Nếu thiên thần có đôi cánh đen – chap 2

Chap 2

nếu thiên thần có đôi cánh đen 1

“Nabi!”

“Ồ, là một kẻ đáng ghét.” Nabi nghiêng đầu, tạo thành thứ thanh âm như tiếng huýt sáo.

“Cô để lại chiếc găng làm gì? Một kẻ như cô lại bất cẩn để lại manh mối sao?” chàng thanh niên đứng trước mặt cô tung ra đôi găng trắng, khóe môi hơi kéo lên, giống như một nét mếu miễn cưỡng.

“Tuyên chiến!”

“Sao?”

“Fuyu à, Nabi luôn chọn người bắt được mình làm chồng.”

“A! Thật ra thì, cô biết đấy” thanh niên đứng tựa vào bể nước “Tôi không hứng thú với hôn nhân, nhưng với cô thì khác.”

Nabi bật cười, xoay người và gieo mình xuống từ tầng thứ hai mươi bảy. Chàng thanh niên chả mảy may lo lắng, anh biết, cô chả ngu dại gì mà lao đầu vào chỗ chết.

—o.0.o—

“Cô căm ghét tôi cỡ nào vậy?”

“Hử?”

Đó không phải là câu hỏi của một gã trai lạnh lùng trầm cảm nên hỏi. Cũng không phải là câu hỏi vào cái khoảnh khắc mà nắng tà xuyên qua cửa sổ, chiếu ánh sáng lên thân hình mảnh khảnh mà săn chắc của hắn, qua lớp sơ mi đã sớm ướt đẫm nước và mồ hôi. Đó không nên là một cảnh lãng mạn như thế. Và người tiếp nhận, không nên là hội trưởng hội học viên.

“Cô ghét tôi đến mức nào?” gã chậm rãi nhắc lại, rồi cúi người xuống, tay trống trên mặt bàn gỗ bóng loáng.

“Đến mức không muốn anh thở cùng bầu khí quển với tôi.” Cô trả lời, hơi mỉm cười rồi vuốt mai tóc ra sau, ngả ra lưng ghế, So Eun nhẹ nhàng úp cuốn sổ đen lên mặt mình, rồi thản nhiên chìm vào giấc ngủ.

“Cũng phải…” gã làm vẻ như đã hiểu, ngay sau đó, rời đi mà không gây ra tiếng động.

Sự căm ghét giữa Chủ tịch hội học sinh và Phó chủ tịch hội học sinh đã trở thành thứ gì đó như truyền thuyết. Nó không phải là sự căm ghét bằng lời nói, hay châm chọc, mà đổi lại, là sự căm ghét thâm trầm tìm cách đẩy nhau xuống bùn đen.

Kim So Eun và Kim Hyun Joong, hai cái tên không bao giờ được đặt cạnh nhau. Và cuộc đời, rồi cũng sẽ giao nhau tại một đường thẳng tắp.

“Cậu là Kim Sang Bum?” Kim Tae Hee nhìn chằm chằm vào càng trai nằm vật ra giữa phòng của phó chủ tịch hội học sinh.

“Phải, chào chị, Kim Tae Hee!”

“Cậu biết tôi à?”

“Biết chứ.” Bum gật gật đầu, không có dấu hiệu cho thấy sự suy chuyển và ngồi dậy. “Tôi cũng là ủy viên mà, chị cũng thế.”

“À… tôi quên đấy, rất lâu rồi tôi không đi họp!” Tae Hee đặt ngón trỏ lên cằm, điệu bộ đáng yêu và xinh đẹp, rồi ngay lập tức thay đổi “Mà cậu thấy Jung đâu không?”

“Anh họ tôi đi gặp bà chủ tịch rồi!”

“À… à…”

Im lặng!

“Này!” Tae Hee không ngại ngùng ngồi phịch lên bụng Kim Bum, và đáp lại là tiếng ứ hự của cậu trai và rên rỉ đau đớn.

“Xuống đi!”

“Cậu có nghĩ rằng hội trưởng và hội phó yêu nhau không?”

“Nghe cứ như là một ngày nào đó Fuyu và Nabi kết hôn vậy.” Bum nhép miệng, không cố đẩy Tae Hee xuống nữa mà để cô khoanh chân ngồi lên người mình.

Đó là một buổi sáng đẹp trời, biến động và kì lạ.

“À, được rồi, đi thôi! Chúng ta phải đi họp!”

“Thì trước hết cô xuống khỏi người tôi đã chứ.”

—o.0.o—

“Đó là kế hoạch của lễ hội lần này à?” So Eun sắp xếp lại tài liệu trước mặt mình, rồi đẩy gọng kính lên, không liếc nhìn lấy Tae Hee.

“Chúng tôi đã họp ngày hôm qua và quyết định chủ đề lễ hội hóa trang lần này sẽ là về Nabi và Fuyu.” Tae Hee gật gù, phớt lờ thái độ của người trước mặt và lơ đãng quan sát bầu trời phía sau lưng So Eun.

“Tại sao lại quyết định thế?”

“Dù sao thì họ đang là những nhân vật hot nhất cơ mà, các fan cuồng đan bắt đầu điên lên và săn lùng những tin tức về họ. Nghe thủ quỹ nói rằng ngân quỹ của hội đang cạn, chúng tôi quyết định bán vé vào lễ hội này.”

