[Lala Scadey] Chuyện của họ – Chương 3

Chương 3: Pinku

alotin.vn_1404355231_hoabtt20119914362247_3

Pinku là một thị trấn nhỏ, nằm trong thung lũng, lọt thỏm giữa những rừng hoa dại. Pinku trong lành, khá rẻ và nơi đây là một nơi nghỉ dưỡng thư thái cho vô vàn quý tộc và khách du lịch.

Cách thủ đô đến 765 cây số, Lala cảm thấy nơi đây như thiên đường. Cho cô, cho chị cô, và cho đứa bé sắp ra đời.

Lilin phản đối kịch liệt truyện Lala nghỉ học, còn Lala, chỉ có thể thuyết phục chị trong nụ cười của mình. Rồi Lilin chấp thuận.

“Em xin việc ở đâu?” Lilin đan áo cho đứa con của mình, sau đó ậm ừ nhìn Lala mỗi ngày một mệt mỏi.

“Chị biết em xin vào làm ở resort Pinku mà.”

“Và chị cũng biết em chỉ làm tám tiếng/ngày. Vậy buổi đêm, em đi đâu?”

“Chị nhìn em có giống người có thể làm gái bar không?” Lala thở dài, cô hiểu chị cô muốn nói gì và ngụ ý ấy rất rõ rệt “Em không giống, và em cũng không làm điều đó. Chị cứ yên tâm.”

“Lala, chị nghĩ chị nên đi làm.”

“Với bụng bầu sáu tháng và không bằng cấp sao, chị nghe này, em sẽ nuôi chị và đứa bé. Nếu muốn đi làm, chị phải đợi ít nhất khi con chị hai tuổi.” Lala giũ chăn sau đó trùm lên đầu. Hôm nay là ngày nghỉ hiếm hoi và cô cần một giấc ngủ trọn vẹn.

Nhanh chóng đi vào giấc ngủ, rồi bỏ mặc Lilin phía sau nhìn mình day dứt. Cũng được, dù sao chuyện cũng đã rồi, chỉ day dứt thôi, thì có thể níu kéo được gì. Dẫu sao, câu chuyện này, cũng chỉ về những dạng day dứt khôn nguôi về đủ thứ tình mà thôi.

—o.0.o—

Ngày sinh của Lilin.

Cô gần như phát ngất với mùi bệnh viện. Một ngày mùa hè chói chang và bệnh viện chật ních người. Lilin gần như kiệt sức trong phòng mổ và Lala gần như kiệt sức vì sự đấu tranh này.

Trong suốt những tháng ngày Lilin mang bầu, một mình Lala làm không biết bao nhiêu việc. Hết gửi tiền cho ngài Tor, rồi đến sắm sửa đồ sơ sih cho đứa trẻ. Và đến đỉnh điểm là Lilin buộc phải mổ đẻ thay vì sinh thường. Người ta nói, Lilin có thể sẽ chết.

Tại sao lại chết? Tại sao cái nguy cơ chết chóc lúc nào cũng rình mò lấy cô và chị mình? Tại sao Lala buộc phải từ bỏ? Chị ngu ngốc, đứa bé ngu ngốc và tên đàn ông khốn nạn!

Lo lắng, bực tức, đau đớn và căm phẫn đã dồn Lala đến mức khóc thành tiếng. Tiếng nấc nghẹn, ai oán và đớn đau tột cùng. Cô không cam tâm, ngay cả người yêu thương, người thân duy nhất của mình rồi cũng sẽ ra đi, cô sống thế nào được? Kế hoạch mười năm của cô chưa có bước nào hoàn thành, chị cô mất đi, cô sống sao?

Lala cắn dứt, dày vò bản thân, đến khi phòng mổ tắt đèn, bác sĩ bước ra, đôi mắt cô đã sưng vù, ướt nhoẹt.

“Chị tôi, chị tôi sao rồi?”

“Bình an vô sự.”

Và đó là cách bắt đầu cho một cuộc đời mới của Lala. Sang trang khác. Vui kiểu khác, buồn kiểu khác, và sống kiểu khác.

Pinku dịu dàng như thiếu nữ. Nằm im lìm trong thung lũng, bình tĩnh như một mặt hồ trong ngày lặng gió.

