Fiction

Khi tình yêu đổ vỡ [Nếu mai gặp lại hãy nói rằng ta yêu nhau] – Mở đầu

Khi tình yêu đổ vỡ [Nếu mai gặp lại hãy nói rằng ta yêu nhau]

Author: Zinnia Reigia

Disclaimer: Di và Hiên thuộc về một mối tình đã chết

Rating: T

category: general

Summary:

Một ngày kia, tớ và cậu sẽ gặp nhau, khi đó, chúng mình hãy mỉm cười, cúi chào nhau rồi đi khuất nhé. Vì xét cho cùng, tớ đuổi theo cậu mà. Luôn luôn là tớ đuổi theo cậu.

Có một mối tình vô vọng như thế, tớ cảm thấy có chút vị mặn trong cuộc đời. Tớ xin lỗi vì ngày xưa đã khiến cậu thấy phiền hà. Tớ không cao thượng nhưng sẽ là kẻ buông tay. Tớ rất lười, nên giờ đây tớ lười đuổi theo cậu rồi. tớ sẽ chậm rãi đi trên những ngả đường tớ chọn. Những ngả đường màu nâu. Còn cậu, hãy đi theo con đường bảy sắc của mình nhé.

Hẹn ngày sau gặp lại. Ngày đó đến, hãy mỉm cười vẫy chào nhau…

A/N:

– Câu chuyện với tình cảm thật, đúng, tôi đã đuổi theo một người, nhưng đó không phải là tình yêu, tác phẩm này chỉ là bù đắp cho những chênh vênh khi bị bỏ rơi.
– Tất cả đều là sản phẩm của trí tưởng tượng, mọi câu chuyện, nhân vật đều là giấc mơ tôi muốn có từ cậu ấy.
– Một mối tình chết, rồi họ sẽ sống lại, cả mối tình ấy.
– Hãy coi như là hy vọng cho thứ tình cảm trống rỗng, vì xét cho cùng, là một kẻ vô tính như tôi chẳng thích thú gì *cười*

— Prologue —

Tớ thích cậu, theo cái cách ngốc nghếch của một con nhóc cực đoan. Ngày bé, chúng ta luôn bên nhau, rồi từ khi nào chỉ có tớ là đuổi theo hình bóng cậu? Có lẽ là vào mùa hè năm lớp bốn, tớ trở về nhà với vết thương ở đầu gối, còn cậu thì hung hăng mắng mỏ tớ. Rồi cũng hung hăng đi tìm đứa đã đẩy tớ từ chỗ bậc tam cấp.

Lúc đó tớ khóc òa, còn cậu thì nhìn tớ chán nản rồi kêu phiền phức, sao cậu hay khóc thế. Tớ đã thổn thức nói rằng vì tớ đau. Còn cậu chẳng nói chẳng rằng bỏ đi luôn. Lúc đấy tớ đã khóc to hơn. Còn cậu thì chạy mất.

Lẽ ra, tớ nên biết cậu ghét nước mắt như thế nào, nhưng tớ là con gái.

Đó là mùa xuân năm tớ lớp tám. Tớ thấy cậu cầm tay một em gái lớp bảy. Cậu ngang nhiên lướt qua tớ, tớ thì ngẩn ngơ nhìn nụ cười hạnh phúc của cậu với cô gái kia. Tớ mới lớp tám, tớ không biết rằng chúng ta có thể yêu khi chúng ta mới lớp tám. Và cậu nói rằng cậu với cô ấy hẹn hò.

Cô gái bé nhỏ ấy để tóc xoăn nhẹ, còn cậu thì quá nâng niu mái tóc ấy. Tớ nhớ ngày xưa cậu toàn giật bím tóc tớ, rồi cốc đầu tớ, còn bây giờ, cậu vuốt ve mái tóc kia. Tớ cười thầm, rồi ngày hôm sau tớ cắt phăng mái tóc của mình.

Mẹ tớ chỉ cười, còn bố tớ cũng lắc đầu.

Mẹ tớ bảo tớ để tóc dài đẹp hơn, tớ cũng tiếc đứt ruột vì mái tóc dài quá eo của tớ, nhưng tớ thấy hài lòng. Và kể từ khi tớ cắt tóc, cậu không một lần nhìn tớ.

