Truyện

Tình yêu ăn gì – Episode 9

Episode 9:

Diễn màn kịch này, rồi anh có thể tìm Du.

images2

Việc anh nhờ cô thực chất không khó khăn. Đó không phải là công việc gì quá đỗi nguy hiểm. Chỉ là về nhà bố mẹ anh.

Nhưng, mọi thứ chỉ dễ dàng khi bạn không có rắc rối với nó. Hoàng thì khác. Anh có rắc rối với tất cả, bố, mẹ, thậm chí là với cả em trai mình. Ngay cả với bản thân cũng là một vấn đề chật vật. Anh không biết rắc rối bắt đầu thế nào. Có lẽ, là từ ngày anh dấy lên sự căm ghét của mình với đứa em trai ngoài giá thú.

Năm đó, cha mang về đứa trẻ bảy tuổi. Mẹ anh khóc nấc lên nhưng vẫn đón nhận nó, cùng thứ tình yêu anh khát khao được hưởng. Kể từ khi sinh ra, người ta nói rằng anh khắc với mẹ. Tuổi rắn và tuổi gà tự khắc sẽ xảy ra xung đột. Tuổi thơ của anh sống nhiều với ông bà hơn là cha mẹ.

Đứa em trai xuất hiện, một lúc tước đi tất cả những gì anh thầm mơ ước.

Năm anh mười ba tuổi, anh đẩy thằng bé xuống bể bơi. Chỉ mong nhìn nó sặc sụa ho, chỉ mong nó quẫy đạp để cố gắng đoạt lấy mạng sống.

Kể từ đó, tất cả quay lưng với anh.

Năm mười sáu tuổi, anh phát hiện mình không thể rung cảm với con gái. Mà thường mơ về người con trai nào đó.

Ngày anh vào lớp mười, lần đầu tiên của anh là với Vũ, Tuấn Vũ, người con trai hơn anh hai tuổi.

Bắt lấy đôi mắt của người con trai đầu gấu nhất trường, Hoàng lùi bước. Không phải vì Vũ là kẻ đầu gấu nhất, mà cách anh ta nhìn cậu, như thể khơi gợi hứng thú xâm phạm hay xé xác.

Hoàng không ghê tởm. Ngược lại, cậu cảm thấy trái tim mình như tan rã. Trong cái nhìn siết chặt của cậu con trai đó.

Tuấn Vũ tiến lại gần cậu, trong không khí phảng phất mùi thuốc lá. Cũng phải thôi, đã là đầu gấu, không ít thì nhiều trên quần áo cũng ám theo mùi khói đặc trưng này.

“Muốn nhập hội không?”

“Có.” Hoàng gật đầu.

“Được!”

Rất nhanh, buổi tối đó, Hoàng không về nhà ông bà. Người con trai trang trọng và sạch sẽ, cùng mùi áo quần lúc nào cũng thoang thoảng mùi bột giặt ấy đã từ bỏ lối sống của mình, để đắm say cùng Vũ.

Không chỉ một đêm, không chỉ ở nhà. Mà rất rất nhiều nơi.

Sau những ngày đó, trên người Hoàng xuất hiện những vết sẹo. Cậu đi đánh nhau cùng Vũ. Áo sơ mi đã hết chỉn chu. Chúng đều nhàu nát, nhăn nhúm. Cả màu trắng tinh không cũng mất dần mà thay thế bằng những vết hoen ố, bạc bẽo.

Và mỗi lần bên Vũ, những vết sẹo trượt qua ngón tay cậu, khiến trái tim cậu càng khát khao ôm chặt anh hơn, ôm chặt lấy trái tim run rẩy tội nghiệp của mình.

Rồi Vũ chết.

Chỉ là cách tước đoạt mạng sống  của một gia đình có tiền có quyền. Không như may mắn trên film, Vũ chết. Trước khi Hoàng nhận ra sự đơn côi và tội lỗi của bản thân.

Đó là một vụ tai nạn. Vũ bị chuốc say, đua xe, và tai nạn xảy đến.

Hoàng biết, Hoàng biết người chuốc Vũ say là em trai cậu.