Pinku hiền hòa, êm và mượt mà như nhung. Mỗi buổi sáng thức giấc, Lala đều nhận thấy cơn gió quanh mình ấm áp siết bao. Mở mắt, thấy bé con huơ tay nhìn mình cười khanh khách, Lala bật cười, nắm lấy bàn tay nhỏ xíu kia mà hôn một cái.

“Chào Sibel, ngủ ngon không?”

Và đứa bé sẽ đưa mắt nhìn dì đầy háo hức.

Buổi sáng sáu tháng sau ngày sinh Sibel, Lilin qua đời.

Trước khi chết, chỉ nói cho Lala về cha của đứa bé: Scadey Tor. Khi nghe cái tên đó, Lala chỉ có thể than thầm. Số phận. Đây chính là số phận. Cô đã định oán hận, rồi tự tử và cùng Sibel chết, nhưng cuối cùng, lại vì sinh linh bé nhỏ kia, mà nuốt nước mắt vào trong, trở thành mẹ của đứa bé.

Sibel có nghĩa là ngôi sao.

Ngôi sao sáng ấy đã khóc cho Lala những ngày đầu u tối nhất.

Ngôi sao ấy cười với Lala, khi Lala định đem mình và đứa bé nhảy xuống sông tự vẫn.

Ngôi sao ấy khiến Lala nhận ra mình cũng cần phải sống. Vì đứa bé này, và thật bất công khi chị mình hy sinh và rồi không để lại bất cứ thứ gì trên đời. Vậy chẳng phải sự tồn tại của Lilin suốt ngần ấy năm đã là vô ích sao?

Vuốt mặt bé con, Lala mỉm cười, rồi ẵm Sibel ra phía ánh nắng mặt trời.

Thời gian trôi qua quá nhanh. Đã gần bảy tháng kể từ khi Lilin qua đời, Sibel biết đi, biết cười, và bập bẹ vài câu. Và Lala, cứ như thế, sáng đi làm, chiều về đón cháu, vừa nấu sữa, vừa chăm nhóc con, vừa đọc sách. Mỗi ngày đều dành vài giờ liên lạc với Bii thiện lương để xin sách và tài liệu cùng phần ghi âm bài giảng.

Và lần nào cũng là Byon đưa cho cô vì Bii còn bận ngủ dưỡng nhan.

Lala cứ sống lặng lẽ thế. Cũng may, đất nước Bắc Âu đều viện trợ trẻ nhỏ cho đến khi đủ 18 tuổi, Lala đỡ phần nào về kinh tế. Cô chỉ cần lo lắng về vấn đề học đại học cho đứa bé và tiền nhà cùng cả tỉ phí sinh hoạt khác mà thôi. Ừ thì cũng là “Chỉ”.

Quen thuộc với sự cô đơn độc lập, Lala vẫn giữ trọn vẹn là một cô gái nước lã và mọt sách, nhạt nhẽo và vô vị. Vô vị đến mức người ta cảm thấy cuộc sống của cô cần phải đảo lộn mạnh mẽ, nhưng không một ai có thể nhảy vào bản kế hoạch mười tám năm của cô được nữa.

Kể từ khi Lilin qua đời, Lala chuyển tất cả kế hoạch của mình sang kế hoạch mười tám năm nuôi dạy Sibel. Không còn màn cha con trùng phùng nữa, và Lala sẽ trở thành một bà cô già. Cô đoán thế, và tất tần tật chi tiết được đưa ra, chặt chẽ vô cùng.

Tuy nhiên, một lần nữa, cô vẫn không lường trước được việc mình trở thành vợ của bố của Sibel. Và cô càng không ngờ, chỉ hai tuần sau đó, cô gặp lại người đàn ông tóc đen kia.

Pinku hiền hòa.

Pinku dịu dàng như dòng nước ấm.

Lala đem Sibel đứng trước ban công của phòng trọ nhỏ, vươn tay ra phía trước rồi chỉ cho Sibel một thành phố im lìm.

Nơi đây, phòng trọ của hai dì cháu nằm trong khu trọ ổ chuột. Nhưng vẫn hở ra một khoảng trời mênh mông và xanh bát ngát,

“Sibel, nhớ rằng, sau này khi đã trưởng thành, hãy đứng ở đỉnh thế giới để nhìn thấy bầu trời.”

