Hoa tàn trăng khuyết – Phần II: Trăng khuyết [Hoàn]

Trăng khuyết

Đêm trăng thanh.

Hỏa Thiên Thành ngẩng đầu nhìn trời, trong lòng thầm kêu chua xót.

Hắn là thái tử Hỏa quốc, con trai của Sứ Hiên và Hỏa Thiên Thụy. Năm nay hai mươi hai tuổi, tài mạo đều xuất chúng, chỉ có duy nhất một khuyết điểm.

Hắn không chạm được vào nữ nhân.

Một người đàn ông trong cái tuổi trưởng thành ấy, mà ngay cả một phụ nữ cũng không được chạm vào, đã khiến hắn trở nên khiếm khuyết. Khiếm khuyết về cả trái tim lẫn mắt nhìn người. Rồi bỗng trở nên lụi tàn dục vọng.

“Phụ vương, nhi thần muốn đến Vô Phong gặp Vô sư phụ, tìm xem có cách nào để…” Hắn không nói dứt câu, nhưng giọng điệu đều mang theo sự run rẩy của giận dữ.

“Được, nếu đến gặp Vô, hãy mang theo lời thăm hỏi của trẫm đến với hắn.”

“Nhi thần tuân chỉ.”

Hắn lên đường, chỉ một thân tử phục, áo màu tím nét vân tơ, chỉ thấy phong thái xuất trần làm điên đảo chúng sinh.

Hắn không giống phụ vương, người có thể đặt toàn bộ tình yêu lên mẫu thân hắn. Hắn thậm chí còn không có khả năng đặt tình yêu của mình lên người bất cứ ai. Chỉ sợ khi đã nặng lòng, hắn lại không thể mang cho nàng hạnh phúc.

Thân là nam tử hán đại trượng phu, hắn lại không thể đáp ứng nhu cầu thiết thực nhất của một người đàn bà. Mà, bi kịch hơn, hắn lại là đương kim thái tử.

Chuyện này kẻ biết chỉ có hắn, phụ vương, mẫu hậu, và Vô. Vô nói rằng, nếu một ngày cảm giác quá bí bách với số phận, hãy đến tìm Vô. Vô sẽ giúp hắn.

Và nay, hắn đã đủ bí bách để đến tìm con người hư ảo ấy. Mà không, Vô vốn chẳng phải người, chẳng ra thần cũng chẳng ra quỷ. Vô là Vô.

Dừng chân trước một căn chòi nhỏ dưới chân Thiên Sơn. Rất lâu rồi hắn mới lại đến đây, nhưng trong trí nhớ của hắn, căn chòi này chưa bao giờ tồn tại. Mà hắn, hoàn toàn tự tin vào trí nhớ của mình. Đẩy cửa bước vào, cảnh tượng bên trong làm hắn sững sờ.

“Ai đến thế? Vô à?” giọng nữ nhân như tiếng chim họa mi bị cắt họng, thê lương mà đau đớn. Mà cảnh tượng của nàng, quả thật cũng rất thê lương.

Trên giường, dưới đất, đều là rắn. Loài rắn cực độc lẫn loài rắn không độc, đều nằm ở đó. Chúng không nhúc nhích khi thấy hắn, nhưng lại thở phì phì phun khí độc. Mà nữ nhân kia, lại bình lặng quay đầu.

Đôi mắt hắn bắt gặp mái tóc xác xơ. Nụ cười tiêu điều, và cả nét mặt lạnh lẽo. Người phụ nữ đó bị liệt? Bị liệt lại còn bị rắn vây quanh? Nàng ta đã sống ở đây bao lâu rồi? Và tại sao nàng ta có thể sống?

“Không phải Vô sao? Nếu là Vô bọn rắn đã nằm im. Là ai thế? Hay là người của Chính Phác Thần đến nhìn ta xem ta đã chết chưa?”

Nàng vẫn cất giọng, giọng nói ngoài tắc nghẽn còn mang theo vài phần trào phúng. Thiên Thành không đáp, chỉ chăm chú nhìn nàng, một cỗi xót thương dấy lên. À, ra là nàng bị mù. Nếu nàng không mù, thì hẳn mỗi ngày tỉnh dậy đều phát khiếp trước cảnh tượng rắn lớn rắn bé lúc nhúc trong nhà. Còn có hẳn con treo ngược mình trên xà nhà, chỉ trực lao xuống đớp lấy nàng. Thân thể gầy gò, đôi mắt mù lòa, mái tóc xác xơ. Là nàng đang bị Vô trừng phạt hay sao?