Và cậu biết, em trai cậu nghe lời ba cậu.

Tước đoạt tình yêu môt lần chưa đủ, còn tước đoạt đến lần hai

Và đó là lí do Hoàng muốn bảo vệ Du đến cùng. Lấy Diên Vỹ về, chỉ là để bảo vệ trái tim mình thôi đừng nứt toác nữa.

Chỉ là… muộn rồi.

Thắt cà vạt cho Hoàng, Vỹ cười. Cô đọc được sự căng thẳng trong từng đường nét cứng ngắc trên gương mặt anh. Cơ thể như gồng lên và hơi thở mỗi lúc một nặng nhọc.

“Đừng thở kiểu đấy, anh không thấy nhói đau bộ phận nào đó trong người sao.”

“Cô biết cảm giác này chắc?” Anh liếc xéo cô, nhìn gương mặt cô cách mình không xa, lại chăm chú nhìn cô thắt nút cà vạt.

“Cảm giác căng thẳng, lòng bàn tay như bị kim châm, và tim cũng trở nên nhức nhối. Tôi biết chứ, cảm giác nào mà con người chả phải một lần trải qua.”

“Vậy sao?” anh gật đầu, rồi thả lỏng bản thân, bắt đầu nhìn lại cô một lần nữa. “Cô rất đẹp!”

“Cảm ơn lời khen, nhưng tôi biết, tôi có đẹp đến mấy cũng không can hệ đến anh.”

“Phải, được rồi, chúng ta đi thôi!” Anh nắm lấy cổ tay cô rồi kéo ra ngoài. Khóa cửa cẩn thận, cả hai bước vào thang máy rồi xống hầm để xe.

Im lặng.

Không phải là sự im lặng nặng nề.

Mà chỉ đơn thuần là im lặng để thời gian chậm rãi trôi đi, để cho đầu óc cùng tâm hồn thích ứng dần với những điều sắp tới.

“Đừng lo lắng, tôi có thể giúp anh mà!” Vỹ đặt tay lên mu bàn tay anh, rồi nắm chặt lại. Màu xanh lá lấp lánh, nhìn thẳng vào đôi mắt trầm lặng của người đàn ông thuộc về đời mình.

Người đàn ông thuộc về đời mình…

Vỹ lặp lại trong trí não, bất giác môi nhoẻn ra nụ cười dịu dàng.

“Xuống thôi!” Hoàng tháo dây an toàn, rồi mở cửa xe cho cô.

Mỉm cười, nắm lấy bàn tay anh, cô mang theo túi quà đã chuẩn bị sẵn rồi sóng bước cùng anh vào nhà.

“Bố, mẹ, con cùng Diên Vỹ về rồi đây.”

Hoàng đẩy cửa bước vào, mỉm cười ấm áp. Cảm giác phải đóng kịch trong ngôi nhà của mình khiến anh muốn chạy khỏi đó thật mau.

“Về rồi, về rồi, các con vào đi!” Mẹ anh hồ hởi bước ra, thân mật kéo tay Vỹ, cũng trao cho anh nụ cười trấn an.

Kì thực, bà rất yêu anh, chỉ là khoảng cách cùng thời gian đã khiến cho mẫu tử tình thâm phai nhạt dần. Nhắm mắt,mở mắt ra, anh cũng mỉm cười với bà, sau đó đến bên bà dìu bà đi.

“Mẹ khỏe mà, thằng này, làm như mẹ già lắm không bằng ý, không cần đỡ mẹ, mau vào cùng bố và Tuyên đi!”

“Vâng, nhìn mẹ khỏe con vui rồi. Con xin phép vào với bố.” Anh cúi đầu, kính cẩn, xa cách. Nghe anh khách sáo như vậy, mẹ có chút mất mát. Chua xót ngập trong lòng, cảm giác như muốn ói ra, cùng với đau đớn.

“Được rồi, con vào đi! Mẹ cùng Vỹ đi chuẩn bị đồ.”

Vỹ mỉm cười đáp lại bà, sau đó cùng bà vào bếp, tất bật làm nốt những món ăn còn lại.

