Trà – Chương I

1.

tra-thiet-quan-am

 

Phòng trà có rất nhiều quy tắc. quy tắc đầu tiên: gọi chủ phòng trà là Chủ vườn.

Chủ vườn rất trẻ, gương mặt non nớt và những sợi tóc mảnh mảnh, màu biển thẫm. Chủ vườn hai mươi, ngót nghét hai mươi, mà thuần thục, dịu dàng, ứng xử đâu ra đấy. Chủ vườn không có tên, Chủ vườn thích hoa trà, và Chủ vườn không biết thưởng trà.

Phòng trà có hai người làm. Một là hầu nữ, một là quản vườn. Hầu nữ là con gái, quản vườn là con trai, chênh nhau sáu tuổi. Hầu nữ xinh đẹp, mái tóc vàng ươm như nắng, còn quản vườn thì trầm trầm, hay đeo mặt nạ, nên cũng chả mấy người đoán được vẻ mặt của quản vườn như thế nào.

Và phòng trà có cả một đội ngũ tỉ mẩn làm trà phía sau cánh cửa gỗ to bự ở cuối phòng kia. Nhưng Chủ vườn sẽ không bao giờ bước qua cánh cửa đó.

Chủ vườn sẽ ngồi đọc sách, trong ánh nắng chiều tà phiền muộn. Sẽ có người tiếp khách thay cô, hoặc quản vườn, hoặc hầu nữ.

“Quản vườn, ông thấy sao nếu chúng ta tổ chức buổi tiệc trà như ở Anh?” chủ vườn gấp cuốn sách bìa nâu xỉn, dày cộp và đặt xuống cạnh mình. Ghế gỗ sơn trắng tinh khiết mát rượi, Chủ vườn miết tay trên chiếc ghế bóng bẩy, không có lấy một hạt bụi.

“Chủ vườn, ý ngài là một tiệc trà vào lúc bốn giờ chiều, dành cho các quý phu nhân?”

“Phải, ta nghĩ rằng đó là một điều tuyệt vời. Chúng ta sẽ tổ chức tiệc trà định kì vào chiều thứ năm cách tuần. Chỉ duy nhất ngày hôm ấy, ta sẽ tiếp khách.”

Chủ vườn tư lự nhìn ra bên ngoài phòng trà, nước da non nớt muốn vươn ra ngoài không khí kia, nhưng lại sợ sẽ bị xé tan thành mảnh.

“Vậy tôi và hầu nữ sẽ cùng sắp xếp lịch ngay. Chúng tôi sẽ gửi thiệp mời đến từng căn hộ quanh thị trấn. Mong ngài tin tưởng.” quản vườn cúi đầu, sau đó lui dần, rồi biến mất.

Chủ vườn khe khẽ cười, rồi ngân nga giọng, giai điệu vang lên, trong trẻo.

Leng keng leng keng…

Tiếng chuông cửa báo hiệu có khách. Chủ vườn nhíu mày, đồng hồ chỉ bốn giờ bốn sáu. Giờ này hầu nữ sẽ ở đây tiếp quản, và chủ vườn sẽ về nơi thuộc về mình. Nhưng, hầu nữ cùng quản vườn đi mất rồi. Được rồi, chủ vườn sẽ phá lệ.

“Kính chào quý khách. Chào mừng quý khách đã tới phòng trà.”

Chủ vườn đứng lên, váy rũ xuống, phủ kín đôi chân. Đôi mắt nhìn về phía vị khách, không khỏi cảm thấy kinh ngạc.

“Nghe nói rằng, trà ở đây sẽ ban tặng cho mỗi linh hồn một điều mà họ khao khát?” cô ta gấp gáp hỏi? đôi mắt màu ám khói khấp khởi hy vọng.

“Mời quý khách ngồi, rồi chúng ta sẽ nói về hương vị mà linh hồn quý khách mong muốn.” Chủ vườn kéo ghế, chiếc ghế màu xanh tiffany, xinh đẹp và phù hợp với tấm áo choàng của vị khách.

“Vâng, cảm ơn cô.”

Khách là một cô gái trẻ tuổi, xinh đẹp, đôi mắt màu ám khói. Chủ vườn là một kẻ non nớt, dịu dàng, với đôi mắt đổi màu luân phiên. Chủ vườn dịu dàng đặt xuống một tách trà đầu, mỉm cười,mời cô gái trẻ.

“Là Thiết Quan Âm đấy, quý khách thử xem sao.”

“Thiết Quan Âm?”

“Là trà đầu thôi, mỗi ngày chúng tôi chọn một loại trà để làm trà đầu.” Chủ vườn mỉm cười, rồi cũng ngồi xuống trước mặt vị khác trẻ. “Vậy, quý khách muốn tách trà như thế nào cho linh hồn mình?”

