Lạc Loài [Completed]

Lạc loài

Author: zinnia reigia

Disclaimer: nones belong to me

Parings: So Yi Jung – Joo Gaeul – Yoon Jihoo

Category: general

soeun

Đóa hoa linh lan yên bình trước gió.

Joo Gaeul

Cô có tình yêu mãnh liệt, yêu sâu đậm… nhưng, con người, đặc biệt là cô, có quyền ích kỉ không?

kim hyun joong

Đôi cánh thiên thần, anh hiển nhiên ở đó, và là một thiên thần

Yoon Jihoo

Anh có một tình yêu, một tình yêu sâu đậm, nhưng, khi tình yêu đó đã hạnh phúc, có con đường nào khác mở ra cho anh?

kim bum

Bàn tay tài hoa và nụ cười mê hoặc

So Yijung

Anh yêu cô, yêu cô nhiều lắm, đến điên cuồng, nhưng, nơi dừng chân cuối cùng của anh sẽ là ở đâu đây?

1.

– Gaeul – ssi, em chăm chỉ quá đấy! – tiếng anh vang lên phía sau cô, trầm và ấm, cùng một nụ cười, có lẽ, đã là quá quen thuộc.

Vuốt mái tóc dài xõa xuống tận vai, cô ngẩng lên, đáp lại anh, một nụ cười hiền dịu. Hiền hệt như đóa linh lan rung rinh trong một ngày gió nhẹ và trời trong xanh và nắng vàng trải dài với những đám mây xốp mềm và bồng bềnh. Đôi mắt cô thoáng những tia vui vẻ. Từ lâu rồi, anh đã luôn đến, đưa đón cô, và đối xử với cô bằng những tình cảm cô chắc rằng anh cũng chẳng thể gọi tên.

– Jihoo – sunbae! – cô vẫy tay, vội thu dọn đồ rồi tiến lại gần phía anh – Hôm nay anh được tan sớm sao?

– Đôi khi trốn một chút cũng vui! – anh đùa – hôm nay em muốn đi đâu?

– Một nơi nào đó, có thể cho em hét, được không, Jihoo – sunbae. – cô cười khúc khích, tiếng cười lan trong gió, một ngày êm đềm và dịu dàng.

Lâu rồi, cô có thói quen đến trường, vui đùa cùng học trò, buổi trưa, nhắn tin cho anh, rồi ngồi đợi chờ trong một niềm vui kì lạ. Và buổi chiều, khi tất cả học trò đã về, cô sẽ ngồi soạn đồ cho ngày mai, đợi anh đến, rồi sẽ đòi đến bất cứ nơi nào cô muốn. 4 năm, luôn luôn là như thế. Chợt phì cười, khi những cô bé cậu bé học trò của mình hỏi về người yêu Trẻ em bây giờ… có phải lớn nhanh quá không? Bất chợt, cô chợt đắng lòng. Nụ cười của người đó thoảng qua, và lời hứa, cũng từ từ biến mất. Cô tin, cô tin chứ. Nhưng, nếu niềm tin của cô, bị phản bội, phản bội quá nhiều, tổn thương quá nhiều, cô sẽ cảm thấy ra sao? Ra sao ư? Nếu ư? Không phải là nếu nữa đâu, và… có sao đi chăng nữa, người biết về những nỗi đau, sự cô đơn của cô, chưa bao giờ là So Yijung.

– Lạ thật… bên sunbae, lúc nào cũng là cảm giác dịu dàng và yên bình. – cô tựa lên vai anh.

Họ đi trên chuyến xe bus ra ngoại ô Seoul, anh và cô chọn chỗ cuối cùng của xe. Gió mùa thu, lúc nào cũng ngọt ngào và mát mẻ như thế. Cô dựa vào vai anh, khẽ cười. Ngay cả việc này, dựa vào anh bất cứ lúc nào cô muốn, và để anh dựa vào mình bất cứ khi nào anh muốn, cũng đã là một thói quen khó bỏ.

2.

Anh và cô dừng trước một ngọn đồi xanh ngắt. Khu rừng cây trải dài đến nửa quả đổi, cao và to. Eul cười rũ rượi. Cô tìm một nơi để hét, nhưng nếu hét ở nơi này, người ta lại tưởng cô gặp nguy hiểm thì sao?

– Sao lại là chỗ này, sunbae? – cô ngưng cười, nhìn anh, và cố để không bò ra để cười thêm lần nữa trước vẻ mặt của anh.

– Ưhm… sao em lại cười, Gaeul – ssi? – anh khoanh tay, nhìn cô, hình như có chút thách thức trong giọng nói thì phải.

Eul lắc đầu không đáp, cô kéo anh đi lên ngọn đồi. Bỗng chốc, khoảng không tĩnh mịch trong giây lát. Gió lồng lộng, lùa qua, lèn vào mái tóc của cả cô và anh. Nhẹ nhõm… Cô nghiêng đầu, nheo mắt nhìn về khoảng trời rộng và trong vắt phía trước mắt mình, nắm tay anh, thật chặt. Nghe tiếng thổn thức trong tim, bất ngờ dịu xuống khi chạm phải nụ cười của anh. Nụ cười hiền dịu, một thiên thần tồn tại trên thế giới này.

– Chẳng phải em nói rằng em muốn hét? – anh lên tiếng, nhẹ nhàng đánh thức cô khỏi vẻ mặt triền miên với những cảm xúc sao lãng.

– Sunbae… liệu… nếu em không còn yêu nữa, có phải, em đã quá ích kỉ rồi không?

– Có thật là em không còn yêu? – anh nhún vai, vẫn nụ cười chờn vờn trên gương mặt hoàn mĩ như tượng.

Eul không trả lời, cô buông tay anh rồi ngồi xuống bãi cỏ mềm và mượt. Trời vào thu, khoảnh khắc hoàng hôn buông xuống chóng hơn những buổi chiều hè. Và khoảnh khắc đó, cái giây phút ánh tịch dương nhuộm lấy một vùng trời, có vẻ lâu hơn một chút. Trong cái sắc huy hoàng của thời khắc giao thoa giữa ngày và đêm, Jihoo thấy đôi mắt cô gái ngồi cạnh mình tối lại, một chút u buồn điểm qua, lặng lẽ.

Để cô dựa đầu vào vai mình, anh huýt sáo. Cũng lâu lắm rồi, anh không huýt sáo cho ai nghe. Còn ở đây, trên ngọn đồi, chỉ có anh và Eul, và bản nhạc chay anh tạo nên. Eul cười, chợt đi vào giấc ngủ.

– Em không đói hay sao? Chính ra, anh mới là người phải ngủ chứ nhỉ! – anh mỉm cười, vò mái tóc của mình rồi chậm rãi quàng tay ra sau cô, bằng một cử động nhẹ nhàng, anh nhấc bổng cô lên rồi đi xuống đồi.

