Truyện

Tình yêu ăn gì – Episode 10

Episode 10:

Các người muốn có cháu, được, thì có!

1003331_652639984754826_532520233_n

Đưa cô lên nhà, anh lại quay ra khỏi cửa.

“Sao thế?” Cô giật mình, chạy theo rồi bắt lấy khuỷu tay anh.

“Ngủ trước đi, tôi đi có việc!”

“À, được rồi…”

Nhìn anh khuất sau cánh cửa, cô biết, anh tìm rượu giải sầu. Áp lực có con, áp lực bị ruồng bỏ, áp lực từ trái tim và mất đi người yêu thương. Cội nguồn một phần là do cô. Cô biết, nhưng cô không thể đau thay anh, cũng không xoa dịu được nỗi đau trong anh. Việc cô có thể làm, chỉ có thể là bảo vệ anh, bảo vệ anh cho đến ngày cô đạt được mục đích của mình.

Nhấn điện thoại, cô gọi cho Thanh.

“Alo, Thanh à?”

Bên kia nhấc máy, đáp lại cô lại là một giọng nam trầm.

“Không, Thanh đang tắm, cô là Diên Vỹ à?”

Giọng nói có phần quen thuộc, nhưng cô không thể nhớ ra, liền dè dặt hỏi.

“Vậy sao, xin hỏi anh là ai? Có thể đưa máy cho Thanh được không, tôi có việc gấp cần nhờ.”

“Tôi là Thiệu Thiên, người đẹp ạ, không phải cô đã quên tôi nhanh thế sao?”

“Anh lại nghe điện thoại của em đấy à?” giọng của Thanh loáng thoáng qua điện thoại, Vỹ mỉm cười.

Thì ra họ có quan hệ. Thậm chí còn là một mối quan hệ vui vẻ.

“A, là Diên Vỹ, đây, cô nghe nhé, Thanh đây rồi.”

Lại câu nói loáng thoáng của Thanh:

“Anh cứ cẩn thận… Alo, Vỹ à, gì thế em?”

“Chị cùng Thiệu Thiên bên nhau từ bao giờ vậy?”

“Bỏ đi, bỏ đi, em có chuyện gì mới cần nhờ đến tôi phải không? Sao thế?” Giọng nói có phần lung túng, nhưng cái phong thái bá đạo của Thanh vẫn không lẫn vào đâu.

“Hừm… em biết rồi, chắc là Thiệu Thiên nhận ra khẩu súng chị mang đi dọa là airsoft(*) không phải hàng thật phải không, rồi…”

“Ơ hay, cô này, em nói mau nào, không lung tung đâu…”

“Được rồi, em vốn định gọi điện cho chị để hỏi về số điện thoại của Thiệu Thiên, em nghĩ là chị sẽ biết thôi, dù sao ngày trước biểu cảm của chị đối với người đàn ông này rất lạ mà. Nhưng giờ Thiệu Thiên có mặt ở đây rồi, em muốn nhờ luôn.”

“Vậy sao, em nói đi!”

“Hoàng uống rượu, anh ấy đi uống rượu ở đâu em không rõ, nhưng em hy vọng Thiệu Thiên có thể đảm bảo an toàn cho anh ấy khi về đến nhà. Người say thường thiếu lí trí, lại dễ mắc bệnh…”

“Đây, để chị kêu anh ấy.”

“Vâng, cảm ơn anh ta hộ em…”

“Vỹ này…!”

“Dạ?”

“Em không sao chứ?”

“Em có thể làm sao? Vậy nhé, em cúp máy đây, ngày mai em còn có việc nữa…!”

“Ừ, bye em.”

Cô cúp máy, rồi vào thư viện nhỏ của mình. Công việc của cô không có gì nhiều. Chỉ là biên tập sách, đôi khi dịch sách. Làm việc cho nhà xuất bản nọ, cô cảm thấy mình thật may mắn.

Tiếp tục một tay cầm sách, một tay điện thoại, trên bàn là laptop để chế độ stand by, Vỹ hoàn toàn quên đi sự trôi chảy của thời gian.

