Fiction

Khi tình yêu đổ vỡ – Chap 2

Chương 2:

Trong những tháng năm xưa cũ, Hiên à, tớ đã chờ được rồi.

chương 2

Di không thích những bản nhạc hiện đại mà Dũng đàn cho cô nghe. Nó không làm cho tâm hồn Di dịu lại, cũng không khiến quan niệm về nghệ thuật của Di thay đổi.

Dũng biết thế nên cậu cố ý nhường cho cô cây đàn của mình và Di khẽ gảy thử.

Rồi bất chợt, khúc Cannon in D’ vang lên.

Quán vắng. Di và Dũng đang ngồi uống cappuccino trong một quán nhỏ nơi góc phố. Nhìn ra ngoài, Di chỉ bắt gặp một đoạn đường nhỏ và những mái nhà cỡ trung. Dàn hoa giấy và những chùm hoa lan rủ xuống bên cửa sổ khiến Di thấy bình tâm lạ.

“Đó là thứ âm nhạc cậu thường chơi?”

“Thứ?”

Đẩy gọng kính không số lên sát mắt, Di khẽ cười. Một nụ cười lạnh nhạt.

“À không, ý tớ là đó là loại nhạc cậu thích?”

“Ừ, có thể coi là thế. Vậy chúng ta xong chuyện ở đây chưa?”

“Chưa đâu, tớ muốn cậu vào club.”

“Xin lỗi Dũng, nhưng tớ bận rồi.”

Di lắc đầu, từ chối và uống thật nhanh cốc cappuccino của mình. Cô gái xinh xắn ấy vội vã rời khỏi quán, cũng ngước nhìn bầu trời và lầm nhầm những câu nói vô nghĩa.

Cậu con trai ngồi lại, hơi mỉm cười rồi lắc đầu.

Dũng là một chàng trai hào hoa và phóng khoáng với tất cả mọi người. Cậu nổi bật và thích phưu lưu. Cậu ưa ồn ã và nhộn nhịp, gần như trái ngược hẳn với Di. Dũng đã nghĩ rằng Di rất kì quặc, mãi về sau cậu khẳng định Di là cô gái đặc biệt, còn Di thì không nghĩ vậy.

Di chỉ không thích bọn con trai, cũng không muốn dây dưa nhiều đến những sinh vật của nửa thế giới còn lại. Di hầu như không tiếp xúc với bọn họ, chỉ trừ những trường hợp bắt buộc, và Dũng lại là một ngoại lệ Di không thích thú.

Phải, nỗi đau và những bước chạy đuổi theo Hiên đã khiến Di đẩy mình ra khỏi thế giới của bọn con trai và hòa nhập hơn với con gái. Cô không giao tiếp nhiều với những chàng trai và luôn cố gắng mờ nhạt trong mọi bữa tiệc hay buổi đi chơi.

Kì thực, Di có một người bạn nữa. Cậu ấy là bạn thân của cả Di và Hiên, chỉ là… cậu lại đang nằm viện.

“Phúc à!”

Di ngồi bên cạnh cậu bạn bất động. Hơi mỉm cười.

“Cậu khá hơn rồi đấy, sắc mặt hôm nay hồng hào hơn sắc mặc hôm qua.”

“…”

“Cậu có thấy tớ ngớ ngẩn không? Luôn luôn, luôn luôn là tớ chạy theo cậu ta, và giờ cậu ta chạy trốn khỏi tớ.”

“…”

“Phúc à, bao giờ cậu tỉnh lại? Chúng ta sẽ lại như ngày xưa. Cậu sẽ đi bên cạnh tớ, đôi khi vượt lên để ngang hàng với Hiên, và cậu lạo đứng lại để chờ đợi tớ.”

“…”

“Phúc à…”

Hiên và Di gặp Phúc khi cả hai đang học lớp hai. Đó là một mùa hè đầy biến động với những cô bé và cậu bé bằng tuổi hai đứa. Phúc lúc đó rất nhỏ, nhỏ hơn cả Di và cả Hiên. Cậu có mái tóc nâu trầm cắt gọn ghẽ và một đôi mắt màu xanh biển. Thật kì lạ khi một cậu bé có mắt màu xanh biển và nước da trắng đến vậy lẫn vào trong đám học trò ở một nơi không mấy nổi trội, lại học một trường làng không mấy danh tiếng.