Hắn nghĩ thầm, cũng thấy nực cười. Nàng đã gây ra đại nghiệt gì mà khiến Vô phải tàn nhẫn đến thế?

“Ê, người mới đến, sao ngươi không đáp? Người không phải là người của Chính Phác Thần sao? Hay Vô cử ngươi đến để lại đưa ta đến nhà tù khác?”

Nàng mơ hồ cười, lại vô tình phun ra một ngụm máu. Hắn chần chừ một lúc, rồi mới lên tiếng.

“Nàng ở đây bao lâu rồi?”

“Giọng của một thanh niên, ngươi cùng lắm chỉ ngoài hai mươi, còn ta, đã giam ở đây hai mươi năm rồi, cũng nên gọi ta một tiếng lão bà bà được rồi.”

Nàng nghiêng đầu, híp mắt lại rồi mỉm cười. Trong chốc lát, hắn ngây ngốc. Hai mươi năm ở đây? Hai mươi năm sống bại liệt, hai mươi năm mù lòa? Hai mươi năm sống cùng với rắn.

“Sao bà bà có thể bình thường được?”

“Ta có bình thường sao? Nhan sắc ta đã tàn tạ, mà không, nhan sắc ta đã tàn tạ từ trước khi ta đến đây. Tuổi ta đã già, vì sao ta lại chưa chết nhỉ? Trước cảnh tượng sống này, hẳn nhiều kẻ đã hóa điên. Còn ta, ta đã hóa điên trước khi đến đây, sống ở đây, khiến ta nhìn nhận lại hơn bốn mươi năm đời ta. Nào, lại đây.”

Nàng mỉm cười mời gọi hắn, nhiệt thành và dễ chịu.

“Rất lâu rồi không ai đến với ta. Mười năm trời ta nói một mình, nói nhiều đến mức giọng ta cũng sắp vô dụng rồi. Lại đây. Yên tâm, bọn rắn nghe ta. Hai mươi năm chúng nghe theo lời Vô không sát hại ta, cũng không sát hại người đến thăm ta. Ngươi yên tâm.”

Đoạn, nàng hít một hơi dài rồi thổi ra tiếng huýt sáo như đuổi lũ rắn đi. Và quả thật, chỉ trong thoáng chốc, khi lũ bò sát nhớp nháp đó trườn đi hết, căn chòi trở lại một vẻ hoang sơ lẫn nghèo nàn.

Hắn bước vào, chăm chú đánh giá nàng. Nàng nói nàng đã già, sao gương mặt không có lấy một nếp nhăn? Đầu tóc dù bạc đi, gương mặt kia tuyệt đối không hề xuống sắc. Trẻ trung như vậy, xinh đẹp như vậy… Hắn buông tiếng thở dài, tiếc thương.

“Bà bà vì làm sao mà bị Vô trừng phạt?”

“Ngươi biết Vô à?” Nàng có phần kinh ngạc, khẽ cựa mình, rồi thở dài. “Giúp ta, lưng ta suốt mấy ngày nay bị mẩn đỏ, tay chân ta đều liệt rồi, ngươi xem xét cho ta xem có phải đúng là nổi mẩn không?”

Hắn nhíu mi, nghi ngờ, nhưng ngẫm lại, nơi đây thâm sơn cùng cốc, người phụ nữ này đã quạnh quẽ suốt hai mươi năm, nếu nàng muốn ai đó ôm ấp vuốt ve mình, hẳn cũng chả là điều gì đáng trách. Hắn kéo vai áo nàng xuống, sững sờ trước thân người của nàng.

Nàng rất đẹp, thực sự rất đẹp. Nhưng, khi hắn nhìn lưng nàng, lại dấy lên cảm giác buồn nôn. Run rẩy chạm vào từng vết đốm trên lưng nàng, có cái như rỉ ra, có cái như máu đông lại, cẩn thân vuốt ve. Nàng thở dài khoan khoái, rồi lại mỉm cười như có như không.