Ngẩng đầu lên, đã 11h hơn. Trái tim trùng xuống, đã bốn tiếng trôi qua, Hoàng chưa về. Cô không lo lắng, chỉ cảm thấy ái ngại. Ái ngại cho cảm giác của mình, ái ngại cho những thứ mình đã gây ra. Nhưng cô không hối hận. Dù có quay lại thời gian, cô tuyệt nhiên không hối hận. Đó là bản chất của cô, bản chất quyết tuyệt đó giúp cô nắm giữ được thời gian của mình.

Chuông cửa kêu. Đoán rằng Thiệu Thiên đã đưa Hoàng về, cô chạy ra mở cửa. Trước mặt mình hiện lên hình bóng của hai người đàn ông. Thiệu Thiên mỉm cười chào cô, so với Hoàng thì tỉnh táo hơn rất nhiều. Nhìn chồng mình song sượt trên vai bạn, diên Vỹ không biết nên miêu tả cảm xúc này của mình ra sao.

“Xin lỗi Thiệu Thiên, làm phiền anh quá!”

“Không có gì, đó là việc tôi nên làm. Cô mở cửa phòng đi, tôi đưa cậu ấy vào.”

“Được.”

Thiệu Thiên đi rồi, cô mới quay trở lại xem Hoàng, môi tự nở ra nụ cười đẫm mùi chế giễu. Cô chưa từng thấy anh đau khổ đến thế này. Kể cả khi du đi mất, anh cũng chỉ quăng mình vào công việc, bản thân vẫn chú trọng sức khỏe, chỉ có trái tim là mệt mỏi. còn bây giờ, vì gia đình, mà anh tự mình hủy hoại lí trí trong một đêm.

Hoàng là mẫu người nghiêm túc.  Tàn nhẫn với kẻ động đến Du, nhưng lại rất đỗi dịu dàng, dù là với một kẻ như cô. Đón nhận cô, chấp chứa cô, tôn trọng cô, có lo lắng, đến mức khiến Du cảm thấy bị đe dọa mà phải tìm đến cô.

Cô biết, cô không xứng với anh. Hoặc anh không xứng với cô. Dù là ai không xứng với ai thì kết quả sẽ mãi mãi không đổi.

Nhìn anh mệt mỏi nằm ngủ, cô lắc đầu. Nhẹ nhàng tháo giầy tất, rồi đến áo sơ mi cho anh. Mỗi một động tác đều là nâng niu. Có thể chạm vào anh với tư cách một người vợ, không phải lúc nào cô cũng có thời cơ. Đến khi cởi xong áo sơ mi, tay cô bị bắt lại, người đàn ông kia mở mắt, cất giọng khều khào.

“Du!”

Thịch!

Tiếng tim đập mạnh, rồi cảm giác như linh hồn rơi tõm xuống bể sâu. Vỹ cười. Nuốt lấy cảm giác run rẩy và đau đớn, cô tiếp tục công việc.

“Du!”

“Tôi không phải Du, tôi là Diên Vỹ, là vợ anh!” Cô bực bội đáp lại, mạnh tay giật áo của anh ra, lật anh lại để cởi nốt chiếc áo.

“Vợ à?” Anh mở mắt, mơ màng nhìn cô, rồi như nghĩ ra điều gì đó, bỗng mỉm cười “Vợ có phải là thứ giúp tôi đẻ con không nhỉ?”

“Thề có Chúa là nếu lúc này là tôi của cách đây năm năm, tôi sẽ đấm gãy mũi anh khi dám coi phụ nữ chúng tôi là cái máy đẻ. Nhưng bây giờ thì không, dù sao anh cũng đang say!” cô lầm bầm trong giọng nói, chỉ vừa đủ cho mình nghe thấy, giật áo anh xong rồi, vừa định đứng lên thì bị kéo lại.

Lực tay đủ mạnh để khiến cô mất thăng bằng và ngã trên người anh.

Theo lí mà nói, đây sẽ là một hành động thú vị, cũ ngã êm ái, nhưng với Diên Vỹ thì không. Xương chậu và xương sườn cô đập thẳng vào cạnh giường, chỉ có một phần người vắt lên người Hoàng. Cảm giác đau đớn xông thẳng đến từng tế bào.

