Truyện

Ừ, thì thôi chỉ là chuyện nhạt ven đường[Completed]

Đã hoàn thành, tặng một người bạn, chỉ là truyện nhạt ven đường, vài cái tit thì không hẳn là tên. Vốn dĩ ban đầu định giữ nguyên cái tên mà nó chọn: “Love the way you lie” nhưng bản thân lại không thích cả Eminem lẫn Rihana nên là lặng lẽ đổi thành một câu mình tự nghĩ.

Đôi khi cảm thấy chênh vênh nên viết lại. Còn tác phẩm dang dở khác tặng cho người đó, nhưng có lẽ, sẽ để vào một ngày đông khác, khi cả Thế Gian đều trở nên xinh đẹp. Còn hôm nay, ta lục lại những cái ta chưa bao giờ đưa lên.

—o.0.o—


Author: Zinnia Reigia

Rating: K

Category: general

Disclaimer: họ có thật, ta viết cho họ, và hiển nhiên không có gì thuộc về ta


A/N: ta không biết nhân vật là ai ngươi ạ, nhưng nếu là ngươi, ta xin lỗi vì đã làm ngươi buồn *cười, ôm* Đây là truyện của ngươi ta chỉ tặng thôi.




Sài Gòn, nắng, bụi, mưa, rồi lại nắng.

 


Gã lặng thinh ngồi trong quán café, thi thoảng đưa tay lên nhìn đồng hồ.Em chưa đến, và trên bàn, tách café nguội ngắt.

 


Em đến trễ mười lăm phút rồi đấy. Gã cười, mắt đen lạnh nhạt xoáy vào mà uđen đặc café, giao tại mặt sóng sánh. Gã nên đợi? Hay thôi, đứng lên và ra về,mang theo cả món quà nhỏ tặng em? Đợi chờ có bao giờ là vô tận đâu, gã cũng không thể đợi em mãi được.

 


Cửa kính mở bung ra kèm theo tiếng chuông leng keng vội vã, gã ngẩng lên nhìn, nụ cười nở bừng. Trong lòng. Nhìn em, gã khẽ hắng giọng.

 


– Em xin lỗi, em đến muộn. – em kéo ghế, nhìn gã, cười tươi. Em xinh, tóc ngắn lòa xòa trước mắt và nụ cười chập chờn như ảo ảnh.


– Muộn thật. Mười lăm phút cuộc đời của anh. – gã nhìn em, hơi cười.


– Thì em đã xin lỗi rồi mà. – em gọi một cốc nước cam, một chút đồ ăn nhẹ, bắt đầu huyên thuyên. Chắc thế, gã không đủ sức mà vừa tập trung nghe em nói và vừa nhìn em say sưa với câu chuyện bất tận của mình.



Gã biết, em không vội vàng đến với gã, em nghiễm nhiên đến muộn, nghiễm nhiên hưởng đặc ân được gã bỏ qua mọi chuyện. Em cũng hiểu gã sẽ đợi em trong thời gian ba mươi phút đổ lại. Rồi em sẽ xuất hiện, làm tan đi mọi bực dọc của gã và lo lắng của gã. Gã biết chứ, cách em ung dung bước vào và ngồi xuống thong dong. Quần áo em chỉnh tề và phẳng phiu, không lộn xộn, không có dấu hiệu của sự vội vã chen lấn trên xe bus hay phóng nhanh phía sau lưng một bác xe ôm nào đó. Gã biết.



Và em biết gã cũng biết.



Gã đoán thế qua đôi mắt nâu của em, nó sáng lên rạng rỡ khi nhìn thẳng vào gã, chẳng nao núng, chẳng né tránh, nhưng ngoài cái màu nâu trong veo đó ra, gã thấy gì?



Chẳng gì cả. Em kì bí thế đấy.



– Này, tặng em. – gã đưa túi quà nhỏ ra, nhìn em đón nhận nó với vẻ dửng dưng, là đắng lòng hay chua chát, gã không biết, nhưng gã cười. Phải, là cười.


– Em thích anh cười. – Em nói, gã nhún vai.



Rồi gã đi một hướng, em về một hướng. Trời Sài Gòn trong và cao quá!



