Truyện

Tình yêu ăn gì – Episode 14

Episode 14:

Cảm ơn anh, chỉ thế thôi, một câu nói thế thôi, đủ để em hạnh phúc rồi.

biển

Hoàng kinh ngạc nhìn cô. Không chắc chắn cô còn tỉnh táo hay không. Chẳng phải cô vừa điên loạn sao? Tại sao lúc anh trở về lại thấy cô hóa thành một đống bùi nhùi bất lực đến thế?

Cô khóc.

Không lừa gạt anh, mặc cho nước mắt tuôn rơi.

Không biết làm gì hơn ngoài việc lặng lẽ ôm cô vào lòng. Có lẽ, đây là lần duy nhất anh thấy cô yếu đuối đến thế. Cô khóc rất nhiều, khóc rất tang thương. Nấc lên từng hồi nhưng không phát ra tiếng. Khóc miết, cô mới dừng lại, mỉm cười.

“Cảm ơn…”

“Không có gì, khóc mệt chưa?” Anh ân cần hỏi, nhìn xuống cô, lại chạm vào đôi mắt màu xanh lục ướt át.

“Rất mệt. Tôi mệt mỏi hơn hai mươi năm rồi. Anh mệt chưa?”

“Tôi đã mệt mỏi gần ba mươi năm rồi. Để tôi đưa cô về phòng.”

Cô không từ chối, im lặng nằm trong vòng tay anh. Lúc xốc cô lên, Hoàng mới nhận ra cô rất nhẹ. Nhẹ bẫng. Diên Vỹ cao, tầm 1m67, nhưng cô lại quá gầy. Mong manh như vậy, sao giờ anh mới biết?

“Du ổn chứ? Xin lỗi Du giúp tôi. Tôi chỉ có một năm thôi, bên cạnh anh một năm, mình tôi độc chiếm thôi, sau đó tôi trả Du cho anh. Tôi sẽ trả anh chu Du.”

“Được rồi, tôi biết rồi, đi nghỉ đi! Tôi trải đệm cho cô nhé?”

“Thả tôi phòng sách đi, tôi không trải đệm được, cũng không muốn anh trải đệm hộ.”

“Sao cô cứ tự làm khổ mình vậy?”

Diên Vỹ không đáp, mắt nhắm nghiền, rồi sau đó lại cất tiếng.

“Anh lên lịch đi, cuối tuần chúng ta đi trăng mật, ba ngày thôi.”

“cô điên sao? Sao lại đòi trăng mật? Không phải cô đã từ chối sao?”

“Bây giờ tôi muốn đi! Nha Trang, lần trước anh nói chúng ta sẽ… à không, không phải chúng ta, tôi và anh sẽ đi Nha Trang.”

“Aizzz… được rồi, Nha Trang, tôi đặt vé cho. Nghỉ đi!”

Sao cô cứ tự làm khổ mình vậy?

Câu hỏi này luẩn quẩn trong tâm trí của Hoàng bao lâu nay. Từ  ngày anh cưới cô về, anh thấy cô chưa một lần vui vẻ. Anh không biết mục đích của cô là gì, nhưng anh cảm nhận mỗi ngày trôi qua đối với cô đều rất vất vả, rất cô độc.

Cô không cho anh giúp đỡ, không can thiệp vào đời anh, nhưng dạo gần đây, cô hay hành động kì lạ. Bỏ đi, nổi loạn, cay nghiệt. Anh biết lần trước cô cay nghiệt với anh là vì anh sai. Anh đã bắt Thiệu Thiên bắt cóc cô. Nhưng cũng để cho cô cảm thấy đau khổ mà rời bỏ anh. Cô không đi. Lại tiếp tục chịu đựng một mình.

Anh biết ơn cô. Cho dù anh đối xử như một thằng khốn với cô, nhưng việc anh nhờ, cô vẫn giúp. Cô không bắt Vỹ Thanh hủy bỏ hợp đồng với công ty anh đã là giúp anh rồi. Chấp nhận xuất hiện cùng với anh tại nhà bố mẹ đã khiến anh tự tin hơn. Có thể vì anh mà nghe lời chửi bới… nhưng xét cho cùng, cô vì cái gì mà chịu đựng nhiều đến thế?

Anh không hiểu, anh không bao giờ hiểu.

Trong chốc lát, anh như mơ hồ nhận ra đáp án, sau lại phủ quyết đi nhanh chóng.

