Review

[Review] Chiếc ôm từ vệt gió quỷ – Lyk Boo

[Review] Chiếc ôm từ vệt gió quỷ.

tải xuống (8)

Tôi nghe đến tiêu đề này lần đầu tiên là khi lang thang ở page Ngôn tình – ném đá confession. Lần đầu đọc tên, đã hoàn toàn không hiểu ý nghĩa là gì.

Lần thứ hai bắt gặp, là trên một page tên Truyện Việt – tác giả confession, mình tiếp tục làm ngơ, vì vẫn không hiểu tiêu đề cái tên.

Lần thứ ba, là trên Hội những người phát hoảng vì các thảm họa sách xuất bản Việt Nam.

Thú thực là, mình đã từ rất lâu rồi, nguội lạnh với truyện teen Việt. Đặc biệt là truyện teen được xuất bản với bìa đẹp lung linh. Và mình biết, đa phần đều từ ZF.

Mình bắt đầu search và đọc, cố gắng đọc để lấy lại thời tuổi trẻ hào hùng mộng mơ, nhưng sau khi cố gắng hết mức để lết đến cái chương thứ mười hai (MÌNH LUÔN DỪNG ĐỌC Ở CHƯƠNG THỨ MƯỜI HAI, chả hiểu sao), và cố lết hết đến khúc vĩ thanh gì đó phần 5, thì mình bỏ cuộc.

Mình không phải đứa viết tài giỏi gì cho cam, nhưng dù thế nào, thì mình nghĩ, cũng nên có đôi lời review về tác phẩm này.

Điều đầu tiên mình nhận thấy, tác giả rất chăm chút câu từ. Một sự tiến bộ vượt bậc, bởi cái thảm họa Thiên thần bóng tối vẫn còn ám ảnh mình, dù mình mới đọc qua có một chút phần đầu. Mình cảm thấy biết ơn với cách trình bày kiểu cách và sạch đẹp trên ZF, chí ít, nó không hd con mắt như các tác phẩm teen ngập tràn ngôn ngữ chit chat.

Giọng văn ư? Vì dùng câu dài, nên đơn thuần là đọc trôi chảy, không bị cụt lủn. Nhưng, lại lê thê đến mức mệt mỏi. Có câu quá dài mà không phẩy, khiến mình đọc mà cũng muốn hụt hơi.

Chú ý tả, chú ý nội tâm, nhưng không đủ, dùng quá nhiều từ hoa mĩ trong cùng một câu, khiến đọc đến chương thứ mười hai là chán.

Mình là một đứa quen đọc những tác phẩm của những tác giả có khả năng sử dụng từ rất tuyệt vời. Thậm chí có cảm giác đó là những sự sáng tạo đáng để mình học hỏi, nhưng với tác phẩm này, sử dụng từ, chỉ là dùng quá nhiều từ hoa mĩ một cách vô nghĩa thôi.

Nhưng thôi, bỏ qua giọng văn đi.

Giọng văn là một chuyện, tùy người mà thấy hợp hay không, đối với mình, thực sự là bị cuốn trong ba chương đầu, nhưng chương bốn bắt đầu nhàm, đến cương mười hai là không thể chịu được nữa.

Về nội dung:

Thật ra thì là truyện teen, motif là điều đương nhiên. Bởi ngay từ đầu khi đọc, mình biết nữ chính với nam chính rồi sẽ đến với nhau dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa. Mình cũng không quá tò mò về cái chết nào đó, vì kiểu gì mọi chuyện cũng được đem ra ngoài ánh sáng, và happy en đình thì không thể phủ nhận.

Chỉ là, thế nào nhỉ? Tuy có là motif đi chăng nữa, thì có nhất thiết vẫn mãi mãi là lọ lem hoàng tử không? Và có nhất thiết vẫn phải một tập đoàn vô địch thiên hạ, một cậu trai mười tám tuổi làm chủ thế giới ngầm hay không? Và có nhất thiết là trăm anh như một trong truyện teen lúc nào cũng lạnh lùng bá đạo và tính cách y hệt nhau đến thế hay không?

