Truyện

Tình yêu ăn gì – Episode 6

Episode 6:

Cô đã trở lại rồi. Nhìn tôi đi!

Cô mở tròn mắt trước cái tên được xướng ra. Thiệu Thiên thong thả bật loa ngoài, cố ý hướng về phía cô cho cô nghe thấy giọng của “người chồng”, mà đáng ra lúc này anh ta phải cuống cuồng tìm cô.

“Ý cậu là gì, Thiên?” giọng Hoàng có chút gắt gỏng, không dưng gọi cho anh rồi buông một câu chửi thẳng, cảm giác này rất tệ.

“Cậu giao cho tớ một con đàn bà trnh trắng mà được sao?”

“Ai?” Suy ngẫm, bất chợt mắt anh mở lớn “Ý cậu là Diên Vỹ, cô ta vẫn còn là con gái?”

“Không chỉ còn là con gái, mà còn là đệ nhất trong trắng, đồ đần, cậu biết tôi căm ghét trinh nữ thế nào cơ mà!”

“Không thể nào.” Giọng anh thoáng chút sửng sốt. “Cô ta từng yêu.”

“Yêu đâu có nghĩa là lên giường. Rút cục cậu đòi tôi bắt cóc cô ta hẳn một tuần, làm cái thá gì cơ chứ? Lôi Du về chắc?”
Lôi Du về chắc? Trong não cô xẹt qua một ý nghĩ. Chuyện này, việc bắt cóc cô, và việc anh ta nhờ cô làm lần trước, liệu có khi nào liên quan đến nhau? Không thể, không thể nào.

Lắc lắc đầu, mắt cô ráo hoảnh, trống rỗng nhìn về phía trước. Tai ù ù cạc cạc, loáng thoáng và ba câu đối thoại của hai gã đàn ông mà được khắc từ chữ “khốn nạn” mà thành.

“Chết tiệt!” Hoàng dập máy sau khi nói xong câu đó, Thiệu Thiên cũng lẳng hẳn chiếc điện thoại vào tường. Lực va đập khiến màn hình điện thoại nứt toác.

Nứt toác, giống như trái tim rỉ máu của cô. Trái tim lắm sẹo của cô một lần nữa nứt ra, một lần nữa rỉ máu. Vì một thằng đàn ông cô chính ra phải chấm dứt ngay từ khi bắt đầu.

“Anh có biết một con đàn bà có thể làm gì không? Khi cả đã trở nên căm thù?”

“Hử?”

“Mọi phụ nữ quanh tôi đều vác cái sứ mệnh trả thù, thật tuyệt vời vì tôi đã gia nhập cái binh đoàn khủng khiếp ấy.” Cười cười, Diên Vỹ nghiêng đầu, ánh mắt lóe lên tàn nhẫn cùng cực.

“Tôi mong ngóng điều đó. Kịch hay để xem đấy.” day day trán, Thiệu Thiên nhắm mắt rồi ra hiệu cho thuộc hạ cởi trói cho cô.

Giãy mình ra khỏi cơn đau ê ẩm, cô gái trẻ cười cười.

“Tôi tá túc ở đây một đêm, sáng mai sẽ kêu người đến đón.”

“O.k”

Trong bóng đêm tàn tạ, Diên Vỹ mỉm cười. Cô cảm thấy thật tốt đẹp, còn chưa cầm lên, làm sao có thể hạ xuống? Thật tốt khi cô không cầm lên. Cô nhớ rằng đã có một thời cô từng vì nụ cười trong nắng mà say đắm, nhưng sau đó, cơn giông đến và rạch nát nụ cười đó. Bật cười, cô lặng lẽ đứng lên và khoác áo vào. Bước chân mong manh trên nền đá hoa cương lạnh ngắt.

Dừng lại trước một căn phòng lớn, cô thầm đoán có lẽ đây là phòng của Thiệu Thiên. Không đẩy cửa vào, dợm quay lưng, chợt có tiếng nói gay gắt phát ra từ sau cánh cửa.

“Đ** M*!”

