[Lala Scadey] Chuyện của họ – Chương 2

Chương 2: Người đàn ông tóc đen

60

Lala là người kín miệng, cô không bao giờ phơi bày sự khốn khó của mình trước mặt những người hạnh phúc như Bii. Bii có tấm lòng tốt, nhưng quá hạnh phúc để có thể thông cảm và thấu hiểu nỗi đau. Trên tất cả, cô ta quan tâm tới mọi thứ vô cùng hời hợt. Trong mắt cô bé con ấy, chỉ có tình yêu duy nhất Byon, vị hoàng tử bạch mã của cô ta.

Lala biết thế.

Cô đã từng thử tin tưởng vào lời nói của Bii: “Tớ sẽ xin mẹ một căn phòng khang trang hơn cho cậu và Lilin, giá tiền sẽ chỉ bằng 1/3 thôi. Cậu yên tâm.” Nhưng đã quá lâu kể từ khi lời hứa ấy được thốt ra.

Lala không trách cứ. Đơn giản, vì cô biết, đó là lời hứa suông, và Bii thì chẳng bao giờ để tâm vào cái gì ngoài tình yêu của mình. Và Lala cảm thấy cô ấy may mắn.

Lala có ghen tị không? Có chứ. Cô không phải là thánh nữ để mà không bao giờ ganh tị. Nhưng cho dù thế, Lala biết số phận trao cho mỗi người một khác nhau, và Lala chỉ cần kiên nhẫn với lí tưởng của mình.

Nói Lala và Bii là bạn thân cũng không hẳn. Vì Bii không có ai chơi cùng, và Lala thì vô tình ngồi cạnh Bii trong mọi buổi học.

Hãy để câu hỏi tại sao một hotgirl như Bii không có ai chơi cùng về phía sau. Câu chuyện này chỉ về một cô gái tên Lala mà thôi.

Lala dậm chân bực bội trước khi bước vào văn phòng. Cô quyết định sẽ phải gặp lại người đàn ông đã ném cô vào ngôi trường này. Và cách duy nhất để gặp được ông ta, là cầm theo bức thư nguệch ngoạc cữ, gõ cửa văn phòng hiệu trưởng và chờ đợi cho đến khi hiệu trưởng quay về.

Lala tóc dài, tết tóc ngồi đợi ở ghế sofa ngoài hành lang. Cô chỉ có thể ngước nhìn và đếm xem trần nhà có bao nhiêu cái bóng đèn. Rồi sau đó chờ đợi sự trở lại của hiệu trưởng mà thôi.

Bất ngờ thay, khi ông ta trở về, còn có thêm người mà cô cần gặp. Cô gọi đó là người đàn ông tóc đen.

“Anh không phiền nếu tôi đi ra đây chút chứ?” Người đàn ông đó nhìn thấy cô gái bé nhỏ kia đứng nhìn mình, ông thở dài và quay sang ngài hiệu trưởng.

“Cứ tự nhiên, ngài Tor.” Vị hiệu trưởng đáng kính gật đầu và người đàn ông tóc đen kia tiến đến gần Lala.

“Con đợi ta sao?” Ông lên tiếng và Lala hoảng hốt kêu một tiếng.

“Dạ… vâng, chào ngài, con hôm nay định nhờ hiệu trưởng liên lạc với ngài. Thật may mắn con có thể gặp ngài ở đây…” Lala lúng túng đứng dậy, vò gấu áo rồi thở dài.

“Được rồi, hãy vào phòng hiệu trưởng nào.”

Ngài Tor đi trước, có phần bất đắc dĩ trước cô gái này.

“Con chỉ nói nhanh thôi, thưa ngài. Chị của con mang bầu, chị không thể đi làm nữa, nhưng vì đứa bé, nên con sẽ phải đi làm. Con sợ rằng mình không thể học được nữa, thưa ngài.” Lala nói một tràng, trước đó, đã dùng tay mình níu lại ống tay áo của ngài Tor kia, rồi rụt rè rút tay lại. “Con chỉ muốn nói rằng, có thể con sẽ xin nghỉ học.”