Jihoo đưa cô về nhà của mình, và đi nấu cơm. Anh cười. Cách đây 4 năm, anh đã yêu một người con gái, và cô gái đó, là cô gái thứ 2 anh làm bánh cho. Còn Gaeul, là cô gái đầu tiên, và dường như là duy nhất anh nấu cơm cho. Cô lười. Anh có thể nói thế, vì cô luôn tìm mọi cách đi ăn trực nhà Jandi, nhà anh hoặc nhà của Woobin. Nhưng rõ ràng, cô ấy không thích không khí nồng nặc phấn son của nhà Woobin.

– Gaeul – ssi, em nên dậy đi, đã 7h tối và anh nghĩ em cần phải ăn cơm! – anh lay người cô, một sự ân cần và dịu dàng thưởng trực ở anh, còn cô, khẽ cựa mình nhép miệng.

-…

– Gaeul-ssi!

– Em rất muốn buông tay… yêu Yijung, thật sự rất khó khăn – Gaeul lên tiếng, giọng hoàn toàn ngái ngủ, rồi cô lại xoay mình vào góc, nhắm chặt mắt hơn – rất khó…

Anh im lặng. chút xót xa dấy lên, chợt cảm thấy lòng anh đắng nghét. Những cô gái quanh anh, tất cả, đều chịu đựng nỗi đau tình yêu một cách âm thầm. Ít ra, Jandi còn hạnh phúc, còn Gaeul, và Jae Kyung, cô gái đã buông tay, để cho hai người cô yêu thương nhất được hanh phúc, thì bao giờ mới có được thiên đường cho mình? Không lay cô, anh chỉ im lặng, ngồi nhìn cô quay mặt vào trong, bờ vai run lên trong hơi thở bình đạm.

Anh biết… 4 năm… quá dài với sự cô đơn.

3.

1 tháng sau. Cả hai người vẫn tiếp tục sóng bước bên nhau, trên mọi con đường ở Seoul. Đôi khi, Jandi phải thốt lên rằng hai người quá giống như đang hẹn hò. Còn họ, chỉ mỉm cười. Bên nhau như một điều hiển nhiên mà rõ ràng là phải thế.

Hết giờ làm, Gaeul vẫn nhanh nhẹn và vội vã thu dọn đồ đạc và soạn mọi thứ cho ngày mai. Khẽ ngân nga một bản nhạc nào đó Jihoo vẫn thường đàn, cô lúi húi bước ra cửa và chờ đợi. Hôm nay, anh không đến sớm, chắc là có việc. Cô đan tay vào nhau, nhìn sắc trời tháng 9 êm đềm. Môi khẽ mỉm cười. Và những dòng suy nghĩ cứ tràn lan, cho đến khi tiếng động cơ xe ô tô vang đến gần. Cô giật mình, jihoo chưa bao giờ đến đón cô bằng xe ô tô cả, thường sẽ là xe máy, hoặc đi bộ. Uhm, anh hay đi bộ hơn. Và cô càng ngạc nhiên khi thấy Woobin xuất hiện trong chiếc Posche vàng chóe của anh. Mỉm cười, cô nhớ ra, hôm nay thứ 4 và thường thứ 4, anh jihoo hay đi đâu đó, thay vì đón cô. Cô chưa bao giờ hỏi và không có ý định hỏi.

– Yo yo, Gaeul – ssi! Em có vẻ không hài lòng khi thấy anh xuất hiện nhỉ? – Woobin cười đùa – có vẻ như em với Jihoo hẹn hò là đúng nhỉ?

– Sunbae… – cô mỉm cười chào anh – em chỉ hơi ngỡ ngàng mà thôi. Em quên mất hôm nay là thứ 4. mà trông em với Jihoo sunbae đâu có giống như đang hẹn hò chứ.

– Lại phụng phịu nữa rồi cô bé! – anh bật cười sảng khoái rồi mở cửa xe cho cô – nhưng, quả thật, hai người rất giống như đang hẹn hò. Nếu như không phải em thường đi với cả anh, và jandi, có lẽ… báo chí đã giật tít rằng Jihoo và em sẽ kết hôn.

– Thật sao? – Gaeul cười khúc khích nhưng cô chợt im bặt khi thấy ánh mắt của Woobin, và nghe chất giọng nghiêm túc của anh.

– Em có yêu Yijung? – anh nhìn xoáy vào mắt cô trước khi bắt đầu nổ máy.

– Dạ… – cô lên tiếng, rồi im lặng, cô không đắn đo để trả lời, nhưng, đấy là cô của 2 năm trước, của 2 năm trước chứ không phải của 4 năm trước.

– Nếu có, thì đừng, đừng yêu Jihoo… em sẽ làm F4 chúng tôi, giống như F4 khi mà Jihoo và Junpyo cùng yêu một người con gái, là Jandi đó.

Eul không đáp, cô lắc đầu, mỉm cười, một nụ cười buồn và chậm rãi lên tiếng:

– Em rất sợ… sẽ trôi tuột mất chính bản thân mình.. – Gaeul đáp, nhẹ hẫng, trong giọng… chứa đựng nỗi đau khó nói nên lời.

– Vậy thì… hãy để Yijung níu giữ lấy em! – anh đáp lại, biết mình hơi thất thố trước cô… chẳng phải sao, cô vẫn âm thầm đợi Yijung vẫn luôn đợi cơ mà.

Cô không nói nữa, chỉ đơn giản tựa đầu vào cửa kính, ngắm những căn nhà, hàng cây vút về phía sau khi chiếc xe chạy trên con đường của Seoul. Lặng lẽ nắm chặt lòng bàn tay, mọi thứ, đột ngột mơ hồ đến lạ. Rùng mình khi chiếc điện thoại trong túi quần cô rung lên, Gaeul mở máy, mỉm cười nhẹ nhõm khi nhận được tin nhắn của Jihoo:

“Anh xin lỗi không đón em được, nếu đói mà không muốn nấu cơm, cứ đến nhà anh, anh đã dặn người làm rồi đấy! Có gì anh gọi lại cho!”

Nhìn gương mặt Gaeul qua kính chiếu hậu, Woobin chợt lo lắng. Chẳng phải sao, khuôn mặt đó quá hạnh phúc và ngọt ngào, nhưng, hạnh phúc và ngọt ngào đó không giành cho Yijung. Anh tằng hắng, gợi chuyện:

– Em sẽ ăn ở đâu?

– Bấy lâu nay, em toàn dựa dẫm vào vào Jihoo – sunbae, hôm nay em sẽ tự làm món ăn vậy!

– Phải nói là… đồ ăn em làm đều rất ngon, vì sao em không thích tự làm?

