Giữa ba ngàn thế giới, ta có thể tìm em ở đâu?

Author: Zinnia Reigia

Disclaimer: Họ không thuộc về mình

Characters: Scadei Thor, Lala Monica, Lila Thor

Summary:

Ngày tuyết rơi, những năm tháng an nhàn, có người cha ngồi bên cửa sổ, kể cho con gái nghe về một mối tình đã chết.

Ngày tuyết rơi, cô con gái nhỏ nấp trong lòng cha, lắng nghe trái tim cha mình đập.

“Mẹ con có hạnh phúc không?”

“Ta đoán ta từng khiến mẹ con hạnh phúc.”

“Mẹ yêu con không?”

“Mẹ con yêu còn hơn yêu ta.”

“Cha, con muốn nhìn thấy mẹ…”

princess

“Ta đã kể cho con nghe, lần đầu ta gặp mẹ con chưa?”

“Chưa ạ.”

Lila ôm gối, ngồi trên giường và vui vẻ nhìn cha. Lại một đêm người xuất hiện, kể cho cô bé nghe về câu chuyện của đời mình.

“Ta gặp mẹ con khi nàng mang Sibel đến…”

Ta luôn tự hỏi, giữa ba ngàn thế giới, ta có thể gặp lại em ở đâu?

Em đến, rồi đi, cứ lẳng lặng thoát khỏi bàn tay ta, để mặc ta trong mộng bá vương tàn nhẫn. Ngày em đến, ta không biết rằng, mãi về sau, trong tim ta chỉ có em. Ta ngủ với rất nhiều người đàn bà. Một sự ngoại tình trơ trẽn, ta chỉ không hiểu, sao ngủ với họ, tên ta gọi đều là em.

“Vì sao mẹ con không sợ?”

“Mẹ con rất hư! Không chịu thua thiệt trước mặt ta.”

“Nhưng mẹ con đã ngất.”

“Giống như con, đối mặt với giá lạnh của Anatoria khiến mẹ con sợ.”

“Mẹ có dũng cảm?”

“Rất, vì đã dám bước vào đời ta.”

“Cha có yêu mẹ?”

“Con hỏi ta không dưới một ngàn lần, câu trả lời ta nói với con là gì?”

“Trên đời này, cha chỉ có mẹ mà thôi.”

“Thế có phải là yêu không, con gái?”

“Có…”

“Đúng, ta rất yêu mẹ con.”

Em không bao giờ đòi hỏi tình yêu từ ta. Ta luôn tự nhủ rằng, em biết ta yêu em. Có lẽ ta đã nhầm. Mãi đến khi mùa xuân của em đến, ta mới biết, em chưa từng tin tưởng việc ta yêu em.

Em không bao giờ cảm thấy được yêu. Em coi việc ta ba lần cứu em là vì niềm vui thú. Ta cũng từng nhầm tưởng, ta cứu em vì vui thú.

Cánh chim bé nhỏ của ta, em bay rồi.

“Vì sao mẹ con lại tự tử?”

“Vì mẹ con nghĩ ta không yêu nàng.”

“Cha, sau này, khi con yêu ai, con sẽ nói, để chúng ta không bao giờ đoán già đoán non về tình yêu cả.”

“Con nói xem, ta nên nói với mẹ con thế nào, khi giữa chúng ta chỉ là sự chạy trốn?”

“Con sẽ ôm và nói rằng ta yêu nàng. Cha, chẳng lẽ cha chưa bao giờ nói yêu mẹ con sao?”

“Chỉ có vài ngàn lần trong thâm tâm mỗi ngày thôi.” Scadei xoa đầu Lila bằng cánh tay còn lại.

Đứa con gái nhỏ của chàng, minh chứng tình yêu duy nhất còn lại giữa chàng và Lala.

“Con muốn xem hình mẹ.”

“Mai ta sẽ cho người họa lại chân dung mẹ con. Con rất giống nàng.”

“Cha, cha có đem gả con như gả chị Areah?”

Lila mỉm cười. Scadei sững lại.

“Không.”

Ta chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ gặp lại con gái chúng ta. Và cũng chưa bao giờ tn rằng mình có thể yêu con bé đến thế. Lala, nàng đừng lo, không bao giờ ta đem minh chứng của chúng ta cho kẻ khác. Không bao giờ.

