Vắng lặng – part 1

1. Cô

“Hôm nay đẹp nhỉ!”

Gã đến, nhìn ngó tôi, buông một câu ơ hờ rồi bình thản đút tay vào túi quần.

“Tôi có ra ngoài đâu mà biết.”

“Ờ, cô cứ ở gần cái gì, thì cái đó trở thành vũ khí.”

Tôi bật cười, thì ra cái kết của một kẻ như tôi là thế này, trong nhà tù, biệt giam, lạnh lẽo và xa cách.

“Đây là phòng cách li, cô không thể dùng năng lực đó ở đây đâu.”

“Chứ không phải tôi không thể dùng năng lực đó lên người anh?” Tôi nhép miệng, thong thả đáp lời.

Đối thoại qua lớp kính dày đến 12cm này, thật cũng là một điểm thú vị.

“Ừ, phải, cô không thể dùng năng lực lên người tôi, không một ai có thể.”

Gã dứt lời, liền xoay lưng bỏ đi, còn tôi, đơn giản ngước nhìn trần nhà trắng toát, mỉm cười và nước mắt lặng lẽ rơi.

Năm nay tôi hai mươi tư tuổi.

—o.0.o—

Thành phố rơi lệ, đêm đông lạnh giá, và hôm đó, lần đầu tiên cô gặp gã. Cái tiết trời mà mưa tuyết rơi rớt, và con người thì rũ rượi dưới thiên nhiên, trong cái khoảnh khắc đó, cô bắt gặp gã. Lạnh lùng, cợt nhả, nham hiểm và nguy hiểm. Đó là lần đầu tiên cô biết đến một kẻ thoát khỏi sức mạnh của cô.

“Cô có một loại năng lực thú vị đấy!” gã nhận xét, hơi mỉm cười rồi ngồi xổm xuống. Nhưng mà là ngồi xổm giữa không chung để cô buộc mình phải ngẩng đầu nhìn gã.

Giống hệt năng lực của Magneto, nhưng hình như không chỉ có thế. So Eun thở dài.

“Xuống đây đi!” cô đã hy vọng sẽ lôi kéo hắn xuống được, nhưng năng lực của cô bật lại chính mình và khiến cho bản thân tê dại.

“Cha chả, đó là năng lực gì thế? Thật tuyệt vời!” Gã nheo mắt rồi thong thả nằm duỗi mình, ngắm nhìn tôi một cách thích thú “Tôi là Kim Hyun Joong, còn cô?”

“Kim So Eun!”

“Cô có biết giết người là một điều cấm kị không? Với họ hàng của chúng ta, chúng ta buộc phải tôn trọng và bảo vệ họ!”

“Lũ khốn đó đã giết mẹ tôi.” Cô kéo bao tay, rồi nhếch mép cười, vừa hay lấy một điếu xì gà trong túi áo jacket. “Theo cách khốn nạn tận cùng và đẩy vào tuyệt vọng.”

“Chà, một mối thù sâu sắc. Nhân tiện, tôi cũng bị họ đánh đến gần chết, nhưng cô thấy đấy, tôi vẫn sống hòa hoãn với họ.”

“Hừ, thứ năng lực của anh không giúp ích được gì cho tôi đâu, anh là một kẻ ngáng đường.”

“Phải, tôi biết, tôi là một kẻ ngáng đường…”

Một mùa hè rực lửa.

Cô ngã xuống, bên cạnh gã, rồi nắm tay gã thật chặt. Năng lực của cô không thể tác động lên gã. Một sự bao bọc ích kỉ từ thứ năng lực đó khiến cô luôn căm ghét gã. Luôn luôn.

“Cô đã lo lắng cho tôi à?” gã khúc khích cười, nắm tay cô thật chặt “Năng lực của cô thật thú vị.”

“Nhưng chúng không thể tác động lên người anh.” Cô thở dài, tiếc nuối.