Điểm sáng duy nhất của bộ truyện, chỉ có mỗi sự chỉn chu của tác giả đối với câu chữ mà thôi. Chỉ là… đọc rồi, đọc xong, trôi tuột. Không gây khắc khoải và ám ảnh như những tác phẩm đã đọc khác. Mà, những tác phẩm đó, các tác giả đó viết cũng chỉ bằng tuổi Lyk Boo chứ hơn là bao.

Có lẽ, lứa tuổi của mình không phù hợp thật.

Không phù hợp với tham vọng một ngày cô gái trẻ kia đổi đời, nhờ đến một tình yêu.

Nhưng truyện là ảo? Không phải sao, đặt mơ ước của tác giả vào tác phẩm, không phải sao?

Tiếc là, người đọc là mình đây, lại quá thực tế. Nên không thẩm thấu được, và truyện cũng không níu giữ được mình.

Vì, các bạn biết đấy, Hana Yori Dango, vườn sao băng, lọ lem hoàng tử… bla bla bla chúng ta đã biết quá nhiều rồi. Nên là, những tác phẩm như vậy, khó mà níu chân mình.

Thiết nghĩ tác phẩm này phù hợp những người vẫn còn mộng mơ và tin vào sự run rủi của số phận. Còn với những người đã trải qua cái thời mê đắm đó, thì có lẽ, nó cũng chỉ là một tác phẩm bình thường, nhàm nhàm, nhạt nhạt đột nhiên nổi lên nhờ một lượt view khổng lồ nào đó mà thôi.

Tóm lại là, đem đặt lên bàn cân với: thiên thần bóng tối, siêu quậy trường King world (mình thấy cái này cũng đáng sợ không kém BA là mấy, có phần kinh hơn là đi ngược lại với chủ nghĩa xã hội mà đặt cho Việt Nam thành nhà nước tư bản khi viết Việt Nam có Tổng Thống, thế mà cũng được in ra cơ đấy), hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc lanh chanh, thì đây là một tác phẩm dễ chịu hơn. Chỉ là, tùy mỗi người bám lấy nó được bao lâu mà thôi

Cảm nhận về nhân vật:

Đặc biệt ghét nữ chính: cũng giống như những nàng lọ lem cá tính, bạn thích đối đầu với ác ma, xấc giọng hỗn láo, dù rằng không can đảm gì, nhưng mà trước mặt nam chính, nữ chính đột nhiên dũng cảm đến bất ngờ.

Nam chính như thiên tài, bình tĩnh nắm bắt mọi điều quỷ quyệt của các vai quần chúng. Một số trường hợp ngốc nghếch cute kiểu “anh có giỏi nhưng việc yêu thì anh đần lắm” tại sao các bạn thích mẫu người kiểu thế nhỉ? Ra ngoài đời thì có mà… à quên, là truyện, hãy đặt mình vào truyện, để nhìn ra rằng những anh chàng như thế mới là mẫu hoàn hảo. (Xin lỗi, người viết bài này có một sự căm thù sâu sắc với giới tính nam, nên khó lòng mà…)

Và hai người họ, bên nhau một cách hiển nhiên.

Các nhân vật chồng chéo nhau quá, phức tạp hóa vấn đề, mỗi chap ngắn và cứ xẻ ra gần trăm chap, cảm thấy rất mệt mỏi khi đọc. Vì như thể tác giả cố kéo dài ra, thật là dài… Nhưng cách giải quyết vấn đề luôn luôn ngây ngô. Đặt ra những giả thiết đao to búa lớn, sau đó lại giải quyết một cách chóng vánh lanh lẹ, điều đấy khiến mình cảm giác rất hụt hẫng.

Cùng là người viết, mình rất hiếm khi đặt ra vấn đề gì quá to tát, kiểu như là liên quan đến thế lực này, gia tộc nọ, vì nó mang theo rất nhiều vấn đề nổi cộm mà người viết nếu không có khả năng chuyên sâu thì khó lòng mà viết được. Nên, các vấn đề mình đặt ra thường rất đơn giản, hoặc là phức tạp đối với cá nhân, chứ không phải với cả thế lực.