—o.0.o—

Có rất nhiều cách để hình dung về người đàn ông tên Scadei Thor. Người ta bảo ngài là vị vua kiêu hùng nhất của Anatoria. Kẻ lại bảo hắn dã tâm và xảo quyệt. Người lại nói máu lạnh tàn nhẫn… Và, có người nói rằng, Scadei là kẻ thủy chung với tình yêu hết mực. Thậm chí, có phần yêu thương con cái quá đà.

Nhưng điều đó, chỉ đúng với duy nhất Lila Thor.

Có hai người con gái danh chính ngôn thuận. Một là Terika Thor, hai là Lila Thor. Nhưng, chỉ duy nhất cô bé Lila được họa chung với đức vua. Cũng chỉ có cô con gái đó, được nắm tay người, kề cận người cho đến phút lâm chung.

Người ta bảo, tình yêu của vị vua này cho đứa con thứ này vô cùng kì lạ. Ông ta yêu thương con bé và làm mọi điều chỉ để con bé vui. Lời trong cung truyền ra, kể từ khi Lila Thor bảy tuổi, cô đã khiến người cha lạnh lùng ít nói của mình mỗi đêm kể cho cô cả ngàn câu chuyện. Và câu chuyện đó xoay quanh về một người phụ nữ: Lala Monica.

Họ không biết vì sao một ông vua tài mạo song toàn, lại nổi tiếng hoa bay bướm lượn, lại có thể đem trái tim mình chôn chặt nơi người phụ nữ xứ hoa nghèo hèn không tước phận năm xưa.

Họ đồn thổi cô ta dùng tà thuật, họ đồn thổi cô ta bỏ bùa mê…

Chỉ có người từng chứng kiến tình yêu của họ, mới thấy nó quay quắt và đau khổ cỡ nào.

—o.0.o—

“Cha, mẹ hạnh phúc nhất khi nào?”

“Khi có con.” Scadei gấp sách lại, mỉm cười.

Chàng không hay cười. Những nụ cười hiếm hoi ấy đều chỉ xuất hiện khi nói về Lala, cũng chỉ xuất hiện khi ở cạnh Lila.

“Mẹ con không đẹp bằng hoàng phi, sao cha thích?”

“Thật sự mẹ con không đẹp bằng Yophina?” vị vua nhướn mày, khẽ cười trước câu hỏi của con gái.

“Đẹp hơn nhiều!” Lila bĩu môi, sau đó tiếp tục ôm gối, rồi hu sù sụ.

“Cẩn thận kẻo lạnh, ta gọi Sibel nhé?”

“Cha có yêu Sibel không?”

“…”

Ta có thể yêu Sibel không? Ta chưa từng coi những đứa trẻ đó là con ta. Ta để chúng tồn tại, một phần vì giá trị của chúng, một phần vì nàng. Nàng thường ngồi đó, đọc sách cho bọn nhóc nghe, và sibel bên cạnh, vui đùa. Thế giới từng hạnh phúc của nàng, có bao giờ có ta hay không?

Ta từng say rượu, say rượu trước mặt nàng. Và chỉ có thể say trước mặt nàng.

Hazel nói rằng, đêm đó, nàng không ngủ, ngày hôm sau, lại chạy tới tìm Hazel và nhờ người đưa ta đi.

Nàng nói rằng ta không muốn thức dậy cạnh nàng. Nàng không biết, nàng là người duy nhất ta muốn nhìn thấy khi vừa mở mắt ra.

—o.0.o—

Họ nói, tình yêu của người đàn ông đứng đầu thiên hạ kia rất kì lạ. Một tình yêu sợ hãi. Họ nói, chàng không dám tin tưởng nàng sẽ yêu chàng vô điều kiện, cũng không tin tưởng mình sẽ mang lại hạnh phúc cho nàng.

Thật kì lạ và đau đớn. Một kiểu tình yêu dằn vặt và lâu bền.

Họ đồn đại, hai người giận dỗi nhau rất nhiều, nhưng bao giờ, cũng là chàng đi tìm nàng. Còn nàng, quá tự ti và thiếu niềm tin để thử tiến về phía chàng.

Một tình yêu quay quắt.