Lala thì thầm, đôi mắt khát vọng nhìn màu xanh trên kia. Tuổi xuân của cô, cô chỉ nhìn thấy những tháng ngày vì Sibel mà dốc sức. Ngoài ra? Cô không thấy tia hi vọng nào. Hy vọng duy nhất của Lala nằm ở Sibel. Nguồn vui nho nhỏ của cô cũng chỉ nằm ở Sibel. Nếu Sibel không còn nữa, Lala cũng không cần luyến tiếc thế gian.

Thế nhưng, thế gian này luyến tiếc cô.

Hay ít nhất, có một người cần một người để luyến tiếc cô.

Đó là người đàn ông tóc đen ấy.

“Ngài muốn gặp con sao?” Lala mở to mắt, nhỏ giọng đáp lại qua chiếc điện thoại cục gạch mà cô mới mua.

Bằng cách nào đấy, ngài Tor biết số của cô. Và bằng điều kì lạ nào đó, ngài muốn gặp cô. Và cô đồng ý.

“Dạ, vậy năm giờ chiều nay, tại quán café chỗ con làm ạ? Vâng vâng, con hiểu rồi.”

Lala dập máy, rồi quay sang bế Sibel đặt vào xe.

“Đi thôi Sibel, gặp ông nội của cháu nào.”

Ngài Tor tên là Rueten Tor, ngài là một người đàn ông có quyền lực, và cha ngài là một trong những người xây dựng Anatoria. Sau đó, đến đời ngài, ngài chuyển sang những lĩnh vực khác.

Ngài có vợ. tất nhiên, và nhiều tình nhân nhỏ bé. Nhưng rút cục chỉ có ba người con, một trai, hai gái.

Ngài lạnh lùng, tàn nhẫn, độc ác, vô nhân tính. Nhưng, lại chấp nhận cưu mang lấy Lala chỉ vì một lời hứa năm xưa, với một cô bé bán hoa dạo.

“Sau này, xin hãy giúp đỡ Lala, em gái con.” Cô bé ấy đã mỉm cười và tặng ngài cả lẵng hoa tím biếc.

“Lala tóc đen, giống con, nhưng thích học lắm!” Cô bé tóc đen ấy đã nói thế, rồi buộc lại dây giầy cho ngài.

Cô bé ấy là mẹ của Lala và Lilin. Cô bé ấy khi buộc dây giầy cho ngài đã hai mươi tư tuổi.

Ngài hỏi, vì sao không giúp Lilin? Cô bé ấy trả lời, Lilin không thể sống được lâu.

Không gọi gì cả, ngài đan tay ngồi đó, mắt nhắm lại và chờ đợi Lala xuất hiện. Cô bé ấy xuất hiện thật, và bên cạnh là một đứa bé giống hệt con trai ông hồi nhỏ.

Tim ông đập thình thịch, thình thịch, cảm giác rõ ràng về sự chung dòng máu. Rồi ông tự đặt ra một kế hoạch cho riêng mình.

2 thoughts on “[Lala Scadey] Chuyện của họ – Chương 3

  1. *choáng* dù đoán đc ông tóc đen là lão ruten roài, cơ mừ vẫn choáng, vì ông này tr princess thật sự ss thấy ko thể tốt bụng đến vậy :)) vì 1 lời cầu xin mà hứa giúp lala học đại học thì quá bất ngờ, thôi thì cứ cho ông ruten này là thiên sứ vại =)) *nói xong vẫn còn choáng*
    hồi đó ss từng nghĩ nếu lala ở hiện đại, ss cũng từng tưởng tượng lala sẽ đeo kính, cơ mừ khác với fic của em, lala ko thông minh tới nỗi giật học bổng hay học mấy môn tài chính, mà chỉ đơn gian 1 c6 gái bình thường đi làm part time, nội trợ gia chánh đúng nghĩa, còn skadei là 1 giám đốc tập đoàn cỡ bự, khét tiếng playboy :))

    • em muốn Lala của e đủ tài để nhẫn tâm bỏ rơi một anh chàng hắc ám ss ạ =))))))))) k, chuyện về Ruten em sẽ hé mở sau này. Em không thể để một ng đàn ông chỉ vì vài lời cầu xin mà ba chấm thế được =))))) *tung tẩy*
      ss đợi em, fic ngắn thôi, sẽ k dài =)))))))0

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s