– Ăn một mình thường rất cô đơn… – Gaeul chỉ đáp có thế, còn anh, im lặng hoàn toàn.

Anh biết cảm giác ăn một mình là như thế nào, và cũng biết cảm giác chờ dợi là như thế nào. Cô ấy chờ đợi đã bốn năm, còn sự chờ đợi của anh, chưa bao giờ tính đến con số tháng. Anh tiếp tục lái xe, cho đến khi dừng ở nhà cô. Cô mở cửa và bước xuống, trước khi cô vào nhà, anh nắm lấy tay cô, rành rọt từng chứ một:

– Thứ 7, 3h chiều, sân bay Quốc Tế Incheon, cậu ấy sẽ về.

– dạ…

Và anh lái xe đi mất, để lại Gaeul ở đó, với sự rơi vỡ trong đôi mắt nâu sáng dịu dàng. Trầm kha và hiền hòa. Khẽ cười, một nụ cười cay đắng. Cô bước vào nhà, chưa bao giờ, cô cảm thấy cô đơn và lạc lõng đến mức này.

Lạnh lẽo… Gaeul ngồi hàng giờ bên khung cửa sổ, tay vẫn cầm chiếc di động. Cô chưa trả lời Jihoo và anh không nhắn thêm một cái tin nào nữa. Nặng nề đang đè trong lòng cô, và ngay cả hít thở, cũng khiến Gaeul thấy khó khăn. Cô chưa bao giờ cảm thấy như thế, mọi thứ rất yên bình và ấm áp khi bên cạnh Jihoo, không khó khăn và đau đớn nhiều khi bên cạnh Yijung. Cô chỉ thấy cái đau đớn trong chính lòng mình, rồi bất chợt ca oán.

– Mình thật sự đã rất ích kỉ rồi.

Cô yêu Yijung, một tình yêu sâu đậm. Yêu đến cuồng si và tôn thờ tình yêu, biến nó thành một tín ngưỡng để cô tin tưởng. trong năm đầu tiên, không, phải nói là có lẽ, nếu mọi chuyện không xảy ra vào hai năm trước, cô sẽ đợi anh, yêu anh mãi mãi. Và mãi mãi là hạn định tình yêu cô vốn muốn dành cho anh. Rất muốn. Nhưng… cô là một cô gái, và anh, anh là một kẻ khốn nạn cô biết và cô yêu. Cô đã suy sụp, đã thẫn thờ trong suốt cả năm trời dài đằng đẵng và nếu không có Jihoo, có lẽ cô là một cái xác không hồn với những cả xúc trơ trọi và khép kín trái tim mình đến mức băng giá.

Cô mở TV và lại lặng người đi, tin tức anh trở về, đã tràn lan trên mọi phương tiện thông tin đại chúng. Cô không dám tin lời hứa của anh nữa, Cô sẽ đến gặp anh, ngay tại sân bay đấy, và chỉ thế mà thôi.

4.

Gaeul thức dậy với cơn đau ê ẩm ở đầu. hình như hôm qua cô ngủ muộn thì phải, nhìn đồng hồ, Gaeul hài lòng vì cô dậy như mọi khi, và hình như là sớm hơn. Điện thoại báo tin nhắn, cô mở ra và hy vọng đó là tin nhắn của Jihoo, rồi dụi mắt với vẻ không tin được. Goo Junpyo nhắn tin cho cô? Cô bật cười thành tiếng khi cái tên xuất hiện trên màn hình.

Vậy ra, Junpyo đã về sao? Cô nghiêng đầu, đọc dòng tin nhắn ngắn ngủi mà nếu nó dài hơn, cô sẽ chẳng tin đó là Junpyo gửi:

“Gaeul, anh về rồi, đừng nói với Jandi nhé! Và anh sẽ cầu hôn cô ấy!”

“Sunbae, anh muốn em giữ bí mật với Jandi sao? Anh sẽ bù đắp thế nào đây?”

“New Celedonia được không?”

“Đắt giá quá, em đùa thôi, nhưng em được tham dự tiệc trở về của anh chứ?”

“Tất nhiên rồi! Và cùng với tiệc của thằng Yijung luôn”

“Nghe hãnh diện quá! Chi phí trang điểm của em thì sao?” – Gaeul mỉm cười với chính mình, càng ngày, cô càng hâm hơn thì phải, chưa bao giờ cô đòi hỏi cá anh về sự chi trả cho mình và Jandi, nhưng trêu đùa một tí cũng vui.

“Nghe không giống Gaeul anh biết chút nào, em luôn cáu gắt và lúng túng mỗi khi anh muốn tự trả cái gì cho em! Hôm nay anh đón em lúc mấy giờ đây, cô bé?”

Gaeul mỉm cười, tin nhắn của Jihoo, thì ra, họ cùng tụ họp với nhau cả đêm liền.

“Jihoo sunbae, em xin lỗi… anh đón em lúc 5h được không? Hôm nay, bọn em có một cuộc họp phụ hyunh của các bé!”

“Được rồi, đi làm tốt nhé! Chúc em may mắn!”

“Chúc anh may mắn Jihoo sunbae và Junpyo sunbae, anh hãy cầu hôn Jandi một cách bình dị nhất nhé, cô ấy không thích cái gì quá xa hoa đâu anh!”

“Yasshh… Gaeul… em thật là, được rồi, chúc em một ngày tốt lành!”

Gaeul thôi nhắn tin, cô làm vệ sinh cá nhân và ăn sáng. Một cốc sữa và vài lát bánh mì phết bơ cùng một chút hoa quả là một bữa sáng tuyệt vời, và đó là những gì Jihoo nói cô nên ăn. Cô hơi gầy và bị thiếu máu, nên cần ăn khá nhiều và cũng phải uống một vài thuộc bổ. Thiếu máu cũng là bệnh của nhiều cô gái khác, Jandi không phải ngoại lệ, cô ấy còn thiếu máu nhiều hơn cô. Nhưng được cái cả hai bây giờ đã hoàn toàn khỏe mạnh, chỉ cần uống thuốc bổ mà thôi.

Cô xoay xoay mình trong chiếc váy màu kem, lâu rồi cô không mặc váy, thường là những cái áo phông, quần yếm hoặc áo sơ mi và quần short hay đồ công sở, nhưng hôm nay, cô nên mặc váy, dù gì Junpyo cũng đã về và hôm nay còn là buổi họp phụ hyunh nữa. Cô nên tươm tất hơn mọi khi. Đó là một ngày quan trọng mà. Cô xách túi và ra khỏi nhà. Gaeul thường bắt xe bus để đến chỗ làm, và thường đợi Jihoo đón về. Vẫn là một điều đã tổn tại bốn năm trời nay.

