Mạn Châu Sa – Chương 6

Chương 6: Cố nhân

châu sa

(ẢNh thuộc về Miêu Quân Tiếu Trư)

“Bình thân! Không cần đa lễ!”

Thiên Hãn cười nhạt, khóe mắt lạnh lùng lóe lên tia bất nhẫn.

“Mạn tướng quân, ta cùng hoàng hậu nương nương cần nói chuyện.”

“Thần xin cáo lui.” Mạn tướng quân nhìn con gái, nhắm mắt rồi thở dài một hơi.

Căn phòng tĩnh lặng, Châu Sa lặng lẽ đứng lên, lùi ra xa một chút. Cảm thấy bản thân chới với, cũng không biết nép mình vào đâu. Tuyền nhi đã biến mất, Tu nhi không có ở đây, một mình nàng đối mặt với người đàn ông vô tâm vô tính. Nàng mỉm cười, sau đó châm trà, dâng lên cho Thiên Hãn.

“Hoàng thượng, sao người đến mà không cho thần thiếp biết?”

“Còn nàng, sao tìm được hai đứa nhỏ rồi không trở về?”

“Thiếp…”

“Không phải phụ thân nàng bắt cóc hai đứa nhỏ để cho nàng danh chính ngôn thuận rời cung sao, nàng và cha nàng thông đồng?” Thượng Hãn nhịp nhịp tay lên bàn, thong thả đón lấy tách trà rồi chăm chú quan sát vẻ mặt của Châu Sa.

“Vụ bắt cóc, thần thiếp không biết là do cha thiếp làm.”

“Bắt cóc thái tử, công chúa, là tội gì cơ chứ? Có thể giết cả ba họ.”

“Có thể giết cả con rể và cháu ngoại sao?” Nàng bình thản cười “Hoàng thượng, hai đứa trẻ trong tam tộc đó, cũng là con của người.”

“Nàng biết ta sẽ không làm thế.”

“Nhưng người đang đe dọa điều đó. Bệ hạ, thiếp đã rời cung suốt hai tháng rưỡi rồi. dân gian bắt đầu lan truyền thần thiếp đã chết rồi.”

“Nên nàng không muốn hồi cung.” Không phải câu hỏi, mà là lời khẳng định. Thiên Hãn nhìn nàng, rồi khép mắt. “Nàng muốn gì, Châu Sa?”

“Tự do.”

“Nàng có tự do, còn hai đứa con, một người sẽ là kế thừa ngai vàng, một người là trưởng công chúa, ta sẽ không để nó đi theo nàng.”

“Vậy sao?”

Châu Sa một lần nữa đưa đôi mắt mông lung của mình, chăm chú quan sát Thiên Hãn. Nàng đã rất lâu rồi không nhìn vào đôi mắt của hoàng thượng. Cũng đã quên mất sự trầm tư của người đàn ông ngày một héo mòn vì tình yêu rồi. Nhận thấy bầu không khí tĩnh lặng, hắn nhìn nàng, chăm chú.

Rồi bất chợt nhận ra, trước đây từng một lần vì đôi mắt nàng mà ngây ngẩn. Khoảnh khắc đó không bao giờ xảy ra nữa, nàng và hắn đều nguội lạnh như nhau, thờ ơ như nhau.

“Bệ hạ, thiếp sẽ hồi cung. Nhưng, thiếp có một yêu cầu.”

“Nói đi!”

“Chỉ cần bất kể vương phi nào sinh thêm một đứa con trai nữa, thiếp sẽ mang Quân nhi và Quỳ nhi rời cung.”

Nàng mỉm cười, nhưng cũng cương quyết nhìn người đàn ông trước mặt. Thiên Hãn sững sờ, rồi gần như lắc đầu. Rồi khựng lại.

Đúng, thời gian qua, để che mắt thế gian, hắn cũng đã lâm hạnh rất nhiều cung phi. Đã có hai phi tần mang long thai, đều bình an tĩnh dưỡng trong hậu cung. Một trong hai sinh ra con trai, hắn sẽ mất Châu Sa. Nhưng mất thì sao? Thiên Hãn chưa bao giờ yêu Châu Sa, vậy thì vì sao phải giữ nàng lại? Thứ hắn cần, là đứa trẻ sẽ trở thành người kế thừa giang sơn này. Nếu như vương phi khác đã sinh được hoàng tử, hắn cũng không cần mẹ con nàng nữa.

