Những đứa con rơi của Chúa – Mở đầu

Những đứa con rơi của Chúa:

TÁC PHẨM KHÔNG LIÊN QUAN GÌ ĐẾN TÔN GIÁO, LỊCH SỬ HAY ĐỜI SỐNG HIỆN THỰC

KHÔNG TỒN TẠI Ở THẾ GIỚI NÀY

HOÀN TOÀN HƯ CẤU

(nhân vật là mượn từ hình ảnh nhóm nhạc SNSD của Hàn Quốc)

Author: Zinnia Reigia

Pairing: non cp hoặc có thể có, tùy mọi người nếu đọc xong phần bonus và nghĩ ra điều gì.

Category: Gore, Dark, NC-17

Summary:

Cái chết.

Một cái chết.

Rồi hai cái chết.

Sau đó… biển lửa. Bí mật. Tàn khốc, án oan, sát thủ, sự mê đắm… Tất cả.

Note: đừng tức giận khi đọc nó, và cũng đừng cảm thấy ghê tởm author.

Prologue

Chúa có buông tay tôi không? Nếu tất cả hiện ra trong khoảnh khắc của bóng đêm, để rồi hòa trộn lại, rạng rỡ hơn trong ánh sáng huy hoàng của bình minh?

Chúa nhân từ… Người sinh ra trên cánh đồng hoang lộng gió, người chết đi, rồi hồi sinh lại và trở thành Chúa.

Người nhân từ, người không bỏ rơi ai…

Đúng không?

Hay đó chỉ đơn giản là một lời kêu gọi cho sự xám hối của tâm hồn đã mục rỗng bởi những con người tội lỗi?

Họ đã làm rất nhiều, vẫn tin tưởng vào Chúa, họ sám hối… nhưng, Thiên Đường không chứa chấp những đứa con lạc loài, những đứa con sinh ra với bàn tay nhuốm máu.

Là những đứa con rơi của Chúa, và cũng là những kẻ tạo nên hai chữ Vĩnh Hằng và Huyền Thoại.

Cả thế gian xoay vần, còn họ, số mạng họ nằm trong tay, xoay vần định mệnh bằng máu và nước mắt. Hoặc, chẳng có nước mắt. Đơn giản là… họ không đủ dũng cảm và đủ cảm xúc để phủ nhận đi bản thân và từ chối sự tồn tại và họ cũng chẳng có cái gì để tượng trưng cho cảm xúc.

Họ là những con người sinh ra trong cái vô cảm và lãnh đạm, nuôi lớn như một điều hiển nhiên…

Và…huyền thoại sinh ra là để giết người.

Không ai có quyền ít tin tưởng bằng họ.

Không ai có quyền cảm xúc ít hơn họ.

Không ai có số phận lừa đảo trắng trợn nhiều như họ.

Không ai dám chối bỏ sự thật rằng họ tồn tại trên đời chỉ đơn giản là tạo ra một con đường, một quân cờ, chơi nhau trong bàn cờ của vũ trụ như cái cách họ hiển nhiên nhìn nhận giá trị của cuộc sống của mình.

Con người đòi hỏi tình yêu, họ chỉ đòi hỏi có cảm xúc, thậm chí, biết khóc sao cho đúng nghĩa với từ khóc.

Con người đòi hỏi quyền lực, họ chỉ đòi hỏi cái quyền duy nhất sao cho điều khiển số phận yên bình một chút.

Nếu xét giữa dòng đời này, cái gì bất hạnh nhất, chúng ta, loài người chẳng ai đổ lỗi cho số phận nếu họ không quá yếu đuối hoặc… quá yêu bản thân mình hay hèn nhát. Còn họ, nghiễm nhiên cười lặng lẽ vào cái gọi là số phận, rồi đổi thay nó, qua những bước đi ám mùi khói súng, thuốc nổ, mùi máu, tất cả trộn lại, hòa vào nhau trong cái đêm tối, đó là cách họ oán trách chính mình và cười vào số phận.