Ngày hôm đó qua đi một cách nhẹ nhàng và thực sự may mắn. Cô làm mọi việc đều tốt đẹp. Và tốt đẹp quá mức tưởng tượng. Trôi chảy thật sự, nên ngay cả việc dọn dẹp, cô cũng làm thảnh thơi hơn hẳn.

– Không ra ngoài đợi anh nữa hả?

– Sunbae? – cô ngước mắt lên rồi nhìn đồng hồ – đã 5h15’ rồi sao? Em xin lỗi, hôm nay mọi việc tuyệt vời quá và chẳng có gì khó khăn với em cả! Thật sự em đã rất lo lắng rằng mình làm không tốt.

Cô đặt quyển sách cuối cùng lên giá rồi sau đó chạy ra phía anh. Mỉm cười rạng rỡ. Joo Gaeul trong mắt anh không hợp với những ưu phiền. Cô ấy nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ, và luôn mỉm cười, dù thế nào, cũng mỉm cười hài hòa được… Cô ấy là Gaeul, hay ít ra trong mắt anh Gaeul là như thế.

– Vậy có phải là vì lời chúc của anh nên thế không nhỉ?

– Có thể lắm! – cô mỉm cười, nghiêng đầu rồi níu lấy tay anh – vậy mai, anh sẽ chúc tiếp cho em chứ?

Anh bật cười, đôi mắt cô, hoàn toàn trong vắt và tiếng cười nhẹ nhàng. Nhưng, khoảnh khắc nhẹ nhàng được bao lâu? Khi Yijung trở về, và em sẽ đi cùng cậu ấy, mãi mãi… phải không?

Eul nhìn anh, anh không nói nhiều nữa, chỉ sóng bước trên con đường rợp lá phong. Gió luồn qua, mềm mại, Eul vẫn nắm tay anh, bình thản. Nếu ngày mai đến, anh và em còn ở bên nhau?

Cô biết người ta sẽ gọi cô là kẻ ích kỉ, cô biết Yijung sẽ gọi cô là kẻ phản bội, cô biết họ sẽ gọi anh là gì. Nhưng… đó có phải là lỗi của cô, hay của anh, kẻ có lỗi… là So Yijung, nếu anh ngừng ích kỉ một chút, nếu anh quan tâm một chút, nếu anh yêu thương một chút. Cô đã không đau đớn đến vậy. Không như thế.

Nhưng, cô sẽ đợi anh, cho đến phút giây cuối cùng anh xuất hiện, cho đến khi anh mang về một nụ cười băng giá và trái tim của anh. Trái tim mà Joo Gaeul đã cố gắng để lèn vào, đã cố gắng để hiểu, đã cố gắng để mong chờ trở về. Nhưng… anh sẽ đáp lại bằng cái gì? Lừa dối hay phản bội? Không phải Joo Gaeul, không phải Yoon Jihoo, mà vĩnh viễn là So Yijung.

5.

Phi trường đông nghẹt người. Đông lắm, nhưng Gaeul tin cô sẽ tìm thấy anh, cô biết cô sẽ tìm thấy anh… Đứng co ro trong cái lạnh của điều hòa, Gaeul sợ lạnh, cô chịu lạnh không được tốt lắm, nên đứng dưới cái lạnh của điều hòa khiến cô run rẩy. Cô đã không chọn cách đợi anh, cô đi ra phi trường, và trước khi đi, cô đã mỉm cười với Jihoo, một nụ cười hoàn hảo và một niềm tin bất diệt.

Xoa hai tay vào với nhau, cô đứng tựa vào cửa một lúc rất lâu rồi rủa thầm Yijung. Đã 4h và máy bay đã hạ cánh từ lâu. Lạ là, các nhà báo quây kín ở đó, cũng bắt đầu chán nản, nhưng sau đó, họ vì công việc nên chăng thể bỏ về được. Cô cũng vậy, không phải vì công việc, mà chỉ là, muốn giúp anh hoàn thành lời hứa mà có lẽ anh đã quên. Hoặc anh cố tình quên đi.

“Gaeul, đã 5h chiều rồi, câu ấy chưa về sao?”

“Chưa, Jihoo-sunbae, có khi nào anh ấy nói nhầm lịch không?”

“Để anh hỏi Bin, em hãy đứng ở đó nhé, đợi anh, đừng đi đâu cả!”

“Vâng!”

Cô để di động trở lại vào túi, vẫn tiếp tục chờ đợi…

Hôm nay trời mưa. Mưa to như trút nước, mưa trắng xóa, ngay cả tiếng mưa đáp đất cũng khiến con người ta rùng mình, tiếng động như hàng ngàn tảng băng đập vào đất. Hà hơi vào hai bàn tay, cô tiếp tục đợi. Thời gian lê đi, cho đến khi đồng hồ điểm 7h đúng, tất cả các phóng viên đều đã ra về. Sân bay, người đợi anh chắc chắn chỉ còn cô. Cười một nụ cười mệt nhoài, cô lầm bầm: “Anh còn khiến người khác phải đợi bao lâu đây?”

8h tối, con người ta chịu đựng như thế là quá đủ. Anh đã thách thức cô 4 năm, thêm 5 giờ đồng hồ, nào có sá gì với cô. Cô chẳng quan tâm, nhưng, nếu nói không tổn thương, cô đang lừa dối ai đây? Đứng lên, lặng lẽ cầm chiếc dù màu đỏ, cô ra về. Giờ này, trời mưa, taxi khó kiếm hơn bất cứ lúc nào. Tối và lạnh, Gaeul đi ra tuyến xe bus, điện thoại hết pin, có muốn gọi cũng khó lòng.

Bến vắng tanh. Co ro trong chiếc dù, mà thôi, tốt nhất nên hạ dù xuống. Cô cũng đã ướt hết rồi. Đứng lặng thinh, mặc mưa đập vào khuôn mặt, đau rát, cô ngồi xuống chiếc ghế và chờ đợi. Ngắm mưa buông một cách vô tình, lòng chợt nhẹ hẫng.

Từ đầu đến cuối là cô hay anh ích kỉ đây?

Gaeul tỉnh dậy với cơn đau ê ẩm. Chợt giật mình khi mở mắt ra, đây không phải nhà mình, rồi lại lặng thinh khi anh ngồi khoanh tay trên chiếc ghế bành trước mặt. Đôi mắt nâu thâm trầm. Anh ngồi ngược sáng, ánh nắng hắt lên người anh, phủ một vầng hào quang viền quanh khuôn mặt đẹp như tượng. Cô câm nín. Rồi cúi xuống bối rối vò đầu.

– Em đỡ mệt chưa? – anh hỏi lặng lẽ, sao cô cảm thấy giọng anh có phần chua xót và mỉa mai.

– Vâng… sunbae, anh đã đưa em về sao?