—o.0.o—

Ta thường bắt nàng làm những việc kì lạ. Một cách sở hữu tình yêu rõ rệt mà nàng không nhận ra. Có người đàn ông nào muốn một người phụ nữ sinh con cho mình mà không phải vì tình yêu không? Có người đàn ông nào đau đớn và phẫn uất khi đứa con bị mất đi mà không phải vì tình yêu không? Nàng không hiểu điều ấy.

Ta thừa nhận, ta từng chỉ muốn chiếm đoạt nàng rồi vứt bỏ. Nhưng, cuối cùng, chỉ có tình yêu của ta bị vứt bỏ mà thôi.

Sủng ái thôi chưa đủ. Ta đối với nàng không phải là sủng ái đơn thuần. Nàng sẽ chìm nghỉm trong muôn vàn giai lệ nếu ta chỉ sủng ái nàng. Nàng sẽ biến mất sau một ngày khi nàng chết nếu ta chỉ sủng ái nàng.

Và Lila, sẽ không bao giờ được lắng nghe ta kể chuyện hay ôm lấy con bé nếu chỉ vì ta sủng ái nàng.

Nàng không biết điều đó. Cả thế gian đều biết, nhưng người cần biết nhất thì lại không biết gì.

Hazel từng hỏi ta, rất thẳng thắn.

“Sao anh không nói với Lala rằng anh yêu cô ấy?”

Ta đã tảng lờ đi, cười lớn đầy châm biếm.

“Đó là kịch tình yêu rẻ tiền gì thế?”

Nhưng ta biết, trái tim ta đã bị nhìn thấu. Mà cả hoàng cung đều nhận thấy, chỉ duy nàng và những đứa trẻ đều không nhìn ra. Ta tự hỏi, ta phải mang nàng đi qua bao nhiêu cuộc chiến, cứu nàng bao nhiêu lần và siết nàng bao nhiêu trong đêm đông để nàng biết ta yêu nàng.

Nàng không giấu ta sự sợ hãi, nhưng nàng cũng che giấu tình yêu của mình, chỉ vì sợ rằng ngày ta rũ bỏ nàng, Sibel sẽ chết.

Ta cũng không nhìn thấy, vì chính ta đang chìm trong sự huyễn hoặc rằng ta và nàng sẽ ràng buộc nhau thế này mãi mãi. Tình yêu của ta và nàng không có sự đuổi bắt, chỉ có sự mơ hồ mà cả ta cả nàng đều không dám lại gần.

“Cha, mẹ con thích gì nhất?”

“Thích được về Ramira, thích có Sibel, mẹ con thích những thứ giản dị.”

“Mẹ có thích đọc sách không?”

“Có, nàng đã làm hẳn thư viện, và cũng ngấu nghiến hết chỗ sách ấy, dù không hiểu gì về binh đao hay kinh tế.”

“Ngoài cha ra, có ai yêu mẹ không?”

“Chúng dám tơ tưởng đến mẹ con sao?”

“Chà, nhưng đó là trong ý nghĩ mà, cha đâu biết được suy nghĩ mỗi người. Mẹ con xinh đẹp, tốt bụng, chắc chắn cũng có người thầm thích.”

“Miễn mẹ con yêu ta là đủ rồi.”

“Cha, mẹ đã bao giờ nói yêu cha chưa?”

“Rồi, cái ngày con được sinh ra…”

Ta đã nghĩ rất nhiều lần về tiếng nói cuối cùng của nàng. Nhưng, ta nghĩ không cần phải đoán, đó là lời nàng dành cho ta. Ta xin lỗi, vì không nói ta yêu nàng sớm hơn.

Tất cả những gì ta có thể làm, là cầu xin nàng đừng bao giờ rời xa ta. Nàng không biết ta đã cầu nguyện điều đó vào mỗi đêm trước khi ngủ và mỗi buổi sáng ta thức dậy.

Rất hiếm người biết mỗi ngày, ta đều tìm cách để nhìn thấy nàng ít nhất một lần. Và kết quả là gì? Chúng ta châm chọc nhau, ta chạm vào nỗi đau của nàng, nhai đi nhai lại những điều tổn thương nàng, còn nàng lên án ta, cứ lên án và nói rằng ta xấu xa.

Sao cũng được, ta yêu nàng.