Chúa bỏ rơi họ trên con đường trải đầy hoa hồng dại.

Chúa lãng quên họ trong một đêm tối bão bùng.

Chúa để họ bơ vơ giữa cuộc đời, thổi cho họ một số phận không bờ bến, không điểm dừng và thậm chí, không có cách bắt đầu để mà kết thúc.

Đó là lí do họ tạo nên Huyền Thoại và Vĩnh Hằng… để tạo nên con đường cho họ.

Xét cho cùng, nếu tạo hóa đã muốn biến ai thành quân cờ để thả hồn vào cái thi vị của định mệnh nghiệt ngã, họ chẳng quan tâm. Bản thân họ là một con tốt trên bàn cờ hàng vạn đường đi. Một con tốt hoàn hảo, một con tốt khôn khéo tự tìm đường, một con tốt biết làm chủ và một con tốt được giới hạn bởi sự lạnh lùng và chỉ thế mà thôi, không tâm, không hồn, không tim.

Vì thế họ mới là những đứa con rơi của Chúa.

Những đứa con rơi cô độc.

Mọi đứa trẻ đều xứng đáng có một gia đình, còn họ, hiển nhiên có, chỉ là, cái nghĩa gia đình quá đỗi xa xôi và ngớ ngẩn.

Họ không cần.

Những đứa con rơi của Chúa, vì bị bỏ quên mà hóa thành Huyền Thoại.

Vì nó đã là huyền thoại nghiễm nhiên hóa thành vĩnh cửu.

Và vì đã vĩnh cửu, hiển nhiên họ bất hạnh!

Chín mảnh vỡ không hoàn hảo,

Ngang qua cuộc đời nhau

Lại vô tình trong khoảnh khắc cô liêu

Tạo thành một bức tranh màu xám.

(Lời nguyền của Tôi)

Yuri’s prologue

“…

Tôi không tìm ra khoảnh khắc của đời mình, vì trước mắt tôi, tôi chỉ thấy mùi ngọt ngào của máu.

Người ta sợ tôi vì cái tên Bóng Đêm. Có biết, Bóng Đêm cô độc không? Ha, nực cười đến tôi còn chả thấy mình cô độc. Chỉ là thứ cảm xúc không thể có mà thôi.

Tôi là kẻ sinh ra trong Huyền Thoại, có phải là kẻ chết trong Huyền Thoại không? Khi… tôi ngoài Bóng Đêm ra, chỉa là một kẻ luôn tìm cách trốn và chạy. Tôi lãng quên và bị lãng quên. Đó là cuộc đời tôi.

…”

Sunny’s prologue

 “…

Tôi không biết cảm giác nước mắt chảy trên khuôn mặt tôi nó ra sao, có lẽ, giống như khuôn mặt chạm vào những cánh hoa trà, sẽ cảm thấy mềm mại và ấm áp, rồi sau đó, sẽ khô đắng lại.

Nước mắt là biểu tượng cho cảm xúc, và cảm xúc là thứ xa xỉ nhất với một kẻ như tôi. Giống như tôi đang đánh cược với chính bản thân mình vậy. Giống như tôi sẽ buông tay với những thứ tôi tha thiết cần và muốn sau khi tôi thua.

Thứ tôi thua, có lẽ là cuộc đời. Và bản thân tôi. Tôi không chọn một con đường mà người ta nói rằng nó sáng rỡ cho tôi, vì tôi biết mình là ai và mình thuộc về nơi nào. Nơi có cho tôi một chút cái gọi là hơi ấm, một chút cũng được và tôi có nó. Cái hơi ấm tôi thèm muốn và tha thiết.