– Đợi 5 tiếng đồng hồ, và hàng giờ chờ xe bus trong đêm mưa, em điên sao? – anh nói, vẫn bình thản, đều đều, chỉ là, Eul vẫn cảm thấy anh gay gắt quá.

Bước xuống giường, quỳ xuống cạnh anh, cô vòng tay, ôm chặt lấy anh và dụi đầu mình vào vai anh, cười nhạt.

– Em đã rất đau, sunbae à, cả em và cả anh cùng rất đau, đau lắm, ở tim, và ở đầu nữa. Em đang oán trách chính lí trí của mình, còn anh, anh đang oán trách chính trái tim của mình. Chúng ta thật tội nghiệp phải không sunbae?

Anh thở dài, giữ chặt lấy tay cô. Anh đã lo lắng, đến điên cuồng, trong cơn mưa bão, đường phố lại tắc, điện thoại cô, anh không thể liên lạc. Anh đã tìm cô, khắp sân bay, và lại lao đi, cho đến khi thấy cô gục ngã trong cái bến xe bus, thứ duy nhất anh cảm nhận, là nỗi đau quằn quại. Anh đã đau hơn, đau hơn rất nhiều khi thấy Jandi khóc vào khoảnh khắc ngày xưa. Còn cô gái mang tên Gaeul đó, đã khiến anh như thế nào? Anh run rẩy, khi cô gục xuống, anh đau đớn, khi nước mắt cô, lẫn với mùi mưa ướt át hăng và nồng, thấy cô rũ rượi và lạnh ngắt. Anh oán hận…

Khi anh biết tin Yijung đánh lạc hướng toàn bộ phóng viên về ngày về, anh đã tưởng như mình có thể bóp chết cậu ta ngay lập tức khi nghe cái chất giọng quá đỗi thản nhiên và lãnh đạm đó. Anh đã suýt hét lên rằng: “cậu đã làm cho Gaeul [b]của tớ[/b] phải khổ!” Còn giờ đây, khi anh thấy cô nằm say sưa, với cái nóng hầm hập và những cơn run vì lạnh, lòng anh càng đau thắt hơn nữa. Cô không đáng bị thế. Không một cô gái tốt nào đáng bị như vậy, đặc biệt là Gaeul.

Và khi cô ôm anh thế này, anh chỉ thấy nhẹ nhõm, và ngoài nhẹ nhõm ra, anh không thấy gì nữa. Mặc cảm ư? Không. Tội lỗi ư? Không? Anh nợ Yijung một mối ân tình, nhưng Yijung nợ Gaeul một mối ân tình, anh sẽ trả lại cho Gaeul, chứ không phải Yijung.

– Sunbae… em mệt lắm! – cô thì thào.

– Đừng bao giờ ngốc nghếch nữa đừng bao giờ để tôi phải tìm em trong cơn điên loạn nữa. Tôi đã sợ tuột mất em mãi mãi.

– Cả anh và em đều sợ tuột mất em sao? – cô nói rồi nhắm mắt vào, cô vẫn rất mệt, việc bước xuống giường là cả một kì tích với cô đấy.

– Lên ngủ tiếp đi! – anh dìu cô dậy, đưa cô về giường rồi đắp chăn lại cho cô.

Chờ đến khi tiếng thở của Eul vang lên đều đều, anh mới gọi điện cho Woobin.

– Bin này…

– Yoyo… sao thế, công chúa thế nào rồi?

– Cô ấy ổn, nhưng… mình muốn đập gẫy chân thằng Yijung để nó khỏi về nữa!

­– Khoan… ý cậu là… cậu thật sự yêu Gaeul? Cậu biết điều đó là không thể mà… cậu đã từng yêu Jandi tuy điều đó đã ổn thỏa, nhưng bây giờ Gaeul đang là người Yijung rất yêu.

– Mình – không – quan – tâm! Cậu ta đã tổn thương cô ấy quá nhiều, và mình chỉ bù đắp lại thôi. Giờ thì nói rõ cho mình thời gian Yijung trở về, tiệc chào mừng. Và mình nói trước, mình sẽ không có mặt ở chỗ Junpyo cầu hôn nếu Yijung có mặt ở đó.

– Nhưng Gaeul sẽ đến…

– Mình sẽ đi!

– Được rồi, 2 ngày nữa, chủ nhật, câu ấy sẽ về, lần này là tin tức tuyệt mật. Không một ai biết cả. Và Jihoo, mình không muốn F4 có bất cứ chuyện gì xảy ra nữa. Mình không muốn.

– Mình cũng vậy, Bin à, nhưng, những gì liên quan đến Gaeul, mình sẽ không cho qua đơn giản như thế.

Anh cúp máy, đôi mắt anh tối lại khi nhìn lên khoảng trời trước mặt. Lặng lẽ buông rèm xuông, anh trở vào bếp, tiếp tục xào nấu và trở lại, ngồi cạnh cô trên giường. Vân vê những lọn tóc đen xõa ra, anh câm lặng khi thấy cô xanh đi rất nhiều so với ngày hôm qua. Gaeul của anh vì bạn thân của anh mà đau đớn.

– Nếu yêu cậu ấy như vậy, sao em không đi tìm cậu ấy? – anh nắm lấy tay cô, rồi tất cả lại tĩnh mịch như thế.

Khi anh bước ra ngoài, Eul mở mắt ra, rồi nhắm lại như chưa từng có sự thức giấc: “Em không thể đi, khi tim em và đầu em không còn yêu được nhiều như thế nữa, và vì anh… oppa à!”

Cô tình dậy khi trời xẩm tối, chỉ thấy căn nhà cô quạnh, và khi nhìn sang, một mẩu giấy viết và ghim cẩn thận lên tờ lịch: “Anh sẽ đi ra ngoài tìm mấy thứ, em ăn trước đi, hoặc đợi anh về cũng được. Nhớ uống thuốc!”. Cô cười, giống như anh đang giận cô vậy, mấy khi anh viết cụt lủn và ngắn gọn vậy đâu. Cô đứng lên, chậm rãi vào bếp. Mọi thứ anh làm đều rất tuyệt, ngon và luôn luôn bổ. Một bác sĩ tốt… và sẽ là một người chồng tuyệt vời.

Nói cách khác, F4 là những người chồng tuyệt vời, cô chắc chắn thế, nhưng… họ chỉ tuyệt vời nếu người đó là dành cho họ. Giống như cái cách tuyệt vời của Junpyo dành cho Jandi. Cô chợt cười khi nghĩ đến Woobin, có lẽ, anh ấy thật sự hợp với chị Ha Jae Kyung. Họ đều quá tuyệt vời. Còn cô, nếu hợp thì… liệu có phải là Jihoo? Cô chưa từng rũ bỏ niềm tin vào soulmate, nhưng, cô đã lãng quên một lí thuyết tình yêu cô từng tin như định mệnh. Giờ khi nhớ lại, cô vẫn biết, cô tin rất nhiều vào soulmate, nhưng cái gọi là soulmate đó, có dành cho cô?