Gã yêu em. Thế đấy. Tóm gọn trong mấy chữ “Yêu hết lòng, chiều hết mực”.Em biết gã yêu em. Em biết. Tất nhiên rồi, em là con gái, và con gái nhạy lắm trong việc đó. Em chấp nhận? Có đứa con gái nào không thích có ai đó đơn phương yêu mình? Đó là một cảm giác ngạo mạn mà bất cứ cô gái nào cũng muốn được hưởng, em không phải ngoại lệ. Vì em xinh đẹp, mắt nâu trong veo, và nụ cười cứ sáng rực trên gương mặt em.



Gã yêu em. Người ta bảo gã sa vào tình yêu à, là một sự vấp ngã khi yêu em sao, vô tình thôi đấy.



“Này anh, em thích màu hồng.” Em nhắn lại cho gã, cùng cái emo cười nhe răng, gã không đáp, cất vào túi quần. Gã yêu em, không có nghĩa gã từ bỏ thói quen của mình.





Em không yêu gã. Cái sự quẩn quanh của một mối tình đơn phương người bước trước, kẻ bước sau, theo dấu nhau và không ai trong cả hai quay lại. gã thấy khờ khạo và bật cười. Thôi, kệ đi! Gã yêu em, được yêu em là tốt rồi. Chí ít,gã không bị ngăn cản yêu. Bị người mình yêu ngăn cản yêu, cấm yêu, thật rất đau khổ.



“Này, em chán!”



Nhíu mày, gã nên đáp lời?



“Anh đưa em đi ăn đi. Chỗ cũ nhé. 30’ nữa có mặt nha!”



Lẳng lặng đứng lên, gã bỏ dang dở cả đống thư gã đang làm trên PC, save lại, đóng máy. Gã ra khỏi nhà.



Đi bộ đến nhà em thôi. Gã không thích đi xe máy, hoặc nói đúng hơn, đi với em, gã không thích đi xe máy. Áo sơ mi, tai nghe, giầy. Đủ những thứ gã có mọi lúc, mọi nơi, trừ lúc đi với em, tai nghe nằm gọn trong túi quần, tay trái sách túi của em, tay phải sách đồ em mua và mắt nhìn em. Em lựa đồ, chọn, chọn,mua mua.



Gã biết, mình là đồ mua vui của em. Chí ít, gã được thấy em cười.



Em bước ra, mái tóc ngắn rũ xuống, nước còn đọng lại và nhỏ giọt trên từng lọn.



– Sấy tóc đi, anh đợi. – gã nhìn em, cười.


– Lười! – em cũng cười. Mắt vẫn trong veo, tuyệt nhiên trong veo.



Gã ghét cái sự tuyệt nhiên ấy, vì gã chẳng biết em nghĩ gì. Gã không biết.Thật sự, nếu có thể tìm được gì đó đằng sau cái màu nâu nồng đó, gã tin rằng mình đã không yêu em nhiều đến thế.

Em cứ lợi dụng tôi nếu muốn

Đó không phải tình cờ là điều tôi muốn sao?

Gã nghe tiếng lòng gã nói thế. Tiếng trong tim rỉ ra, chát và đắng. Ừ, gã ở bên em.



—o.0.o—



– Làm hộ em đi! – em níu tay gã, nhíu mày bất mãn.


– Không, anh bận lắm! – gã nhún vai, không quay sang nhìn em, tay bấm loạn xạ trên điện thoại. – em có thể nhờ người yêu.


– Nhưng anh ấy cũng bận – em bĩu môi – mà căn bản, em không có người yêu.Người yêu của em, chí ít cũng phải như anh.



Tim gã hẫng một nhịp. Một nhịp thôi, nhói lên, đau buốt ở đôi tay và bàn chân. Gã im lặng. Không nhìn em.



– Thôi mà, giúp em đi! – em giằng giằng tay áo gã, thỏ thẻ có, đe nẹt có. Chưa bao giờ em phải mè nheo gã lâu quá ba phút cả. và giờ thì chưa hết một phút đâu.


– Được rồi, về gửi cho anh, anh làm cho. – gã gật đầu, kìm nén sự thở dài. Của chính gã. Là lần bao nhiêu gã mặc nhiên thả em dắt mũi mình? Mà cái này là dắt mũi sao?