Cô, không phải là vì yêu anh, đúng không? Chắc chắn là không rồi.

Anh cười ruồi, bỏ qua suy nghĩ ngớ ngẩn đấy. Cô sẽ không yêu anh. Anh không xứng với cô.

Nằm vắt tay lên trán, anh thở dài. Quyết định không nghĩ nhiều nữa, anh chìm vào giấc ngủ. Trong giấc mơ, còn thấy cô đang khóc, Du cũng khóc, và anh, lại đang ôm lấy Du.

“Hôm qua tôi làm phiền anh rồi, tại say quá!” Xúc miếng cơm rang, cô cười với anh, có vẻ châm chọc. “Nhưng mà anh lại bỏ Du mà về nhà cơ đấy!”

“Tôi không muốn Du bị làm sao. Chí ít, cho đến khi chúng ta li dị, tôi sẽ không gặp Du. Phòng trường hợp cô hại cậu ấy.”

“Anh mà biết kín đáo hơn thì tốt rồi. Việc yêu đương đâu cần phô ra cho cả thiên hạ thấy làm cái gì!” Vỹ nhún vai, nhìn anh, môi cong lên thành nụ cười mai mỉa.

“Ý cô là sao?”

“Tôi thấy anh và Du trong khách sạn, vô tình thôi!” Cô vừa dứt lời, liền lập tức nhận ra mình bị hớ, chợt thấy cộn rộn dâng lên trong cổ họng.

“Cô thấy?” Anh bỏ tờ báo xuống, nheo mắt nhìn cô “cô vào khách sạn làm gì? Cũng trăng gió với ai sao? Sao còn châm chọc tôi?”

“Tôi vào đi vệ sinh! Tiện đường và tình cờ thôi.” Cô nhún vai, cô không nói dối, đúng là cô chỉ tiện đường qua đấy thôi, nhưng không phải để đi vệ sinh, mà là dùng que thử thai.

“Hừ… sao cũng được. Được rồi, chuẩn bị đi, ngày mai chúng ta vào Nha Trang, tôi đặt vé, khách sạn, và mọi thứ rồi đấy!”

“Hả?”

“Ăn đi!”

“Anh đặt rồi? Anh chấp nhận?”

“Dưới tư cách của một người chồng, tôi cũng nên làm gì đó cho cô chứ! Ăn nhanh, nhanh còn đi làm!”

“…”

Anh không biết, lúc cô cúi mặt xuống, nước mắt quả thực đã rơi.

Cảm ơn anh, chỉ thế thôi, một câu nói thế thôi, đủ để em hạnh phúc rồi.

Đến Nha Trang vào lúc tiết trời tuyệt đẹp. Biển mênh mông, xanh ngắt. Hít hà mùi trời, mùi biển quện vào nhau, Vỹ cảm thấy thật tuyệt vời.

Nhận phòng khách sạn, cô chạy tọt lên lầu, mở cửa ra, đôi mắt cô mở lớn với căn phòng xa hoa hướng ra biển. Giống y hệt căn phòng tân hôn của cô và anh. Chỉ khác là, ngày hôm đấy quá u buồn, và đêm tân hôn đó cô cũng không tận hưởng.

“Tuyệt vời!” thốt nên đầy cảm thán, cô lao ra ban công, dang rộng tay như ôm lấy bầu trời, mặt đất biển cả vào mình.

Quay lại, bắt gặp thấy ánh mắt Hoàng, cô trao cho anh một nụ cười rạng rỡ.

Rạng rỡ nhất cô từng có.

Lúc đó, trái tim anh thắt lại, mà trái tim cô, lại nở bung ra, hạnh phúc.

“Đi, đi tắm biển thôi, chúng ta đi tắm luôn!”

“Cô không mệt sao? Từ tốn thôi! Nghỉ đi đã.”

“Không, đã đến biển rồi thì phải đi tắm luôn, tôi thay đồ trước, anh xếp đồ ra đi!” Mở vali, lấy ra bộ áo tắm kẻ xanh, Vỹ nhanh chóng thay đồ, thoa kem dưỡng da, rồi khoác chiếc khăn to sụ, mỏng manh lên người.

Vấn tóc lên, cô thả một lọn mảnh dẻ xuống bờ vai, sau đó bước ra, mỉm cười nhìn anh kiêu hãnh.

