Lá thứ nhất – Gửi cậu!

thư trong chai

Gửi cậu, người đã đem tìm cảm của tôi đặt dưới chân rồi dẫm nát.

Tôi thích cậu từ hồi cấp II. Chẳng hiểu vì sao tôi thích cậu. Có thể chỉ là nhất cự li, nhì tốc độ, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén như ai. Có thể chỉ là khi đó, tôi cũng cần có một người bạn trai mà tôi yêu thích. Chà… Vậy là, tội lỗi bắt đầu từ tôi, khi đã tự buộc mình với cậu. Tôi khi ấy, chỉ là một đứa con gái giản dị trên mức giản dị, hiếm hoi lắm mới mặc quần bò, chủ yếu là quần vải, dù rằng trường chúng ta là trường dân lập. Tôi khi ấy, là kẻ học kém cỏi nhất lớp, tự khiến bản thân bị cô lập, bởi những sở thích kì quặc của tôi.

Cậu? Một học sinh chuyển lớp, chà hòa đồng nhanh đấy chứ. Tôi, một học sinh lớp chuyển, cuối cùng, lại lạc lõng đến mức, sau này, kỉ niệm về thời cấp II chỉ là những trận bóng và những ngày tôi gào thét khản cổ với fic. Và cậu ngồi bên cạnh.

Tôi nhớ dai. Kim Ngưu thù sai nhớ lâu. Cậu là Nhân Mã, vô tâm vô tình tôi cũng có thể thấu hiểu. Nhưng tôi nhớ hết. Nhớ nhiều lắm.

Cậu thật ra rất chiều chuộng tôi, những ngày đầu mà tôi với cậu ngồi cạnh, nó là tình cảm học trò. Thuần khiết bậc nhất trong các loại thuần khiết. Tôi không mảy may nghĩ đến vật chất, và cậu? Tôi không rõ, nhưng có vẻ cậu cũng không để ý gì đến ai. Chúng ta đã từng là chúng ta. Những đứa trẻ biết nghe theo trái tim mình.

Tôi thích cậu. Suốt 3 năm cuối cấp II, 2 năm đầu cấp III, tôi vẫn luôn thích cậu. Nhưng, khi thích cậu, tôi đã thích một người khác, và ràng buộc mình với kẻ khác.

Ai là kẻ có lỗi ư?

Có lẽ là tôi, khi tôi dở hơi, bồng bột, và thiếu suy nghĩ trong những tháng cuối cấp II. Tôi ngồi xa cậu. Trở nên yếu kém về tất cả mọi mặt. Và tôi, và cậu, cứ hai tuần vui vẻ, rồi sẽ hai tuần chẳng nói với nhau câu nào.

Dù sao, tôi vẫn nhớ cách cậu chắp tay nài nỉ tôi cho Dương ngồi cạnh để bàn mình có ba người.

Dù sao, tôi vẫn còn nhớ chuyến đi trượt cỏ, tôi dựa vào cậu, và cậu xách túi đồ cho tôi. Cậu say xe. Đó là một chuyện đáng xấu hổ cho cả tôi và cậu.

Dù sao, tôi vẫn còn nhớ, cậu đã từng dắt tay tôi, chia cho tôi nửa cái bánh mình khi cậu trên đường đi chơi Game và tôi thì về nhà.

Dù sao, tôi vẫn còn nhớ cậu đưa tôi miếng bánh pizza, bóc một vỏ quýt, dúi vào tay tôi miếng bánh ngọt trong một ngày tháng mười hai.

Dù sao, tôi vẫn còn nhớ, cái cách cậu giải đáp mọi vấn đề, mọi câu hỏi của tôi.

Tôi nhớ cách cậu bảo vệ tôi khi quả bóng bay thẳng vào mặt, và đã mắng mỏ kẻ gây ra điều đó thậm tệ cỡ nào. Thật ra, tôi không đau thế đâu.

Tôi nhớ câu đã từng ân cần đến như thế, đến mức khiến tôi không thể vì sự lạnh lùng ngẫu hứng của cậu mà buông tay.

Nhưng…

Khi tôi lãng quên cậu, cậu xuất hiện, vờ như ân cần, rồi sau đó buông lời nhục mạ tôi trong ngày sinh nhật mười tám tuổi. TÔi đủ bao dung, để vì những tháng năm trước kia, mà coi cậu không tồn tại trong đời.

Rồi một ngày sau đó không lâu, cậu nhắn tin xin lỗi. Ừ, tôi không quan tâm.

Và cậu trở lại, một lần nữa muốn khuấy đảo cuộc sống của tôi. Cậu yên tâm, tôi biết cách đẩy cậu đi khỏi đời tôi mà. Và cậu ra đi. Tưởng rằng tôi khinh thị đàn ông con trai ư? Không, trong đám người tôi khinh thường, không có cậu. Cậu chỉ không đáng để tôi trân trọng mà thôi.

Gửi cậu. Người làm tôi điêu đứng. Suốt năm năm liền. Tôi lãng quên cậu với một niềm hạnh phúc. Rồi cậu nhắn tin chúc mừng tôi sinh nhật.

Cảm ơn. Cảm ơn cậu.

Nhưng tôi, dù có là một đứa chẳng thích thú gì tình yêu, cũng không nỡ đem trái tim mình một lần nữa tống vào tay cậu. Mệt mỏi lắm. Khi trái tim tôi bị nhào theo chiều hướng của những suy nghĩ tích cực hay tiê cực mà cậu ban cho.

Nhưng, cảm ơn cậu. Đã cho tôi một mối tình cấp II dễ thương và đáng nhớ.

Cảm ơn cậu, dù rằng, tôi biết, cậu chỉ nhìn lại tôi, khi tôi đã thay đổi mà thôi.

Dù sao, luôn cảm ơn cậu.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s