Chứ còn không? Em bỏ gã, bắt gã làm mấy thứ vớ vẩn này mà gã thừa biết em chỉ cần phẩy tay ba phát là xong, để đi chơi với kẻ người yêu mà theo lời em là không tồn tại dù gã biết thằng đó có, thậm chí là hiện hữu thân thuộc như hơi thở. Gã cười khổ. Trong tâm.



– Cảm ơn anh nhé!- em cười hồn nhiên, tung tăng đi về.


– Ờ, biết rồi… – gã thì thầm.





“Em cần anh”



Gã không rảnh, thật sự gã không rảnh để đáp ứng được câu tiếp theo của em. Gã không hề rảnh.



“Em thật sự rất cần anh, mình đi chơi đi!”



Vò đầu, gã không biết gã nên làm gì với em. Sao em hay đưa đẩy gã đến thế? Em thừa tự lập và đủ sức để níu kéo người khác cơ mà. Sao lại là gã? Ừ,điên vì em cũng được, gã cũng quen rồi. Nhưng, sao chỉ mình gã?



“Anh bận.”


“Một tiếng thôi!” em nài, kèm icon xị mặt.


“Anh không thể.”


“Nửa tiếng, mười lăm phút, ít hơn cũng được, làm ơn, em cần anh.”



Gã buông câu chửi thề. Em đang cầu xin gã à? Em cao ngạo đưa đẩy gã như trò chơi cơ mà. Và em đang cầu xin gã à? Gã lại thấy cay thấy đắng rồi. Cao ngạo như em, mà có thể làm thế sao? Có gì đâu, chỉ cần em đạt được mục đích,không phải sao?



“Đừng bỏ rơi em!”



Và gã chẳng ngần ngại mà đến chỗ em, ngay lập tức.



Chiều Sài Gòn lên đèn xa hoa hào nhoáng.



– Anh có thể thôi tức giận được không? – em áp lon nước 7up vào má gã,cười nhe nhởn. Em xin lỗi theo cái kiểu được nuông chiều của em.


– Chúng ta ra đây làm quái gì? Đây là nơi cho những cặp đôi. – gã càu nhàu.


– Ơ, anh không muốn là một đôi với em à?



Em cười tiếp, vẫy vẫy tay và lúc lắc đầu. Mắt híp lại. Vẫn thế, đôi lần gã đã tự van xin em trong tâm tưởng thôi cuốn hút gã đi, nhưng em đâu phải kẻ biết đọc suy nghĩ, và gã chẳng dại gì đẩy em xa gã. Gần gã, chỉ cần ngửi được mùi mộc trên tóc em và thấy em, dù em có trêu đùa gã thế nào đi chăng nữa, gã cũng chấp nhận.



Rồi về. Em chán thôi, đơn giản là em đang thử xem liệu gã có thể đến với em được không, và hoàn toàn quên luôn việc gã đang quá đỗi bận bịu.



Còn gã, nổi giận với bản thân vì không đủ lí trí mà nổi giận với em. Có thể từ chối em được đến câu thứ ba mà thôi. Thật tệ!



Và sao, với gã, cái gì cũng là cái kết tồi? Gã đã làm gì nhỉ?



—o.0.o—



Gã có tin nhắn. Không phải từ em, em đang ngồi trước mặt gã, bắt gã nghe em nói về cái gì đó thì phải. Gã nhíu mày.



– Ai nhắn thế? – em nghiêng đầu, môi cười hớn hở, nhìn vẻ chăm chú của gã. – Em xem.


– Không. – gã lắc đầu, dứt khoát.


– Xì, có thế mà cũng không cho, em nào nhắn à? – em trề môi, em biết, em trề môi gã sẽ chiều em.



Nhưng lần này khác rồi, gã thản nhiên cất điện thoại vào túi. Rồi tiếp tục hướng mắt lên nhìn em.



– Em kể tiếp đi!


– Ơ… – em ngẩn ngơ nhìn gã – anh không cho em xem thật sao?


– Uhm… không phải chuyện của em mà.– gã lắc đầu, từ tốn chối từ.


– Giới tính người gửi là ai.


– Không phải là tin nhắn quan trọng.


