Nếu thiên thần có đôi cánh đen – Chap 1

Chap 1

ảnh mộng 13

(Hình ảnh sưu tầm)

Chương 1:

“Em không cần ra tay tàn nhẫn đến thế.”

“Đó là đặc quyền của em.” Cô gái trẻ chạm vào cái xác còn nóng, chậm rãi miết tay lên dòng máu vẫn đang chảy.

Cẩn thận kí tên, cô hơi cười, rất nhẹ nhõm.

Nabi!

“Aki!”

“Huh?”

“Anh tháo găng tay của em ra và ném lại đi!”

Đôi găng trắng được lột ra, bàn tay cô gái trẻ, thay vì hiện ra một cách rõ ràng, thì lại là một lớp vải băng khác, cuốn quanh những ngón tay thon mảnh.

“Em đã cẩn thận xóa dấu vết rồi, hắn sẽ không lần ra được đâu, đi thôi!” Cô mỉm cười, kéo người đàn ông bên cạnh mình, rồi trốn biệt tích vào màn đêm.

“A, lại một bài báo mới, trên trang nhất! Ghê thật…” dùng tay kéo miếng cao su ra một cách hăng hái, nữ sinh vui vẻ nằm ngửa xuống sàn, chân vắt lên ghế sofa, khanh khách cười.

“Hm… thích chí ghê nhỉ!” giọng nói tông trầm vang lên, cô ngước nhìn anh từ dưới đất, lại toét miệng cười.

“Tất nhiên, anh nói xem, Nabi có phải là thần thánh?”

“Không, Nabi chỉ là một ả khốn cô độc và bị bóp chết bởi ánh đèn mà thôi, giờ thì thay đồ đi, chúng ta cần đi học.”

—o.0.o —

Học viện Shinwha, ngôi trường tư thục nổi tiếng và tai tiếng, một góc nhỏ trong học viện và một đôi tình nhân hẹn hò không phải lúc.

“Đó là lý do em sẽ hẹn hò với anh, Kim Hyun Jung!” Cô gái trẻ quyết liệt nói, vui vẻ sà vào lòng chàng trai không mấy chú tâm kia.

“Hả? À, ờ, cũng được…” Hyun Jung gật đầu, tâm trí thoáng để ý đến vòng ngực hoàn hảo kia đang đè lên cánh tay mình, nhưng ngay lập tức phớt lờ. “Nhưng mà em nói em tên gì ý nhỉ?”

“Tae Hee, Kim Tae Hee.” Tae Hee bật cười, tiếng cười trong trẻo và nhã nhặn vang lên, Hyun Jung hơi giật mình, rồi sau đó gật đầu và lẩm nhẩm lại cái tên của cô người yêu mới.

“Chà, quả là một cảnh tượng tuyệt đẹp của một ngày tuyệt đẹp!”

Cả hai người ngẩng lên, trên cành cây kia, Kim So Eun – chủ tịch hội học sinh ngạo nghễ cười, thẳng thắn xoáy ánh nhìn vào đôi tình nhân trẻ tuổi, nhàm chán ngáp dài, sau đó liền theo đó mà bám thân cây, leo xuống.

“Kim So Eun?”

“Nah, đúng rồi, có người nhớ được tên tôi cơ đấy! Được rồi, tình cảm ít thôi, hôm nay anh có một đống việc phải làm đó. Và nhanh chóng làm cho xong, trước khi hết ngày!” So Eun chăm chú nhìn cả hai, nhép miệng một cái, rồi khoan khoái vươn vai và lượn thẳng.

Đó là một ngày bình thường, hoàn toàn bình thường và hết sức bình thường. Kim Hyun Jung có người yêu mới, Kim So Eun có một đống việc phải làm, Kim Tae Hee sau khi theo đuổi được người yêu sẽ trở về thư viện, cắm đầu vào đọc sách. Và tất cả sẽ yên bình từ lúc bình minh cho đến lúc hoàng hôn.

“Bummie! Em mới thay dầu gội đầu sao?” Hyun Jung bước ra khỏi phòng tắm, khăn bông quấn ngang hông và nhướn mày nhìn cậu em họ bằng tuổi.

“Có gì không ổn sao?”

“Anh dị ứng mùi nhài hoa cam, em trai!”

“À há.” Bật tay cái tách, và Bum không suy chuyển, chỉ hướng ánh nhìn từ Hyun Jung sang màn hình LG to tổ chàng và cắm mặt vào show Victoria’s Secret.

Và tất nhiên, điều đó là điều không nên, không nên chút nào.

“Bummie, anh đã nói bao nhiêu lần là không được tự ý đổi mùi dầu gội?”

“Một ngàn hai trăm lẻ tám gì đó, hoặc là Một ngàn hai trăm lẻ tám có lẻ, bố ai quan tâm chứ.”

