng năm năm qua, không ngày nào hắn an giấc. Chỉ ở bên Sứ Hiên, hắn mới an lòng.

Nay, bắt gặp Vân Phi Yến, hắn càng phải đề phòng nàng, rồi quyết định sẽ ban cho Phi Yến một cái chết thỏa đáng.

Chỉ là…

Chỉ là hắn không thể không uống rượu mà nàng ủ.

Hắn đã cho người nghiên cứu rượu của nàng, đã cho người ủ theo phương pháp của nàng, nhưng lại không thể ngon được như vậy. Hắn mơ hồ nhìn ra được điều gì đó. Nhưng mơ hồ chỉ là mơ hồ. hắn muốn uống rượu nàng ủ.

Triền Thủy thong thả chợp mắt, nàng biết chừng nào rượu của nàng còn tác dụng, chừng đó việc từng bước từng bước hạ sát hắn đều tốt đẹp cả.

Hắn không phải kẻ ngu, nhưng, nếu đã dấn thân vào thuốc phiện, hắn sẽ dần mất đi lí trí.

Nàng nhớ ngày mà nàng dâng hắn hũ rượu, hắn lạnh lùng từ chối, mắt liếc qua khinh bỉ rồi kéo Sứ Hiên vào lòng, nàng đã chắc chắn thành công một nửa. Phải, Sứ Hiên sẽ thấy hắn từ bỏ, mà nhìn nàng thương xót, rồi sẽ dâng rượu mời hắn. Tất nhiên, hắn sẽ chiều Sứ Hiên. Tiếc là…

Anh hùng không qua ải mỹ nhân. Hắn không phải anh hùng, nhưng hắn chắc chắn sẽ bại dưới tay nàng. Mà nàng, càng không phải mỹ nhân.

Chén rượu nàng dâng cho hắn hôm đó, đã chính thức khiến hắn rơi vào tay nàng rồi.

“Ngươi không ủ rượu nữa sao?”

Hắn xuất hiện, vẫn một thân bạch y nho nhã, bạch phiến phe phẩy, nhưng dung mạo có phần tàn tạ.

Kể tử khi sử dụng rượu của nàng, thần trí hắn dần mờ mờ tỉnh tỉnh. Ban đầu là nể Sứ Hiên, sau là vì rượu, và giờ là vì thuốc. Mà nàng, đã ba ngày này không cho hắn uống. Hắn không sớm thì muộn cũng sẽ tới van cầu nàng.

“Bệ hạ, dạo này có người cản trở thần thiếp lấy nguyên liệu làm rượu, quả thật, việc ủ rượu trở nên khó khăn hơn.”

“Là ai?” Hắn lè nhè nói, trọng giọng cảm giác ngứa ngáy.

Nàng biết Thiên Thụy dần cảm thấy bứt rứt, hắn đã ba ngày nay không thượng triều rồi.

“Là Chính đại nhân Chính Phác Thần.”

“Ta cho nàng quyền đi tìm nguyên liệu, nếu hắn cản trở, giết không tha.”

“Tâu bệ hạ, thần thiếp đã rõ.”

Nàng vội vội vàng vàng mang theo khẩu dụ truyền đi khắp nơi. Phụ thân đại nhân của nàng sẽ thấy sao khi một ngày đẹp trời, nàng xuất hiện và tước đi tất cả quyền lực của hắn? Hắn muốn giết nàng? Nàng không thể chết, nhưng không thể trả thù. Nàng biết Chính Phác Thần đã nạp thê, đã có hài tử. nàng không muốn gây tội nghiệt với tân nương của hắn, cũng không muốn sát hại hai đứa trẻ vô tội. Nàng không muốn, chỉ là tước đi tiền bạc của hắn thôi mà. Hẳn sẽ không rơi vào vòng đại nghịch bất đạo chứ?

Và rồi, nàng theo lời Hỏa Thiên Thụy, một thánh chỉ giáng xuống, cách chức Chính Phác Thần, đày cả nhà ra biên ải.

Cái gai đã nhổ đi, nàng nhẹ nhàng tiếp tục công việc ủ rượu của mình.

Hắn cai nghiện được?

Nàng hoảng sợ nhìn hắn khí thế trở lại, cảm giác không ổn bủa vây.

