[Review Ngôn tình] Tuyết ti thiên thiên nhiễu

Tên truyện: Tuyệt ti thiên thiên nhiễu

Tác giả: Dạ lai chử tửu luận anh hào

Editor: Khán Nguyệt Quang

Đây là một bài review mang tính chất chủ quan, ý kiến cá nhân, có thể sẽ trái ý nhiều người, nhưng đây là suy nghĩ của riêng mình.

Tuyết ti thiên thiên nhiễu: muôn ngàn sợi tuyết vấn vương.

Đây là tác phẩm cung đấu, chính trị đầu tiên mình đọc. Lẽ dĩ nhiên, ấn tượng gà con sẽ khiến bản thân đặt tác phẩm lên một vị trí cố định mà khó lòng thay thế. Cho đến tận bây giờ, sau khi đọc Thượng Cung, hay Cung – Mê Tâm Ký, hay Mệnh phượng hoàng v…v… mình ẫn không để tác phẩm nào vượt trên tác phẩm này cả. Đây là một ấn tượng gà con hết sức thuần túy.

Có thể nói mình kén đọc. Các tác phẩm mình thích, thường không được người khác thích, vì đơn giản nó không có tình yêu nam nữ oanh oanh liệt liệt. Đương nhiên, tác phẩm này cũng không ngoại lệ.

Nữ chính rất bình thường, vô cùng bình thường. Thậm chí có phần thờ ơ, đem vung vẩy số phận và mặc kệ, chỉ cần mình có thể sống, và thậm chí là có một khát khao sống mãnh liệt. Nhưng chỉ cần sống thôi.

Nữ chính tên Nhạc Thanh, tự lấy Thanh Nguyệt.

Thông minh vừa đủ, khôn ngoan vừa đủ, tài năng vừa đủ. Và chỉ đủ, chứ không hoàn hảo.

Tính cách của nữ chính: rất lãnh đạm, rất thờ ơ. Bị cưỡng hiếp, không sao cả. Bị đánh đập, không sao cả. Chỉ cần có thể sống. Suốt quãng đời nữ chính, chỉ có một đoạn rất ngắn cô được sống. Phần còn lại, là tồn tại để bảo vệ cho sự tồn tại của mình. Hỏi vì sao lại có thể đem bán đi cuộc đời của mình như thế? Chính là vì nữ chính muốn sống, muốn an ổn mà sống. Cưỡng hiếp một lúc rồi bọn cướp sẽ đi. Ở nhà bị đệ đệ cùng nhị nương đánh đập thì cũng một lúc rồi chán. Cô ấy chỉ muốn tồn tại thôi. Để một ngày, nếu có thể, thì thoát khỏi lồng kia, mà như con chim sải cánh, tự do.

Đáng tiếc, sự việc không được hạnh phúc như thế.

Mình đã đọc truyện này từ hồi lớp 11, cuối năm lớp 11, mà giờ đang năm 2 đại học. Mình không đọc lại thêm một lần nào nữa, vì sợ rằng đọc lại, khi lớn lên, nhận thức sẽ khác biệt, nên mình để kí ức ở trong phần review này. Có thể các đoạn truyện sẽ khác nhau về mặt thời gian, nhưng về cơ bản nó vẫn đầy đủ.

Nữ chính ban đầu ở nhà, đến năm 14 tuổi được học cầm kì thi họa để thành tú nữ tiến cung. Có điều, trên đường tiến cung, bị bọn cướp bắt, tất cả các tú nữ đều bị hãm hiếp.

Tiếp đến, bọn cướp bán tất cả đến các phủ, gia khác nhau để lấy tiền, Nhạc Thanh vào phủ thừa tướng, trở thành một nữ hầu.

Và một sát thủ.

Không, đừng hiểu nhầm đột nhiên nữ chính có khả năng sát thủ. Không thể phi logic như thế, nếu phi logic như vậy, mình sẽ không bao giờ đặt vào mắt. Nữ chính chỉ biết duy nhất một thứ: “phi đao”. Mình tạm gọi là phi đao đi, vì thực ra, vũ khí nữ chính dùng là đồng xu. Tập luyện phi đồng xu từ năm bốn tuổi (nếu mình nhớ không nhầm), đến được mười năm, thì không khó khiến đồng xu đánh vào điểm yếu của đối phương. Tự khắc được nhận thấy tài năng, rồi đột ngột trở thành sát thủ, và lần đầu tiên phải giết người cũng là khi trở thành tì nữ của tướng phủ ấy.

