Mạn Châu Sa – chương 7

Chương 7:

châu sa

Mạn Châu Sa là nữ nhân duy nhất tồn tại chốn hậu cung mà không cần tranh sủng vẫn làm hoàng hậu.

Mạn Châu Sa là nữ nhân duy nhất chốn hậu cung mà không cần tốn công dụ hoặc hoàng thượng, an nhàn mang long phụng thai.

Mạn Châu Sa cũng là nữ nhân duy nhất không màng đến địa vị của chính mình. Cho nên, ngày mà lời đồn đến tai nàng khiến cho nàng chỉ có thể ngơ ngác nhìn quanh.

“Ta làm sao? Tài nhân kia làm sao?” Châu Sa nhíu mày, sau đó nâng trâm cài lên tóc. Cẩn thận tô điểm một lần nữa đôi lông mày.

“Hồi nương nương, Vương Tài Nhân kể từ khi vào cung, huênh hoang mình là em họ của Vương Đức Phi, đã vô cùng kiêu ngạo. Muốn bám vào để chim sẻ hóa phượng hoàng. Hôm nay còn lộng ngôn nói rằng hoàng thượng sẽ vì sắc đẹp của cô ta mà bỏ quên ba nghìn giai lệ.”

“Cũng được, bổn cung không có ý tranh giành. Sau này những chuyện như thế đừng làm phiền ta.”

“Nhưng Vương Tài nhân còn nói nương nương… xin nương nương tha tội chết, nô tì mới giám tiếp tục.”

“Được rồi, cứ nói đi!”

“Nương nương, Vương tài nhân còn dám nói rằng nương nương yếu đuối bệnh tật, nên để Vương Đức phi làm hậu và…”

“Lời nói của một cô gái trẻ thiếu lễ nghi thôi mà. Truyền Đức phi đến gặp bổn cung!”

“Vâng, nương nương.”

Hậu Cung ba năm qua dường như chưa bao giờ dậy sóng. Mạn hoàng hậu an phận thủ thường, nhị phi không dám làm càn, bát chiêu cửu tần đều càng không dám gây ra sóng gió, sự tranh sủng trong hậu cung dường như là vô nghĩa khi tất cả đều biết một bí mật công khai: trong lòng hoàng thượng có nữ nhân khác.” Ba năm qua chiêu trò hậu cung cũng nhiều, nhằm đổi lấy một giây chú ý của đế vương, nhưng quả thật, sủng ái chỉ nhất thời, nhạt như bèo nước.

Hoàng hậu dường như vô vị với cuộc sống trong cung, nên chính các phi tần khác không bao giờ dám quá phận. Đây là lần đầu tiên kể từ khi Châu Sa lên làm hậu, mới có chuyện nàng truyền gọi một phi tử khác đến. Điều này gây ra một làn sóng nhỏ trong hậu cung kia.

“Thần thiếp Vương Nghi bái kiến hoàng hậu nương nương. Nương nương thiên tuế.” Đức phi xuất hiện, vẻ mặt nhàn nhạt, khí sắc băng thanh.

“Miễn lễ, muội muội. Qua đây ngồi cùng bổn cung.” Châu Sa mỉm cười, vẫy tay cho người mang ghế đến.

Quan sát Vương Nghi, Châu Sa thầm tán thưởng. Băng thanh ngọc khiết chính là để chỉ nữ nhân này. Cử chỉ lúc nào cũng lạnh nhạt, nhưng lại rất nhu tình. Đức phi lúc nào cũng giữ nguyên bộ dạng như thế, thoang thả, khoan thai. Nhưng xét cho cùng, lòng vẫn hướng về đế vương. Nhớ năm đó, khi tuyển chọn tài nhân cho hoàng thượng, biết được Vương Nghi là con gái của thượng thư bộ hộ, nàng đã âm thầm chỉ điểm cho Thiên Hãn đưa Vương Nghi thành một trong tứ phi.

Thiên Hãn lúc đó đã nhìn nàng châm chọc “Chẳng lẽ ái phi đã chỉ điểm hết tất cả những mĩ nữ dâng cho ta sao?” Khi đó, nàng chỉ đáp rằng “Ngoại trừ tứ phi thiếp can dự, còn lại, tùy hoàng thượng quyết định.”

Nàng chọn Vương Nghi làm Đức phi, cũng chính là đã giúp Thiên Hãn kìm hãm thế lực của cha nàng cùng đại tướng quân Trần Ngụy, phụ thân của Trần Quý phi. Nàng đặt một thế cục như vậy, đã từng khiến Thiên hãn vô cùng hài lòng.