Chậm chạp nhắc lại một lần nữa ý nghĩ của mình, Lala gần như xoắn tay vào nhau, rồi lí nhí tiếp tục.

“Con sẽ cố gắng đi làm, kiếm tiền và trả lại số tiền ngài đã giúp con. Toàn bộ học bổng của con, con đã tiêu vào việc trả tiền nhà và mua sách. Con hứa trong vòng sáu tháng con sẽ hoàn trả lại đủ cho ngài.”

Nói xong, Lala chỉ có thể ủ rũ hít một hơi thật sâu rồi nặng nề thở ra.

“Con xin lỗi.”

Ngài Tor chăm chú nhìn cô gái nhỏ, rồi gật đầu. Sau một hồi cân nhắc, ông thấy rằng đứng ở hành lang mà nói những chuyện này thật sự không tốt, liền nói:

“Con đợi ta ở café lần trước ta gặp con. Bốn giờ chiều ta sẽ có mặt ở đó. Và ta muốn nghe câu chuyện của con. Thật rành mạch. Hiểu chứ?”

“Vâng, con hiểu. Hẹn gặp ngài ở đó.” Lala cúi đầu rồi mỉm cười. Cô gái lại lững thứng quay lưng trở về lớp học của mình.

Lala sắp xếp lại tất cả các chi tiết mình cần nói với ngài Tor. Người ta gọi ông ấy như thế, nhưng cô thích gọi là người đàn ông tóc đen hơn. Thậm chí còn đánh hẳn một bản tường trình bằng chiếc laptop mượn được của Bii. Bii tốt bụng vì không thèm làm bài nên đã quăng cho Lala cái lap bọc hình hoa rực rỡ.

Đánh xong lại xóa đi, sắp xếp cau cú rõ ràng mạch lạc, rồi đi in hẳn hai bản cho ngài tóc đen kia. Nên khi ngài cầm tờ giấy trên kia, chỉ có thể nhìn tờ giấy, rồi nhìn Lala, rồi lại nhìn tờ giấy.

“Rất mạch lạc.” Ngài Tor gật đầu. “Nhưng con có thể trình bày với ta bằng miệng. Có điều, tại sao phải nghỉ học?”

“Con đã nhận ơn của ngài đủ nhiều mà không có lí do nào cả. Đại học quá đắt đỏ, và chị con thì khó mà làm được việc khác. Con xin lỗi.”

“Ta sẽ chu cấp tiền cho con và chị con.” Ngài Tor nhấp ngụm café Lagendee rồi sau đó thở dài “Con chưa bao giờ yêu cầu về tiền bạc, và ta cũng không nuông chiều con về tiền bạc, nhưng lần này, ta sẽ giúp con.”

“Xin ngài đừng, ngài Tor, con không thể nhận được nữa. Nếu như ngài thuê con trở thành nhân viên của ngài, con rất vui lòng làm việc, nhưng con biết, con chưa đủ giỏi để làm việc cho ngài.”

Lala dừng lại, rồi lơ đãng một chút, môi cô gái trẻ phiếm một nụ cười.

“Con nghĩ con và chị con sẽ trở về nông thôn. Thị trấn Pinku là một thị trấn không đắt đỏ, và con vẫn có thể kiếm được đủ tiền ở một thị trấn đấy. Thưa ngài, con sẽ gửi lại cho ngài đủ tiền trong vòng sáu tháng, đó là lời hứa của con. Con chỉ có thể thông báo như vậy với ngài thôi.”

Ngài Tor đan tay và tựa mình vào lưng ghế, đôi mắt chăm chú nhìn cô và gật đầu.

“Được, ta đồng ý. Nhưng nếu như con gặp bất cứ khó khăn nào, hãy tìm cách liên lạc với ta. Đây là số điện thoại của ta.”

“Vâng, con cảm ơn ngài.”

