[Lala Scadey] Chuyện của họ – Chương 4

Chương 4: Lời hẹn

2

Toan tính của một người đàn ông đã gần đến tổi sáu mươi thường ướm vài phần tình thân gia đình. Ruten Tor không phải ngoại lệ. Ông đã có đủ danh vọng và tiền tài, giờ chỉ cần thêm một đứa cháu, nhưng thằng con phá gia chi tử của ông một mực đòi lấy người nó yêu.

Lấy người nó yêu cơ đấy. Ông hỉ mũi cười mỉa mai. Cái lí tưởng cao đẹp yêu đương này thấm vào não thằng con ông lúc nào? Khi mà ông nhận ra nó giống ông đến 3/4 . Chưa kể, về mức độ lăng nhăng đào hoa, còn gấp mấy lần ông thời trẻ.

Nhìn thấy Lala và đứa bé kia, ông thực sự vắt óc nghĩ cách đưa nó về nhà mình.

“Con chào ngài.” Lala cúi đầu chào, sau khi tháo dây trên xe đẩy của Sibel, liền đặt Sibel trong lòng mình “Đây là Sibel, cháu của con. Mẹ của bé đã mất cách đây bảy tháng.”

“Vậy sao? Thằng bé bao tuổi rồi?” Ngài Ruten nhướn mày, là cháu của Lala, một lần nữa, suy nghĩ bắt đầu xoay vòng.

“Mới được mười ba tháng, thưa ngài.” Lala mỉm cười, rồi quay sang nhìn người phục vụ, lắc đầu từ chối đồ uống “Pha cho tôi một bình sữa 100ml là được rồi.”

Lala mỉm cười, rồi nhìn người đàn ông tóc đen tò mò. Cô không biết vì sao ông lại tìm đến cô. Cô không có mối liên hệ nào với ông, và kể cả nếu có, cô cũng không muốn liên lạc với người đàn ông này. Ông ta quá quyền lực, và cuộc sống xuất hiện một người quyền lực là điều không cần thiết. Dù Sibel có là cháu nội ruột của ông ta, cô cũng không muốn Sibel thuộc về một thế giới lấy tiền làm trung tâm.

“Thưa ngài, hôm nay, ngài muốn gặp con là có việc gì?” Lala nhìn Ruten, đôi mắt đen láy nhìn trực diện vào kẻ trước mặt, hết sức xa cách.

Đúng, bao nhiêu nợ nần Lala đều đã cố dồn trả, kể cả khi phải vay nợ và nhiều thứ khác để có thể cắt đứt mạch liên kết với gia tộc Tor, nên ngay bây giờ, Lala thật sự muốn thoát khỏi ngài.

Lilyn, chị cô không biết sự tồn tại này. Việc ngài Ruten Tor quyền lực giúp đỡ và bảo hộ Lala thậm chí còn không được nhắc đến. Chính vì thế, Lilyn mãi mãi không biết được mình đã có một mối liên quan với Tor thông qua chính em gái mình. Vậy nên, trước mặt người đàn ông tóc đen, Lala cảm thấy mình phải thật xa cách.

Quan sát cô gái trẻ và cương quyết kia, ngài đặt trước mặt cô một tờ séc. Mở to đôi mắt trước diễn biến bất ngờ này, Lala thật sự lúng túng.

“Cái này là?”

“Ta sẽ chu cấp cho cả con và cháu trai con trong vòng bốn năm tới.”

Ruten mở lời, đôi mắt cương quyết nhìn cô gái trẻ.

“Lala, ta sẽ không cần tốn thời gian để đưa đứa bé và xác nhận DNA thằng bé có phải cháu trai của ta không. Ta có thể nhìn thấy hình ảnh của tên nghịch tử nhà ta ở thằng bé này. Và ta cũng có thể tước đoạt quyền nuôi Sibel của con.”

“Ngài…” Lala không biết phải bắt đầu hay kết thúc ra sao, chỉ có thể gắt gao ôm lấy Sibel trong vô thức.

“Ta có thể làm vậy, chỉ cần một cú điện thoại, và con biết rõ điều đó. Điều kiện của ta rất đơn giản. Sau bốn năm nữa. Đúng ngày sinh nhật thứ năm của Sibel, ta muốn nó và con trở thành người nhà của ta.”

“Ý ngài là…” nuốt xuống một cách khó khăn, Lala lờ mờ đoán ra suy nghĩ của người đàn ông kia “Sibel sẽ trở thành cháu nội, ý con là được thừa nhận là cháu nội của ngài? Và… con? Con sẽ là ai trong gia tộc của ngài?”

“Dì của cháu nội ta,” Ngài mỉm cười, rồi định vươn tay đến xoa đầu Lala.

Nhưng, thấy sự rụt lại và tránh xa của Lala, ngài miễn cưỡng rồi thở dài.

“Tại sao ngài phải làm vậy, con không có gì ngoài Sibel…”

“Tất cả những gì người già muốn có, là gia đình.”

Sibel đã ngủ, và Lala nhìn đứa bé trong nôi, cảm thấy mình như rơi vào chính cái bẫy mình tạo ra. Lala chỉ muốn cố gắng lết qua từng ngày từng tháng và mong chờ Sibel lớn lên. Lần đầu tiên cô hối hận vì mình đã không chết.

“Sibel, cháu của dì, rồi chúng ta phải làm sao đây?”