“À, em đâu cần một thứ năng lực nào đó để tác động lên tôi? Bản thân em đã là một quả bom nổ bùm trong đời tôi rồi. Em còn muốn bao nhiêu dao động?”

“Quả bom đó to không?”

“To rực rỡ luôn, như hai quả thả xuống Hiroshima và Nagasaki.”

“Thế thì to quá!”

Cô lầm bầm, còn gã bật cười. Phải, cô và gã từng có thời gian yên bình đến thế.

Năng lực của cô là một thứ năng lực không cố định. Nó giúp cô lẩn trốn, tự vệ, tấn công, một dạng năng lực khó định hình và khó gọi tên. Cô có thể đạt đến một tốc độ tuyệt vời nếu như thứ đuổi theo cô là một con báo, cũng có thể tự mình hóa thành băng khi bị lửa phun vào, giống như, giống như Vệ Binh, những kẻ cố tiêu diệt dị nhân vậy.

Và gã, gã có một năng lực mà cô không thể nào chạm tới.

Cô sinh ra tại một vùng quê nghèo khổ ở Hàn Quốc. sau đó lưu lạc khắp phương trời cùng người mẹ khốn khó của mình. Bà nghiện thuốc lá, và cờ bạc, thi thoảng, bà dắt cô đi dạo giữa những miền hoang vu và chỉ cho cô những ngôi sao lấp lánh nhất. Bà bịa tên cho chúng và cô cũng bịa đặt tên của những thứ xung quanh mình.

Cô vô tình phát hiện ra năng lực của mình khi lên tám và hoảng sợ suốt một thời gian dài. Mẹ cô thấu hiểu điều đó và sợ hãi điều đó. Giống như là bà đã từng trải qua những điều kinh khủng và ác mộng nhất của cuộc đời.

Đêm cuối cùng cô nhìn thấy mẹ mình, là khi bà hét vào mặt cô rằng cô là thứ của nợ khốn kiếp không đáng tồn tại trên đời, nhưng bà yêu cô vì cô là con ruột bà. Cả cô và bà đều khóc.

Rồi sau đó bà biến mất.

Và đó là lần đầu tiên và duy nhất So Eun sử dụng được năng lực intercept của mình để tìm thấy thi thể mẹ cô, bị một lũ người tàn bạo cướp và hiếp bà đến chết. Lũ khốn đó nhìn thấy năng lực dị nhân từ bà. Mẹ cô cũng là một dị nhân, một dị nhân với thứ năng lực duy nhất là điều khiển những quân bài và xúc xắc trong các trò cá cược.

So Eun lặng mình, câm nín và chạy trốn. Trước khi kịp chôn mẹ, trước khi kịp đặt lên mắt mẹ một nụ hôn và dâng tặng bà tất cả lòng kính yêu của mình.

Cái chết của bà hằn qua tâm trí của So Eun, và trở thành một vết nhơ kí ức. Đớn đau và quằn quại. Rồi cô lên đường, đi tìm những kẻ đó và khát khao mãnh liệt trả thù, chà đạp và dẫm nát lên những kẻ đã gây ra tội lỗi đó.

Và cô gặp gã.

—o.0.o—

“Này, còn sống không?”

Gã xuất hiện, mỉm cười, ngồi trước mặt tôi. Trong căn phòng đặc biệt này, cả tôi và gã đều bị mất năng lực. Tôi mỉm cười, chạm vào gương mặt gã và thở dài. Thật tốt, tôi lại có được gã trong tay.

“Anh thấy tôi đã chết à?”

“Với tình cảnh này thì dám lắm!”

“A, vậy sao? Vậy… tôi bị kết án như thế nào?”

“Chả ai giết được em, ngoại trừ tôi, nhưng tôi cũng không có vũ khí để giết em. Chà, em nói xem, chúng ta phải làm sao đây?”

“Anh giết tôi, sau đó tự tử.”

Gã chua chát cười, còn tôi thì cay đắng lắc đầu.

