Fiction

Đủ nhớ để không đặt tên [Completed]

Author: Zinnia Reigia

Rating: T

Disclaimer: they are mine. 😀

Character: vài người quen trong cuộc sống

Category: general, OE…

Summary: đâu đó quanh đây, khi ngẩng đầu lên, tôi thấy một khoảng trời trong veo.

Note: Quà tặng nàng, hơi muộn, nhưng cho đến hôm nay, ta mới tìm thấy cảm xúc! Dù sao, yêu nàng nhiều và chúc nàng hạnh phúc ❤

A/N: một thể loại khó đọc khó com, nó là fiction, truyện, thứ gì đó đại loại như thế. Và như Rei đã từng nói trong cái “Tự Truyện” về fanfic, hoặc đã từng có ý nói, thì, những thứ Rei viết ra, đa phần là những cảm xúc miên man, bất tận. Và đừng tìm trong đó cặp đôi mà mọi người hy vọng, chỉ có hoang mang, chênh vênh mà thôi.

Đâu đó quanh đây, khi quay lại, ta bắt gặp ánh mắt em…

Khoảnh khắc khi cái nhìn giao nhau, em cười. Tôi đứng sững lại, vụng về đáp lại nụ cười nhàn nhạt của em, bàn tay bối rối vò lấy gấu áo mình. Em cúi đầu, rồi sau đó, lại ngẩng đầu lên, rất nhanh, em vẫy tay với rồi. Và biến mất.

Tan biến…

Như chưa từng tồn tại…

Có những giấc mơ điên rồ mà tôi luôn cố gắng xóa nó khỏi đầu. Em hồn nhiên thả nụ cười vào cõi mộng và ám ảnh tôi, ngay cả trong những bước chân trần trụi của giấc mơ. Bất kể nó là ác mộng hay chỉ đơn giản là một đoạn kí ức mà tôi vốn chưa từng biết đến.

Em là một bóng ma nhỏ bé, vô thức trong tôi. Bắt gặp em vào một ngày trời bão điên cuồng. Người ta gọi đó là duyên phận, còn tôi, đó là số mệnh với tôi.

Đâu đó quanh đây, khi nhìn sang, ta bắt gặp nụ cười của em…

Em lang thang trên những vòm trời sâu thẳm. Em vờn theo cơn gió mọi mùa. Đuổi theo những giấc mơ hoang dại. Bóng ma của tôi.

Em đứng đó, ngây ngô trong ánh nắng ướt át khi cơn mưa chợt tan. Nhập nhoạng và mờ ảo. Em biến mất.

Tan biến…

Em xoay vần lọn tóc, cười nói. Tôi không nghe thấy tiếng của em, nó nhạt nhòa và câm lặng. Em chỉ là một bóng ma. Mà tôi sẽ không bao giờ, không bao giờ đánh mất em được. Em đeo đuổi tôi. Biến tôi thành kẻ khờ, để rồi hoảng hốt. Ngày nào đó, tôi sẽ biến mất, còn em… trơ trọi với không chung.

 

Part 1:

Khi những giấc mơ trôi mãi về chân trời, em ở đâu?

Đồng xanh miên man, sắc trời cũng miên man như thế.

Veyriana câm lặng, cầm ống sáo trên tay, cô mím môi. Tôi đứng hàng giờ nhìn cái bóng trắng đó loay hoay với chiếc sáo mà cô vô tình nhặt được. Đôi khi tôi tự hỏi, có khi nào đó là ống sao mà nữ thần Athena đã vứt đi chăng? Rồi tự cười vào mặt mình. Tôi, đôi khi, như những gì cô gái bé nhỏ đó đã nói, thật hoang dại.

Đó là một ngày nắng vàng. Rất đẹp, rất nhạt.

Thật ra, đó là ngày mà Veyriana chết. Một cái chết buồn. Một cái chết thê thảm. Nhưng… em lại sống giữa không chung với hình hài của một chiếc bóng tà áo trắng và cây sáo xanh không rời em nửa bước.

Em hay cười. Những nụ cười biểu đạt muôn vàn thứ cảm xúc mà người ta có thể đặt tên.