– Nhưng anh chưa bao giờ đọc tin nhắn xong mà không nói cho em biết nội dung cả. Đó là ai?


– Em! – gã nghiêm giọng, lắc đầu.


– Em xin lỗi. – em cúi đầu xuống, mắt rơm rớm, thiếu điều thổn thức. Gã nhìn em, đau nhói, nhưng gã thật sự không muốn em đọc nó.


– Ừ, kể tiếp đi em.


– Em về đây! – em đứng lên, ngúng nguẩy cầm balo và lao ra cửa, mặc gã sững sờ lúc lâu. Rồi thì thào.


– Ừ, về em nhé!



Tin nhắn lại đến, gã ngần ngừ, sao lại là gã, sao lại là lúc này?



Nhấn nút send, gã không biết nữa.





“Sao anh không nói với em là có người thích anh?”


“Vì sao anh phải nói?”


“Anh…”


“Anh không cần nói, đúng không? ” gã nhắn lại, nhíu mày, gã trông chờ điều gì?


“Anh coi em là em gái thôi à?”


“Không phải em chỉ coi anh là anh trai thôi sao?” gã cười, ừ, gã đang cười. Thật sự đấy. Nụ cười mỉa mai châm biếm hiếm hoi lắm mới xuất hiện trên gương mặt gã. Gã không hay cười, nụ cười kiểu thế càng hiếm.


“Phải, nhưng… chẳng phải anh yêu em sao?”


“Và chẳng phải em đang lợi dụng anh? Anh chấp nhận còn gì.”



Em không trả lời. Có lẽ đang choáng váng sao? Sao lại choáng váng? Chẳng phải em luôn lợi dụng gã sao, lòng tin của gã, sự nuông chiều của gã. Để làm gì nhỉ? Câu kéo người khác, dựa dẫm vào gã và lên mặt với kẻ khác sao? Ừ, nhưng là lợi dụng. Em cần một mối quan hệ mập mờ không ràng buộc, gã cần em. Là ai đang lợi dụng ai? Là gã tự bóc mẽ trái tim gã đấy chứ, tự nguyện yêu em để em lợi dụng đấy chứ. Gã ngu xuẩn ư?



Vậy vì sao, gã lại dừng lại.



Có ai đủ kiên nhẫn và thừa sức lực chạy theo cái bóng của mặt trời? Không phải gã. Tất nhiên rồi, gã đủ cao ngạo và tự trọng để có thể dứt khỏi em. Nhưng em là người níu chân gã, bằng sự mập mờ kì quặc.



Thật ra, đôi khi gã muốn thử một lần sở hữu em, đúng nghĩa. Có thể ghen tuông, có thể ngăn cấm em. Nhưng… Gã theo thuyết của một cuộc tình tưởng như tồn tại nơi cổ tích. Ừ, gã rời khỏi em, giải thoát cho gã, và gã nghĩ, chắc là gã nghĩ, em hạnh phúc, gã cũng sẽ hạnh phúc.





Có được phép nói rằng họ chia tay? Khi rõ ràng câu chuyện còn chưa bắt đầu? Ta chỉ là người kể lại, theo cách nhìn của ta, con mắt của ta, một nhân cách của ta. Ta bất chợt nhớ đến câu chuyện của một người bạn khác, nàng ấy cũng viết một câu chuyện yêu đương cho một người. Ừ, cũng viết, và kết thúc có hậu. Cái kết dang dở này, có khi nào ta viết tiếp hay không?


Ta không chắc có tồn tại một kết thúc hạnh phúc trong cuộc sống khắc nghiệt. Ta đã suýt nữa thử giết nhân vật của mình. Ta chỉ biết, kết chuyện của họ, đơn giản là xa lạ, một người quen xa lạ. Nếu có cầu nguyện, ta sẽ cầu nguyện gì cho họ không?


Một kết thúc chơi vơi, ta không buồn, không vui, nhưng tình yêu có sự hy sinh như thế, ta liệu có ngày may mắn được tận mắt chứng kiến và là một phần của nó?


Trên đời này chỉ có hai loại người “Một loại viết và một loại đọc” ta là loại nào?


Chắp bút.


Zinnia Reigia


Ngày 16/10/2012

— The end. —

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s