Di rất tò mò về Phúc, nhưng cô không đủ can đảm để bắt chuyện với cậu. Hiên thì khác, cậu đã đến và bắt chuyện, cười đùa với cậu bạn nhỏ thó lạ mặt.

Và đó là lần đầu tiên Di nhận thức về một thế giới không có Hiên. Một thế giới rộng rãi và cô độc.

Phúc đã nhìn cô, mỉm cười. Đó là một nụ cười trẻ con nhưng rất buồn. Đến khi lớn lên, Di mới hiểu đó là vì Phúc đã có một tuổi thơ bị xa lánh ở đất nước xa xôi lạnh giá bên kia đại dương..

“Phúc này, nếu một ngày cậu tỉnh dậy và tớ không còn ở bên cậu, liệu cậu có hụt hẫng lắm không?”

Di cười, nắm lấy tay cậu bạn thân thiết và áp vào má mình, hôn nhẹ lên những ngón tay mảnh và gầy của cậu. Tai nạn năm cuối lớp 11 đã khiến Phúc cứ chìm trong hôn mê. Và thời gian đó tưởng chừng như mãi mãi vậy. Di suy sụp, và Hiên quyết định quay lưng và dứt bỏ tất cả. Chỉ có Phúc nằm yên bất động, trong bóng tối và giữa hai con người đang quay lưng về phía nhau.

Những tháng năm đau khổ của Di.

Những tháng năm buồn bã của Hiên.

Và khi những ngày cuối cùng của tuổi học trò qua đi, Hiên và Di đứng cách nhau rất xa, lần đầu tiên chạm mặt nhau. Và Di đã quyết định sẽ là người bỏ đi trước.

Và Phúc, cậu vẫn nằm đấy, bất động, lãng quên những tháng năm học trò của mình.

Đã hai năm kể từ ngày Phúc hôn mê.

Đã hơn một tháng kể từ ngày Hiên biến mất khỏi đất nước này.

Câu chuyện thật buồn.

Di vẫn nắm chặt tay Phúc, gục trán mình lên mu bàn tay của cậu, bất lực nhớ lại những khoảnh khắc xa xăm nào đó. Thật sự vui vẻ của ba đứa.

“Di à… tớ sẽ rất buồn.”

Bàn tay cô nắm bỗng siết chặt lấy cô. Di ngẩng lên, thấy người con trai ấy mở mắt và mỉm cười mệt mỏi.

“Bác sĩ, bác sĩ…!!!”

Đó là một ngày hạnh phúc của Di. Hạnh phúc trọn vẹn. Chỉ cần là Phúc có thể an toàn về bên cô, chỉ cần cậu có thể tiếp tục ở bên cô. Di không e ngại gì cả. Chỉ cần cậu còn ở đấy.

—o.0.o—

Hiên tỉnh dậy khi tiếng chuông điện thoại vang bên tai cậu. Không nhiều người gọi cho cậu, đặc biệt là vào lúc giữa đêm thế này. Số máy quen thuộc trên điện thoại, Hiên vội bắt máy.

“Di à?”

“Hiên à, Phúc tỉnh rồi, cậu ấy tỉnh rồi.”

Đầu dây bên kia thổn thức, và đó là câu nói duy nhất giữa hai người. Di gần như chỉ còn biết thu mình trong những tiếng nấc cục và Hiên chỉ có thể thở dài thật khẽ, nghe những tiếng nức nở của cô. Đó là một buổi đêm ám ảnh. Hiên lắng nghe những âm thanh vọng từ đầu dây bên kia, cho đến khi Di quyết định cúp máy.

“Xin lỗi, bên đó đang đêm phải không? Tớ cúp máy đây, chúc cậu ngày mới tốt lành nhé.”

Và không đợi Hiên đáp, cô cúp máy.

Mân mê chiếc điện thoại trong tay, Hiên quyết định không ngủ đêm nay và cũng không đến lớp ngày mai. Cậu cần có một ngày tự do, một mình đắm chìm trong những kí ức của cậu.

Hè năm lớp mười, Hiên phát hiện ra Phúc hút thuốc.