Em đến với tôi vào một ngày đông, khi tôi co ro đứng dưới hiên nhà và vươn tay ra, muốn chạm vào trời sao kia, ấp ủ nó.

Em xanh xao nhỏ bé trong cái đêm trắng ngày nào. Ngày em xuất hiện, không mưa, chỉ có sự âm u mà nụ cười của em mang lại.

Còn tôi, quá tuyệt vọng để sợ hãi em. Thậm chí, tôi đã cầu xin em hãy mang tôi theo với.

Đôi mắt em, quá u buồn để tôi phải sợ hãi. Nó đẹp. Màu nâu thuần túy, lạnh lùng mà dịu dàng.

Em cho tôi nghe, một bài thánh ca mà muôn đời em hát. Câu chuyện đời em, tôi không thể quên.

—o.0.o—

Em là một cô gái bình thường và mờ nhạt trong một ngôi trường nữ sinh tại vùng đòng bắng Lesi rộng lớn. Em sống cùng với những đứa trẻ bơ vơ trong cô nhi viện tại một giáo đường cũ kĩ. Sống bằng chính sức lực của mình, đứng bằng đôi chân của em, tự biết cách dìm bản thân xuống giới hạn của sự chịu đựng và em đã tôi luyện bản thân trở nên như một cỗ máy xinh đẹp, biết nói, biết cười.

Em không hay nói. Em chỉ giao tiếp bằng những nụ cười luôn chờn vờn trên bờ môi hồng nhỏ nhắn và hiếm khi lắm mới thấy em thốt lên một từ cảm thán. Trong một môi trường chỉ toàn con gái, em hiển nhiên là người bình thường, mờ nhạt. Với một sức học đáng kinh ngạc và vóc dáng nhỏ nhắn đến mơ hồ.

Không ai ôm trọn được em, em cứ lẩn trốn mãi. Luôn luôn là thế…

Cho đến cái ngày, có người bước vào đời em, kéo tay em ra khỏi túp lều đen tối mà em đã chìm trong đó quá lâu để nhận ra. Đó là người đầu tiên nắm giữ được những cảm xúc hời hợt của em. Một người vui vẻ đúng mực, bất kể cái gì, cũng cẩn trọng, nhưng lại rất thích phá phách và luôn lôi em vào những cuộc chơi em không thể chối từ.

Hoặc không nỡ chối từ, tôi đoán thế.

Và trong một tích tắc của hơi thở, em nhận ra, em cần người đó. Và trên cả, là em muốn.

Em ích kỉ nhiều hơn em nghĩ, đến mức luôn níu giữ người đó, gần đến khó quên và bất chợt sẽ hoảng hốt nếu không thấy, dù chỉ là một giây.

Nếu như tình cảm đó, chỉ đơn thuần là sự chiếm hữu cao độ của em, thì có lẽ, em đã không như thế, kể cả khi em chỉ còn là một linh hồn buồn đau. Em yêu người đó.

Yêu.

Và đó, lại là một cô gái.

Em đã phủ nhận gần như cả đời, để rồi vỡ òa cảm xúc khi tai nạn đến với em trong cái ngày hè rực lửa năm đó. Ngày cô ấy chết.

Một cái chết buồn hiu hắt trên cánh đồng nhuộm màu oải hương mênh mang mê mị. Em khóc. Người ta nói khi quá đau con người không thể khóc. CÒn em, trước khi biết đau, em không có cảm xúc gì.

— End part 1 —

— Part 2 —

Tan nát phải không em, những ngày xưa ấy…

Em thích đánh đàn, thổi sáo, ca nhạc.

Em buồn.

Em gầy.

Tôi từng nghe cái câu nào đó, giống em nhỉ? À…

Dài tay em mấy thuở mắt xanh xao

Nghe lá thu mưa reo mòn gót nhỏ

Đường dài hun hút cho mắt thêm sâu…

Em đến với tôi. Đó là ngày tôi tay trắng. Đó là ngày… uhm.

Nắng vàng hanh khô trải dài trên con đường phủ đầy sỏi đá. Những bước chân của tôi loạng choạng trong men say cay nồng của loại rượu mà tôi cũng chẳng biết tên. Tôi thất tình. À không, gần giống như thế, một kẻ như tôi, không được chứa chấp tại nơi này. Tôi yêu một chàng trai có đôi mắt hăng như màu máu lửa và bàn tay dịu dàng như dòng suối nhưng ngày đông.