Xưa nay, Vương Nghi hiếm khi can dự thị phi. Một bộ dạng băng khiết như vậy, há nào nhúng tay vào chuyện khác. Có điều…

“Vương thượng thư vẫn khỏe chứ, muội muội?”

“Đa ta tỉ tỉ quan tâm, phụ thân vẫn khỏe.”

“Muội muội cùng ta trở thành người của hoàng thượng, giống như tỉ muội một nhà, vô cùng thân thiết… ta những tưởng rằng, ta cũng không làm điều gì phụ muội hay thượng thư. Nhưng, có vẻ như ta đã lầm?”

“Tỉ tỉ…”

“Ta biết, muội một lòng hướng về hoàng thượng, nữ nhân trong hậu cung chỉ có duy nhất một mình hoàng thượng. Nhưng, những lời ong tiếng ve không cần thiết được đồn ra, thì có hay không sẽ khiến hoàng thượng động lòng? E là đến lúc động lòng, lại là một kiểu động lòng khác.”

Vương Nghi nghe thế, chỉ có thể sụp xuống xin tha tội.

“Nương nương, Vương gia chúng thần không dạy dỗ nữ nhi đến nơi đến chốn, đã làm kinh động đến phượng giá rồi. Mong nương nương niệm tình chị em chúng ta, mà tha tội cho Vương tài nhân.”

“Ta chưa từng nói sẽ luận tội cô ta. Ta chỉ muốn nhắc nhở muội muội, Ỷ Phượng cung muội có thể sống, Phượng ỷ muội có thể ngồi, ngôi vị này muội cũng có thể có, nhưng, đến lúc có hẵng nói. Còn vị tài nhân kia, ta để muội tự suy xét.”

“Đa tạ nương nương không luận tội. Thần thiếp đã rõ.”

“Được rồi, ta mệt rồi, muội lui đi!”

“Vâng, nương nương, thần thiếp cáo lui.”

Rất hiếm khi Mạn Châu Sa cất lời giáo huấn. Chưa ai biết khi nàng giận dữ mọi chuyện sẽ ra sao, người đột nhiên trở mặt, thì người dịu dàng nhất sẽ là người đáng sợ nhất. Mạn Châu Sa vô tình là người dịu dàng nhất ấy.

Một Đức phi phải quỳ mọp dưới chân nàng xin tha tội, tự khắc sẽ khiến hậu cung nổi lên một loạt sóng gió, nghi kị, nhưng tất cả, lại đi vào tĩnh lặng, khi một lần nữa, hoàng thượng xuất hiện tại hậu cung.

“Hoàng thượng, sắp tới sẽ có người dâng tranh mĩ nữ lên cho người.”

“Nàng nói thế ý đuổi trẫm đi?”

“Thần thiếp nào dám, chỉ là thần thiếp cảm thấy bất ngờ vì hôm nay bệ hạ hạ giá qua đây thôi. Còn tưởng người muốn tìm tranh mĩ nữ.”

“Vậy sao? Ta muốn thăm Quân nhi và Quỳ nhi.”

“Vâng, để thiếp cho người đưa hai đứa nhỏ ra gặp hoàng thượng.”

Nàng nhướn mày, rồi khẽ cười. Nàng và Thiên hạn cứ như sỏi đá gặp nhau, chẳng thể sinh lòng, cũng chẳng thể tóe lửa. Từa tựa như không liên quan gì đến nhau.

Vĩnh Quân và Dã Quỳ rất hiếm khi gặp phụ hoàng. Với chúng, phụ hoàng là một người chẳng đáng để nhớ mặt. Gặp rồi quên rất nhanh. Trẻ con lại hay lạ người, Vĩnh Quân thì một mực lắc đầu, rúc rúc vào lòng mẹ, nhất quyết không để Thiên Hãn bế. Dã Quỳ mạnh dạn hơn, trân trân nhìn phụ hoàng, sau đó nhìn mẹ, rồi lại nhìn phụ hoàng, năm lần bảy lượt, vẫn cứ là một mực bám vào chân của Châu Sa.

Lẽ thường tình, các cung phi khác đã đẩy con đến gần Thiên Hãn để lấy một chút sủng nịnh từ người đứng đầu thiên hạ kia. Châu sa thì chỉ mãn nguyện mỉm cười khi hai đứa nhỏ xa lạ với chính phụ thân của chúng.