“Hẳn lưng ta rất đáng sợ. Ở ngoài kia có chỗ để nôn đấy, ngươi đi nôn đi. Mắt ta mù rồi, là phế nhân rồi, ta cũng không dám cầu xin gì. Chỉ là… nếu ngươi gặp Vô, hãy nói rằng Chính Triền Thủy ta mong muốn được chết. Ta mong muốn điều này, ta đã biết tội rồi.”

“Chính Triền Thủy? Bà bà là Chính Triền Thủy?”

“Ngươi biết ta sao?” Nàng ngơ ngác, giương đôi mắt mờ đục lên nhìn hắn. “Cũng phải thôi, cái tên Chính Triền Thủy cùng tội ác của cô ta hẳn bao nhiêu năm nay vẫn được lưu truyền. Nhưng mấy ai biết ta chịu khổ thế này đâu. Ta biết tội nghiệt của ta, nhưng nếu có thể kéo Chính Phác Thần cùng Sứ Hiên, à, phải là Ngọc Lam chứ, cùng Thiên Thụy xuống bùn lầy, ta cũng sẽ làm. Dù có chịu đau đớn gấp trăm ngàn lần thế này đi chăng nữa.”

“Ta… là Hỏa Thiên Thành, con trai của Hỏa Thiên Thụy cùng Vương Ngọc Lam.” Giọng hắn đanh lại, buông nàng ra, ánh mắt sâu hoắm nhìn thằng về phía nàng.

Đáng tiếc, nàng đâu có nhìn thấy, chỉ có thể cảm thấy lửa giận của hắn. Cũng chỉ cảm thấy cơn run rẩy từ người mình phát ra. Là nàng cười.

“À à, con trai của kẻ thù. Một kẻ gây tội nghiệt được lòng dân lên làm đế và hậu. Một kẻ chỉ vì giết vài mạng người mà bị đày đọa đến không được ăn, không được uống. Ngày ba bữa nằm gai, nếm mật. Ta nuôi dưỡng thù hằn có sai không?” Nàng thả mình nằm xuống đệm, vô lực thở dài “Nhưng Vô ưu ái các ngươi hơn, nên các ngươi hạnh phúc. Còn ta, hình như còn không cảm nhận được đau khổ hay hạnh phúc rồi. Ngươi đi đi, đi đi! Sẽ có ngày ngươi được thấy ta chết. Lúc đó, hẳn phụ mẫu ngươi sẽ mừng rỡ lắm. Ta có làm ma, cũng bị đày xuống địa ngục. Đi đi, đi đi!”

Nàng nhắm mắt vào, hơi thở đều đều như bắt đầu chìm vào giấc ngủ. Lúc này hắn mới để ý, người nàng rất gầy, nhưng mà rất đẹp. trừ bỏ mái tóc xơ xác, trừ bỏ thân người tàn tạ và tấm lưng mưng mủ kia ra, nàng thật sự rất đẹp, khiến hắn rất muốn ôm lấy nàng. Nhưng, nàng hơn hắn hai mươi tuổi, nàng lại là kẻ thù của phụ vương và mẫu hậu.

Hắn cười…

Vô ưu ái hắn và gia đình hắn ư?

Không đâu, vì hắn biết, hắn đã mắc phải nàng rồi, và đó, vĩnh viễn là bi kịch của hắn.

Lâu lắm rồi, tim hắn mới bắt đầu phát hỏa. Cũng lâu lắm rồi, hắn mới có cảm xúc với một người. Lại còn là kẻ bị thiên hạ gọi là đại ma đầu nữa. Hắn cười khan, lạnh lùng phất áo bước đi.

“Vô, ngươi thật tàn nhẫn. Để ta gặp nàng, để ta thương cảm nàng, để ta tò mò, rồi ngươi biết đúng không, rằng nếu như ta còn ở gần thêm nàng, thì chẳng mấy chốc ta sẽ si mê nàng. Mà không, cái này là nhất kiến chung tình. Ta si mê nàng rồi.”

Hắn nghĩ thầm, nhanh chóng rảo bước lên Vô Phong. Ở nơi đó, hắn tin rằng Vô đang đợi hắn.

“Ngươi đã gặp nàng?” Vô cười cười, thiết phiến trong tay phe phẩy.

“Đã gặp.”

“Thấy sao?”