Đứng trước phòng làm việc của bố mình, chính Hoàng cũng cảm giác áp lực. Như áp lực phải đối mặt với mảng quá khứ xa xăm, nơi anh bị vứt bỏ. Anh đã cố gắng, kể từ sau cái chết của Vũ, anh đã luôn túc đẩy bản thân mình tiến lên, thúc đẩy bản thân mình chạy thoát khỏi bầu trời này. Anh tìm đến Mỹ, tìm đến việc học, suốt những tháng năm tuổi trẻ, ngoại trừ Du, anh không có niềm vui nào khác nữa.

Tất cả chỉ để trở về, bố công nhận anh. Công nhận anh là con ông, công nhận anh có thể thừa kế ông. Để có thể nhìn thấy ánh mắt tự hào nào đó lóe lên trên gương mặt ông giành cho anh.

Nhưng đều không thế.

Mọi thứ vẫn theo như guồng quay cũ, chậm rãi bỏ rơi anh. Chậm rãi lãng quên anh. Như thể khi anh trở về, chỉ là một vị khách xa lạ.

Gõ cửa, mở cửa, anh bước vào.

Vẫn cảnh đó, bố ngồi trên chiếc ghế da màu nâu sẫm, trên tay cầm một quyển sách thật dày, và Tuyên, em trai anh sẽ ngồi ở chiếc ghế đối diện, hai người nói chuyện với nhau, về những điều mà khiến khuôn mặt bố anh giãn ra cùng nụ cười.

Cảm thấy con tim nhức nhối.

“Bố, Tuyên, con đã về.”

“Anh!” Tuyên, người đàn ông kém anh ba tuổi mỉm cười. Gương mặt lộ vẻ mừng rỡ, nhưng không dám sỗ sàng chào đón anh.

“Về rồi à?” ông nhìn anh, ánh mắt xa hơn một chút, nụ cười tắt ngấm, chỉ còn gương mặt lạnh lẽo, muôn thuở đối mặt với anh đều là bộ mặt ấy.

“Vâng, con và Diên Vỹ hôm nay mới về thăm được. Ba tháng qua hơi bận rộn nên chưa sắp xếp được thời gian.” Anh kéo ghế ngồi đối diện với ông, bên cạnh Du, một cách tự nhiên như thể đó là việc hết sức bình thường.

Chỉ có bố và Tuyên giật mình. Anh chưa bao giờ ở gần hai người họ đến thế.

“Vậy sao, hai đứa vẫn hạnh phúc chứ?”

“Vâng, bọn con vẫn vui vẻ.”

“Anh, bao giờ em có cháu bế?” nhận ra sự căng thẳng trong không khí, Tuyên hồ hởi hỏi, nhắc đến đây, hình như trong mắt bố của cả hai có nét mừng rỡ.

“Anh chưa biết, chị dâu nói vẫn muốn kiếm thêm trong một năm nữa, chắc phải sang năm kia.” Một năm, là thời hạn cô nói cô dành cho anh. Hết một năm, anh cũng có đủ khả năng bảo vệ Du và đón cậu về.

“Lâu thế sao? Vợ em đã mang bầu rồi đấy. Đi siêu âm rồi, là con gái.” Tuyên cười tươi, anh vui vẻ nói về người vợ của mình.

“Ồ, chúc mừng chú, may mắn đấy nhé, cày sâu trâu nái, con gái đầu lòng mà.”

Lần đầu tiên, lần đầu tiên trong suốt ba mươi năm trời, anh mới có cảm giác về nhà.

Chỉ là, mọi sự đều không thể toàn vẹn.

Trong bữa ăn, khi câu chuyện diễn ra đang vui vẻ, bản thân Hoàng bắt đầu thả lòng, thì Thư, người em dâu của anh bắt đầu xới tung mọi chuyện. Một cách ác ý.

“Chị và anh chưa có tin vui sao? Em cùng Tuyên mới có một tháng mà đã có rồi, năm tháng sau sinh đấy.” Thư lên tiếng, giọng nói tự hào cùng hạnh phúc đan xen.