Nhưng… trớ trêu không. Tôi lại là một chàng trai, mang tâm hồn của một cô gái.

Tôi biết yêu đương là sự phi lí khi mối quan hệ của tôi, tình yêu của tôi bị thế gian quay lưng lại. Và tôi lảo đảo bỏ đi, khỏi vùng đất mà người ta thường đặt tên là “Cánh Đồng Thần Thoại”.

Tôi gặp em ngày ấy.

Nắng hắt lên cái bóng mờ ảo của em những vệt xanh xao nhàn nhạt.

Gió làm lay động mái tóc đan xen không khí của em và đôi mắt em, buồn rười rượi.

Tôi cười ngu ngơ và em đáp lại, trìu mến hơn khi ôm tôi.

Chỉ là, em là một linh hồn, không đủ sức để gom tôi lại mà ấp trong đôi tay bé nhỏ của em. Em có một nỗi sầu thiên cổ, một nỗi sầu nhân thế?

À không, em chỉ đơn thuần là một linh hồn đã chết với nụ cười phôi pha mệt nhoài.

Em đã mệt rồi.

Cái chết của em đã khiến linh hồn am hoang mang ở đây, bên tôi.

Tiếc quá em ơi…

Giá tôi và em có thể yêu nhau…

Nhưng… có thế, tôi vẫn chỉ có thể bên em và câm lặng, nhìn em sâu trong ánh sáng đời người mà thôi.

Để tôi kể cho em nghe, câu chuyện tình của tôi, cái “Tình trai” mà khiến tôi day dứt cho đến ngày hoang mang gặp em.

Em à…

Cậu ấy có mái tóc màu hung đó, đôi mắt nâu dịu dàng và bỏng cháy. Cậu ấy có nụ cười tươi rạng rỡ.

Và cậu ấy ngồi xe lăn.

Bạn của tôi đấy em, người bạn thuở thiếu thời, những ngày tôi băng qua mưa gió ngày hạ và mưa tuyệt ngày đông cùng với cậu ấy. Tôi yêu cậu ấy em à.

Là một câu chuyện chẳng ai hiểu ra. Câu ấy không thể yêu, một đôi chân tật nguyền và một trái tim mưng mủ. Còn tôi, cũng không thể nói rằng đã yêu cậu.

Điều đó làm con tim tôi thổn thức, đổ vỡ, và mọi thứ tan hoang khi cậu ấy rời đi, thật xa. Để đi tìm, thứ mà gia đình cậ bắt, cái mang tên “Hạnh Phúc”. Tôi đã gào tên cậu ấy, bị đánh đập, bị ruồng rẫy, và cậu ta, chỉ bằng cái nhìn khinh miệt và lạnh lẽo pha loang một nét ghê sợ và kinh tởm.

À… thì ra, tình bạn của tôi… với cậu ta cũng sẽ sụp đổ mà thôi.

Tôi gặp em, khi em vẫn là mảnh hồn hoang cùng cây sáo dài, xanh biếc.

Ôi, em…

Ta nhớ đôi môi em ngây ngất màu hoa tái

Ta nhớ nụ cười em bàng bạc ánh trăng soi

Và mắt em một màu nâu vấn vít

Nụ cười em một thoáng ánh trăng rơi…

— End part 2 —

— Part 3 —

Khoảnh khắc chạm vào em, đơn giản là để bay đi…

Thật đấy! Đời là một chuỗi sống mơ hồ mà ta cứ muốn tô điểm nó bằng những lo toan và bất hạnh. Chỉ có tôi và em lang thang. Veyriana của tôi… Hồn ma buồn bã yêu âm nhạc của tôi.

Em à, tôi từng nghe một loại truyền thuyết về mối thù và đau thương, giờ thì, ngay cả những thứ đấy, cũng không thuộc về tôi.

Câu chuyện của tôi và em? Sẽ chỉ có mở đầu và tìm đâu ra kết thúc, khi em vẫn cứ lang thang, còn tôi thì cứ mơ màng. Như một kẻ điên.