—o.0.o—

Cô nằm xuống, ngắm nhìn bầu trời, ngắm nhìn màn đêm, đọc tên những ngôi sao mà cô đã từng nghe mẹ bịa đặt tên. Cô nhắc lại chúng với gã, nắm tay gã, và gần như nức nở. Sự run rẩy yếu đuối đó khiến gã cảm thấy tê tái và đau lòng.

Không an ủi, không gì cả, chỉ lắng nghe những cơn nấc của cô, tiếng rủa thầm thì của cô, và im lặng ôm lấy cô.

So Eun nhỏ bé, như ngôi sao kia, mờ nhạt và đơn độc.

Rồi gã đặt lên mái tóc cô một nụ hôn dịu dàng.

“Tôi không căm ghét anh.”

“Tôi biết.”

“Nhưng sẽ có ngày, chúng ta làm kẻ thù.”

“Nhưng nếu em từ bỏ kế hoạch ám sát ngài Won thì chắc sẽ khác chứ.”

“Hắn là kẻ khốn nạn, truy tìm tôi để tìm thấy thứ có thể giúp hắn tiêu diệt chúng ta. Giống như đã có kẻ đòi hỏi từ Raven vậy. À, đó là một mảng lịch sử khác, phải không?”

“Em là kẻ cứng đầu, rồi tôi và em sẽ đối đầu giữa hai chiến tuyến thôi.” Gã thở dài, cô cũng thở dài.

Một năm sau.

Cô lang thang trên những nẻo đường dài. Rồi khựng lại. Một thứ tốc độ khó lòng chạm tới đang bám lấy cô. Giật mình, So Eun đột ngột tàng hình, vội vã úp người xuống lòng đường và chuẩn bị hòa vào lòng đất.

“Cái quái…!” tiếng rên bật ra khỏi họng trước khi Eun kịp suy nghĩa, cô bị nhấc bổng lên bằng một thứ sức mạnh không thể kháng cự và giật mình khi cảm nhận thứ năng lực này.

“Kim So Eun, tôi đã nói rằng chúng ta sẽ trở thành kẻ thù của nhau.”

Cô mở to mắt, kinh hoàng trước những thanh kim loại đang lao đến, và rồi nhắm chặt mắt lại vì run sợ. Đó là lần đầu tiên cô thấy năng lực của mình bị đè bẹp. Phải rồi, Kim Hyun Joong biết cách khiến cho kẻ khác mất năng lực khi ở cạnh hắn. Khả năng của gã là làm những tính năng trội của gen biến mất, và có thể áp dụng điều đó lên bát cứ ai mà gã muốn. Chưa kể, gã có thứ vũ khí hút cạn sức sống của kẻ khác… Đó là một Kim Hyun Joong mà So Eun chưa bao giờ biết đến.

“Kim So Eun, tôi tuyên bố bắt cô vì tội ám sát thị trưởng Won và sát hại hơn một trăm người dân vô tội vào ngày mười hai tháng ba vừa rồi. Cô có quyền im lặng và mọi lời nói của cô sẽ là bắng chứng buộc tội cô tại tòa án.” Gã thản nhiên còng tay cô, và nói bằng chất giọng trầm và đục của mình.

Còn So Eun, cô ngây người khi nhận ra mình chưa bước vào cõi chết.

Ba ngày sau, cô bị tước năng lực. gã đã đến, và tước đi của cô mọi năng lực chỉ bằng một chiếc kim tiêm và bằng năng lực của gã.

“Tôi muốn hôn anh!” Eun cười, đôi mắt lấp lánh và rạng ngời “Rất muốn hôn anh.”

Hyun Joong không đáp lời, chỉ phát tay làm vô hiệu hóa toàn bộ thiết bị điện tử, kể cả camera hay bóng đèn. Mọi thứ tối om.

Trong bóng đêm đơn côi vô tận ấy, So Eun được gã ôm ấp, và những nụ hôn rơi rớt trên người cô, như những món quà cuối cùng mà chúa trời cho phép.

Phải rồi, cô và gã yêu nhau.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s