Tên khốn, ác quỷ và đồng bọn: chap 3

~~~ Chap 3 ~~~

dramione

Hermione yêu quý!

Mình đã nhận được thư của bồ, và hiện tại đang vô cùng lo lắng, hắn ta không làm gì bồ chứ? Bồ biết đấy, mọi thứ quanh Malfoy đều tệ hại. Đó là kinh nghiệm hiển nhiên trong suốt 7 năm học của cả ba chúng ta khi ở Hogwarts! Bây giờ bồ đang ra sao? Bố mẹ bồ có lẽ không để bồ chịu thiệt thòi chứ? Vì nếu như bố mẹ bồ ngăn cản, việc mời Parkinson cùng bè đảng sẽ là cả một vấn đề rất lớn! Ồ… không, không phải là bố mẹ bồ không có ở nhà đấy chứ? Đúng là mọi việc đều trở nên tồi tệ đi trông thấy! Nếu được, mình sẽ đến ở cùng với bồ, phòng những trường hợp có thể ngớ ngẩn hơn!

Mình quên mất, mọi người ở trang trại Hang Sóc đều rất khỏe mạnh, họ đều hỏi thăm bồ.

Mình sẽ đến được đúng không? Sẽ mang thêm cả tấn sô cô la ếch nhái đến cho bồ, và mang thêm vài quyển sách nếu bồ muốn. uhmm… hãy hồi âm càng nhanh càng tốt nhé.

Yêu bồ.

Harry Potter.

Hermione đã gần như bật khóc khi mở mắt ra, cô đọc đi đọc lại bức thư kể từ bốn ngày trước, và đến bây giờ vẫn cảm thấy vô cùng xúc động. Gần đây, cô cảm thấy mình suy sụp, thiếu tự tin và buồn thảm, đến mức đáng báo động. Draco đã phải cố gắng làm cô vui lên bằng cách lịch sự đi rất nhiều nhưng cậu ta đã hỏi đi hỏi lại hàng trăm lần “cái quái gì đang trong đầu cô ta chứ?”. Và cậu đã rất bối rối khi Hermione đã tức giận đến nỗi đem quăng cả đống bát đĩa xuống vào một buổi trưa, cách đây 2 ngày.

Triệu chứng bình thường của một cô gái đến thời kì “con gái”. Chỉ là Hermione có quá nhiều áp lực cho lần này. Cô đã khổ sở khi nuốt nước mắt mà ăn thứ Draco làm cho khi bụng cô đau đến nghẹt thở lúc ở nhà. Và cô thề, hắn trông thật đáng thương. Dưới con mắt của Hermione lúc đau đớn, đừng nói đến Draco, ngay cả Brad Pitt trước mặt, anh ta cũng sẽ là kẻ đáng thương.

– Granger, tôi vào được chứ? – tiếng gõ cửa chậm rãi khiến cô bừng tỉnh và thều thào đáp rằng cậu ta có thể.

– Vào đi, cửa không khóa đâu! – rồi nhăn nhó ngay lập tức khi cơn đau ập đến, thật may mắn khi trong cuộc chiến cuối cùng cô không hề bị vấn đề này.

– Tôi cảm thấy lạ thôi cả hôm qua lẫn hôm nay, cô đều không bước ra khỏi nhà trừ lúc ăn và tắm! Rút cục cô bị làm sao vậy?

– Không phải việc của cậu! Đi ra ngoài đi nếu không có vấn đề gì!

Draco thề là cậu đã trở nên kiên nhẫn hơn chỉ sau đúng bốn ngày kể từ lúc Hermione lên cơn đau từ tối hôm đó. Cô ấy dễ cáu hơn bất cứ ai và hoàn toàn khiến cậu câm miệng vì sự giận dữ có thể bùng nổ bất cứ lúc nào dù chỉ là một sự bị động nhỏ nhất. Thề có Merlin, nhân cách của Draco Malfoy đã được cải thiện một cách đáng kể!

– Mà khoan, tôi đã mời Harry và Parkinson đến, cậu sẽ không có ý kiến gì chứ?

– Cô nói cái gì? – vừa mới mở cửa, cậu đã khựng lại khi nghe hai chữ Harry và Parkinson đâm thẳng vào tai.