Khách đột nhiên sa sầm nét mặt, rồi ủ dột cúi đầu.

“Tôi muốn loại trà, khiến tôi đủ dũng cảm để chết.”

Chủ vườn nghe xong, mỉm cười thật nhẹ.

“Xin lỗi, chúng tôi không có loại trà đó, nhưng có một loại mà khiến cho con người ta đau khổ. Liệu quý khách có muốn?”

“Đau khổ đến muốn chết chứ?”

“Phải, đau thương đến chết.” vẫn mỉm cười, chủ vườn gật gật đầu, đôi mắt dịu lại, mơ màng nhìn quanh vườn trà. “Quý khách vui lòng đợi một chút. Tôi sẽ cho người làm loại trà đó ngay. Xin quý khách nhớ cho cách dùng: mỗi ngày hai lần, sáng trước khi ăn, và tối, trước khi ngủ, quý khách chỉ bỏ lượng bột trà vừa đủ đốt ngón tay vào một chén sứ nhỏ bằng hạt mít, chúng ta gọi đó là chén hạt mít, và khi trà tan, hãy uống ngay. Đều đặn trong một tuần, quý khách sẽ thấy đớn đau mà tìm đến cái chết.”

Một lúc sau, độ tầm nửa tiếng, bột trà được mang ra, gói trong một gói giấy nhỏ, cẩn thận đặt vào chiếc hộp sứ tinh tế. Chủ vườn trao lại cho khách, khách nhìn hộp trà, rút trong áo choàng một tờ ngân phiếu.

“Ở đây, chúng tôi không nhận tiền.” Chủ vườn nhẹ nhàng cất giọng “mà chúng ta trao đổi, quý khách, quý khách có thể tặng tôi chiếc áo choàng?”

“Chiếc áo này?” Khách ngạc nhiên, chiếc áo không đáng giá, mà chủ vườn lại đòi sao. Nhưng khách ưng thuận.

Khi khách về, chủ vườn đặt chiếc áo lên ghế xanh, miệng lẩm bẩm “còn vài thứ đồ nữa thôi.”

“Thưa chủ vườn.” Hầu nữ bước vào, mang theo một phong bì màu đen đặc.

“Sao vậy?”

“Hôm nay có người mời ngài đến dự đám tang. Công nương vừa qua đời.”

“Công nương?” Chủ vườn nghiêng đầu, rồi bất chợt như vỡ lẽ, cô gật đầu. “Được rồi… để đó đi!”

“Chủ vườn…”

“Sao?”

“Có phải người đã mời công nương Atropa Belladonna(*)?”

“Là cô ấy muốn chết, linh hồn cô ấy, cũng đã mục nát lắm rồi.”

“Vâng, tôi hiểu rồi.”

Hầu nữ định lui đi, chủ vườn lại gọi lại.

“Em có biết việc gì đã xảy đến với công nương không?”

“Theo những gì em thu thập được từ Phường Âm, họ nói rằng Công nương phải tự tay giết người mình yêu…”

“Hèn gì, đôi mắt màu ám khói ấy quá đỗi đơn côi.”

Chủ vườn nhắm mắt lại, bóp bóp đầu. Rồi nhớ đến chiếc áo choàng kia, cô không muốn đem những đồ của người quá cố ra trưng bày, đành mang nó trở về nơi ở của mình vậy. Cầm áo lên, chủ vườn quan sát một lần nữa, rồi thấy một góc giấy lộ ra từ túi trong áo choàng.

“Người yêu của em.

Trái tim của em đã chết kể từ khi em dùng đôi tay này siết lấy cổ anh. Hơi thở của em đã ngừng khi đôi mắt anh trống rỗng, bất động. Người yêu của em. Cái chết của anh là điều đau đớn nhất, kết liễu cuộc đời em.

Số phận thật bất công. Anh quá yêu em. Và em cũng quá yêu anh. Đến mức phải giết chết anh để anh không thuộc về ai nữa.

Cha em đã căm ghét em rồi. Em đã cướp đi người tình của ông. Nhưng em yêu anh. Anh cũng thế. Và để giải thoát, em cũng sẽ chết, chết đau đớn, chết tức tưởi.

Em sẽ đến với anh, người yêu à.”

Bức thư được gấp lại gọn ghẽ. Chủ vườn mang nến đến, rồi lặng lẽ đốt đi, tàn tro vương vãi dưới nền đất, y hệt màu ám khói.

Phải rồi, người ta cần ru ngủ trái tim, khi trái tim đã không thể đập được nữa.

Chú giải:

(*): 1 loại độc dược thuộc họ cà.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s