Cái hồi ức ngày xưa, tớ nhớ nó, như cái cách tớ nhớ những bức tranh cậu vẽ tặng tớ từ lần gặp đầu tiên.

Có lẽ, câu chuyện về những mảng hồi ức xa xăm ấy, chỉ làm cho nỗi đau của tớ ngày một nhức nhối mà thôi. Cậu bạn có đôi mắt màu nâu trầm của tớ ạ. Tớ sẽ bị ám ảnh mãi mãi bởi đôi mắt ấy. Màu nâu trầm lành lạnh ấy, và cả nụ cười cậu dành cho tớ. Nó là sự hòa trộn của mọi cảm xúc, hoặc là nụ cười của thứ cảm xúc không tên. Ừ, rồi sẽ có ngày tớ lãng quên, nhưng lần này tớ sẽ nhớ nó. Nhớ thật kĩ.

Câu chuyện này là về những hồi ức, mà khi tớ đã quay lưng, cậu à, tớ sẽ chẳng bao giờ nhìn lại nữa.

Mùa đông năm lớp mười, cậu cười với một cô gái, và nhiều cô gái khác, những nụ cười không dành cho tớ.

Hiên à… rút cục là tớ đã sai ở đâu, để không bao giờ có thể bắt gặp lại nụ cười của cậu được nữa? nụ cười mà tớ đã tin rằng nó thuộc về tớ?
—o.0.o—

Lần đầu tiên tớ gặp cậu, là khi ấy cậu ngồi đọc sách trong lớp một. Lớp một đấy, sao cậu đã biết đọc sách rồi? Tớ thấy cậu đoc chăm chú lắm, mắt mở to, chăm chú theo dõi câu chuyện. Và khi đó tớ tin chắc rằng cậu là một đứa trẻ tài giỏi. Nhưng tớ lại không tin cậu là đứa trẻ biết đọc. Vì khi đó, bất cứ đứa trẻ nào biết đọc thì sẽ đọc thật to. Còn cậu thì đã biết đọc thầm.

Tớ giật tóc cậu, rồi tớ bật cười trước cái nhìn nhăn nhó của cậu. Đó là lần đầu tiên tớ có một cô bạn gái. Cậu đã nói rằng sau này chúng ta sẽ xa nhau, theo cái cách của những kẻ xa lạ. tớ biết thế, và khi chúng ta lướt qua nhau, tim tớ vẫn nhói lên một nhịp. Rất nặng nề, rất đau lòng.

Cậu đã khóc khi tớ nói rằng tớ không chấp nhận sự đeo đuổi dai dẳng của cậu. Tớ biết chứ, dù cậu đã giấu kín nước mắt vào đêm và ngày hôm sau cậu nhìn tớ như không có chuyện gì xảy ra. Và lúc tớ nhìn thấy nụ cười méo xệch của cậu, tớ đã vội vã quay đi.

Tớ thích cậu rất nhiều, nhưng đó không phải là tất cả. Không thể là tất cả. Đó là lí do tớ buông tay, bỏ rơi cậu lạc lõng và ngỡ ngàng trước những bước chạy của tớ.

Di à, cậu thực sự đã buồn lắm phải không? Tớ xin lỗi… rất xin lỗi cậu.

Kí ức của tớ chỉ có cậu, và đó là sự trừng phạt dành cho tớ. Những cảm xúc của cái thời bé xíu ngày xưa nó lớn rồi, cũng là khi tớ ruồng bỏ nó. Xin lỗi cậu.

À, một điều nữa, Di à, những cô gái cậu nghĩ rằng là người tớ yêu, tớ thích họ, vì mỗi người họ có một nét gì đấy rất giống cậu. rất giống, và người giống cậu nhất là Vy.

Nhưng… có lẽ, tớ thích cô ấy theo cái cách khác cậu, để không bao giờ phải hối hận vì đã làm tổn thương một cô gái.

Dù rằng, việc coi cô ấy là cậu, đã là một sự tàn nhẫn vô cùng rồi.

Di à…

T yêu cu.

Mãi mãi.

— TBC —

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s