Nữ chính vô cùng ngoan ngoãn, nhiều đoạn thụ động đến buồn cười, đằng sau sự thụ động, chính là không màng thế sự. Có một câu của nàng, chính là khiến mình cảm thấy không biết nên hiểu ra sao: “Nô tỳ nên xấu hổ trước khi giết người, hay sau khi giết người ạ?” Đấy là câu hỏi gì, ngay cả cảm xúc cũng phải cầu người chỉ bảo, mình cảm nhận, những năm tháng đó, nữ chính thực sự không phải là người.

Tự coi mình là đồ vật, tự coi mình không phải là người, rồi đổi lấy một năm để tìm đến tự do. Nữ chính khao khát nhất là tự do.

Rồi cơ hội đến, tự do trong tay, cô đã nắm lấy rồi thoát khỏi tướng phủ một cách ngoạn mục.

sau đó bắt đầu hành trình nửa năm hạnh phúc vỏn vẹn của mình. Có một khách điếm, có một sinh nhật, có một người đồng bọn. Quan trọng nhất, đã được làm NGƯỜI.

Có điều, hạnh phúc không kéo dài.

Đến ngày hạnh phúc nhất, thì phụ thân đến, kẻ trong tướng phủ đến, kéo thêm một người nữa đến. Từ đây, chính thức Nhạc Thành lao vào vòng vây cùng đấu.

Người xuất hiện trong cuộc đời nữ chính gồm ba người đàn ông, Dật Dương, Tam Thiếu, Vũ Nhân. Ba người đàn ông đều tự đặt lên người Nhạc Thanh tình cảm, rồi sau đó đem tình cảm của mình so đo với quyền lực. Đặt quyền lực lên bàn cân, quyền lực tự khắc lệch về một phía. Đem tình cảm đi chôn, biến nàng thành công cụ cho quyền lực. Nữ chính cũng chỉ có thể nương theo sự sắp đặt ấy, mà đem cho mình một đường rút lui.

Đúng thế, không thể yêu ai trong ba người bọn họ. Không biết làm sao để chấp nhận tình yêu ấy.

Đây là truyện đầu tiên mình thấy nữ chính không kết hôn hay yêu ai với ba người kia. Họ tính kế lẫn nhau, lợi dụng tình cảm của nhau, sau đó dày vò nhau.

Kết thúc câu chuyện là một GE, một HE cho nữ chính và SE cho tất cả nam chính còn lại. Họ có quyề lực, nhưng không có tình yêu, hoặc không có cả hai. Cũng phải, ba người đó không ai hữu tình, tàn nhẫn như nhau, hiểm ác như nhau.

Hỏi mình vì sao thích truyện này, chính là vì nữ chính không thánh nữ, không yêu đương, có một ước mơ rất bình thường: làm người. Làm người thời đại nào lại khó đến thế, chính là trong mọi thời đại. Đều phải tranh đấu để sống, tranh đấu để tồn tại.

Điều thứ hai mình thích, chính là không có một từ tả vẻ đẹp chim sa cá lặn của nữ chính. Mình phát nhàm với những câu miểu tả vẻ đẹp hoa lệ sáo rỗng và lối mòn của nữ chính rồi. Cũng đã phát nhàm những lời miêu tả về vẻ đẹp của nam chính và quyền lực bá đạo của anh ta rồi. CÒn tác phẩm này, từ đầu đến giữa đều là bí ẩn. Chỉ có thể lờ mờ đoán ra họ có thân phận cao quý, và so sánh những con cáo thành tinh với nhau. Rất thú vị.

Chúng ta không phải bĩu môi bởi những truyện tình cẩu huyết ngược lên ngược xuống nam nữ chính rồi bằng cách kì diệu và phi logic nào đó, họ có kết thúc HE, đến với nhau và sống hạnh phúc mãi mãi về sau dù nam chính đã gây ra bao tội nghiệt.