Đúng, ngài Ruten Tor không sai. Ngài có thừa quyền lực để tước đoạt mọi thứ của Lala, kể cả Sibel. Và, đáng buồn hơn, Sibel chính là cháu ruột ngài. Ngài có quyền đến và mang Sibel đi.

Vậy nếu Sibel đi rồi, Lala còn lại gì? Sự tồn tại của cô không phải để cho đứa cháu bé bỏng này một cuộc sống hay sao? Nếu Sibel biến mất, Lala có cần sống nữa không?

Vậy… cô tồn tại vì cái gì?

CHưa bao giờ, chưa bao giờ Lala nghĩ đến một tình yêu nào đó. Tình yêu là một thứ xa xỉ. Và nếu đã xa xỉ, thì Lala sẽ không đụng vào. Cũng đã từng rung động, nhưng sau đó, Lala biết rằng tình yêu đó sẽ chẳng đi đến đâu. Nếu vậy thì không cần yêu làm gì.

Bốn năm, cô có bốn năm để làm Sibel nhớ về cô.

Cô có bốn năm để sống sao cho đủ sống.

Rồi sau bốn năm đó, cô chết cũng không có ai quan tâm.

Bạn tự hỏi vậy bạn bè Lala thì sao?

À, Bii đã lãng quên rồi. Cô gái như nữ thần ấy sẽ lãng quên mọi thứ, trừ Biyon, người yêu của cô. Vậy Lala chết có hề chi?

Ngoài Bii ra, Lala chỉ có đồng nghiệp, những người không thân thiết, cũng không mảy may chạm vào đời cô.

—o.0.o—

Thứ gì trôi qua nhanh nhất?

Kí ức?

Tuổi trẻ?

Thời gian?

Lala mỉm cười. Cô không đoán nữa, thời gian bốn năm của cô hết một cách nhanh chóng. Bốn năm qua, cô không gặp lại ngài Ruten thêm một lần nào nữa. Cô cũng không từ chối bất cứ khoản tiền nào mà mỗi tháng ngài gửi cho cô. Lala vẫn là cô gái nước lọc, vẫn là mọt sách. Có điều, cô trưởng thành rồi.

Hai mươi tư tuổi, mỉm cười trước cuộc sống, cảm thấy bản thân phải già hơn tuổi thật rất nhiều.

“Dì, hôm nay thầy giáo nói với con con là người thông minh nhất thầy từng thấy.”

Sibel chạy vào, năm tuổi, đứa bé đã biết tự làm cho mình một bữa ăn, thay vì ở nhà và đòi đồ chơi.

“Vậy sao, Sibel, mai là ngày nghỉ rồi, chúng ta đi chơi nhé?”

Lala giũ quần áo, sau đó xếp gọn lại vào vali.

“Chúng ta sẽ đến thủ đô, được chứ?”

“Thủ đô ạ?” Sibel mang theo pan cake đặt lên đĩa, rồi lũn chũn tự leo lên ghế, cười thật tươi “Được ạ.”

“Phải rồi, cũng nên cho con gặp lại người nhà rồi.” Lala cũng đặt chiếc pan cake lên đĩa của mình rồi ngồi ăn.

Hơn năm năm qua, Pinku như quê hương thứ hai. Êm đềm, dịu dàng, bảo bọc. Cảm giác phải vùng khỏi nơi đây khiến Lala thu mình lại.

Sibel ngủ trưa, Lala đến rừng hoa của thung lũng. Đứng thật lâu, thật lâu. Cảm nhận hương vị thanh bình cuối cùng này, rồi hy vọng sẽ quay lại đây.

Chỉ quay lại nếu như cô không chết thôi. Lala đã quyết định đến khi Sibel quen với việc có ông nội và cha ruột, cô sẽ tự tử. Nếu sống mà vô nghĩa, thì tốt nhất nên chết quách đi. Cô sống vì ai chứ? Trẻ bị bỏ rơi còn sống vì khát khao muốn tìm lại người thân. Còn người thân của cô, là từ bỏ cô ngay trước mắt cô.

Sống vì mình? Cô chưa từng tìm thấy cái gì vì mình cả. Ngay cả việc học hay kiếm tiền, đều là muốn Lilyn được hạnh phúc. Lilyn ra đi rồi, thì còn Sibel. Sibel không thuộc về cô nữa, thì cô từ bỏ.

Tâm lý bi quan này, đã hình thành từ những ngày mà Lilyn còn sống.

Không gian tĩnh lặng, Lala tần ngần rồi, quay lưng. Đến lúc vứt bỏ lại mọi thứ rồi.

2 thoughts on “[Lala Scadey] Chuyện của họ – Chương 4

  1. thực sự đọc chap này vừa tăm tối, vừa nặng nề lại bi quan quá.
    có cảm giác 1 Lala u uẩn, đầy những suy nghĩ tiêu cực về cuộc sống (có cái j đó giống ng bạn của ss). ss vẫn cho là dù Lala ko có mục đích sống, thì Lala ko tới nỗi bi quan & sống 1 cách tích cực.
    Mà dù sao fic của em mún hướng đến 1 Lala đủ nhẫn tâm để từ chối lại Skadei, nên cứ thưởng thức theo hướng suy nghĩ khác vậy.
    vẫn chờ xem ông Ruten vì cái lí do j mà giúp Lala, chứ nếu vì mún có cháu nội thì… cô nào mà ko đc =))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s