Mạn Châu Sa – đóa hoa kiều diễm: Chương 5

Chương 5: Quyết định

mạn châu sa 1

(hình ảnh thuộc về Y Xuy Ngũ Nguyệt)

Nàng gấp phong thư lại, cẩn thận nhét vào tay áo, rồi mới đánh thức hai đứa nhỏ. Cũng đã hai tháng qua nàng ở tại gia trang này. Mọi chuyện đều bình lặng đi qua, phía hoàng cung nghe ngóng, cũng không thấy ai đi tìm nàng. Mọi chuyện tạm thời ổn định. Bình an là lựa chọn của nàng, nàng bắt đầu chọn cách thoát ly kinh thành. Sẽ tìm một nông trại nào đó, bắt đầu cuộc sống của mình.

Nàng có Quân Nhi, có Quỳ Nhi, những đứa con này, nàng không muốn để nó trở thành người của hoàng cung.

“Tỉ tỉ, tỉ không nghĩ như thế quá bất công sao? Hoàng thượng chỉ có công tử và tiểu thư là người thừa kế.”

“Rồi hoàng thượng sẽ có thêm người nối dõi. Giờ chúng ta nên tìm cách kiếm tiền. Đồ đạc trong cung của tat a thường đem gửi phụ thân. Lương của hoàng hậu ta cũng đem gửi gắm hết cho phụ thân. Số tiền đó có thể đã lên đến hàng chục vạn lượng rồi. Ta đã nói với phụ thân giúp ta mở một tửu lâu tại kinh thành, tửu lâu làm ăn phát đạt, có thể sẽ đáp ứng đủ nhu cầu sống của ta. Sắp tới, ngày đẹp, chúng ta sẽ xuôi về Hồ Nam. Nơi đó cảnh sắc thah bình, đô thị hoa lệ, có thể kinh doanh được.”

“TỈ tỉ…”

“Tu nhi, Tuyền nhi, ta thật sự muốn tránh xa thị phi, trở thành một người có thể tự nuôi sống bản thân. Ta đã là một thiếu phụ, mất chồng rồi, giờ chỉ còn hai đứa nhỏ. Ta muốn chúng nó có ăn có học, cũng muốn chúng nó sống cả đời không tranh đấu. Trong hậu cung kia, vì hoàng đế lạnh nhạt, nên hậu cung sóng gió không nhiều, nhưng, rồi thời thế sẽ khác. Vật đổi sao dời, ta không muốn lũ trẻ cuốn vào vòng quyền lực.”

“Muội hiểu. Mùng năm tháng sau là ngày tốt, phù hợp cho lên đường đi xa. Muội giúp tỉ tỉ đi thu dọn, sẽ cùng Tu nhi đến Hồ Nam trước để mua nhà. Được không?”

“Mua nhà muội để Tu nhi đi một mình được rồi, muội phải ở lại giúp ta thu dọn, còn cả tìm người làm khi đến Hồ Nam nữa. Chúng ta không có nhiều thời gian. Hai đứa trẻ may mắn đã qua thời kì thèm sữa, có điều vẫn cần tìm hai nhũ nương cho chúng…”

“Muội hiểu, muội sẽ sắp xếp. Tỉ cứ an tâm.”

“Được.”

Châu Sa gật đầu, rồi ra ngoài sân. Thẫn thờ nhìn trời xanh quang đãng, nàng nhớ lại những ngày đầu gặp mặt Thiên Hãn.

Nàng múa bài múa giữa đình. Xung quanh mờ hơi sương. Nàng không biết vì sao mới sáng sớm, nàng bị nhũ nương đánh thức, bắt nàng trang điểm hoa lệ, rồi bắt nàng ra giữa đình mà múa. Nàng múa vì ai? Nàng không biết, nên bước múa vô hồn, còn mang theo vài phần ngái ngủ.

“Con múa xong rồi, con về ngủ được chưa?” giọng nàng vang lên, mệt mỏi, nhõng nhẽo, lại không thấy ai trả lời.

Nhìn xung quanh không bóng người, nàng lắc đầu, nghĩ thầm “Tự nhiên bảo mình đi múa, lại còn chả ai xem.”

Đủng đỉnh gỡ trâm cài, nàng hạ tóc xuống, rồi thong thả bước khỏi đình, vừa bước ra, lại nghe tiếng nam nhân trầm lắng bên tai.

“Nàng múa thật đẹp!”

Lúc đó trong đầu nàng chỉ muốn nói “Đẹp cái gì, ta múa lúc buồn ngủ, không dở tệ đã tốt lắm rồi.” Nhưng lại chỉ có thể mím môi, mỉm cười vẻ thanh lệ.

“Đa tạ công tử quá khen, tiểu nữ còn có việc đi trước, mong công tử nhường đường.”

Rồi khi ngẩng đầu lên, nàng mới nhận ra đó là tam hoàng tử Thiên Hãn. Nàng lung túng cúi đầu, vội vàng sửa lại ý tứ, rồi trở về vẻ nho nhã, bình thản. mạn Châu Sa của tướng phủ nổi tiếng là nữ nhi dịu dàng, nghiêm trang mà cao quý.

“Bình thân, nàng đa lễ làm gì. Hôm nay ta ghé nhờ tướng phủ, không nghĩ rằng nàng lại thích múa lúc sáng sớm.”

“Múa cũng như tập võ công, đều cần vận công, dùng sức, coi như sự luyện tập cho buổi sáng. Cũng là để đầu óc thanh tỉnh.” Nàng mỉm cười, theo bước hộ tống Thiên Hãn vào phòng khách.