“Muốn yêu.” Thiên Thành cười cười, ánh mắt hằn tia phức tạp, cũng hằn cả đau thương.

“Ồ…” Vô ồ lên một tiếng, nhưng không phải là ồ ngạc nhiên, mà là tiếng kêu chấp nhận lẫn buồn cười.

Thiên Thành không đáp, chỉ đứng tựa vào cột gỗ, mắt nhắm nghiền, hình dung lại bóng dáng tàn tạ của Triền Thủy.

“Nàng hơn ta hai mươi tuổi, nhưng dung mạo của nàng nếu như ngươi muốn, hẳn ngươi có thể khiến nàng ngang tuổi ta. Nhưng, xuất thân của nàng… nàng là kẻ thù, không chỉ của ta, mà của cả thiên hạ. Ta phải làm sao?”

Vô im lặng, nhìn vị thiếu niên trước mắt, không khỏi đắng lòng.

Vô cảm thấy thương xót, cũng cảm thấy trớ trêu. Nhưng, Vô chỉ là kẻ thực hiện số phận, số phận đã buộc họ gặp nhau, ắt phải có một cái kết cho cả hai bên. Nếu như tuổi tác là khoảng cách, hẳn Thiên Thành không màng… nhưng.

Thiên Thành giống như mặt trăng. Cô độc, lạnh lẽo, ôn nhu tỏa ra ánh sáng bàng bạc. Nhưng, lại là một vầng trăng không trọn.

Triền Thủy tỉnh dậy. cảm giác bên cạnh mình có người, lại không có lũ rắn, nàng nhẹ giọng cất tiếng.

“Vô?”

“Ừ, là ta đây.”

“Ngươi đến xem ta chết hay chưa sao?”

“Không.” Vô lắc lắc đầu, đỡ nàng dậy. Dùng tay nâng cằm nàng lên, hắn nhìn sâu vào đôi mắt của nàng.

Đôi mắt nàng rất tăm tối. Kể cả khi nàng chưa mù, thì nó đã rất tăm tối rồi. ở đó, hắn nhìn thấy tội ác và âm mưu, và tham vọng của nàng. Nhưng, nàng có sứ mệnh làm điều đó. Hai mươi năm nay, hắn trừng phạt nàng mà chưa bao giờ cho nàng nghe một lí do đích thực. Cái ngày nàng hay tin Sứ Hiên cùng Thiên Thụy còn sống, nàng gần như chết đi sống lại. Nếu nàng nhìn kĩ căn nguyên, nàng sẽ hiểu lí do.

Nhưng, khơi gợi toàn bộ câu chuyện cho nàng, chỉ khiến nàng một lần nữa rơi vào vòng phản bội – trả thù. Nếu để nàng trả thù, hắn buộc phải khiến nàng một lần nữa sống không bằng chết. Thậm chí, là không quan tâm mình sống hay chết.

Chính Triền Thủy, nữ nhân đáng thương nhất thiên hạ…

Hắn thở dài, ôm nàng vào lòng. Thiết phiến vung ra, nhẹ nhàng lướt trên gương mặt của nàng, trên mái tóc nàng, trên thân thể nàng.

Để nàng sống, để nàng thôi không đau thương về thể xác nữa, hắn đã làm nàng chịu khổ hai mươi năm. Nay, đến lúc đem đặt nàng về với nhiệm vụ của mình.

Vô không có tình. Đối với hắn mà nói, dù thương cảm với ai, dù giao dịch với kẻ nào, thì khi đến lúc phải làm theo số mệnh, hắn sẽ bắt họ làm theo số mệnh. Vận số của Chính Triền Thủy và sự trả thù của nàng ư?

Rất đơn giản thôi, là giết người.

Triền Thủy lặng lẽ nhìn mình trong gương. Cái giá phải trả cho lần này là gì? Nàng nghiêng đầu, nhưng không quan tâm. Còn có thể bắt nàng chịu khổ hơn nữa sao? Cùng lắm là hai mươi năm nữa, cùng lắm là cả đời, cùng lắm là bị chặt tay chặt chân ngâm trong vò rượu… nhưng… còn có thể trẻ lại, còn có thể đứng lên, còn có thể dùng tay chân linh hoạt, nàng đủ mãn nguyện rồi.