– Ôi thôi nào! – Hermione bất mãn, một sự bất mãn kì quặc, đã nói cô đang trong tình trạng không thể thất thường hơn mà! – Tôi cần họ… rất cần và vì Merlin… hức, hức…

Những tiếng nấc vô tình khiến Draco lùi lại, cậu đang cố để mường tượng thứ nào đó vòng vo trên đầu cậu từ nãy và sợ hãi nhìn Hermione có thể sắp khóc đến nơi. Hôm nay là ngày của những giọt nước mắt! Vì sao suốt 6 năm rưỡi cậu trêu chọc cô ấy mà không bao giờ để ý đến triệu chứng quái gở này nhỉ? Mà không, cậu nên cảm ơn Merlin vì điều đó.

– Bình tĩnh, Granger, cô đã mời bọn họ?

– Tôi đã mời… – tiếng nấc ngắt câu nói của Hermione – Họ đều đã nói là sẽ đến.

– Được rồi, Granger phiền nhiễu, cô khiến tôi khó xử rồi đấy. Pansy ư? Cô nghĩ cái gì thế hả?

– SAO ANH DÁM QUÁT TÔI? ANH ĐANG Ở NHÀ CỦA TÔI, CỦA BỐ MẸ TÔI! – bất chợt đùng đùng và ngay lập tức, Hermione oanh liệt ngã vật xuống giường khóc lóc…

Rõ ràng cô ấy không chịu bất cứ áp lực nào, người chịu áp lực là Draco Malfoy của chúng ta. Chứ chả lẽ lại không, tôi có thể liệt cho các bạn nghe sự khốn đốn của cậu ấm nhà Malfoy trong suốt những ngày qua cho các bạn nghe.

Cậu ta, lần đầu tiên biết lau nhà, cọ toilet, rửa bát, nấu cơm, giặt quần áo, trong khi Hermione thì ngồi khóc rấm rứt như một con mèo ở trong nhà và ngồi than thở đến nhức óc về việc số phận cô xúi quẩy đến thế nào khi cậu vào nhà cô.

Cô nói rằng cô không thể đến Pháp, vì cậu.

Cô nói rằng cô không thể mặc những bộ đồ bình thường như quần đùi hay áo hai dây, vì cậu.

Cô nói rằng cô không thể gặp bạn bè cũ vì cậu mặc dù rằng theo như những gì Draco khai thác, Hermione thậm chí còn chả biết người hàng xóm đối diện nhà mình là ai thì làm sao có bạn được cơ chứ.

Cô nói rằng thức ăn của cậu khiến dạ dày cô ấy co thắt lại và ruột thì ngày một tong teo.

Cô nói rằng ngày tồi tệ nhất của lịch sử nhân loại là cái ngày mà cậu ra đời, dù cậu cá rằng đó là với Bộ Ba Anh Hùng mà thôi, chứ cậu thì phủ nhận quyết liệt việc cậu bị cả 3 nhà ghét trừ nhà Slytherin.

Tóm lại là cô nói nhiều đến mức lần đầu tiên trong cuộc đời mà cái con người cao ngạo bậc thầy của thiên hạ phải cúi xuống, nhìn lại mình và cả đêm trằn chọc liệu có phải mình vô dụng đến thế, ngu si đến thế.

Kinh nghiệm rút ra cho Draco Malfoy khi ở cạnh Hermione Jane Granger là cô ta hoàn toàn có khả năng vùi dập giá trị của người khác khi cô ta muốn và huấn luyện bất cứ ai, kể cả Voldermort trở thành một kẻ bất tài đầy tội lỗi, sống suốt đời ăn năn trong nhà tù lương tâm.

Thề rằng kể từ ngày ở với cô, cậu ta đã bị lột xác trở thành cái kẻ biết điều và ngoan ngoãn đến dễ sợ.

Lí do rất đơn giản, Hermione chỉ cần hơi ngước mắt lên là đôi mắt của cô ta như sắp khóc đến nơi, dù nó có đang long lên giận dữ hay cái gì thì trạng thái kinh khủng nhất mà Draco có thể nghĩ đến là cô ta sẽ khóc.

Ơn Merlin, vì ít ra, đến cái giây phút này, cô ấy đã bình tâm, không nấc nữa, mà thều thào bằng cái giọng khốn khổ mà ai nghe cũng sẽ tưởng cô ấy vừa bị Draco bạo hành.

Trong thâm tâm, cậu ta cảm thấy vô cùng oan uổng. Thật đáng thương!