“Đồ điên, anh làm cái gì vậy.” rơm rớm nước mắt, cô ôm lấy xương sườn mình rồi thoát khỏi anh, hậm hực quay đi lại bị anh kéo lại, một tay không đủ siết lấy cô, anh dùng cả hai cánh tay, rồi chân, quặp vào cô.

Tiếc là người say, nên thứ anh ôm được chỉ là cánh tay phải và quặp lấy chân phải của cô.

Lắc đầu, cô tìm cách gỡ mình ra, rồi ngay ngắn nằm bên cạnh anh.

Cô đã từng suýt giống anh, căm hận một nửa thế giới. Cô thích con gái nhiều hơn, ngay cả với anh, cô cũng không thể thoải mái được. Bên cạnh anh, ngủ cạnh anh, sẽ có người nghe thấy nhịp đập vội vã của tim cô cùng hơi thở nặng nề căng thẳng. có thể ở bên anh thoải mái, tì chỉ có mỗi lúc anh ngủ mà thôi.

Nhìn mi mắt nhắm chặt, Vỹ cười. Đột ngột, đôi mắt kia mở to, u mê cùng đau buốt. Ánh nhìn đó rõ ràng không dành cho cô, nhưng ám ảnh đến không ngờ.

“Các người muốn tôi bình thường? Các người muốn có cháu, được, thì có!” anh gằn giọng. Mùi rượu nồng nặc qua hơi thở nay lại càng nồng hơn.

Cô kinh ngạc, chuyện gì vậy? Chưa kịp định thần, ngay lập tức đã bên dưới anh.

“Diên Vỹ, thật phiền cô sinh cho tôi một đứa con…” rõ ràng anh mất lí trí, tất cả lí trí đều bị rượu cùng lòng căm hận đánh bại.

Sợ hãi, vùng mình thoát khỏi anh, lại không thể. Sức nặng đó đè lên khiến cô khó nhúc nhích, và hình như, rượu kia làm anh hăng máu, dùng toàn lực đè cô dưới mình.

Có người nói: “Cuộc sống cũng như một vụ hiếp dâm, nếu như không chống lại được, hãy hưởng thụ.

Cô yêu anh. Nếu là thuộc về anh theo hình thức này, bình thường cô sẽ không làm, nhưng hôm nay, cô sẽ.

Chỉ đêm nay thôi, ngày mai tỉnh dậy, tất cả đau đớn sẽ đổ xuống. Diên Vỹ lại đứng lên, trở thành người phụ nữ tàn nhẫn và ngoan độc. Người khiến anh hành hạ cô là gia đình anh phải không? Vậy thì cô sẽ trả lại, trả lại cho họ cảm giác bị đè nén, bị áp lực, thậm chí là cưỡng bức. Về cả thể xác lẫn tinh thần.

Kịch liệt đi qua, cô chịu đau đớn trong một khoảng thời gian không dài. Nhưng, cô không biết cái nào đau hơn. Khi anh xé rách thân thể cô, thì vết thương đó đau hơn hay lòng cô đau hơn. Cô không rõ, chỉ biết rằng tiếng lòng cô lạnh ngắt, trống rỗng, gõ vào rồi còn thấy dư âm khô khốc.

Nhìn máu dây dưới ga giường, cô lắc đầu.

Đứng dậy, sửa lại tư thế của anh thật cẩn thận, cô mới trải nệm ra. Sau đó ra ngoài đập vỡ cốc chén. Một lúc sau, mang theo mảnh vỡ vào phòng. Tự tay cầm bàn tay chồng mình, cô găm thẳng miếng thủy tinh vào giữa lòng bàn tay, cũng áp tay mình vào bàn tay anh. Máu chảy ra, hòa quyện vào nhau. Màu đỏ loang lổ xuống nệm.

Máu đã hòa vào nhau rồi, chỉ là họ không thuộc về nhau.

Tạo xong hiện trường, cô mới dọn dẹp, rồi đi ngủ.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s