“Tôi đẹp chứ?”

“Rất!” Anh gật đầu, thật tâm đánh giá. Cho dù cô không gợi lên anh cảm xúc muốn yêu đương, cũng không tạo hứng thú cho anh, nhưng cô đẹp là một sự thật hiển nhiên hiện hữu.

Nhìn cô cười hãnh diện, đột ngột anh thấy trong lòng chua xót. Một người như cô, xứng đáng có người khác, hơn anh.

Họ khoác tay nhau ra biển. Anh cảm thấy ngạc nhiên khi cô không e ngại chạm vào anh. Trước đây, chỉ cần anh ở gần, cô lập tức căng thẳng và khó chịu. Có mình cô biết, căng thẳng là vì anh, khó chịu, là sợ anh nhận ra trái tim cô đập mạnh khi đối diện với anh. Giờ thì sao? Cô không sợ nữa, chẳng có gì để sợ cả. Chẳng có gì.

Thả tay anh ra, cô tung tăng trong nước. Tấm khăn buông ra, đem cho anh cầm, một mình cô như vẫy vùng giữa tự do bát ngát. Nhìn cô cười, nhìn cô vui vẻ, tâm trạng anh phân ra làm hai nửa. Một vui vẻ cùng cô, một chua xót cho cô. Tất cả là vì cô.

“Ê, cô gái kia kìa!” Bên cạnh anh vang lên giọng nói của người đàn ông. Anh quay lại nhìn, hướng theo tay của anh ta, anh biết họ đang nói về cô.

“Ngon!”

“Công nhận ngon. Như gái lai nhỉ!”

“Cá bao nhiêu tao tán được nó!” Giọng cười khả ố của bọn đàn ông vang lên.

Anh nhíu mày, bàn tay nắm chặt thành quyền. Nhưng không manh động. Nhỡ đâu người họ nói không phải cô. Cẩn tắc vô áy náy, anh xuống nước, đến gần chỗ cô rồi kéo cô vào lòng. Giật mình trước sự đụng chạm bất ngờ, Diên Vỹ ngẩng đầu nhìn anh, run rẩy hỏi.

“Sao thế?” bản thân lại không tự chủ, nép mình vào anh hơn. Cảm giác này, thật sự khiến cô hạnh phúc. Hạnh phúc muốn khóc.

“Không có gì, xung quanh cô toàn lang sói, cẩn thận!”

“Lang sói?”

“Cô xinh đẹp, đề phòng bọn đàn ông dâm loạn!” anh nhẹ nhàng nói, bình tĩnh giảng giải cho cô.

Cô đã mong trong giọng nói của anh sẽ có chút ghen tức nào đó, nhưng không, chỉ là sự lo lắng đơn thuần cho an nguy của cô, như lo lắng cho một người bạn, cao hơn là giữa anh trai và em gái.

Lại thấy linh hồn mình hòa vào bóng đêm sâu hút, lòng cô lạnh ngắt.

Đẩy anh ra, cô lắc đầu.

“Không sao, cảm ơn anh đã bận tâm! Tôi có bị cưỡng đoạt, cũng không cần anh lo!”

Tức giận, tại sao anh không ghen, tại sao anh không thể lo lắng theo kiểu cô thuộc quyền sở hữu của anh, mà lôi kéo cô về. Cô mong muốn anh ghen, một chút cũng được. Nhưng không thể. Cô biết là không thể. Trái tim anh có một ngăn cho cô. Nhưng cái ngăn đó không phải ngăn tình yêu. Vĩnh viễn không phải.

Cô thoát khỏi vòng tay anh, đột ngột khiến anh cảm thấy hao hụt. Cô mảnh dẻ như thế, thoát khỏi tay anh lại thấy trống trơn, cái khoảng trống to lớn khiến anh có chút ngỡ ngàng.

“Cứng đầu!” anh than nhẹ, rồi lẳng lặng quan sát cô, cố gắng bảo vệ từ xa.

Cô lên bờ, người đưa khăn tắm cho cô không phải anh. Mà là một người đàn ông lạ mặt.

“Cảm ơn, tôi có khăn tắm rồi!” cô gật đầu mỉm cười, sau đó lách qua ông ta rồi đến chỗ ghế nghỉ đã đặt sẵn.