Em, đã thảm thương.

Và bên tôi, lại là một kẻ bị thế ruồng rẫy.

Để xem nào, em đã nói gì với tôi vài cái ngày mây bay như thế nhỉ?

Đã nói gì để tôi gạt bỏ những chai rượu cháy nồng đốt lấy tôi mà đ cùng em, đồng hành cùng em nhỉ? Có sao đâu, chúng ta, tôi, em tình cờ thay, là kẻ lạc nhầm vào thân xác, tôi đã tin như thế. Nhưng nhận ra, tôi vẫn là một thằng con trai và em vẫn là một con gái. Dù em chỉ là linh hồn ướt nhòa đau thương.

Khi tôi ôm lấy chai rượu nặng hăng nồng và sống mũi cay đến nghẹt thở, em đến. Tôi ngước nhìn em, đôi tay hoang dại vung ra ngoài không khí và đẩy em đi. Quát tháo em…

Em mở tròn đôi mắt nhìn tôi, đôi mắt của những sự tan hoang và rách bươm trong tâm hồn vốn đã hóa thành đá cuội. Em ngẩn người ra còn tôi, cố sức vung vẩy và xua đuổi sự có mặt của em.

Thứ gì? Điều kì diệu gì cho em tìm thấy tôi và tôi nhìn thấy em, trong tình trạng của kẻ khất cái khốn nạn? Hả em!

Em khẽ hỏi, tiếng em run rẩy như con tim tôi, và giọng em nghe lào xào như những cơn gó mùa heo may.

“Anh thấy tôi sao?”

“Con điên! Mày cút đi! Tao không cần ai thương hại!”

Em run rẩy nắm hờ lấy tay áo tôi. Và thất bại. Em lắc đầu, hoang mang, và sau đó bật cười.

“Tôi chỉ là một hồn ma thôi, và chỉ anh thấy tôi thôi!”

“Cút đi!” – tôi đã không tin, không nghe, tôi đang mải miết ôm lấy nỗi đau của mình. Phải, ôm lấy nỗi đâu và đẩy em đi, đi thật xa.

“Nhưng em cô đơn đủ lâu rồi!” – Em mỉm cười, rồi tần ngần ngồi xuống và thổi sáo cho tôi nghe.

Tà áo trắng, mái tóc nâu, tất cả đều mờ như ảo ảnh buổi sớm.

Tôi lắng nghe.

À không, tôi uống.

Và vô thức, hình như tôi khóc em ạ.

Veyriana của tôi, em đâu có nghe thấy nỗi cô đơn của tôi khi đó chứ, em cũng chỉ là một tâm hồn. Khô khốc, ủ rũ. Thế thôi. Và cũng cô đơn như ai.

Ngày hôm sau đó, tôi thoảng thốt nhận ra em là một con ma hay cười. Những nụ cười mịn như phủ nắng và sương. Em thâm trầm đến nỗi khiến tôi bỡ ngỡ.

Và trong giây phút bâng quơ nào đó.

Tôi nghĩ, tôi có thể yêu em.

—o.0.o—

Người ta bảo chết là một cách nào đó tìm ra một đường tắt đến với tội lỗi.

Thật ra, tôi nhận thấy, việc chết hay không, cũng chả là một quá trình gồm thời gian, và những thứ khác.

Đáng tiếc, cái nơi này lưu giữ trong tôi một vùng kí ức nhạt nhòa, và chỉ có em, chỉ có tôi.

Vậy tại sao, tôi không thử yêu em, theo cái cách một con người yêu một linh hồn.

Giữa hai kẻ khiếm khuyết, tình yêu mong manh và vỡ tan.

Và tôi yêu em… có thế chứ.

Cái gì nhỉ? Bóng mờ ảo của em, đôi môi khô khốc của em, tâm hồn trơ trọi của em, nỗi lo cô đơn của em, giống tôi.

Tôi bù đắp cho em và em chắp vá cho tôi, khiếm khuyết của chúng ta là thế…

Vậy đấy…

Cái chết của tôi.

Đẹp như mơ, hạnh phúc, ngọt ngào, nuối tiếc? Có lẽ có. Hối hận? Không hề…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s