—o.0.o—

“Phải, vị hoàng đế ấy thường xuyên tìm cách xuất hiện trước mặt thứ phi và châm chọc đến khi thứ phi phát cáu rồi bất lực xua đuổi ngài. Đó là ban ngày, còn ban đêm, hoàng thượng sẽ ở bên thứ phi, dù thế nào đi chăng nữa.

Từng có một quãng thời gian, khi bệ hạ và hoàng phi tổ chức hôn lễ, bệ hạ đã không hề xuất hiện trước mặt thứ phi. Người ta đồn rằng bệ hạ đã bỏ bê người phụ nữ già nua yếu ớt kia rồi. Thực ra, đó là nỗ lực làm thứ phi một lần hờn ghen trong đời.

Đây là tin tuyệt mật, nhưng ai có đầu óc cũng nhìn ra điều đó thôi. Nếu không, vì sao trong đêm sinh nhật, người không về cung hoàng phi, mà chỉ vì ánh mắt buồn của mỹ nhân trong lòng, đã phải xuất hiện tại cung của nàng.

Thật đáng tiếc, thứ phi lại còn định ngủ cùng công chúa Theodora. Tội nặng đấy! Đã không thèm ghen, lại còn dẫn gái về ngủ cùng? Và tất nhiên, vị hoàng đế lại phải buông một vài câu chọc tức nàng, rồi bị nàng đuổi đi!”

Giọng Lila đầy tính trêu ghẹo vang lên, thong thả kể cho Sibel nghe về chuyện tình oan nghiệt của mẹ và cha. Lúc này, Sibel im lặng, có lẽ cũng không biết phải nói gì về câu chuyện trên nữa.

“Em tự bịa à, Lala?”

“Không nhé, dựa theo lời cha kể, thì em đoán chắc chắn một ngàn tỉ phần tỉ rằng câu chuyện là như thế.”

“Vậy hoàng thượng… à không, cha kể thế nào?”

“Cha kể rằng, ta đã rất tức giận khi thấy mẹ con không đợi ta. Đó, chắc chắn là ghen rồi. Anh, anh phải ghi cái này vào thâm cung bí sử.”

“Nghe hay nhỉ, được rồi, em đi tìm Beth đi, hẳn con bé thích nghe lắm!”

—o.0.o—

Không lâu sau, một tin đồn loan ra cả hoàng cung về cái đêm ghen tuông định mệnh ấy. Không ai dám nói to, chỉ dám khe khẽ thảo luận về kiểu yêu kì quặc của hoàng thượng, rồi đều thương tiếc cho thứ phi. Tình yêu đó thật vượt quá sự mong đợi của những người từng tiếp xúc với cả hoàng thượng và thứ phi.

Thứ phi rất điềm đạm, nền nã. Nàng nhẹ nhàng, và rất đỗi dịu dàng. Tốt bụng nữa. Một cô gái xứ hoa điển hình, và sự chịu đựng lặng lẽ khiến người ta quý mến. Rất ít khi nàng nổi cáu. Cũng rất ít khi nàng vui vẻ. Bầu không khí lúc nào cũng trầm lắng, và tịch mịch.

Thì ra hoàng thượng thích kiểu mẫu cổ điển tịch mịch như thế. Đúng thế, ngay cả cách ăn mặc cẩn trọng, kín đáo cũng làm phần nào thể hiện tính cách của lệnh bà. Nhưng sau đó, chẳng mấy ai tin rằng nàng đã không dưới hai lần đả thương hoàng đế.

Người ta nói, hoàng thượng từng tơ tưởng về hai người con gái trước thứ phi. Một là hoàng phi của Ramira, hai là đệ nhất công nương của Ramira. Nhưng tơ tưởng ấy, có phải là tình yêu không?

—o.0.o—

“Con lại lan truyền tin đồn vớ vẩn rồi.” Chàng thở dài, nhìn đứa con gái hí hửng ngồi trong lòng mình, luyên thuyên về tình trạng tin đồn trong cung.

“Vui lắm đó cha, mọi người đều hoảng hốt hết.”

“Ta chỉ co con tung một phần tin đồn thôi mà.”

“Vâng, còn lại là con tự bịa mà.” Lila gật đầu chắc nịch rồi khanh khách cười.

“Được rồi, vui thế thì tốt.”

“Cha, cha đã bao giờ làm mẹ vui chưa?”

“Con gái, con luôn biết cách làm ta nhớ lại tội lỗi của mình. Điều ta làm mẹ con vui nhất, chắc là khi phong tước cho anh trai con.”