“Ồ… thế sao, tôi chỉ muốn thể hiện lòng tốt rồi rủ em một bữa ăn tối!” ông ta cười giả lả, ranh mãnh nhìn cô, ánh mắt lần mò khắp thân thể Diên Vỹ.

“Thế à? Nhưng cảm ơn, tôi còn phải dùng bữa với chồng tôi.”

“Chồng em? Em có chồng rồi sao?” ông ta ngạc nhiên, nhìn cô như thể không tin tưởng.

Nếu cô có chồng, thì chồng cô ta hẳn phải bên cạnh cô ta, ngăn chặn sự soi mói của ông ta chứ. Cô ta quá đẹp, là miếng mồi ngon tuyệt cho rất nhiều gã đàn ông.

“Tôi không tin, nếu em có chồng, hẳn hắn ta phải kè kè bên cạnh em, vì lo sợ có kẻ cướp mất chứ!”

Đôi mắt diên Vỹ tối sầm. Ông ta đã chọc thẳng vào nỗi đau của cô, không ngần ngại đem sự chua xót bấy lâu nay phơi bày. Cười, cô bật cười, tiếng cười khan đắng ngắt khiến người đàn ông kia không tự chủ mà lùi lại.

Diên Vỹ khinh miệt nhìn ông ta, buông một câu lạnh lẽo.

“Tránh đường!” Sau đó, ngẩng cao đầu đi tiếp.

Trái tim yếu đuối của cô, đã mong mỏi anh sẽ xuất hiện bên cô lúc đó. Nhưng không. Khi đưa mắt tìm anh, lại thấy anh đứng cách cô một quãng, không xa, nhưng cũng không gần. Anh không nhìn cô, mà lại ngắm nhìn những thằng đàn ông khác.

Cô không biết, lúc đó, anh chỉ lơ đãng nhìn bầu trời.

Cô không biết, trước khi cô cười thành tiếng đầy đau đớn, anh suýt nữa đã đến bên cô.

Cô không biết, khi nhìn thấy cô đưa mắt tìm anh, anh đã lảng tránh.

Cô không biết, anh thấy tội lỗi. Lần đầu tiên anh thấy đau khổ, khi mình không thể yêu cô, khi mình là gay.

Đêm xuống. Cô và anh ngồi trên bãi biển, lặng lẽ nhìn biển đêm.

Tình tứ hơn cả, cô dựa vào người anh, tay bưng quả dừa rồi uống nước.

“Nước dừa ngon lắm, anh uống không?” Đưa cho anh, cô mỉm cười, rồi thu lại “À, quên mất, để tôi đi lấy thêm ống hút.”

“Không cần đâu.” Anh lắc đầu.

“Vậy là anh không uống sao?”

“Tôi có!”

“Thế để tôi đi lấy thêm ống hút cho anh, hay anh cũng không muốn uống chung quả với tôi? Tôi lấy quả khác nhé.” Giọng cô không chút biến đổi, nhưng lúc nói ra điều đó, cô thấy rất đau, mọi thứ đều nhói đau lên. Ngay cả nước cũng không muốn tiếp xúc, ấm ức muốn khóc.

“Không cần phiền đến thế, tôi dùng chung ống hút với cô là được rồi.”

“Gì cơ?”

“Chúng ta đang trong trăng mật mà, trông ngọt ngào tí thì có sao đâu?”

Dứt lời, anh ngậm ống hút rồi hút một hơi. Diên Vỹ nhìn hành động này, bất giác đưa tay ôm lấy trái tim mình. Trái tim cô đang đập, thật mạnh. Cô biết cô không nên hoang tưởng, nhưng chẳng phải anh không từ chối cô sao? Dù có là một vở kịch đi chăng nữa, cô vẫn thấy hạnh phúc.

Rất lâu sau, anh mới biết, ống hút ngày hôm đó được cô cất giữ, như một bảo vật.

Cô cứ như thiếu nữ mới yêu, mù quáng trân trọng những thứ như vậy. Nhưng, biết không, khi đột nhiên được chấp nhận trong cuộc đời của ai đó, đứa trẻ bị bỏ rơi sẽ để trái tim mình tự do nhảy múa, tự do sùng bái.

Anh không yêu cô, chỉ cần cô yêu anh là đủ rồi.

Không cần anh yêu cô, chỉ cần anh không rũ bỏ cô là được rồi.

Rồi mối tình vô vọng của cô, sẽ tan vỡ thôi.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s