“Được.”

Chấp thuận rất nhanh, cũng rất rõ ràng. Và mãi sau này, hắn luôn luôn hối hận về quyết định ấy.

“Lời nói gió bay, hoàng thượng, xin người hãy tự viết một bản, đóng hoàng ấn của người làm bằng chứng.”

“Châu Sa!”

“Hoàng thượng.”

“Được, ta đồng ý.”

Nàng về cung. Các vương phi khác thấy nàng trở về, đều lũ lượt kéo đến vấn an. Nàng chỉ mỉm cười gật đầu. Rồi như nhớ ra, Châu Sa khẽ hỏi về đợt tuyển tú nữ. Mới qua một tuần tuyển tú nữ, nàng thầm mong đợt này, sẽ có nữ nhân như Linh Nhạn, mĩ mạo hơn người, tính cách cũng hơn người. Người đó sẽ cầm tù trái tim hoàng đế, và nàng sẽ một lần nữa thoát ra.

“Đây là danh sách của các tú nữ vào cung thưa hoàng hậu.”

“Để ta xem nào. Ngày mai, hãy dẫn tất cả đến Ỷ Phượng Cung, triệu các vương phi nữa.”

“Vâng.”

Nàng nâng tách trà, chậm rãi nhấp. Mỗi lần thưởng trà, lại thoáng nhớ đến bóng nữ nhân kia, mỉm cười hỏi “Trà ngon không, ta không biết pha trà.”

Nàng đã từng gặp rất nhiều mĩ nữ, Linh Nhạn cũng là mĩ nữ đệ nhất Thành Quốc, có điều, mĩ nhân trong lòng nàng chỉ có một người. Nàng tên Đạm Vũ.

Đạm Vũ đến rồi đi, như mây như gió, thứ để lại cho Châu Sa, chỉ có một câu hỏi: “Nàng có thể theo ta không?”

Châu Sa bừng tỉnh khỏi giấc mộng, thấm mồ hôi rồi gọi cung nữ.

“Canh mấy rồi?”

“Bẩm nương nương, đã canh năm.”

“Được rồi, giúp ta thay y phục. Bao giờ các tú nữ đến thì gọi ta. Công chúa với hoàng tử đâu?”

“Bẩm nương nương, công chúa vẫn hoàng tử đều đang ngủ.”

“Chúng mới hơn một tuổi, cũng không cần gọi dậy sớm làm gì. Nhắc nhở nhũ mẫu trông coi cẩn thận. Giờ theo ta ra hoa viên.”

“Vâng, nương nương.”

Gió nhẹ, hoa bay, nàng tha thẩn bước, rồi thấy nhớ nhung về một thời thanh xuân rực rỡ. dạo gần đây, trí óc nàng quay về những tháng ngày ấy, về những buổi đi săn cùng cha, về những ngày nàng cùng Đạm Vũ đàm đạo.

Đạm Vũ từng nói với nàng, ở đây, Đạm Vũ thấy bình yên.

Không biết đi bao lâu, chỉ thấy khi vẫn còn đang miên man về những ngày xưa cũ, thị nữ bên cạnh tiến đến chõ nàng, bẩm báo.

“Bẩm nương nương, các vương phi cùng tú nữ hiện tại đã đến Ỷ Phượng cung.”

“Đến rồi sao? Trông ta thế nào?”

“Hồi nương nương, nương nương thật sự vô cùng xinh đẹp.”

“Thế sao…” tựa như chỉ nói cho mình nghe, nàng xoay gót, trở về Ỷ Phượng cung.

—o.0.o—

“Tham kiến hoàng hậu nương nương. Nương nương thiên tuế, thiên thiên tuế.”

“Miễn lễ.”

Châu Sa chán chường ngồi trên ghế, đưa mắt nhìn quanh một lượt. Mĩ nữ như mây, xinh đẹp vô cùng. Liếc mắt nhìn ngang có Trần quý phi cùng Vương đức phi. Liếc sang phải có đến Mã chiêu nghi, Tuệ chiêu nghi cùng hai ba tiệp dư khác. Phía trước tú nữ tiến cung mơn mởn xuân sắc, đẹp đến ngỡ ngàng. Ngồi giữa rừng mĩ nữ như vậy, Châu Sa chỉ cảm thấy nuối tiếc. Nâng chén trà lên, nàng cũng không định uống. Nâng lên rồi đặt xuống, nàng thong thả đứng lên, tiến về phía các mĩ nhân trước mặt.