“Ta, đã bốn mươi tuổi rồi…”

Thiên Thành trở về. Hắn, chung quy vẫn là một thái tử không thể đụng vào nữ nhân. Không nữ nhân nào gợi cho hắn dục vọng, và khi xuất hiện nữ nhân khiến hắn động lòng, thì trớ trêu thay, lại là người đàn bà từng thuộc về phụ vương, là người đàn bà từng ám hại phụ vương, là người đàn bà tuổi đã ngoại tứ tuần.

Hắn… là trăng khuyết.

Nếu nàng biết sự si luyến của hắn dành cho nàng, nàng sẽ tận dụng triệt để. Tận dụng khiến hắn phải quay lưng làm điều dại dột nhất thế gian. Mà Vô, lại quyết định đặt nàng vào tay hắn.

Hắn gặp lại nàng trong lần tuyển tú nữ. Hắn biết nàng nghĩ rằng hắn không nhận ra nàng. Có thể không nhận ra sao? Đã si mê nàng thì có thể quên được sao? Nàng tự cho mình thông minh, bắt đầu tìm cách dụ dỗ hắn. Mà, cách dụ dỗ của nàng, chính là trèo tưởng cung cấm.

Nàng giả ngây giả ngô, tỏ vẻ ngây thơ. Diễn đạt đến hoàn mĩ. Diễn đạt đến mức hắn tin tưởng nàng là tú nữ ngây ngô thật sự. Chỉ là, đôi mắt chan chứa tạp niệm của nàng khiến hắn thức tỉnh. Mỗi lần nàng làm trò, hắn đều xem, xem đến chán, xem đến chua chát, mà nàng, lại nghĩ hắn bị lừa.

Có phải, giữa nàng và hắn chỉ có thể tồn tại một đoạn bi tình hay không?

Hắn đi gặp nàng. Là nàng van cầu hắn gặp nàng.

Lần đầu tiên trong đời hắn, hắn hiểu thế nào gọi là dục hỏa bốc lên.

Lại với một thân xác tàn tạ như nàng, hắn hứng thú.

Nực cười.

Hoan ái qua đi, khi ôm nàng vào lòng, lắng nghe tiếng nàng đều đặn thở trong vòm ngực mình, hắn nổi lên ý muốn đem cả hắn và nàng cùng chết chung một chỗ. Nàng dày vò hắn, hắn cũng dày vò chính mình.

Ai, chứ Chính Triền Thủy tuyệt đối không có tình yêu.

Nàng hành động trước mũi hắn. Ngay dưới mắt hắn, nàng hành động.

Mà quang minh chính đại đến mức hắn không hề biết.

Trước hết, là dùng độc giết đàn chó nhà Chính đại nhân, Chính Phác Thần. Sau đó loan tin đàn chó mắc bệnh đã lây sang gia tộc họ Chính. Mà hắn, lại ngậm miệng để nàng tự tung tự tác. Hắn biết, nếu ngăn cản nàng một chiêu, nàng sẽ giết hắn. Giết hắn không ngần ngại. Mà nếu không giết được hắn, nàng sẽ tự tử. Thà để nàng giết hắn, còn hơn để nàng tự sát. Mà cách tốt nhất để hắn có thể ngắm nàng lâu hơn một chút, là cho phép nàng trả thù Chính gia.

Tung xong tin đồn, nàng lại làm phu nhân của Chính Phác Thần lâm bệnh. Là do bánh của hắn khi ban ân cho Chính gia để xua tà khí, nàng đã hạ dược. Nàng biết hắn sẽ ban bánh, hoặc bất cứ đồ gì mang cát lợi cho Chính gia, nàng hạ độc. Còn hắn, đến thuốc giải độc cũng không đem ra.

Hắn không biết, trong lòng nàng cười lạnh.

Chính gia chết không còn ai. Người ta đồn, đó là cái chết kinh tởm nhất. Người bị rụng dần tứ chi, như bị hủi, còn có, sau khi hỏa táng, lại phát hiện chứng cớ phản quốc.

Hắn, lại im lặng ngắm nhìn nàng hành động.

Mỗi bước thành công, nụ cười nàng đều rạng rỡ, nhưng chỉ khắc sau, nàng đã co rúm lại, thân người co quắp, và hắn tin, trái tim nàng đang quặn lên từng hồi trong đau đớn. Nàng có khóc. Nhưng nước mắt không có cách nào rơi xuống.