Kể từ khi hắn lên Thiên Sơn cùng với chúng phi tần, hắn không cần rượu của nàng nữa. Chẳng nhẽ đã có kẻ cai được cho hắn? Thứ thuốc phiện này không phải tầm thường, là thuốc gây nghiện thượng đẳng, rất hiếm người ở Hỏa quốc này biết đến, mà hắn, lại có thể cai nghiện được?

Nàng không tin, nhưng cũng phải tin. Hắn trở về, còn đùng đùng giam nàng vào lãnh cung. Chiếu chỉ chưa hạ xuống, thì bị hoãn lại, vì Sứ Hiên ngoài cung đột ngột mang thai.

Nàng cảm tạ Sứ Hiên, dù chỉ là vô tình, nhưng Sứ Hiên đã giúp nàng tạo ra một con đường sống. Vì tất bật việc đưa Sứ Hiên vào cung, hắn an bài để Sứ Hiên bên cạnh nàng, còn lạnh lùng ban chiếu “Nếu Hiên phi nương nương có mệnh hệ gì, Yến tiệp dư sẽ bị ngũ mã phanh thây.” Hắn sợ nàng hại Sứ Hiên, nhưng không hề hay biết, nàng chưa một lần muốn ám hại người con gái ấy.

Sứ Hiên được a bài bên nàng, suốt ngày chỉ dám quanh quẩn, một mực hợp tác với nàng. Nàng bảo ăn gì, Sứ Hiên mới ăn, uống gì, Sứ Hiên mới uống, không dám làm sai, không tự chuốc rắc rối. Rắc rối cũng không dám tìm đến các nàng.

Sứ Hiên sinh hoàng tử vào một ngày mùa hạ.

Ngày đó, là ngày nàng cảm thấy nhẹ nhõm.

Dù sau này có ra sao, Sứ Hiên và đứa trẻ nàng tuyệt đối không ám hại.

Gần một năm trôi qua. Nàng chỉ còn hai tháng để hoàn thành nhiệm vụ của mình mà thôi.

Hắn chưa từng một lần quỳ xuống xin nàng, nàng phải làm sao?

À, hay đơn thuần kết liễu cuộc đời hắn? Nhưng… làm sao để hắn có thể bi thương? Làm sao đây?

Một tháng sau.

Ta bưng trà lên cho hắn, rồi đứng khép nép sang một bên. Bên cạnh hắn là Sứ Hiên, ta nhướn mi, nghi hoặc nhìn. Nữ nhân này đòi bệ hạ mang cho nàng thanh gươm là ý gì đây?

Sứ Hiên mỉm cười, môi mấp máy chậm rãi kể chuyện, giọng điệu mơ hồ, nghe không ra ý tứ của nàng.

“Thiên Thụy, Phi Yến, hôm nay, ta kể cho hai người nghe câu chuyện của một nữ nhân. Nàng là nữ nhân bi kịch nhất trong thiên hạ. Tên nàng là Hạ Băng.”

Sứ Hiên mỉm cười nhìn ta, tim ta nhói lên một chút. Hạ Băng là tên cũ của ta. Là tên ban đầu được đặt ra, sau đó đổi thành Triền Thủy. Thiên Thụy nhìn nàng, gật gù mỉm cười, ra chiều sủng nịnh, còn ta lặng thinh nghe nàng bắt đầu.

“Hạ Băng là một cô nương xinh đẹp, thông minh, biết chiều lòng người. Mẹ nàng là một tì thiếp nhỏ nhoi, nhưng lại luôn tham luyến ái tình của phu quân. Một ngày nọ, mẫu thân Hạ Băng lén tẩm độc vào thức ăn của Hạ Băng, để nàng ngã bệnh. Lúc đó, phụ thân của Hạ Băng sẽ ngó qua hai mẹ con nàng, rồi một đêm sủng ái nàng. Hạ Băng ngây thơ khi đó mới năm tuổi. Nàng biết cái chi đâu, nàng cũng không biết mẫu thân của nàng tàn ác thế. Mẫu thân của nàng từng một lần suýt hại chết chính thất của cha nàng. Và đến năm Hạ Băng tám tuổi, mẫu thân nàng bị chết. Gọi là hạ sát, thực chất bà ta lên cơn điên, cuồng loạn tự đâm chính mình. Người nhà của Hạ Băng thấy vậy liền đem vứt xác bà ta đi. Còn Hạ Băng được giữ lại. Nhưng, nàng lại trốn theo thân xác mẹ. Từ đó, Hạ Băng nuôi lấy hận thù.”