Chúng ta không phát nhàm bởi cái trò mây mây mưa mưa tả kĩ càng và thừa thãi.

Chúng ta cũng không cần phải lên tiếng thở dài khi tả mấy đôi hài hay cái trần nhà hoa lệ đến cả đoạn văn.

Câu truyện rất thuần túy: làm khổ nhau, tính kế lẫn nhau, ai xứng có hạnh phúc sẽ có hạnh phúc. Ai không xứng có hạnh phúc tự khắc không có hạnh phúc. Có điều, câu chuyện đến cuối vẫn là bi thảm cho những mối tình của người trong cuộc đi.

Có thể cung đấu không được chặt chẽ. Có thể âm mưu còn vụng dại. Nhưng chí ít, trong đây không có nhân vật nào tầm thường và ngu ngốc cả. Đó là nội cung mà. Nội cung thiếu nhất có hai thứ: 1 là tình người, 2 là kẻ ngốc. Truyện này khắc vừa đủ 2 nhân tố ấy.

Tóm lại, với mình, đây là bộ siêu đáng đọc. 49 chương, 1 phiên ngoại, có thể không hợp nhiều người, nhưng chính là khẩu vị của mình.

Thân!

9 thoughts on “[Review Ngôn tình] Tuyết ti thiên thiên nhiễu

    • em thực sự đọc là vì nữ chính, công nhận rằng em có chút tiếc khi nữ chính k đến vs thằng nam nào trong này, nhưng như thế cx phải thôi. là nữ nhi, nếu như không được tình yêu thì thôi, mà tình yêu lại bị đem ra làm quân cờ thì khổ lắm, nên e thực sự hài lòng với cái kết này :3

  1. hè, đọc review of nàng xong ta cũng tò mò đọc truyện coi sao, ta mới đọc tới chương 5 và phải đi ngủ để mai không nướng khét lẹt nên cũng chưa biết tình tiết rồi sẽ ra sao nhưng mới đầu nghe cách nói of nữ chính ta thấy vui vui, có nhiều chỗ mắc cười 🙂 ( cái đoạn ” kinh hoảng cho có” & đoạn tên thiếu gia ” lắc đầu như gia súc” làm ta cười bò) và ta thấy thích nữ chính rồi, ta sẽ đọc hết truyện này ( cũng hên vì nó không dài lắm 😉 ) Cám ơn review of nàng nhé, ta cũng kén đọc ngôn tình lắm, trước giờ ta đọc có mấy truyện à, nhiều truyện đọc văn án hoặc 1, 2 chương đầu là ta chẳng buồn đọc tiếp nữa, một phần vì ta lười ( ta khoái truyện tranh hơn hehe) và mấy truyện đó không đủ đề ta bỏ cái lười của mình. Ta thích nữ chính sống vì bản thân mình, mình không làm hại ai nhưng ai cũng đừng mong làm hại mình. Vẫn style nữ chính mà ta yêu thích : mạnh mẽ vừa đủ, thông minh vừa đủ mà vừa đủ thì chẳng có giới hạn nào để cân đo đong đếm đúng không nàng? Còn về cái kết của truyện nữ chính không tới với ai, nàng chọn cuộc sống phiêu diêu tự tại, ta luôn muốn nữ chính ta đọc phải có được bến đỗ của mình, có được cuộc sống hạnh phúc bên người mình yêu, nhưng nếu trong các nam tạm cho là chính mà nàng gặp không yêu nàng hơn dã tâm, hơn quyền lực thì họ không xứng đáng có được nàng và ta muốn họ phải tiếc nuối, dằn vặt nhiều vào hehe.