Nàng thực sự là một bông hoa tàn.

“Thái tử, ta muốn giết ngài.” Nàng nhỏ nhẹ nói, dựa vào người hắn, mắt lim dim mơ màng.

“…” Hắn không đáp. Là không biết nên đáp gì với nàng.

Nếu, nếu nàng không trả thù trên người phụ vương và mẫu hậu, thì tính mạng này, hắn giao cho nàng.

Triền Thủy biết hắn được cả Hỏa quốc yêu thương, nếu nàng tước đoạt hắn thì sao? Nếu nàng khiến hắn thân bại danh liệt thì sao? Chỉ cần mê hoặc hắn. chỉ cần cho cả thiên hạ biết hắn đi theo đại ma đầu, chỉ cần cho mọi người thấy hắn có thể vì nàng mà dám hành thích phụ mẫu, hẳn sẽ là nhát đao chí mạng với toàn Hỏa quốc.

Đúng không?

Hắn sẽ bị giết.

Mà cha đẻ của hắn phải hạ lệnh giết hắn.

Đau không?

Nàng cá là họ có. Còn nàng, nếu hắn chết, nàng có đau không?

Có đau không?

Hắn biết nàng hạ dược nên hắn không uống. Hắn muốn biết sau khi hạ dược xong, nàng sẽ nói gì. Vờ như trúng độc, hắn u u mê mê nhìn nàng, rồi kinh hãi khi trong mắt nàng có nước.

Trong mắt có nước, nếu không là nước mắt, chả lẽ là mồ hôi?

Nhưng… Chính Triền Thủy có nước mắt sao?

“Ngươi biết không, Hỏa, ta rất thích ngươi. Ngươi kém tuổi ta, là con trai của kẻ thù, nhưng ta lại thích ngươi. Bốn mươi năm qua, người làm ta có thể mỉm cười chỉ có ngươi, làm ta vì ngươi mà nước mắt vòng quanh trong mắt. Thật ngu xuẩn.”

Nàng cười cười, xoa xoa mặt hắn.

“Ngươi biết không, kế hoạch của ta là mê hoặc ngươi, sau đó hạ dược ngươi. Rồi khiến ngươi sát hại phụ mẫu ngươi. Nhưng hai kẻ đó không được chết. Phụ vương ngươi sẽ phải tự mình hạ lệnh truy sát ngươi, người giang hồ sẽ tung tin về ngươi. Bậc làm cha làm mẹ hẳn sẽ đau lòng khi con mình lại do mình đuổi giết.”

Nàng nghịch tóc hắn, hôn môi hắn.

“Nếu có thể, ta muốn ngươi có thể chạy trốn cùng ta. Nhưng, đằng này là không thể. Ngươi sẽ tỉnh thuốc. Ngươi sẽ oán hận ta, trả thù ta, và chạy trốn khỏi cha ngươi. Còn ta, ta sẽ chạy về bên Vô, tiếp tục sự trừng phạt. Ta, ít ra đã giết được Chính Phác Thần. Lần này là thật sự. Và ta, đã khiến Thiên Thụy lẫn Sứ Hiên đau lòng. Nhưng, ngươi biết không, ta cũng rất đau lòng. Lời này khi tỉnh dược, ngươi sẽ quên thôi, nhưng ta phải nói, phải nói cho ngươi hay, ta rất yêu ngươi. Tiếc là…”

Đến giờ phút này, hắn mới hiểu, thế nào là oan oan tương báo, thế nào là hữu duyên vô phận, thế nào là thiên ý. Hắn, chỉ có thể ngẩn người đón chờ kết cục. Phải, kết thúc sẽ là như thế. Phải bi kịch như thế. Hắn gánh tội nghiệt của phụ mẫu, nàng gánh tội nghiệt của chính nàng, và khi trả giá, cái giá bao giờ cũng đắt.

Rồi nàng lệnh cho hắn vào cung sát hại phụ vương và mẫu hậu. Hắn sẽ làm.

Để có thể chạy trốn cùng nàng.

Chí ít, trước khi hắn và nàng không thể gặp nhau nữa, hắn muốn nàng biết hắn đã luôn si luyến nàng.