“Chị cũng muốn, nhưng dạo này công việc của chị lu bu quá, nên…”

“Vậy sao? Vậy mà em cứ tưởng là anh không thích chị, nên mới không muốn chứ?” Giọng châm chọc ác ý, lập tức, không khí trùng xuống, căng thẳng.

“Thư, em ăn đi, đừng nói nhiều.” Tuyên nhìn cô, lắc đầu rồi bắt cô không nói.

“Không phải thế sao, Tuyên, nhân ngày hôm nay mọi người đông đủ, em phải nói ra hết ấm ức trong lòng em suốt một năm qua.” Thư ngoắt sang chồng, giọng leencao, dường như rất lâu rồi cô có một nỗi ấm ức.

“Thôi đi Thư! Ăn đi!” Tuyên nhăn mày, khó chịu cùng tức giận đã hiện rõ lên mặt, chỉ có điều, anh không thể ngăn được sự lỗ mãng của người vợ đang mang bầu này.

“Anh có biết khi anh lấy vợ, chồng tôi đã phải lo lắng thé nào không, anh ấy biết rằng anh không thích đàn bà, mà lại lấy vợ, khiến cho Tuyên suốt ngày đêm không thể chợp mắt. Anh ấy lo lắng anh sẽ gây chuyện. Cũng lo lắng hôn nhân dù có thành cũng sẽ tan vỡ, anh ấy cũng biết đến tình nhân của anh, Du phải không…”

Hoàng không rõ những lời tiếp theo của cô ta là gì, bàn tay nắm chặt lại, móng tay hằn vào lòng những vết sâu hoắm. cảm giác đau đớn lại ùa về. Một nửa cuộc đời anh bị Hoàng Trọng Tuyên phá hoại, na lại lo lắng cho anh hay sao? Diên Vỹ ngồi cạnh, quan sát thấy khuôn mặt anh thay đổi, định lên tiếng…

“Con đi ra ngoài chút!”

Anh chậm rãi mở lời, không nhìn mẹ, chỉ nhìn bố, lại thấy gương mặt ông hằn những vết nhăn của sự đớn đau cùng căm ghét.

Anh ra ngoài, Thư không kìm lại, tiếp tục xỉa xói. Nhấp ngụm nước, Diên Vỹ thong thả mở lời.

“Tôi biết để vào được nhà này, cô đã phải dụ Tuyên lên giường. Đứa bé trong bụng cô có hay không là của Tuyên, sau này xét nghiệm ADN sẽ biết. Giờ thì ngậm họng lại!” Diên Vĩ nhìn cô ta, rồi quay sang bố mẹ chồng “Bố mẹ, con xin lỗi, có lẽ bữa ăn này đã hỏng rồi. Không khí này có lẽ con cùng Hoàng xin phép về thôi. Vợ chồng con tuy chưa có tin vui, nhưng không có nghĩa là không hạnh phúc. Con có món quà nhỏ tặng bố mẹ, nhưng trước không khí này, con xin phép để quà tại bàn trong phòng khách. Con xin phép về. Tuyên, chị về đây, cậu ở lại vui vẻ.”

Dứt lời, liền sau đó mang theo áo khoác của cô và anh ra ngoài.

Ngoài sân, quả nhìn thấy anh tựa mình vào tường, lặng lẽ hút thuốc. Nhìn anh, cô cười. Ngồi bệt xuống đất, phong thái của một vị giám đốc đâu rồi? Cô không tìm thấy, nhưng chỉ đem áo quăng lên đầu anh.

“Mặc vào đi, chúng ta về thôi.”

“Phải, về thôi.”

“Diễn màn kịch này, rồi anh có thể tìm Du. Yên tâm, tôi sẽ làm mọi thứ trong thời gian nhanh nhất. Hy vọng anh cũng làm mọi thứ thật nhanh, để có khả năng ôm cậu ấy trong tay và không bị tuột mất.”

“Cảm ơn.” Anh gật đầu “Xin lỗi.”

“Không có gì. Anh đừng thấy áy náy. Đây là lời đáp cho câu cảm ơn xin lỗi của anh. Về thôi.”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s