“Và cho phép chị Areah gọi cha là cha nữa.”

“Phải, nàng đã cười rất hạnh phúc khi ấy.”

“Mọi người nói nếu như hoàng cung có hoàng phi của Ramira và đệ nhất công nương Ramira, cha sẽ lãng quên mẹ con.”

“Nhưng cái nếu đó không xảy ra.”

Ta muốn biết, nếu Biancasta và Eshild xuất hiện, có thể làm ta lãng quên nàng không. Nhưng có vẻ như là không.

Vì mỗi ngày sau đó, kể cả khi một lần nữa gặp lại đóa lan kiêu hãnh kia, ta vẫn chỉ nhớ đến nàng. Thế đấy.

Lala, giữa ba ngàn thế giới, ta có thể tìm em ở đâu?

8 thoughts on “Giữa ba ngàn thế giới, ta có thể tìm em ở đâu?

  1. Hay quá bạn. Hic, không biết tác giả có cho Skadei được sống tới lúc nhìn thấy Lila tìm được người chồng tử tế rồi gả đi không? Phải cho anh cơ hội được bù đắp với đứa con chứ. Nhưng mà nhìn mấy cái hint gần cuối vol 30-31, với lại cũng tới thời của thế hệ thứ 3 rồi, chắc sớm muộn gì bà tác giả cũng cho Skadei đi đoàn tụ với Lala.

      • Ai chớ anh thì dám lắm, cái kiểu ngang tàng ngạo nghễ độc bá như anh, thằng nào mún cướp con gái anh thì ít ra cũng phải có bản lĩnh ngang tầm =)) chớ dòm lại dàn trai tân kia, 1 thím thì hoàn mỹ ko tì vết nh lại hứa lèo, 1 chú thì mê gái lại còn sợ vợ, bạn hoàng tử mới xuất hiện thì chưa thấy năng lực j…. haizaaa, tưởng tượng vào ngày hôn lễ ém nó bước vào tr lễ đường sánh vai với vô diện lang quân =))

  2. nếu bắt buộc chọn 2 cảnh của 2 ng mà mình thích nhất thì đó là :
    1. cảnh anh ấp “trứng” cho trứng ấm
    2. cảnh bế bà bầu mà còn than nhẹ

    Kiểu như sau này mình nghĩ 2 cha con này sẽ có nhiều cảnh đây, mà em nó thì từ nhỏ h sợ cha mà, nghe ngta nói ra nói vào từ nhỏ đến lớn là cha ghét mình, con ăn thịt mẹ..v.v. thì chắc em nó ko phải là người chủ động lại gần cha mà là ông bố băng giá rồi :))

    Hy vọng tác giả nuôi đc anh cho đến khi Lila lớn hẳn luôn, vì khi đó chắc anh nhìn Lila mà thành Lala luôn , r tới phút cuối đời nhìn con r thấy vợ yêu dấu, r nhắm mắt hạnh phúc ra đi .v.v. + 1 vài câu thoại các kiểu , 1 cái kết như vậy cho anh – ng đã băng giá lạnh lùng cả đời – mình nghĩ cũng hay ^^

    • tay phải mà bà tg còn nhẫn tâm để cho anh biến thành Quá cụt thì dù có mong mỏi cỡ nào cũng ko mong bà tg có chút tình thương xót j Y.Y giờ là chỉ mong anh sống dai 1 chút, bám trụ lâu 1 chút, sống để bảo vệ con gái thoát khỏi sự hãm hại của em Yopina, r lúc đó anh hãy lên thiên đàng mà đoàn tụ với vợ, ko dám mong anh chết cao cả, chết đẹp đẽ đâu.
      *quay lại chủ đề*
      đọc fic xong mún vẽ vài cái fanart, về 2 bạn trẻ đang say sưa mùi mẫn, anh s 1 chút, chị m 1 chút =)) hoặc fanart mặt anh đang tsun =))

  3. cám ơn bạn nhé bạn viết nên những điều mình mong muốn.Mình đọc đi đọc lại tất cả những thứ bạn viết gần chục lần rồi :v
    Mà bạn ơi cái đoạn anh uống say ở chap mấy vậy bạn và cả vụ Hazel bảo anh nói yêu chị ở đâu hả bạn

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s