Kế hoạch của nàng thành công, hắn dắt nàng chạy trốn.

Suốt một tháng ròng, khi nàng cho hắn uống giải dược, hắn vẫn như cũ, bình tĩnh nhìn nàng, vẫn vì nàng mà nổi lên ham muốn.

Hắn bị truy đuổi cùng nàng, nhưng, lần đầu tiên nàng thấy lo lắng.

“Nàng đang lo?”

“Hả… tất nhiên là phải lo rồi…” nàng gật gật đầu, tỏ vẻ ngây thơ.

“Chính Triền Thủy mà có ngày lo lắng sao?” Hắn cười cười, chính mình cười thật tâm trước gương mặt của nàng.

“Ngươi biết?” Nàng nhảy dựng lên, bắt lấy thanh kiếm chĩa về phía hắn.

“Ta biết, biết hết mọi việc nàng làm.”

“Ngươi bị điên?”

“Ừ… người đang yêu là người bị điên mà.” Hắn đứng dậy, gạt thanh kiếm của nàng, gạt sự ngu ngốc của nàng. Bốn mươi tuổi ư? Hai mươi năm bị giam cầm, nàng đâu có nếm mùi tình yêu mà biết đối phó với cục diện này.

Hai mươi năm giam cầm, thứ duy nhất giúp nàng đứng vững là thù hận. Mà hắn, lại nhẹ nhàng giúp nàng gột thù gột hận. Tiếc là…

“Ngươi… ngươi tự hạ sát phụ vương ngươi sao?”

“Để tránh nàng ra tay, ta thà tự làm còn hơn. Tội nghiệt của họ trên người nàng, ta đương nhiên phải chịu.”

“Ngươi điên sao?” Nàng một lần nữa vô thức thốt lên, thanh gươm đã bị đoạt tự lúc nào. Hắn ôm nàng vào lòng, cười cợt.

“Ừ, ta vì nàng mà điên.”

“Ngươi điên thật rồi.”

“Phải, ta điên. Triền Thủy, Thủy Nhi, ta si luyến nàng, kể từ lần đầu tiên gặp nàng tại căn chòi đó.”

“Ngươi…” nàng định thốt nốt hai chữ ‘điên à’ người kia lại nhẹ nhàng gật gù.

“Ta biết ta điên, mắt thẩm mĩ bị thần kinh mới nhìn một lão bà bà bốn mươi tuổi mà si luyến. Nhưng, Vô đã nói, đó là mệnh, ta cũng vui vẻ đón nhận.”

Nàng thở dài, hắt ra một nụ cười.

“Khi nào ngươi chết… trước khi chết, hãy cười. Vì biết đâu, lúc đó, ta có thể nhìn thấy nụ cười của ngươi. Ngươi biết không, ngươi cười rất đẹp.”

“Được, ta sẽ cười. Vì nàng, ta sẽ cười.”

Hắn cùng nàng, lại một lần nữa ái ân.

Một năm sau, hắn bị bắt.

Tội sát hại phụ vương khiến hắn chịu án tử hình.

Trước khi đi, hắn nở nụ cười.

Tương truyền, khi hắn cười, hắn còn nói sáu chữ sau “Chính Triền Thủy, ta yêu nàng.”

Cũng năm đó, Triền Thủy sinh con. Đứa con được Vô mang về làm đệ tử, nàng, lại sống một đời lay lắt, với nỗi đau mất đi người nàng quá đỗi yêu thương. Mà đứa con, vì Vô mà không biết đến nàng.

Tương truyền rằng đại ma đầu Chính Triền Thủy giết cha, giết thái tử, trong suốt bốn mươi năm đã khiến Hỏa quốc khuynh đảo ba lần.

Tương truyền, nàng chết không toàn thây, xác không ai chôn cất. Lại nghe đồn, nàng bị thiên điểu ăn thịt.

Tương truyền…

Trong đó, có tương truyền, nàng và hắn, đã một đời yêu nhau tha thiết.

Nàng và hắn, chính là hoa tàn – trăng khuyết bên nhau.

Chính Triền Thủy rút cục đã biết cái gì gọi là đau lòng

—HOÀN—

2 thoughts on “Hoa tàn trăng khuyết – Phần II: Trăng khuyết [Hoàn]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s