– Harry sẽ đến đây trong một tiếng nữa, tôi hy vọng căn nhà không bừa bộn, tôi không yêu cầu nó sạch sẽ – Hermione nhíu mày khi bụng nhói một cái – nhưng nó phải lịch sự. Có thể Parkinson cũng sẽ đến trong khoảng tiếng nữa. Vậy thôi, khi họ đến nhớ gọi tôi dậy giờ thì đi ra ngoài cho tôi ngủ và nhớ đóng cửa vào. À quên, trước khi đóng cửa cậu có thể mang hộ tôi một cốc nước chanh ấm và đem cái áo khoác của tôi xuống máy giặt được chứ? Nếu tôi nhớ không nhầm thì có vẻ như là đồng hồ bị hết pin cậu đi mua nhé mua ở ngoài đường Rose ý đừng có mua trong này nó rất dởm. Được rồi giờ thì cậu có thể đi!

– Nhưng cô bảo không biết Pansy có đến hay không và Potter thì…

– Im lặng và ra ngoài! Tôi đã nói điện thoại với cậu ấy, tôi đã nhận thư của Parkinson. Tôi quên mất. Giờ thì cứ làm y hệt như những gì tôi nói đi. Có cần tôi nhắc lại không?

– Khỏi đi!

Hình như chưa nói rằng tốc độ tiếp nhận thông tin của Draco nhanh hơn hẳn thì phải, cậu ấy nghe không bỏ sót một chữ nào và nhớ lại toàn bộ. Cứ thử một vài lần nói với Hermione và để cô ấy giao việc mà xem, trên cả tuyệt vời, trí não của bạn sẽ kích hoạt thêm khối nơ ron thần kinh và IQ đột ngột tăng cao ngất ngưởng.

Nhiều khi Draco không hiểu, ở bên Hermione lâu như thế mà Ron không nâng cao được tí trình độ nào về nghe và tiếp thu sao? Hay do cô ta chỉ khắt khe với mỗi cậu?

Lấy nước chanh ấm, giặt áo, rửa bát, mua pin và dọn dẹp cơ số thứ lặt vặt khác, có vẻ như, cơ bắp nó còn lên nhanh hơn cả khi tập Quitditch. Bảo sao, Hermione thon thả thế!

Hơn 11h, chuông cửa inh ỏi kêu lên và bên dưới là sự cãi vã không mong đợi nhất trong cuộc đời của Draco Malfoy.

– Sao cậu lại ở đây? – Pansy ngơ ngác nhìn và chỉ thẳng vào Harry – Tôi không ngờ đấy!

– Cô không ngờ cái gì cơ?

– A, sao tôi lại gặp cái mặt cùi bắp, xấu xí và cái kính như dở hơi này của cậu nhỉ? Tóc tai thì rối mù rối mịt, phong cách thời trang chả ra đâu vào đâu. Nhìn xem, Chúa ơi, trông cậu tệ hệt như cái chổi để ở xó của cái kho ở nhà tôi.

– Tôi không ngờ là cô cũng biết đến cái chổi cơ đấy, cái cây chổi nhà tôi hình như cán màu hồng mà phần chổi thì màu đen, tuyệt quá! – Harry nhíu mày, nhăn mặt, nhép môi đáp lời.

– Hmm… tôi sẽ không thèm đáp trả cái sự thô lỗ của cậu! – Pansy hếch mũi và đẩy cửa bước vào ngay khi Draco vừa mới vặn khóa.

Một màn chào hỏi khá lịch sự giữa Harry và Draco trong khi Pansy đã hồn nhiên đu mình và bám chặt lấy cổ của cậu bé tóc bạch kim tội nghiệp.

– Hệt như một con Kingkong! – lấy tay quẹt ngang mũi và giả vờ khụt khịt, Harry cười thầm kèm theo câu nói tế nhị hết mức trong khi Draco cũng bụm miệng cố không cười còn Pansy trừng mắt và thả Draco Malfoy gần như là ngay lập tức.

– Cô ấy đâu? – Harry hỏi và đảo mắt quanh nhà, lần cuối cùng cậu xuất hiện tại nhà Hermione, nó sạch sẽ và tử tế hơn thế này rất nhiều, dám cá rằng những thứ tệ hại này đều là tuyệt tác của kẻ suýt vô ngục Azakban.

– Trên lầu và cô ta mong ngóng sự xuất hiện của cậu vô cùng! – mỉa mai bằng cái giọng đậm chất mỉa mai của cả gia phả dòng họ Malfoy, cậu ta nhún vai và hất hàm chỉ lên phía trên.