Húp một thìa cháo, cô nhắm mắt lại vì nó quá ngọt ngào. Mọi thứ xung quanh Jihoo luôn ngọt ngào và êm dịu. Êm dịu như kẹo bông vậy. Vuốt mái tóc rối tung, cô nhận ra cô chưa chải đầu. Ở bên Jihoo, luôn tự nhiên, cô là cô, cô không bao giờ đóng kịch, và nếu có thể, cô muốn không bao giờ đóng kịch, đặc biệt là hai vở kịch cách đây 4, 5 năm. Cô không bao giờ muốn lặp lại. Nó đã từng là kí ức ngọt ngào, còn bây giờ, đó là hai kí ức đau đớn với cô. Và chỉ thế thôi.

6.

Yijung ngồi trên chiếc Limousine của mình, con đường của Seoul hình như rạng rỡ hơn thì phải, hay đó là do anh nghĩ thế nhỉ?

– Thiếu gia, chúng ta đi đâu bây giờ ạ?

– Đến tòa nhà tôi đã chỉ cho anh.

– Vâng, thiếu gia! – người tài xế xoay vô lăng, đi ngược hướng đến nơi chính ra anh phải đến.

Dừng trên tầng thượng của tòa nhà, bốn năm trước, ở nơi này, một người con gái đã cho anh xem lời tỏ tình của người con gái khác, mối tình đầu ngây dại của anh. Người con gái đấy đã khóc cùng anh, đã hy sinh vì anh nhiều lắm! Nhiều đến nỗi, khi nghĩ lại, anh vẫn thấy mình là một kẻ tồi tệ và khốn nạn. Anh luôn biết người ta coi anh là kẻ tồi tệ và khốn nạn, nhưng, chưa bao giờ anh nghĩ mình như thế, cho đến khi gặp cô gái ấy. Anh gọi cô là bí ngô, là cô bé quê mùa, quá trong sáng và quá thuần khiết. Còn bây giờ, anh sẽ gọi cô ấy là gì? Anh luôn bình thản nhưng bây giờ, thứ cảm xúc trong anh, đọng lại quá nhiều, chồng chéo quá nhiều và rối ren cũng rất nhiều.

Anh luôn cho người tìm hiểu về cô, theo dõi cô, và anh luôn có những bức ảnh cô đi cùng với Jihoo và Woobin hoặc cùng với Jandi. Anh biết, cô chưa có bất cứ ai là soulmate cho cuộc đời của mình. Hay ít ra, các bức ảnh anh có đã nói lên điều đấy. Nhưng… lời hứa của anh, có lẽ, không thực hiện được rồi.

Anh lấy điện thoại ra, bấm dãy số đầu tiên anh nghĩ tới:

– Bin, mình đã về rồi đây!

– Đấy, thiêng thật, mình đang không hiểu vì sao mọi người toàn gọi cho mình. Sao nào?

– Mình muốn một bữa tiệc, có gì là quá đáng không đây?

– Hoàn toàn không, Yijung à… – Woobin bật cười sảng khoái – và cậu sẽ gặp thằng ngốc Junpyo chứ?

– Để xem Jandi từ chối lời cầu hôn? Hoàn toàn ổn… Vậy tối nay, 6h được chứ?

– Được thôi… nhưng Yijung này…

Cô bần thần trước tiệm váy thời trang, anh đã nói hôm nay Yijung về, còn cô, cô thậm chí chán nản đến mức chả muốn lết ra khỏi giường nhà anh. Và cô đang tự hỏi, anh ngủ ở đâu khi cô chiếm cái giường của anh cơ chứ, nhưng thôi, quay về cái cửa hàng thời trang Chanels này đã. Cô đã không bao giờ tưởng tượng nổi mình sẽ có mặt ở đây, quơ đại một bộ đồ đáng giá cả triệu won chỉ để dự cho một buổi tiệc. Có lẽ, cô cần cân nhắc hơn về việc làm bạn với F4, nhưng cô đã làm bạn với họ suốt 6 năm rồi còn gì.

Gaeul luôn hợp với cái gì đó dung dị và đơn giản. Cô không thích thứ gì đó quá cầu kì và màu hợp với cô, luôn là trắng, xanh biển hoặc vàng. Gaeul có một gương mặt hiền hòa và êm ái, tự nhiên và nụ cười lúc nào cũng đong đầy trên gương mặt trắng mịn. Cô gầy và nhỏ nhắn, mái tóc luôn buộc một nửa hoặc sẽ thả dàn trên bờ vai của mình. Cô là một cô gái dịu dàng và xinh xắn.

– Có lẽ anh nên mặc màu trắng còn em mặc màu đen, chúng ta sẽ là một cặp đôi đối lập! – anh thì thầm vào tai cô còn cô bật cười.

– Sao cả hai không mặc màu trắng nhỉ? – cô gợi ý rồi lựa chọn một bộ vest cho anh – sunbae mặc màu trắng rất đẹp.

– Chẳng lẽ màu khác không đẹp? – anh hơi mở lớn đôi mắt nhìn cô dò hỏi.

– Vest thì anh nên mặc màu trắng, hay… anh và em mặc sơ mi vậy. Em thấy mình mặc sơ mi rất đẹp còn sunbae, em đang ghen tị vì anh mặc cái gì cũng rất hoàn hảo. Thật may khi anh không là con gái. – Cô thở dài, ra chiều tiếc nuối còn anh thì bật cười.

– Vậy anh sẽ mặc áo phông dài tay, quần âu, còn Gaeul sẽ mặc một bộ đồ công sở. Chúng ta sẽ được chú ý nhất bữa tiệc.

– Cách ăn mặc đó không hợp phải không sunbae, nhưng chúng ta vẫn phải mặc cái gì đó thật đẹp. Đây rồi! – cô lấy một bộ vào đưa cho anh, hoàn hảo với anh, Jihoo à… – nhìn cô mỉm cười và cách cô lựa chọn đồ, anh đang nghĩ mình có một cô vợ quá chu đáo và dễ thương.

– Vậy, em sẽ mặc bộ đồ này chứ? – anh mỉm cười, chỉ vào chiếc váy trước mặt cô, treo trên tường. Một chiếc váy trang nhã và lịch sự, đơn giản và tinh tế. Đó là tất cả những gì cô cần.

Họ xuất hiện tại bữa tiệc cùng nhau, một chi tiết khiến báo chí càng lúc càng tò mò và đặt ra những nghi vấn về chuyện tình của họ. Nhưng, thật sự, Yoon Jihoo là một chàng trai khó đoán nhất trong F4 và cánh phóng viên không muốn làm gì nhiều, họ cần tập trung vào hai nhân vật ngày hôm nay: Goo Junpyo và So Yijung.