Mùa đông năm đó, Hiên và Phúc hẹn gặp nhau trong sân trường. Một khoảnh khắc vắng lặng và tàn thuốc rơi đầy trên đất. Phúc quẳng điếu thuốc dang dở vào sọt rác, bình lặng đút tay vào túi quần, nhìn thằng vào chàng trai cao ngang ngửa mình trước mặt. Hiên có gương mặt đẹp, một gương mặt Á Đông nhưng đậm chất phong sương. Và Phúc, cậu hiển nhiên là một hình mẫu điển hình của cái đẹp, cậu là con lai, với những đường nét tinh tế trên gương mặt góc cạnh và đôi mắt sâu thẳm màu xanh ấy.

Hiên lạnh nhạt nhìn Phúc, thật kì lạ cho hai người bạn thân lại đối đãi nhau một cách kì lạ thế này.

“Hiên, cậu không thích Di?”

“Còn cậu?”

“Nếu cậu không thể nắm lấy Di, tớ sẽ nắm lấy cô gái ấy.”

Câu chuyện của Hiên, Di và Phúc không phải là câu chuyện với mở đầu là “Once upon a time, in a far away land” hay đại loại thế. Điều đấy khiến Hiên buồn cười khi người ta nghĩ rằng Di là một cô gái may mắn. Một cô gái tầm thường được hai chàng trai gần như là hoàn mĩ yêu thương và bảo vệ.

Không phải thế.

Hiên và Phúc là hai kẻ khốn khổ với những khiếm khuyết không thể lấp đầy hay sửa chữa. Còn Di, đơn thuần cô ấy chấp nhận những khiếm khuyết đó bằng những cách khác nhau. Phải, Di rất bình thường, nhưng không tầm thường.

Kí ức của Hiên có Di không bao giờ tầm thường cả. Đó là những nốt nhạc vụn vặt trong bản nhạc chưa thể hoàn thành của cả ba.

Di đuổi theo cậu. Và ruồng bỏ cậu khi cô ấy biết đã đến giới hạn cho một tình bạn.

Và Phúc cũng thế.

Chỉ có Hiên vẫn bước về phía trước mà thôi.

—o.0.o—

Di không thích cách Dũng bám theo cô. Cô đã từ chối rất lịch sự và giờ gần như là nổi điên với sự hiếu kì của Dũng.

“Rút cục thì cậu muốn gì ở tôi cơ chứ?”

Di gần như gắt lên khi cô nói câu ấy, và cô đã cố chọn những âm vực trầm và gắt nhất để khiến đối phương từ bỏ.

“Cuối cùng đã thấy cậu cáu gắt rồi.”

“Vậy cậu muốn gì?”

“Không có gì nhiều nhặn. Tớ chỉ thấy cậu thú vị thôi.”

“Từ cái sự thấy thú vị của cậu sẽ dẫn đến rất nhiều thứ linh tinh.”

“Ví dụ?”

“Cậu sẽ khiến tôi lâm vào những cảnh bị bạn gái trong trường căm ghét và những thứ đại loại thế.”

“Ồ, không, Di ạ, không. Tớ sẽ không thích cậu, cậu hãy yên tâm về điều đấy.”

“Thế rút cục tôi và cậu đã mắc nợ gì nhau mà phải khiến tôi bực bội thế này?”

“Cậu có nhớ Vy không? Người yêu của Hiên ngày trước.”

“Có, sao cậu biết Hiên và Vy?”

“Không quan trọng, cô ấy đã nhờ tớ dõi theo cậu. Để có thể cho Vy nghe về sự hạnh phúc của cậu. Nhưng rõ ràng Vy đã nhầm. Tớ không thấy cậu hạnh phúc.”

Di cười, vuốt tóc rồi thở dài.

“Tớ cũng muốn biết Vy đã nhìn vào khía cạnh nào của cuộc đời tớ để nói rằng tớ hạnh phúc.”

“Di à, cậu thật hạnh phúc.”

“Cậu hạnh phúc lắm, sao cậu không biết điều đó?”

Vậy Vy à, cậu đã bao giờ tự hỏi rằng tớ có muốn thứ hạnh phúc ấy hay chưa?

Hết chương 2.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s