Sứ Hiên cười cười. Ta như hít phải luồng khí lạnh, trong thâm tâm chợt nhớ ra vài mảng kí ức rơi vụn năm nào. Khuôn mặt Hỏa Thiên Thụy lại lạnh lùng, như có như không chú tâm vào câu chuyện của Sứ Hiên.

“Hạ Băng ra đi, rất lâu sau, không biết bao nhiêu năm nàng mới trở về. Liền theo đó mang theo sự hận thù mà đối địch với gia đình của mình. Phương thức hạ sát của nàng rất tàn nhẫn. Tàn nhẫn đến mức phụ thân nàng cầu cứu đến một thế lức thần bí Vô Phong. Rồi sau đó, phụ thân nàng biến mất. Còn nàng, ở lại gây dựng cơ nghiệp. Một ngày nọ, nàng bị giết. Bệ hạ, người có biết vì sao nàng bị giết không?”

Sứ Hiên giương đôi mắt ngây thơ về phía Thiên Thụy, tay cầm kiếm thong thả đứng lên múa một bài. Thiên Thụy lắc đầu, dường như không chú tâm, mắt lim dim nhìn thân ảnh của Sứ Hiên trong ánh sáng rực rỡ.

Rồi một kiếm đâm tới, nhanh đến chớp nhoáng.

Nhanh đến mức ngay cả Triền Thủy cũng không kịp trở tay, ngay cả thở cũng không kịp, chỉ kịp giữ lấy uất nghẹn trong họng mình trước nhát kiếm nhằm thẳng ngực Thiên Thụy. Thiên Thụy sững sờ, hắn định gạt ra mới choáng váng trong rượu có thuốc mê. Nụ cười hoa nhường nguyệt thẹn của Sứ Hiên trong chốc lát khiến đế vương rơi lệ.

“Bệ hạ, Hạ Băng là Chính Triền Thủy, cũng là Vân Phi Yến. Triền Thủy, nàng biết không, lần trả thù này là ta cảm tạ nàng, thay cho cách đây mười năm nàng đã cứu ta.”

Triền Thủy ngây ngốc, không nói lời nào, đờ đẫn nhìn nữ nhân trước mặt.

“Triền Thủy, tên muội là Ngọc Lam, khi muội chết, hãy mang con muội về với Vô. Bệ hạ, thiếp trả thù người cho Triền Thủy, cũng là để cho trái tim của thiếp thôi rỉ máu. Bệ hạ, xin người an lòng nhắm mắt, thiếp đi theo người đây.”

Đoạn, nàng rút kiếm ra, một lần nữa đâm trúng tim của đế vương. Mà lúc đó, Triền Thủy nhận ra, tiếng thì thào đau đớn đến xé nát cõi lòng của hắn vang lên. Dội trong miền kí ức của nàng, dội vào lòng thương cảm của nàng với Sứ Hiên. Sứ Hiên một lần nữa rút gươm, tự xoay mình, cứa vào cổ mình một đường sắc ngọt.

Lúc đó, chính trong lòng Triền Thủy cũng gào lên tiếng hét xé lòng.

Một năm sau.

Nàng không biết vì sao đêm ấy nàng thoát khỏi cung, không hiểu vì sao một năm qua có thể nuôi dưỡng đứa con của Sứ Hiên và hoàng đế. Một lần nữa, nàng đi tìm Vô. Lạc lõng giữa nền tuyết trắng, nàng gặp lại hắn.

Một năm sau, nàng trở thành phế nhân, tay chân đứt gân đứt cốt, ngày ngày ăn mật rắn, ngày ngày chịu đựng sự hành hạ của Vô.

“Triền Thủy, ngươi gây ra quá nhiều tội ác, đây là quả báo. Ngươi không thể chết, mạng sống của ngươi trong tay ta, ta không cho ngươi chết.”

“Ta hiểu, Vô.”

Nàng cười cười, không cảm thấy gì. Nàng trở nên phung phí mạng sống. Nếu đó là cái giá phải trả, nàng nguyện làm.

Chỉ là… nếu nàng biết, tất cả màn trả thù chỉ là một vở kịch, mà nạn nhân chính là nàng, người duy nhất bị báo ứng là nàng, liệu nàng có đau lòng không?

Trong khoảng không, vang lên tiếng cười rùng rợn của gia đình họ Chính, của Thiên Thụy, của Sứ Hiên, và của chính Vô.

Câu chuyện về Hoa Tàn kết thúc.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s