– cô ấy ổn chứ? – vừa đi lên cầu thang, Harry vừa hỏi kèm theo sự khó chịu khi Pansy Parkinson soi mói cậu từ nãy đến giờ.

– Nếu cậu bảo việc cô ta luôn khóc, hay gặp ác mộng và cơ số thứ khổ sở khác là ổn thì đúng, cô ta rất ổn!

Đẩy cửa bước vào phòng, Harry, Pansy há hốc mồm ra khi trên ghế, một cô gái mái tóc nâu xù lên như đống lông cừu nham nhở và sự gầy gò tong teo của một bà già đang nằm đó, mắt nhắm nghiền, thi thoảng còn phát ra tiếng ho già nua và cằn cỗi. Thôi được rồi, đó lá sự phóng đại vô cùng to lớn, cô gái đó vẫn còn trẻ, nhưng lại rất tệ hại và khốn khổ.

– Sao tôi tưởng tượng đến một con lạc đà sắp bị chết! – Pansy thì thào với chính mình là nhiều hơn nói với Harry hay Draco.

– Suỵt, cô ấy có thể nghe thấy điều đó! – Draco đưa tay lên ra hiệu và trợn trừng mắt với Pansy. Một ngày của cậu không thể kết thúc bằng việc khóc lóc của Hermione hay sự cáu gắt nham nhở cùng cái trò bất lực của Harry hay Pansy được. Mình Hermione Jane Granger là quá đủ.

– Cô ấy có thể sao? – Pansy nhướn mi và mở to mắt, nhìn và cái thân xác vật vã đang ngồi trên ghế rồi giật nảy mình khi Hermione mở trừng mắt ra, lườm nguýt một cái dài cả chục dặm.

Harry nhún vai, đó là sự thật hiển nhiên khi cậu chơi với Hermione hơn bảy năm trời. Bảy năm trời có lẻ đó, cậu cùng Ron đã nếm trải đủ công lực của Hermione, đặc biệt là vào những ngày nhất định trong tháng. Voldermort thật may mắn, hắn không phải đối đầu với cô trong một ngày như thế này, hắn không phải chịu sự cằn nhằn của cô hay những thứ kinh khủng đại loại vậy.

– Harry, bồ đến rồi sao? – gương mặt cô có vẻ sáng hơn hẳn khi nhìn thấy bạn thân của mình, cô vươn tay ra để ôm lấy cậu và đặt hai nụ hôn lên hai bên má Harry, hai kẻ đứng ngoài khịt mũi và trông Pansy như thể sắp nôn ra vậy.

– Bồ ốm đau thế nào vậy? Mình nhớ, ngày trước, bồ có dùng thuốc cơ mà.

– Không, mình ổn hơn hôm qua! – Hermione cười – và hơn hẳn so với ba hôm trước.

Harry ái ngại nhìn Draco và cái vẻ nhún nhường của hắn, gật gù như hiểu ra. Bốn ngày trước sự đàn áp dã man của cô, đừng nói đến Draco Malfoy, e rằng cha của cậu ta thậm chí là kẻ mà ai cũng biết là ai đấy cũng sẽ trở nên nhũn nhặn như thường. Nhìn Harry và Hermione, Draco kéo tay Pansy ra khỏi phòng và đóng cửa lại.

– Tôi thật không nghĩ là cô sẽ xuất hiện ở đây đâu đấy! – cậu nói bằng nụ cười chào đón một người bạn. Draco… cùng nụ cười, và cái gì? Bạn bè ư? Pansy rùng mình trước ý nghĩ này, cô thích hình tượng Bad Boy hơn.

– em phải đến chứ, nghe đồn anh bị đì ác liệt lắm.

– Cô biết thuật ngữ muggle này từ khi nào vậy? – Draco có vẻ ngạc nhiên nhìn cô nàng hồng chóe trước mặt này.

– Ôi, chỉ có kẻ kì thị dân Muggle như anh mới không để ý tôi, với lại, thế giới này cũng có khối cái hay ho, nhưng em thật sự không phân biệt nổi hệ thống wifi và hệ thống net dây ở đây.

– Khoan khoan… cái thứ cô đang nói là cái quái gì vậy?

Đó là nội dung câu chuyện của cuộc gặp mặt sau một lần chia tay thống thiết lâm ly bi đát của Draco và Pansy, chả là trước khi Draco bị đẩy ra khỏi thái ấp xinh đẹp của mình, Pansy đã rên rỉ dữ lắm. Cậu đã nghĩ rằng cái ngày mình gặp lại Pansy, nó sẽ thấm nhuần đau thương và nước mắt cơ đấy.