Là phòng cách âm, vẫn còn nghe được những lời như thế, ắt hẳn anh ta đang gào thét dữ dội lắm. cô không quan tâm, tiếp tục bước đi, thì cánh cửa sau lưng bật mở. Nép vội vào bên cạnh cánh cửa. Thật may mắn là cánh cửa mở ra lại hướng phía bên ngoài. Thiệu Thiên ra khỏi cửa cũng không đóng vào, đi thẳng qua hành lang, bước chân chắc nịch và nhanh chóng hướng về… phòng nghỉ của cô?

Nhanh chóng bắt theo bước chân của Thiệu Thiên, cô quyết định không trốn tránh mà nắm lấy tay áo hắn. Quay người lại, đối diện với gương mặt của Diên Vỹ, hắn chậm rãi đổi thái độ, khóe miệng nhếch một chút, rồi hỏi.

“Đi đâu? Tôi đang định tìm cô.”

“Chuyện gì sao?”

“Tôi phải bắt cóc cô thêm năm ngày nữa.” Hắn chẳng giấu diếm, cũng bình tĩnh nói tiếp “Sẽ cho cô sung túc trong năm ngày này.”

Cô cười. Nụ cười nở rộng, rạng rỡ trên gương mặt xinh đẹp. Vũ Hoàng muốn khai chiến với cô? Thật sự muốn khai chiến với cô sao? Mới đây thôi, mới đây thôi anh ta còn là người đề đạt trăng mật, mới đây thôi còn mang cô đi viện, chăm sóc cho cô một đêm. Được, cô chấp nhận. Ngoại trừ việc chạy trốn, cô còn có thể đối đầu. Không chỉ đối đầu, cô còn có thể dẫm bẹp đối thủ dưới chân.

Cảm nhận cô biến đổi tâm tình, nhưng lại không ngờ cô nở nụ cười tươi tắn đến thế. Có chút sửng sốt, nhưng anh không kinh ngạc quá lâu. Sauk hi Thiệu hiên đi khuất, cô cũng trở về phòng, vò vạt áo, chợt thấy trên tay mình ươn ướt.

Nước mắt! Cô kinh ngạc nghĩ thầm, khinh bỉ bản thân vì lí do không đâu mà khóc. Nhưng, chỉ là khóc thôi, cô đâu có yếu đuối. Cô có quyền đau khổ cơ mà!

“Chào buổi sáng.” Thiệu Thiên nâng cốc rượu trong tay, mỉm cười nhìn cô.

“Cảm ơn vì bộ quần áo, tôi thích chiếc váy này.”

“5 triệu!” hắn cười cười, cô nhìn tà váy trắng rồi không ngần ngại gật đầu.

“Được, sẽ trả tiền anh sau.”

Im lặng, cô ngồi xuống ăn sáng, xin phép sử dụng máy tính giải quyết công việc. Thật sự, mọi thứ đều rất thoải mái. Cô không liên lạc với Thanh, cũng không hoảng loạn gì cả, chỉ nhẹ nhàng thưởng thức chuỗi ngày nhàn nhã.

Thiệu Thiên kể từ sau bữa sáng hôm đó, anh ta chẳng lưu luyến gì cô và dường như biến mất khỏi thế gian. Thiệu Thiên họ Trần. Tên thật của anh ta là Trần Tuấn. Đi lên từ hai bàn tay trắng, có lẽ cũng có kẻ chống lưng, nhưng một mình anh ta gây nên cơ nghiệp với tập đoàn trị giá vài tỉ USD cũng không phải tầm thường.

Hết năm ngày, cô mới gọi điện cho Thanh.

“Thanh, em đang bị bắt cóc?”

“Hử?” đầu dây bên kia nhíu mày, bàn tay vô thức siết chặt lại, ánh mắt khó hiểu rồi tiếp tục lắng nghe. “Vỹ à em?”

“Vâng, chị đến chỗ này nhé…” Diên Vỹ lục đục đọc địa chỉ cho cô, lúc cụp máy, mới buông tiếng thở dài.