Chap rất ngắn. So ra thì số cương đó mình viết thì khoảng 5 page A4, vấn đề là chap ngắn, truyện ngắn tầm 20 chương đổ lại mình không nói làm gì, nhưng, chap ngắn, số chương lại quá dài khiến mình cảm thấy thà gộp ba chương làm một còn tốt hơn.

Mình cảm thấy nhân vật của tác giả rất được đề cao. Nhớ lại trong tất cả các fic của mình, mình không dám đề cao bất cứ nhân vật nào. Vì mình rất sợ rằng đề cao rồi,mà không thể hiện được qua hành động, lời nói, cử chỉ, thì biết làm sao? Cái trò đầu voi đuôi chuột đó thì có gì hay ho? Và quả là trong truyện của bạn, nhân vật của bạn cũng rất thần thánh, nhưng, khi bạn nói họ thần thánh kiểu đó, thì qua hành động của nhân vật, mình chẳng cảm nhận được gì. Điều đó khiến mình thấy hụt hẫng.

Như mình đã nói, bạn hành văn rất ổn, viết rất tỉ mẩn, nhưng với mình thì 😀 😀 nó chưa là gì cả, nó không đủ để thấm.

Đọc mười hai cương, tình tiết đều đều và kinh điển. Dàn trải là một tuyến nhân vật đao to búa lớn, sau đó là tình tiết gặp nhau, một anh chàng sôi nổi có phẩn biến thái, các cô gái đều có vẻ kiêu sầm vẫn rất giản dị… Nhân vật chính diện rất dễ thương, còn nhân vật phản diện thì thật đáng ghét. Mình thì thích phản diện của bạn. Vì đó là nhân vật bạn khắc họa được phần nào tính cách của cô ấy.

Vậy thôi, đôi lời Review ngắn ngủi, chả đi đến đâu. Hoàn toàn là ý kiến cá nhân, không ảnh hưởng đến người khác.

P.s: mình thích Tuệ Anh, nữ phản diện, và cũng là người duy nhất mình nhớ tên trong cả cái tác phẩm mình mới đọc tối hôm qua.