“Ngân quỹ hiện tại còn bao nhiêu?”

“Không đến nửa triệu.” Tae Hee thở dài, sau đó tùy tiện ngồi lên bàn trước mặt So Eun. “Sao cậu lúc nào cũng làm vẻ mặt này? Cậu chưa đủ xấu xí hay sao mà luôn nhăn nhó thế?”

“Còn cậu? Thiếu việc làm hay sao mà thích xía vào chuyện người khác thế? Được rồi, tôi sẽ duyệt quyết định này, bảo Kim Bum làm cho tôi bản kế hoạch chi tiết. Bốn giờ chiều nay phải có trên bàn và chuẩn bị hết tờ rơi và kế hoạch trang trí đi. Sáu giờ chiều gửi qua mail cho tôi. Giờ tôi phải đi đây.”

“Này!”

“Gì?” So Eun thở dài cất tiếng chán chường.

“Cậu có xích mích gì với Hyun Joong vậy?”

Eun nheo mắt, ném cái nhìn khó chịu về sự tọc mạch không cần thiết của Tae Hee và quay trở lại với chồng giấy. Ngay sau đó, liền đứng lên và xách theo cặp tài liệu mà không nói với đối phương một lời.

“Làm thế là xấu tính và bất lịch sự lắm đấy nha!” Tae Hee, sau 0.2s sững sờ đã vội quay người, dai dẳng bám theo chủ tịch hội học sinh và buông câu châm chọc.

“Cậu quan tâm thế làm gì?” Eun nhăn mày, sau đó rẽ sang một hướng khác.

Học viện Sinwha quả là một nơi giúp con người ta rèn luyện thể lực khi phải lang thang từ dãy nhà này sang dãy nhà khác.

“Đó là người yêu của tôi nha, tôi sợ câu ghét rồi đì anh ấy thì thương lắm nha!”

“Nha cái đầu cậu, không phải việc của cậu, đi lo đống việc tôi vừa giao đi. Đồ phiền phức.”

Eun quắc mắt, sau đó một lần nữa rẽ ngang và bước đi với một tốc độ mà đi bộ khó lòng chạm tới. Tae Hee quyết định tụt lại đằng sau, giả vờ sụt sùi một chút rồi lại cười toe. Có việc để làm rồi. Một món quà nhỏ nhoi cho lễ hội.

“Không!”

“Không cái gì?” Bum mỉm cười, đầy vẻ quyến rũ mà chỉ làm cho Hyun Joong nổi da gà.

“Anh nhắc lại với chú là anh không tham gia cái trò ngu xuẩn đó.”

“Thôi nào ông anh, em biết anh còn phải điều tra về thân phận của Nabi, nhưng điều đó không có nghĩa là anh sẽ bỏ lỡ cuộc vui này.”

“Đó không phải là vấn đề. Được rồi, anh có việc rồi. Tạm biệt!”

Nháy mắt, Hyun Joong rời khỏi. Kim Bum thở dài, tại sao phải khổ sở thế. Mà thậm chí, ngay cả việc cậu ta là Fuyu cũng khiến cho kẻ khác phải đau đầu cơ mà. Fuyu và Nabi, kẻ thù truyền kiếp. Giống như sự nợ nần nào đó vậy. Người ta bảo cả Fuyu và Nabi đều có truyền nhân của mình, và đây là đời thứ năm rồi. Thật là kì diệu làm sao, cuộc đuổi bắt bất tận và truy tìm bất tận.

Bum thở dài, lấy điện thoại rồi bấm số. Đầu dây bên kia vang lên tiếng trong trẻo quen thuộc, anh mỉm cười.

“Chào em, Hanabi, em có phiền nếu tôi muốn mời em một điệu nhảy?”

“Natsu? Là anh sao?”

—o.0.o—

“Tôi luôn thắc mắc tại sao anh không bắt tôi ngay lúc này?”

Nabi với chiếc mặt nạ trăng khuyết thở dài, nhìn người đang ngồi trước mặt và mân mê đôi găng tay mình để lại từ vụ án trước.

“Tôi đâu thể chạm vào cô, đúng không?”

“Anh đã kiểm tra dấu vân tay của tôi trong găng chưa?” Nabi thở dài. “Vì đêm nay tôi sẽ tiếp tục giết người đấy!”

“Kì diệu làm sao, tôi không thấy dấu vân tay của cô.”

Nabi bật cười, rồi lẩn mình vào màn đêm. Khi thoát khỏi tầm nhìn của Fuyu, cô lột bỏ mặt nạ của mình, sau đó thoát khỏi vỏ bọc và trở về thành một Kim So Eun.

“Bắt đầu rồi!”

Nhìn đồng hồ, Mười giờ hai mươi ba phút, cô mmr cười khi tại quảng trường lớn, hình ảnh tường thuật trực tiếp cái chết của người đàn ông giàu có nhất hàn Quốc được diễn ra.

“Làm tốt lắm Haru!”

Nụ cười nhoẻn ra, bình tĩnh và mãn nguyện. Y như cánh bướm khuất sau đêm trắng.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s