Chiếc Porsche xuất hiện, người trong xe bước ra, gương mặt ngoại trừ biểu cảm lạnh nhạt trào phúng còn mang theo hơi hướm khinh bỉ và kinh tởm.

Đứng ở cổng là Diên Vỹ, váy màu xanh dương, nhẹ nhàng trong gió, bên cạnh là Thiệu Thiên, tựa mình vào cổng, khẽ cười. Gương mặt phân nửa bị che đi bởi chiếc kính râm quá khổ. Vỹ Thanh bước xuống, quần áo trên người là bộ đồ da chuyên dụng trong… ám sát. Bên hông còn thản nhiên dắt hàng nóng, lại có thể nhanh chóng vượt mặt cảnh sát đến đây, cô hẳn là đã hơi quá coi thường mọi thứ. Gương mặt Vỹ Thanh tắt nụ cười, mi chau lại, cảm giác có chút thân quen với người đàn ông đứng kia. Một thân anh ta chỉ có màu đen, áo sơ mi đen, chiếc quần âu xa xỉ và đôi giày bạc triệu. Tỉ mỉ đánh giá người đàn ông trước mặt mà quên mất nhiệm vụ chính của mình, Vỹ Thanh nhớ đến kí ức xa xôi nào đó.

“Nhìn anh có chút quen mắt, chúng ta đã gặp nhau chưa?” Kéo tay Diên Vỹ lại, Vỹ Thanh nghiêng đầu xoáy ánh nhìn lạnh lẽo vào Thiệu Thiên.

Anh khẽ khảy cười.

“Bình thường, nếu một chàng trai tán tỉnh cô gái nào đó sẽ dùng phương thức này để hỏi, nay cô lại dùng nó lên người tôi, có khi nào là tán tỉnh?”

Nụ cười mang đậm hí kịch kia một lần nữa nhoẻn ra trên gương mặt tinh xảo của Vỹ Thanh. Diên Vỹ bên cạnh chỉ đơn thuần ngắm móng tay, cũng không đề cập đến vấn đề này. Cô còn nhiều thời gian, không cần vội vã, nếu có thể, để cho Vỹ Thanh dạy dỗ Thiệu Thiên một chút cũng tốt. Bõ công cô năm  ngày trời không thể ra ngoài, sớm đã quên đi ánh sáng mặt trời màu gì rồi.

“Thanh, anh ta là kẻ bắt cóc em, mấy ngày qua, quả thật khiến em kha khá khổ sở.” Thúc cùi trỏ vào Thanh, Diên Vỹ hạ giọng, trong giọng mang theo vài phần ấm ức, nghe thấy thế, Vỹ Thanh không ngần ngại quay đầu trừng mắt với Thiệu Thiên.

“Gì?” Thiệu Thiên hơi ngẩn người, nửa đùa nửa thật nhìn cô. Đằng sau mắt kính râm kia, chả ai nhìn thấy ánh mắt của anh.

Thanh lanh lẹ rút khẩu colt 45 ra khỏi túi vật dụng bên hông, lên nòng rồi mỉm cười. Nghiêng đầu, mái tóc ngắn ôm trọn gương mặt khiến nụ cười bỗng rạng rỡ và sáng lán.

“Làm em gái tôi khốn khổ mà lại đòi bình yên?”

“…” anh khoanh tay, không ra hiệu cho người của mình xuất hiện, chằm chằm nhìn khẩu súng, chằm chằm nhìn hai chị em rồi phá ra cười. “Cô đã trở lại rồi. Nhìn tôi đi!”

Bỏ kính xuống, gương mặt kia khiến Vỹ Thanh có chút đờ đẫn. Âm thanh của kí ức đập vào não cô, đau đớn dữ dội. Gương mặt xinh đẹp chuyển sắc. Quay đầu, một mạch kéo Diên Vỹ lên xe.

“Đi thôi…”

Vỹ thắc mắc, nhưng không hỏi nhiều, chỉ cảm thấy thắc mắc với thái độ của cả hai người. Trước khi rời đi, trong mắt cô còn lưu lại nụ cười lạnh băng của Thiệu Thiên. Nụ cười đó, thật sự rất ám ảnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s