    • đây là một bộ ngôn tình ta thích, hiếm bọ ta thích lắm, đến giờ thì vừa đủ một bàn tay luôn.
      truyện rất đủ, dư vị đọng lại rất sâu, nhiều nữ chính của ta mang âm hưởng của sự tự do này lắm, như Tần Vy, hay như Minh Dạ, cả Châu Sa nữa, đều là nữ chính trong truyện trường thiên của ta.
      Nhưng mà nàng đọc đi, đọc mãi sẽ thấy đó là HE cho nữ chính :3

  2. Có thể cung đấu không được chặt chẽ. Có thể âm mưu còn vụng dại?

    Đùa, đây là bộ ngôn tình hay nhất mình từng được đọc, cũng là bộ ngôn tình cung đấu mình cho là hay nhất. Mình đã đọc đi đọc lại bộ này gần 10 lần. Càng đọc càng thích và mình thích đến từng cái dấu chấm, dấu phẩy trong bộ này. Tất cả đều hài hòa, hợp lý vô cùng và tình tiết không chút nhàm chán. Truyện này làm mình thỏa mãn từ cái văn án cho đến cái chữ hoàn cuối cùng. Có rất nhiều tác phẩm ngôn tình cung đấu, nhưng cả đối với những bộ rất nổi tiếng, được cho là kinh điển như những truyện bạn liệt kê ở phần đầu bài viết, cũng không lôi kéo nổi mình đọc đến hết chương 1, bởi tất cả đều làm mình ngán từ khi đọc văn án. Một số bộ cổ đại được ca tụng khác như Cố Tích, Vinh Hoa Phú Quý thì drop ngay khúc giữa truyện vì mình không đồng ý với cách hành xử ở tình tiết giữa truyện đó của nhân vật. Vì thế, đã thích lại càng thích truyện này hơn.

    Có điều Dạ Lai Chử Tửu Luận Anh Hào hình như không còn bộ nào hay như vầy nữa phải không? Đã thử nghía qua vài bộ khác của tác giả này nhưng đều lặp lại trình tự như mấy bộ cung đấu kinh điển: ngán từ cái văn án, dù tác giả này viết huyền huyễn hay gì đi nữa mình cũng không nuốt được.

    • bạn phản ứng thái quá thế làm gì? câu đầu mình đã nói là bài review mang ý kiến cá nhân rồi cơ mà
      cảm ơn vì comt của bạn nhé, cảm nghĩ của bạn thuộc về bạn, cảm nghĩ của mình thuộc về mình, hy vọng bạn tôn trọng điều đó
      thân!

  3. Mình thích cái kết này cực kỳ ấy, thấy nó rất hợp lý. Truyện cổ đại mình đọc hiếm thấy bộ nào được vậy, một là nhân vật nhí nha nhí nhố, quá hiện đại, hai là nam chính nam phụ yêu đương điên cuồng vứt hết quyền lực địa vị, quá phi lý. Mà mình cũng thích kiểu nhân vật như Nhạc Thanh, mọi thứ đều bình thường không quá xuất sắc, cảm giác nhân vật này “người” hơn, chứ đọc mấy bộ toàn trai xinh gái đẹp hết cỡ, rồi hô mưa gọi gió như đúng rồi thấy cứ ảo ảo @@

  4. Truyện này đứng nhất trong list của mình, dơn giản là vì hợp. Cái gì cũng vừa đủ, ko làm quá lên, suy nghĩ thực tế hợp lý, kết cục lại càng thông minh hợp lẽ.
    Cho đến h mình vẫn thấy những kẻ đế vương kia chỉ dùng Thanh nhi làm quân cờ, có yêu nhưng nghiệp lớn cao hơn tình yêu đó. Đã là người thì ko thể tham lam, làm gì có kẻ làm đại sự nào lại vì nữ nhân bỏ vương quyền, còn Thanh nhi sớm ko hề mộng tưởng vì đã nhận ra bản chất của triều đình ko thể có chữ “an”, chỉ 1 con đường an bình yêu ổn đi thẳng về chốn thôn quê sống cuộc đời như nàng mong ước.
    Nói ngôn tình chứ so ra vs các thể loại hô phong hoán vũ, gì cũng biết, ảo lòi vs cả trải qua bao kiếp nạn mà vẫn ngây thơ vô tư xạo xạo thì truyện này có điểm trừ lớn là nữ chính thực tế, nói ít làm nhiều và ko hoang tưởng quá đi mất.
    Cám ơn RV của bạn :”>

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s