Đôi mắt nàng lúc đấy mông lung, cũng mơ hồ. Nàng nửa tỉnh nửa mơ, không để ý ánh nhìn của Thiên Hãn khi ấy. Một kiểu nhìn chán ghét. Nàng cũng không có ý định khiến ai đó vì nàng mà đột ngột yêu thích. Nàng biết tính cách mình có phần cổ quái, chỉ có vài người thân nhận ra, nên cũng không cầu có một ngày nam nhân nào đó yêu thích.

“Mạn tiểu thư, nàng biết đánh cờ chứ?”

“Vâng, tiểu nữ biết một chút…” nàng nhìn hắn, đôi mắt trống rỗng, rồi kêu người mang bàn cở lên.

Nàng kì thực là một tài nữ, nhưng không bao giờ thể hiện điều đó ra. Tùy tâm đi cờ, tùy tâm thể hiện, bình tĩnh như nước, lẳng lặng chịu thua vị tam hoàng tử đó.

“Nàng chơi cờ không tệ.” Khi Thượng Hãn nói điều đó, nàng chỉ cười rất nhạt, cảm tạ một câu.

“Tạ ơn tam hoàng tử đã khen thần thiếp. Cũng không còn sớm, tiểu nữ còn chuyện trong phủ cần giải quyết, tiểu nữ xin phép cáo lui.”

Nàng ngẩng lên, đôi mắt lấp lánh nụ cười, bất chợt làm Thượng Hãn ngây ngất.

Đó là lần đầu tiên nàng gặp Thượng Hãn. Nàng từng tham dự các yến tiệc, nhưng chỉ đứng từ xa mà thưởng lãm, hoặc bám lấy các tiểu thư khác, khi đột ngột xuất hiện nam nhân, đều lặng lẽ lẩn mất.

Có lẽ điều đó đã khiến nàng vừa ý hoàng đế bấy giờ, liền một chỉ ban xuống đem nàng trở thành Tam hoàng tử phi. Khi tiếp nhận chỉ, chưa đến ngày sắc phong, chưa có lễ cưới xuất hiện, hoàng đế băng hà.

Rồi một năm sau, Thượng Hãn làm phản, trở thành hoàng đế. Lại nhớ tới thánh chỉ năm xưa mà lập nàng làm chính cung hoàng hậu, thống lĩnh hậu cung ba ngàn giai lệ. Nàng tiếp chỉ, không vui, không buồn, điềm nhiên tĩnh lặng. Cẩn thận cất giấu bản tính của mình, trở thành chủ nhân hậu cung. Lúc đó, nàng cũng biết, trong lòng Thượng Hãn có một người khác, tên là Linh Nhạn. Mà Linh Nhạn lại là Ninh thân vương phi.

Gặp qua vài lần trong cung, nàng chỉ cảm nhận cô gái kia có chút tư vị khác mọi cô gái nàng từng gặp. Tư vị tự do hơn, khoáng đạt hơn. Nàng cũng chỉ mỉm cười, thực sự không quan tâm, cũng không đặt Linh Nhạn vào mắt. Dạng tư vị có chút khác biệt đó, tuyệt đối không thể sánh với người con gái khác nàng đã gặp được.

“Nươn…” Quân nhi quay ra đột ngột mếu máo nhìn nàng.

Trẻ con hay thích ăn vạ. Thấy mẹ đột nhiên thẫn thờ, Quỳ nhi lại nhìn Quân nhi rồi cắn cho Quân nhi một cái, làm Quân nhi đau phát khóc rồi mếu máo mách mẹ.

“Nương đây, Quân nhi ngoan, sao thế?” nàng bế đứa con trai lê, vỗ vỗ lưng đứa bé, Quân nhi dụi dụi, rồi mếu to hơn.

“Chùy ni cắn… Oa oa oa oa…”

“Ngoan ngoan, Quân nhi ngoa, Quỳ nhi, sao con lại cắn Quân nhi?”

“Thơm đấy, hông cắn.” Quỳ nhi vô tội, lắc đầu, rồi thấy mặt mẹ nghiêm lại, liền mếu máo khóc theo “Xin nhỗi… xin nhỗi mà…”

“Được rồi, được rồi, không khóc, nương thương, nương thương.”

Nàng bối rối đặt con trai xuống, bế con gái lên, rồi lại phải bế cả con trai. Quay quay một hồi hai đứa lăn ra ngủ say. Lau mồ hôi, nàng lắc đầu.

Cẩn thận dắt chăn cho hai đứa nhỏ, rồi nàng mới rời phòng. Khép cửa thật khẽ, nàng mỉm cười tư lự. Với chính mình, với suốt hơn hai mươi năm qua.

“Tỉ tỉ, Mạn tướng quân đến.” Tuyền nhi xuất hiện, báo với nàng cha nàng đến.

“Cha ta?”

“Vâng, tướng quân đang ở phòng khách.”

“Được, ta đến ngay.”

Nàng sửa sang đầu tóc, môi nở nụ cười thật tươi, vừa bước vào phòng khách liền cất tiếng gọi to.

“Lão già, đến chơi với con và cháu ngoại sao?”

Rồi bất chợt sững lại. Trước mặt nàng không chỉ có Mạn tướng quân, mà còn có cả đương kim hoàng thượng Thiên Hãn.

“Nàng có vẻ vui vẻ nhỉ, sao không trở về cung, Châu Sa?”

“Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”

Nàng thở dốc, vội vã quỳ xuống thi lễ, đầu óc đột ngột trở nên trống rỗng.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s