Rầm! Đùa cợt Hyun Jung không phải là một ý hay. Và quả thật, khi cái TV bị giật ra khỏi tường bằng thứ sức mạnh chết tiệt nào đấy, Bum đã phải né người khi thứ đồ điện nguy hiểm kia phi thẳng tới mình.

“Aizzz… được rồi, em đi mua loại khác cho anh!”

“Không đúng, thứ này cũng không đúng! Đồ dùng chết tiệt, cái khỉ gió khỉ giăng gì mà giàu với chả gội. Ông anh trai phiền phức.”

“Anh trai của cậu lúc nào cũng sực cái mùi oải hương, đây hẳn là thứ cậu đang tìm!” Chất giọng trầm lặng vang lên phía sau ót khiến Kim Bum lạnh gáy.

Anh xoay người lại và nhìn xuống, bắt gặp ánh mắt lờ đờ thiếu sức sống của cô hội trưởng hội học sinh, anh khẽ cười.

“Cảm ơn, không ngờ lại gặp cô ở đây, Kim So Eun. Tôi tò mò đấy, sao cô biết rõ về mùi của ông anh lè nhè nhà tôi thế?”

“Tôi phải làm việc với hắn ta, cả ngày!” đó là một cảm xúc căm ghét và ngán ngẩm, ngập tràn trong chất giọng thiếu sức sống và hết sức lạnh lẽo của So Eun.

Kim Bum gật gù, có vẻ thấu hiểu, rồi nhìn giỏ hàng của cô trong cái siêu thị nhỏ này.

Một đống kẹo. Và một loạt đồ ăn.

“Chậc!”

“Thôi, muộn rồi, tôi đi đây, nhắn với anh trai cậu là ngày mai sẽ có cuộc họp của ủy viên hội đồng và hắn chủ trì. Thế nhé!”

“Anh không biết em đã gặp ai đâu!” Kim Bum thả hai chai dầu gội xuống trước mặt Huyn Jung, khe khẽ cười, kiểu cười mà anh thường trưng ra mỗi khi tán tỉnh một cô nàng nào đó.

“Ồ, nếu như đó là Kim So Eun thì anh không ngạc nhiên.” Giật giật tờ báo cho phẳng phiu, Hyun Jung biếng nhác đáp lời.

“Ể ê??? Sao anh biết?”

“Chẳng có lý nào cậu nhớ loại dầu gội mà tôi dùng cả. Anh đã quên không dặn cậu, và thế gian này người có thể biết tôi dùng loại gì thì chỉ có cô ta thôi.”

“Anh làm như thể hai người quen thân lắm vậy.”

“Chậc, còn hơn cả quen thân, anh và cô ta làm việc với nhau suốt cả ngày.” Cái cách Hyun Jung nhấn mạnh chữ suốt cả ngày khiến Kim Bum rùng mình.

Anh chả thể hiểu nổi giữa họ, cô gái trẻ lạ lùng và anh họ mình, một gã khốn chết tiệt, có thể có lí do gì để mà căm ghét nhau. Căm ghét một cách thấu hiểu đối phương, đến độ khó dò. Anh đồ rằng, phải có sự tình gì giữa hai người này, và dám cá, đó không phải là tình yêu, sẽ không là tình yêu và mãi mãi không thể là tình yêu.

—o.0.o—

“A, Nabi, chúng ta gặp nhau rồi.” Tiếng cười trong trẻo, khanh khách vang lên.

Người con gái đeo mặt nạ không nói gì, chỉ giắt súng vào cạp quần, thản nhiên tiến đến người con gái đang ôm đống kẹo và cười rạng rỡ kia.

“Phải, lại gặp nhau rồi.” Nabi gật đầu, chầm chậm di chuyển “Hanabi cũng đến đây sao?”

“Nhiệm vụ của tôi và Danna là đi tìm cô mà.” Hanabi nhởn nhơ nhởn nhơ, nhoẻn cười và mút ngón tay cái chụt “Anh ấy nhớ chị lắm!”

“À, phải rồi, cộng sự của tôi cũng nhớ hắn lắm.”

“Thế sao? Vậy thì thật tốt. A, mai gặp lại nhé, chúng ta sẽ gặp nhau ở giữa tòa, vậy nha!” Hanabi nháy mắt, rồi ôm đống kẹo và gieo mình từ tầng thứ hai mươi ba.

Nabi khảy cười, rồi thong dong gỡ mặt nạ, gương mặt trầm và lạnh nhạt của Kim So Eun xuất hiện.

“Chà… quả là trớ trêu!” cô khẽ nói với chính mình, rồi một lần nữa, hòa mình vào màn đêm băng giá.
Chú thích:

– Nabi: cánh bướm/ bướm đêm (trong tiếng Nhật)

– Danna: ông chủ (Trong tiếng Nhật)

– Aki: Mùa thu (Trong tiếng Nhật)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s