“Hoàng thượng” nàng trào phúng cười, nhưng nụ cười vẫn ngọt ngào và tinh tế, dù Thiên Hãn thừa biết nụ cười đó có bao nhiêu phần mỉa mai “Có lẽ thiếp phải đưa cả Quân nhi và Quỳ nhi đi thôi. Chúng sợ hoàng thượng đến mức ôm chặt chân thiếp rồi.”

Nàng chớp mắt, nụ cười thiện lương cảm thông ngập mùi giả dối. Không những thế, còn cố tình chớp mắt thêm mấy lần nữa, ngụ ý “đáng đời”.

Thiên Hãn nhếch môi, từ bao giờ nàng và hắn chuyển sang một dạng đối địch nhau đầy mai mỉa thế này?

“Không sao, trẫm cũng định ở Ỷ Phượng cung hôm nay. Nàng dẫn con đi chơi rồi về, vợ chồng ta nói chuyện tiếp.”

Rùng mình ở chữ vợ chồng, Châu Sa chỉ cười nhạt, sau đó cúi mình đáp lời.

“Vâng, thưa bệ hạ.”

Nàng cùng nhũ mẫu dắt hai đứa trẻ ra hoa viên. Cũng không để ý đến người đang ngồi trong Ỷ Phượng cung nữa, mà đổi lại, chỉ có thể nghĩ đến người kia.

Và một cái tên xuất hiện: Lịch Y.

Lịch Y là ai?

Còn có người có thể nhẹ nhàng tách đôi linh hồn Đạm Vũ ra rồi bước vào và đóng lại linh hồn đó sao?

Còn có người ngoài nàng ra có thể khiến Đạm Vũ phải từng bước truy tìm sao?

Còn có người, khiến Đạm Vũ vì người đó mà quên đi nàng sao?

Châu Sa thở dài. Rồi cũng chỉ có thể thở dài.

Cái này, cũng được gọi là ghen tuông sao?

“Truyền chỉ của bản cung, mời Mạn tướng quân xuất cung gặp ta.” Nàng lên tiếng, quay lại phía sau nhìn cung nữ rồi mỉm cười.

Nàng về cung quá vội vã, chưa kịp an bài cho Hoàng Tuyền và Tu Nhi. Tu Nhi hẳn vẫn đang ở Hồ Nam làm việc cho nàng. Hoàng Tuyền có lẽ trở về tướng phủ và hoạt động trong vòng bí mật.

Nàng cần đưa Hoàng Tuyền trở về bên mình, không có người của mình ở bên, nàng không thể hành động được. Đặc biệt khi trong cung xuất hiện một Đạm Vũ. Kế hoạch của nàng rất rõ ràng, khiến hoàng thượng có thể khiến nhiề người phụ nữ mang thai. Càng nhiều càng tốt. Như thế, cơ hội của nàng rời khỏi cung sẽ cao hơn. Mặc dù, một khi có nhiều phụ nữ mang thai hơn, tự khắc cung đình trở nên khắc nghiệt. Đại cục đã như vậy, nàng chỉ có thể thuận theo mà thôi.

Có lẽ, điểm may mắn nhất, chính là giữa nàng và Thiên Hãn không có tình yêu.

“Vũ, sao Vũ không đến tìm ta? Các tài nhân khác đang lục đục đi tìm chỗ đứng cho mình rồi, còn mình Vũ…”

Châu Sa nâng chén trà, đưa đến trước mặt Đạm Vũ, đôi mắt đau đớn nhìn thẳng vào người con gái này.

“Đến với nàng rồi, ta không kìm chế được, lại gây ra truyện đại nghịch bất đạo thì sao?”

Khẽ cười, Đạm Vũ đón lấy tách trà, sau đó vừa uống vừa xoay chén trà.

“Nàng cũng uống đi!”

“Cùng với chén của Vũ à?”

“Chỗ nào trên miệng chén cũng có dấu môi ta rồi, coi như hôn gián tiếp.” Vũ thở dài, sau đó lại không tự chủ mà nâng cằm Châu Sa lên, cay đắng.

Đắng thật!

Châu Sa nuốt xuống, cảm thấy họng mình đắng nghét, rồi nước mắt đôt ngột dâng tràn bờ mi.

“Ngươi nói ngươi sẽ về với ta đi, Vũ!”

“Nàng có đi cùng ta không?” Đạm Vũ lặp lại lời nói cách đây bốn năm, trước khi Châu Sa vào cung, trước khi Châu Sa thành hoàng hậu. “Nàng có đi không?”

Châu sa thở dài, rồi nước mắt thật sự rơi.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s