– Mình ở đây, Gaeul! – Jandi ríu rít gọi và chạy đến, kéo tay cô bạn của mình, còn Jihoo anh lững thững theo sau và đập vai các bạn anh, một cách chào hỏi cố hữu của F4.

– Em khỏe chứ, Gaeul – ssi? – Yijung mỉm cười khi thấy cô.

– Vâng, mọi thứ đều thật tốt đẹp, anh hẳn đã có 4 năm học tập và làm việc tuyệt vời, Yijung – sunbae! – cô nhún vai, đôi mắt cưới sáng lên lấp lánh, nhưng tuyệt hiên không có sự thích thú, hạnh phúc nào, anh trở về, dường như, đó chỉ là một niềm vui khi bạn bè trở về.

– Phải, rất tốt đẹp! Anh thấy, em đang rất hạnh phúc và vui vẻ. – anh nhún vai, một sự hụt hẫng khiến anh như muốn bóp nát lấy cô, sao cô không nói rằng cô đã nhớ anh nhiều đến thế nào hay là cô ấy xúc động và lúng túng một chút, anh sẽ tin, Gaeul vẫn là một Gaeul. Nhưng, cô ấy ở đây, hiện diện rõ ràng, nhưng xúc động ư? Không hề có trong đôi mắt trong sáng và nụ cười mỉm xinh đẹp đó.

– Vâng, như anh thấy, sunbae à… – cô nói rồi quay sang Junpyo – Junpyo sunbae, việc cầu hôn của anh với Jandi tốt đẹp chứ? Để em đoán nhá, anh đã bị phá đám phải không?

– Yasshhhh… Gaeul – ssi! Em đang làm anh mất mặt đấy! – anh nói, vòng tay ôm lấy Jandi và cười hạnh phúc.

– Buông em ra Junpyo, anh không muốn em dẫm nát chân anh chứ?

– Suỵt… phóng viên đang nhìn đấy! – Gaeul bật cười, rồi mắt cô dừng lại ở người con gái đã xuất hiện từ rất lâu và dường như bị bỏ quên – Để em đoán nhé, cô ấy là hôn thê của anh phải không, Yijung – sunbae?

Bất chợt, khu vực F4 hoàn toàn câm lặng. Yijung đứng bình thản, chỉ có điều lòng anh xao động dữ dội. Cô gái này, hoàn toàn không một chút đớn đau, kể cả nhói cũng không ư?

– Em chào chị, em là Joo Gaeul! – Gaeul đưa tay ra mỉm cười chờ đợi.

– Chào em… – cô gái ấp úng trả lời – chị là Jung Jin Ah!

– Chị… là một cô gái tốt phải không? – Gaeul trầm giọng xuống, một chất giọng lãnh đạm và có chút xót xa, thương cảm – em, là một kẻ từng cố gắng mở mọi cánh cửa vào cuộc đời của Yijung sunbae, nếu có thể, sunbae à, hãy để cho em nói tất cả những gì em biết về anh, và sau đó, muốn trừng phạt em thế nào cũng được.

Gaeul đưa mắt nhìn Yijung rồi đưa ánh nhìn của mình hướng về phía anh, Jihoo. Jihoo khẽ cười, một nụ cười kiểu đầu hàng mang theo cả sự đồng ý cũng một chút nuông chiều. Rồi Gaeul cười, một nụ cười chưa ai từng thấy ở cô, chỉ có Jihoo đã từng và chỉ mình Jihoo biết cách khiến nụ cười đó rạng rỡ và trong vắt như ngày xưa.

– Anh ấy là kẻ có nụ cười nhếch lên quyến rũ, một cassanova lạnh lùng nhưng nóng bỏng. Là một kẻ có thể giết hàng nghìn cô gái chỉ bằng cái nháy mắt. Anh có một mối tình đầu kì lạ. Anh luôn nghĩ rằng mình có thể làm mọi thứ để có tình yêu nhưng anh không bao giờ có đủ tự tin để đến với người mình yêu cả. Anh luôn hận, nhưng, cái hận của anh, chỉ đơn thuần là vì anh yêu quá nhiều, yêu quá sâu sắc. Em không hiểu Yijung quá nhiều, nhưng em biết anh ấy từng cần gì. Với anh ấy, nếu ngoài tình yêu, thì còn có gốm. Nếu chị muốn yêu anh ấy, hãy học cách yêu những đồ vật anh làm ra, hãy học cách quen với mùi đất nung hăng nồng trên cổ áo, làm quen với sự thật rằng có cả ngàn cô gái muốn giết chị để được thế chỗ vào. Hãy học cách chấp nhận anh ấy là một con người tốt, nhưng chưa đủ tốt để chỉ yêu một mình chị. Anh ấy sẽ nhớ đến người tình đầu tiên và luôn xuất hiện nếu cô ấy cần. Anh ấy lịch sự với tất cả phụ nữ, anh ấy luôn cười với bất cứ cô gái đẹp nào. Anh luôn có sự kì thị với những gì liên quan đến sự trong sáng nhưng đó là ngày xưa. Anh ấy yếu đuối hơn những gì chị có thể tưởng tượng. Người đàn ông em yêu trước đây là một con người đau khổ, còn bây giờ, người đàn ông chị yêu là người như thế nào thì em không biết. Em không quan tâm. Nhưng, hãy nghe em nói tiếp. Chị phải luôn lo lắng, phải luôn tin tưởng và luôn đau khổ, nhưng đừng bao giờ hối hận vì đã yêu anh. Cũng đừng bao giờ mong chờ thời gian quay ngược và ước ao rằng chưa bao giờ có kỉ niệm bên anh. Vì như thế, nghĩa là chị đã hối hận rồi. Em cũng đã hối hận rồi.

– Gaeul – ssi! – F3 ngẩn người nhìn cô, Jandi đứng lặng mình và cô gái Jin Ah đó, chỉ có sự thoảng thốt trên gương mặt thiên thần của mình, còn anh, Jihoo, vẫn điềm đạm nhấc ly rượu vang lên âm thầm lắng nghe, trong lòng vang những âm thanh mang tên hạnh phúc.

– Anh nghĩ em sẽ yêu anh nhiều đến mức nào, Yijung sunbae? Em đã tổn thương 2 lần, và đến khi anh rời bỏ em và đến khi anh trở về, lần tổn thương em, anh có biết là bao nhiêu lâu không? Vì thế, hãy cho em lòng tự trọng cuối cùng của một người con gái: hãy để em chia tay anh, dù rõ ràng chúng ta chưa hề có bất cứ điều gì xảy ra. Làm ơn!