Quay trở lại với sự khốn đốn của Hermione. Cô gái có trí tuệ trên cả tuyệt vời đó đang khóc rấm rứt trong lòng Harry và buộc tội Draco về mọi thứ. Từ việc cô không thể xem được TV do truyền hình bị gián đoạn, lẫn không thể tự mình chạy ra ngoài mua một tác phẩm khoa học mới, tất tần tật những việc đó là do sự xúi quẩy mà Draco Malfoy mang lại.

– Bồ biết không Harry, cậu ta thậm chí còn phá hỏng mọi thứ trong nhà mình, lò Viba, căn bếp, phòng tắm, thậm chí là tốn của mình một khoản tiền mình đã dành dụm để hè này đi chơi. Tất cả là tại hắn.

– Mình hiểu.

– hắn ta thậm chí còn không thể thông cảm cho mình, hắn ta đã ném mình lên giường và sập cửa một cách thô lỗ khi mình yêu cầu hắn đi mua hộ mình một vài viên thuốc vào buổi tối cách đây bốn hôm. Hay ba gì đó, đau đầu quá, cho mình cốc nước đi Harry!

– Mình biết. – Harry đáp và rót cho bạn mình một cốc nước.

– hắn ta, bồ có thể tin nổi không, hắn đã suýt nữa thì lôi gia tinh đến, điều đó thật khủng khiếp, bồ hiểu chứ. Nó thật kinh khủng, chúng ta đều đã thống nhất quyền lợi của gia tinh phải được bảo vệ, vậy mà hắn dám làm điều đó, may là mình đã ngăn chặn hắn một cách quyết liệt. – Hermione nói như thể mình là một nữ anh hùng.

– Vậy sao? – Harry đã tưởng tượng ra sự ngăn chặn quyết liệt của Hrmione chính là những tiếng la hét càu nhàu và khóc lóc, cậu biết, cậu quá rõ rồi, vâng, những từ “hiểu”, “biết” từ nãy đến giờ là giành cho niềm thương cảm với Draco.

Cô nói quá nhiều và quá nhanh nên dần thiếp vào giấc ngủ. Đặt Hermione lên giường và đắp cho cô chiếc chăn mỏng, Harry lặng lẽ ra khỏi phòng và xuống dưới.

– Thì ra đây là lí do Hermione không thể ăn được sao? Cậu cho cô ấy ăn rau cải à? Đó là thứ cô ấy ghét nhất. – Harry nhìn bàn ăn và thở dài.

– làm như cậu có thể nấu cơm vậy! – Pansy hỉ mũi và cười cười.

– Tôi có thể chứ, Parkinson, tôi hoàn toàn có thể. – nói là làm, Harry xắn tay áo lên và bắt đầu trổ tài.

Thông thường, sau bốn ngày quằn quại, thì tối hôm thứ tư, Hermione sẽ trở về như trước, có phần lợi hại hơn, minh mẫn hơn và khỏe hơn. Bằng chứng là sức ăn kinh hoàng của cô ấy khi từ nãy đến gờ, cô đã ăn không biết bao nhiêu cái bánh mì, vài miếng beefsteak và rất nhiều thứ nữa.

Trong khi Draco lẫn Pansy há hốc miệng thì Harry cứ đưa đồ ăn lia lịa cho cô bạn của mình và cười nói hết sức vui vẻ.

– Đồ ăn tuyệt ngon, hai người ăn đi chứ, Malfoy, Parkinson. Chả lẽ chưa quen với đồ ăn muggle sao? Nó giống hầu hết các loại đồ ăn ở Hogwarts, trừ việc thức ăn không thể bay nhảy mà thôi.

– À, không, bọn tôi no rồi. thức ăn khá ngon đấy. – Draco đáp sau đó thì bưng bát đi dọn, trong khi Pansy vẫn ngồi đó, ngơ ngác nhìn.

Có phải là cậu ấm nhà Malfoy vừa dọn bát không? Harry cùng Pansy đưa mắt nhìn nhau rồi nhìn sang Hermione vừa lau miệng và uống cốc hoa quả.

Đó là khả năng đích thực của cô gái tóc nâu này.

4 thoughts on “Tên khốn, ác quỷ và đồng bọn: chap 3

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s