6 thoughts on “[Review] Chiếc ôm từ vệt gió quỷ – Lyk Boo

  1. Không đồng ý với bạn lắm ở cái khoản giọng văn trau chuốt bởi với mình nó quá ư là vô nghĩa, đọc cả câu dài lê tha lê thê mà từ ngữ trong câu từ nào cũng hoa mỹ phức tạp rất khó chịu, nhất là khi đây không phải là một tác phẩm cần suy ngẫm gì gì đó mà chỉ là một câu chuyện teen quá là bt nếu k muốn nói với mình là cực kì dở
    Còn lại thì mình đồng ý với bạn 🙂
    Đọc truyện mình cực kì ghét nam nữ chính.
    Nam chính…. Ẹ hèm, theo mình thì anh này k phải ng mà là thánh cơ mà là thánh rất nửa mùa, kiểu bạn Lynk cố tỏ ra cho mọi ng thấy anh ấy xuất chúng siêu việt, cái gì cũng giỏi cái gì cũng tài cơ mà những hành động của ấy thì k đáp ứng đc điều đó. Ngoài cái thân thế vô cùng hoành t-ráng đến mức không thể tin nổi thì anh này chả còn gì đáng bàn. Cơ mà lại rất đc thiên vị, đoạn ông bố giải thích với anh nam phụ rằng ảnh bị ghẻ lạnh là bởi ảnh ngoan quá, im quá, không dám nói những gì mình nghĩ, không dám….kiểu như anh nam chính mình thấy bao vô lý luôn, con cái mà như anh nam chính ấy, người ta gọi là mất dạy chứ không phải là cool đâu ở Việt Nam con cái mà thế có mà bị tát cho rụng răng ( srr do truyện n mình đọc cũng lâu r, nh chi tiết nhớ k đc chính xác thì bỏ qua cho nhé với cả mình cũng hơi cổ hủ tí nên rất phản cảm mấy cái trò con cái láo toét gọi cha mẹ là ông bà r tự cho mình là cool lắm)
    Về nữ chính, cực kì ghét em này luôn, cái thân mình lo chưa xong cứ tối ngày le ta le te đi làm việc đâm bang, đã vậy tác giả thần thánh hoá em này như kiểu thánh nữ làm mình cực kì khó chịu ( vậy mà mình cũng lết đến cuối truyện đc, chắc do mình trâu quá =) ) Nói chung là không ưa nên th lờ em này đi bởi đằng nào thì mình cũng ghét ẻm về mọi mặt :v
    Về nam thứ và nữ phản diện thấy hai bạn này cũng bt TA hơi bị cuồng thằng nam chính quá cho dù ở anh này chả có gì hay ho như mình nói ở trên còn bạn nam thứ thấy bị ghẻ lạnh. Nói chung là thấy tội tội cho 2 ng này 😦
    Cơ mà mình thấy tác giả xây dựng tâm lí nhân vật quá là non tay luôn. Nhớ có cái chị nào là bạn Tuệ Anh với Đông Vy ấy, kiểu vừa nghi ngờ ĐV tòm tèm bạn trai đã sồn sồn lên giữa căn tin trg là thấy vô lý r bởi thường thì người ta phải cảm thấy nghi ngờ, khó chịu r phải nói chuyện với ĐV và thằng bồ để xem thái độ đã bởi dù gì cũng là bạn bè, sồn sồn như thế chỉ có thể là dân chợ búa chứ k phải ng có học đc. Lại một vd khác, ban đầu tả Tuệ Anh cũng kiểu quý mến ĐV rồi còn muốn bảo vệ ĐV khỏi cái đám gì đó cơ mà lúc đó ĐV làm gì đã qen nam chính nên đâu cần lấy le với anh này, với cái suy nghĩ của TA chỉ hiện hữu cho một mình cô biết chứ có phải ai cũng biết đâu mà phán như vậy để r sau này phán TA ghét ĐV ngay từ khi gặp và r cố tình tiếp cận ĐV? Nếu đúng là như vậy thì phải miêu tả tâm lý hả hê khi ĐV bị bắt nạt chứ còn muốn tạo yếu tố bất ngờ, k muốn độc giả đoán đc suy nghĩ và bản chất thật sự của TA thì tốt nhất k nên đề cập đến tâm tư của cô ấy làm gì mà hãy để câu chuyện phát triển theo góc nhìn của ĐV đi chứ đừng cho TA có sự chuyển biến tâm lý kì cục và gượng gạo như vậy
    Chốt lại, truyện này đối với mình là dở, tác giả quá là non tay, chỉ vớt vát đc anh nam phụ và chị nữ phản diện 🙂 Hết ( tại mình đã đọc qua vô số bộ kiểu này r nên khá là khó tính, yêu cầu đối với chất lượng truyện rất là cao nên nếu đã theo cái motif cũ nhách và dễ gây buồn ngủ thế này thì tác giả tốt hơn hết nên có chút gì đó sáng tạo hơn và cứng tay hơn khi viết về tâm lý nhân vật và việc đóng mở các nút thắt tình tiết) 🙂

    1. thật sự rất cảm ơn bạn khi đã phản hồi cái review này 😀 mình đọc xong thì gần như quên hết, mà chả phải gần như, chính xác là mình đã quên sạch cốt truyện, câu từ và tính cách của nhân vật.

      Mình không thế nuốt nổi truyện teen nữa, dù mình mới tiền mãn teen thôi 😀 Thật cảm ơn bạn 😀

  2. Thực sự khi đọc xong bài review này thì mình vẫn không thể nhớ được nội dung truyện cũng như tất cả về truyện một chút nào luôn, mặc dù mình mới đọc nó cách đây không lâu, đúng là hình như trước mình cũng có thích truyện này nhưng nó trôi tuột đi rất nhanh và không còn đọng lại trong đầu mình dù chỉ một câu chữ và cả tên nhân vật.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s