– Gaeul – ssi… – anh á khẩu, đôi mắt mở ra, sửng sốt trong sự khẩn khoản và van nài, cô đang cầu xin anh để cô buông tay anh, để chấm dứt tất cả sao, dù giữa cô và anh chẳng có bất cứ điều gì.

– Để chấm dứt những ngày đau đớn của em. Và chỉ thế mà thôi!

– Vậy… – Yijung lên tiếng, anh đã lấy được sự bình tĩnh cần thiết, rồi nhìn xoáy vào mắt cô, lặng lẽ nói – hãy hẹn hò với anh một ngày, một cuộc hẹn hò thật sự, không phải cuộc hẹn hò để trêu tức gã đã rời bỏ em, và cũng không phải cuộc hẹn hò để ghép hai kẻ ngốc nghếch kia lại với nhau. Hẹn hò thực sự…

Cô im lặng, đảo mắt nhìn quanh và trao cho Jihoo cái nhìn van lơn, miệng mấp máy tên anh, thật khẽ, và trong vòng 3 giây sau, anh đến bên cô, ôm lấy cô từ đằng sau và mỉm cười:

– Yijung, cậu hỏi người con gái đang hẹn hò với mình để hẹn hò với cậu, ít ra, cũng nên thông qua mình!

“CHOANG’!!!

Tiếng rơi vỡ khiến F4 và 3 cô gái giật mình, lúc này họ mới nhận ra họ đã quá lộ liễu trước tất cả mọi người. Đã không ít kẻ nghe được cuộc nói chuyện của tất cả bọn họ. Gaeul chẳng ngước mắt lên nhìn Jihoo một cách ngạc nhiên, cô cũng chẳng giật mình khi anh vòng tay ôm cô, chỉ lẳng lặng dựa vào và mọi cảm giác vẫn luôn là nhẹ nhõm cùng… hạnh phúc.

YOON JI HOO! CẬU NÓI THẾ LÀ SAO? – Yijung gằn từng tiếng một, giằng tay Jihoo ra khỏi Gaeul, đôi mắt anh trừng lên giận dữ.

– Buông mình ra, Yijung, hãy hỏi người con gái cậu đã làm cô ấy đau đến mức nào và cô đơn ra sao. – anh gạt tay Yijung khỏi mỉnh, và kéo Gaeul xoay bước,

Một bàn tay khác giữ anh lại, nắm thật chặt như gọng kìm sắt đá.

– Yoon Jihoo, như vậy khác nào cậu phản bội người khác sao? – lần này là Junpyo, anh điềm đạm lên tiếng, giọng chắc nịch và lạnh lẽo, áp đảo kinh người.

– Người phản bội… không phải là em hay Jihoo sunbae – Gaeul xoay người lại, đôi mắt cương quyết và chất giọng nghiêm khắc khiến Junpyo buông tay – Bốn năm… quá dài so với em.

– Nhưng Jandi đã chờ anh bốn năm, Gaeul, cô ấy đã chờ anh bốn năm.

– Vậy sao? – cô cười, tiếng nấc nghẹn lại trong cổ họng – anh có biết em ghen tị thế nào với cô ấy không? Anh luôn gọi về, luôn chat, và bất cứ khi nào anh rảnh, anh sẽ gọi cho cô ấy sẽ cãi nhau, kể chuyện hoặc im lặng thật lâu. Còn em, em thì sao? Anh ta chưa bao giờ cho em một tin nhắn, chưa bao giờ gọi điện cho em, chưa một lần hỏi thăm, chẳng có gì cả. Anh có biết, mỗi sáng em thức dậy, hy vọng rằng anh ta sẽ gửi tin, hy vọng rằng anh ta sẽ có một bức thư một bưu thiếp hay cái gì như thế. Nhưng không. Mà nếu chỉ có thế thôi thì đã sao. Em sẽ đợi, vì lời hứa của anh ta. Em đã giữ cho trái tim của mình luôn đập vì anh ta, bất kể khi nào, bất kể ra sao, em đã luôn tôn thờ tình yêu của mình. Em có thể đợi chứ, em là Joo Gaeul cơ mà. Nhưng, nếu 2 năm trước, anh ta gửi cho em một bức thứ, một bức thư thông báo, phải nói là khốn nạn đến kì lạ, cái tên anh ghi là Cha Eunjae, nhưng địa chỉ, có lẽ, anh đã nhớ nhầm. Một bức thư nói rằng anh sẽ đính hôn với Jung Jin Ah, bảo em chúc phúc, nói rằng anh hạnh phúc khi có cô ấy. Em đã không tin. Cho đến ngày hôm sau, TV, báo chí, tất cả đều đưa tin về cuộc đính hôn đó. Câc anh hẳn đã biết. Em không tin, em đã cố để không tin, cho đến khi một bộ váy được gửi đến nhà em, nói rằng, ngày hôm đó, em sẽ xuất hiện, bên cạnh cô dâu trong ngày lễ đính hôn. Anh có bao giờ làm thế với người anh yêu không, Junpyo? Em khẳng định là không, còn anh ta, tàn phá giấc mơ của em. Em đã cố chờ đến lúc để đón anh ta về, cách đây 2 hôm, khi Woobin sunbae nói anh ta sẽ về. Em đã đợi, 5 tiếng đồng hồ mà không được gì cả. Và, khi em đứng đợi xe trong cơn giông, tất cả mọi thứ đều đã được gột sạch đi rồi. Vì thế… hãy để em là kẻ nói lời chia ta anh ta.

Gaeul hít một hơi rồi thở phảo, cô mỉm cười, nụ cười sáng rực như mùa thu, như cái tên cô, còn Yijung, F2, Jandi và Jin Ah hoàn toàn bất động. Jihoo vẫn bên cạnh cô khoác tay cô à hiên ngang ra về.

– Anh ta phải cảm ơn anh, vì đã kéo em trở lại cuộc sống, Jihoo à.

– Vậy… cho anh hỏi một câu… – anh nhìn cô khi cả hai đứng trước cửa xe limousine của anh – 2 năm qua, đã đủ cho anh bước vào cuộc đời em và trở thành người yêu của em rồi chứ?

– Vâng… Jihoo oppa – cô nhìn anh, nhắm mắt lại, một nụ hôn sâu và mềm mại lướt qua, lặng lẽ trên gương mặt xinh xắn của mình.

~~~ End fic ~~~

Mình biết, cái shortfic này khiến các bạn bực mình vì cái kết, mình vốn định kéo dài nó ra, nhưng 2 ngày cho mình là quá đủ, và mình không thể để Yijung có cơ hội thêm nữa, không một cô gái nào có đủ kiên nhẫn, tình yêu và tin tưởng để chờ đợi 4 năm trong khi anh ta cứ trăng hoa với kẻ khác.

Yêu yêu 😡

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s