Có rất nhiều người đẹp đến hoa nhường nguyệt thẹn. Nhan sắc là một, vậy còn trí tuệ thì sao? Nàng phải gửi gắm hậu cung của nàng trước khi rời khỏi đây. Liền truyền ý chỉ: “Từng tú nữ trước mặt bổn cung giới thiệu xuất thân.”

Các tú nữ nghe xong đều không hiểu ý tứ, các vương phi cũng không rõ sự tình, chỉ có Châu Sa vẫn lặng lẽ đứng ở đó, nhìn một lúc, rồi quay về chỗ.

“Bổn cung chỉ muốn được trò chuyện qua với từng người các ngươi. Cứ nói đi, không cần câu nệ lễ tiết.”

Từng người từng người tiến lên, nghe các nàng nói chuyện, người khiến nàng hài lòng, cũng có người chỉ khiến nàng có thể lắc đầu thở dài.

“Tiểu nữ Đạm Vũ, xin bái kiến hoàng hậu nương nương. Nương nương thiên tuế thiên thiên tuế.”

Đạm Vũ! Cái tên lướt qua tâm trí nàng rồi dông mạnh vào kí ức. Nàng hạ chén trà, mở to mắt nhìn thiếu nữ trước mặt mình. Là nàng, chính xác là nàng. Xinh đẹp đến mức khó có thể miêu tả, lãnh đạm đến mức không thể nào với tới, vì sao lại vào đây trở thành tú nữ?

Các tú nữ trở về, nàng chỉ giữ một mình Đạm Vũ ở lại.

“Nàng làm người của ta nhé?”

“Tôi vào đây để trở thành người của hoàng đế.”

“Nàng làm người của ta nhé!”

“Tôi vào đây thực sự trở thành người của hoàng đế.”

“Nàng làm người của ta.”

“Nương nương muốn ta làm gì của người? Tì nữ, hay là cung phi, hay là nhũ mẫu của hoàng tử và công chúa?”

Đạm Vũ quay sang nhìn Châu Sa, cười gằn rồi gay gắt nói.

“Năm xưa, nàng không theo ta đến châ trời góc bể, lại bằng lòng chôn mình chốn hoàng cung chết tiệt này. Ngày nay, ta vào cung, nàng nghĩ rằng là đến tìm nàng sao?”

“Châu Sa nghĩ rằng, cả đời Đạm Vũ sẽ không bao giờ vì ta mà quay đầu.” Vuốt trâm cài đầu, nàng thong thả cười và đáp lại, rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay Đạm Vũ. “Vũ, vì sao nàng tiến cung? Nếu không phải vì ta, thì là vì hoàng thượng sao?”

“Tê hôn quân ấy đáng…” Đạm Vũ cau mi, nhìn mĩ nữ trước mặt, lời nói chưa dứt liền bị nữ nhi xinh đẹp kia bịt lại, rồi lắc đầu.

“Suỵt, tai vách mạch rừng. Vậy Vũ vào đây vì ai?”

“Ta muốn tìm một cô nương, nàng tên là Lịch Y, chuyện này của riêng ta, nàng đừng cố xen vào.”

“Lịch Y? Mĩ nữ trong cung nhiều như mây, ngoài 4 phòng ti ra, còn các ban, rồi bên dịch đình, chưa kể các phòng khác, nếu ta không giúp Vũ, Vũ sẽ tìm ra sao?”

“Có duyên chẳng phải sẽ gặp được sao, như ta và hoàng hậu nương nương vậy.” Khẽ cười, Đạm Vũ uyển chuyển nhún người, rồi xin phép cáo từ “Tạ ơn nương nương chiếu cố, tiểu nữ Đạm Vũ đã rõ. Tiểu nữ xin cáo lui…”

“Vũ…”

Không dứt lời, người trước mặt đã xoay gót biến mất, trước mặt Châu Sa, cũng chỉ còn lại sự mịt mờ.

8 thoughts on “Mạn Châu Sa – Chương 6

Trả lời Mikan Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s