Đôi khi, tôi băn khoăn có phải mình lại dính vào một thứ thuốc độc nào đó chăng. Người ta nói, với bất cứ sát thù thì tình cảm loại gì cũng là một liều thuốc độc. Và tôi chỉ có tình thân với gia đình Huyền Thoại. Tôi không biết đến Darklord là ai, tôi chỉ biết đến chúng tôi, những kẻ sinh ra, vô tình trở thành một món đồ trong những vụ chém người và giết chóc.

Tôi chẳng oán trách ai cả, tôi cũng không có quyền chọn cho mình nơi tôi bắt đầu, nhưng bất cứ ai cũng có quyền chọn cho mình một cái kết thúc. Tôi không chắc kết thúc dành đời tôi là đẹp hay không, nhưng, tôi hạnh phúc với cái kết thúc đó. Dù tôi biết, nếu có thiên đàng địa ngục, thì nơi tôi thuộc về sẽ là tầng đáy của địa ngục.

…”

Hyoyeon’s Prologue

“…

Đêm hoang liêu vô tận. Cái sắc đen của màn đêm, đôi lúc khiến người ta cảm thấy bơ vơ, bơ vơ rồi, lại câm lặng, âm thầm chịu đựng, rồi rủ nỗi đau vào lòng, găm nó lại.

Bản thân của sát thủ, cũng giống bóng đêm, còn bản thân của bóng đêm… tàn nhẫn hơn sát thủ rất nhiều.

Người ta gọi tôi là Tử Tâm: lương tâm đã chết, tâm cũng chết.

Chẳng sao cả, người ta nợ tôi, thế thôi!

Nợ tôi một cuộc đời, nợ tôi một mạng sống, nợ tôi một linh hồn.

Khi bước chân vào Huyền Thoại, đã đến với Vĩnh Cửu, đã biết đến khúc Canon in D không phải chỉ đơn thuần là khúc nhạc buồn, còn có máu trong đó nữa.

Khi rời khỏi Huyền Thoại, vĩnh biệt hai chữ Vĩnh Cửu, mới biết đến hai chữ: Lưu tình.

Thật ra, khi đã chọn con đường này, nếu không chọn cái chết, bắt buộc phải sinh tồn, và nếu sinh tồn, nếu muốn sinh tồn, bắt buộc phải tự phá hủy bản thân mình. Cái chữ lương tâm chẳng thể chắp vá. Chỉ thế mà thôi.

Thực chất, tôi… cũng chỉ là một đứa con rơi của Chúa, Người bỏ quên tôi, tự nhiên như bỏ quên kẻ khác.

…”

Im Yoona’s prologue

“…

Sống trên đời, khoảnh khắc nào cũng là bất tử. Chị tôi bảo thế, người con gái đó đã bảo thế, nhưng, khi bước vào Huyền Thoại, thứ bất tử… chỉ đơn giản là âm nhạc.

Là Phong Linh: chuông gió ngân nga trong buổi chiều tà nhuốm máu.

Là Phong Linh: chuông gió bơ vơ giữa những luồng gió thổi ngập tràn trong khoảng không.

Là Phong Linh: chuông gió thản nhiên mặc chung quanh mình vấy bẩn.

Vốn lẽ, Phong Linh vấy bẩn từ rất lâu rồi.

Tôi không rõ, có phải số phận thật sự khắc nghiệt và tàn nhẫn hay không, hay do chính bản thân tôi đã nhẫn tâm vùi mình trong hai chữ: Sát thủ? Tôi càng không rõ, vì sao, những khúc nhạc tôi tấu lên, đều có cái bàng quan và hờ hững, cho đến khi tôi buông cây vĩ cầm, tình yêu lớn lao sau hai chữ Vĩnh Cửu, tôi mới nhận ra, bản thân chưa hề tha hóa.

Chỉ là… lúc đó, ai sẽ quay lại với tôi và mỉm cười?

Nhưng… từ giờ cho đến lúc đó, thời gian sẽ kéo dài bao lâu?

Có trọn vẹn hai tiếng mãi mãi không? Vì mãi mãi rất dài. Dài đến vô tận, vĩnh cửu trường tồn cùng mãi mãi không nhỉ?

