30 câu chuyện phiếm – [truyện 3 – 4]

Chuyện 3

Nhân vật: Draco Malfoy  – Hermione Jean Granger.

Chủ đề: Cổ tích.

Năm thứ nhất của cô, cô vẫn tin tưởng vào cổ tích, cô luôn cất một cuốn chuyện cổ tích Truyện cổ Andecxen. Câu chuyện cô thích nhất là về nàng tiên cá, dù đó là một câu chuyện rất buồn.

Đã có lần Hermione lén chạy ra Hồ cấm để chờ đợi mĩ nhân ngư. Trong thế giới của phù thủy, Mĩ nhân ngư hoàn toàn là có thật. Nhưng cô lại bắt gặp cái đầu bạch kim vàng chóe dưới ánh trăng. Cô bé hơi cường điệu rồi, nó chỉ lấp lánh, lấp lánh một chút mà thôi.

“Mày ra đây làm cái gì vậy, Malfoy?”

“Đợi Mĩ nhân ngư, cũng giống như mày thôi.”

Và Hermione luôn thắc mắc tại sao cậu lại biết điều đấy nhỉ.

“À, và tao cá rằng bìa cuốn truyện dát vàng của tao đẹp hơn của mày nhiều.” Malfoy khịt mũi.

“Mày theo dõi tao.” Hermione gân cổ buộc tội.

“Nên gọi đó là dõi theo thì đúng hơn.”

“Ừ… thì dõi theo.”

Và đó là cổ tích của Hermione, sau khi tung lời nguyền chết choc về người cô yêu thương nhất.

“Hermione, em là cổ tích của đời anh.”

“Draco, em yêu anh.”

Chuyện 4

Nhân vật: Harry Potter – Pansy Parkinson

Chủ đề: yêu

Thật ra, theo Harry, thì việc cậu bỏ Ginny là một kết thúc tốt đẹp cho cả cậu và cô. Nhưng việc cậu cô đơn một mình trong khi tất cả mọi người đều có đôi có cặp thì thật là…

Và điều kinh ngạc hơn, người thúc giục cậu nhiều nhất lại là chồng của Hermione – Draco. Điều đó khiến cậu cảm thấy thua kém hắn ta về mặt tình duyên. Thật tình, cậu thực sự muốn đấm vào gương mặt bảnh trai kia rồi bỏ đi nhưng không nên. Cậu biết là cậu không nên.

Hôm nay là ngày 8/3 và cậu phải đi mua hoa tặng tất tần tật mọi người. Và cậu gặp lại một cố nhân. Rõ rang đó là sự sắp xếp vớ vẩn của Merlin khi cậu gặp Pansy. Hai người chưa bao giờ hé miệng chào nhau một tiếng, và dường như tâm điểm của cô ả tóc đen ấy là Draco. Điều đó khiến Harry hơi khó chịu, vì cho dù Draco có hấp dẫn cỡ nào, thì bất cứ cô gái nhà Slytherin nào cũng sẽ liếc qua Harry vì Harry là người – sống – sót. Nhưng Pansy thì không.

Là cô gái duy nhất không để ý sự tồn tại của cậu cho đến ngày hôm nay.

“Chào cậu, Bọt bèo.”

“Chào cô, Parkinson.”

Có thể coi đó là một khởi đầu ngớ ngẩn dẫn đến việc cậu thừa nhận cậu yêu cô say đắm sau này hay không? Hay là việc bắt đầu khi cô mời cậu chiếc bánh ngọt cô tự tay làm.

Dù bắt đầu là gì, thì kết cục là ngày hôm nay, họ đứng trong lễ đường, trao nhẫn và hôn nhau trước ánh mắt ngỡ ngàng của bao nhiêu người.

“Anh không nghĩ rằng Pansy lại chịu được cậu ta đâu.”

“Anh yêu, rồi họ sẽ hạnh phúc như chúng ta thôi.”

“Ý em là có đến bốn nhóc nghịch như quỷ?”

“Có lẽ thế, hoặc hơn chăng.”

Hermione khúc khích tựa đầu vào ngực Draco. Phải, và Harry, và Pansy, họ đều hạnh phúc.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s