Lala nhận lấy danh thiếp rồi cúi đầu. Kể từ khi biết được chị mình mang bầu, Lala đã lên cả một kế hoạch dài dằng dặc cho đến khi đứa bé học đại học. Một kế hoạch chi tiết đến mức cô đã khiến cho mọi tình tiết có thể xảy ra được đưa vào bản kế hoạch này. Có điều, xét đến cùng, cô vẫn chỉ là một hạt cát giữa sa mạc nhân duyên. Cô không có mối quan hệ nào để cắt bỏ, Lala tự nghĩ rằng bản thân mình sẽ không có mối liên hệ nào với ai, đó là một cuộc sống dễ dàng rũ bỏ, và Lala đã chọn cách rũ bỏ.

Rồi tiến về phía trước với niềm tin rằng cho dù có ra sao, vận mệnh cũng không thể làm khổ cô hơn nữa.

Có điều, trong mục “cha đứa bé đến nhận đứa bé” của bản kế hoạch, cô chưa bao giờ mường tượng đến cảnh có ngày mình phải làm vợ của bố của cháu mình…

Và càng không mường tượng rằng chị mình sẽ chết.

“Cậu sẽ chuyển đi sao?” Bii chấm mút chút ketchup trên đĩa KFC, rồi mở to đôi mắt đẹp lộng lẫy nhìn cô bạn mình.

“Ừ, và mình đã xin bỏ học rồi.” Thở dài, cô gái nước lã tháo mắt kính không số của mình xuống.

Rồi xõa mái tóc ra và buộc nó lên.

“Bii, cậu phải sống tốt và hạnh phúc nhé!” Lala nắm đôi tay nhỏ bé của Bii và cảm nhận sự ấm áp của đôi tay ấy.

“Lala…”

Bii mau nước mắt, nước mắt đã rơi xuống rồi.

Đang ngồi hàn huyên, đột nhiên phía sau ồn ào, rồi tiếng người nói to: HOÀNG TỬ HẮC ÁM ĐÁNH NHAU VỚI KỊ SĨ KÌA. ĐÁNH NHAU MỌI NGƯỜI ƠI.

“Hiệp sĩ? Bii, không phải Byon được gọi là hiệp sĩ sao? Đi, chúng ta đi xem!”

Lala quay sang Bii đang cứng đờ vì sợ hãi rồi kéo Bii băng qua dãy hành lang của học viện Anatoria rồi đến thẳng đại sảnh của học viện.

Dưới ánh sáng đèn rực rỡ của đại sảnh, vào một ngày tuyết rơi lạnh giá, đó là laanf đầu tiên Lala gặp nam chính của đời mình.

Hoàng tử hắc ám, kẻ đã rời trường từ rất lâu rồi đột ngột quay lại, và gây ra một trận chiến ngớ ngẩn với hiệp sĩ chính diện của Anatoria: Byon.

Bii chắp tay, đan vào nhau rồi cầu nguyện, còn Lala, nhìn người đàn ông kia rồi hình ảnh về ngài Tor hiện lên trong trí óc cô.

Chắc điều khác biệt duy nhất giữa hai người là mái tóc màu bạch kim chứ không phải màu đen tuyền.

Lala thu mình phía sau đám đông, cô nhỏ bé, lọt thỏm trong đám người, và hoàng tử hắc ám kia, cô vẫn thoáng nhìn được gương mặt của anh ta. Còn Bii, đã nhanh chóng chen lên phía trước, rồi gào lấy tên Byon.

“BYON!”

“Bii, đứng yên đó, đây là trận chiến của anh.” Byon quay lại, ở nụ cười rạng rỡ vạn người mê, sáng lấp lánh.

Hoàng tử hắc ám chỉ khảy cười.

“Hot girl đại học Biancasta đây sao? Này Byon, nếu tôi thắng, cậu nộp cô ta ra nhé!”

“Chỉ là nếu cậu thắng thôi đấy!”

Xung quanh vang dội tiếng hô “Đánh đi đánh đi đánh đi.” Có một mình Lala lẳng lặng rút lui trong đám đong ồn ào.

Cô ít ra đã biết thêm một điều nữa, hoàng tử trong truyền thuyết vĩnh viễn không thuộc về mình. Đeo lại cặp kính không số, Lala đi về phía thư viện, quyết định làm đơn xin nghỉ học, rồi sau đó biến mất khỏi Anatoria.

4 thoughts on “[Lala Scadey] Chuyện của họ – Chương 2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s