…”

Jessica’s Prologue

“…

Người ta gọi tôi là kẻ điên loạn trong mảnh vỡ cuối cùng của bức tường máu xám. Tôi không hiểu điều đó. Chỉ là, điều đó giống như thuộc về tôi vậy, bản ngã của chính mình.

Tôi có một câu chuyện muốn kể, một câu chuyện mà chỉ khi ở bên nhau hàng ngày, hàng tuần, hàng tháng, hàng năm, câu chuyện đó mới được kể hết, một câu chuyện về những kẻ lầm lạc, hoặc là những kẻ đi đúng đường, chỉ là, con đừng đúng đắn đó là lầm lạc với những kẻ khác.

Đơn thuần là thế, hoặc có thể đơn gian hơn.

Tôi có một cái tên: Lavender. Tôi là kẻ hoài nghi và ngờ vực, một kẻ sống trên đời, nặng những mối nợ nần.

Tôi không rõ làm thế nào để xóa tan bản thân đi, xóa đi sự nghi kị và sợ hãi…

Nhưng, tôi có sai đâu, vốn lẽ, nếu không bị cả thế gian lãng quên và ruồng bỏ, tôi sẽ không bao giờ khiến thế gian nhớ đến tôi bởi cái tên: Lavender cả.

…”

Choi Sooyoung’s prologue

“…

Tuổi thơ được vẽ bằng những vết máu loang lổ của cuộc đảo chính.

Tuổi thơ vương vấn những vị chua xót và đớn đau.

Rồi tuổi thơ, khi đã đi qua, như những cơn bão trong cuộc đời… cuối cùng, có cái kết nào có hậu.

Cô là một cô gái tinh tế, hồn nhiên, một đứa trẻ không thể lớn lên trong giông tố. Nhưng, tuổi thơ bão tố, lại khiến cho nụ cười đôi lúc ngờ nghệch hồn nhiên đấy, rớm những thứ kinh tởm nhất của cuộc đời.

Cô không có tên.

Tốt nhất là Vô Danh…

Đến và đi, không ai dám nhớ, không ai có thể nhớ, chẳng ai muốn nhớ những kí ức kinh hoàng, còn cô, cô sẽ nhặt nhạnh tất cả kí ức đó, ôm vào lòng, giữ lại mãi mãi.

…”

Tiffany Hwang’s prologue:

“…

Một cô gái bình thường trong một gia đình bình thường, nung nấu ý định trả thù.

Người ta mở ra trước mắt cô một viễn cảnh vĩnh hằng, một viễn cảnh đẹp đê mê, một viễn cảnh cô đứng trên đầu kẻ thù, nhìn xuống, ban phát cái chết cho người khác.

Là người con gái duy nhất sống không yên thân trong cái chuỗi đời lang bạt như gió như mây của mình.

Cô gọi những ước mơ của mình trong câm lặng, đôi mắt cười ngày xưa, hóa thành vầng tang thương, nhuốm máu, ướm mùi tanh tưởi.

Lương tâm còn sót lại, cô giành cho cái gì?

…”

Taeyeon’s prologue

“…

Tại sao, ngay cả giấc mơ cũng mang đau khổ? Vì sao, nước mắt cứ tuôn trào, ngay cả trong những cõi mộng mông lung.

Vì sao, hạnh phúc cuối con đường mở ra, mang một màu lạnh ngắt của một bức tranh thành nên từ những đống hoang tàn mục rữa.

Vì sao, ngay cả khi tiềm thức cố gào thét rằng hãy tỉnh giấc, rời khỏi những giấc mơ u uẩn, vẫn chẳng thể nào thoát được.

Vùng vẫy trong thương đau, giấc mơ không đến, ác mộng ngập tràn.

Khi tỉnh giấc… lại là Nightmare.

…”

 

—o.0.o—

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s