[Lala Scadey] Chuyện của họ – Chương 5

lalasca

Chương 5: Gặp mặt

Khi cô bước vào cánh cổng dinh dự nhà họ Tor, kinh ngạc không phải là một từ cảm thán cho đủ. Cô từng đến nhà của Bii để làm giúp bài tập, nhà Bii cũng to lắm, nhưng, so với nơi đây… Cô vẫn không thể nào tin nổi nơi đồ sộ này chỉ để chứa lấy một người đàn ông hơn sáu mươi đầy cô độc.

“Tiểu thư, ông chủ đang đợi cô ở phòng khách.”

“Phiền chị dẫn tôi đi với.” Lala mỉm cười với cô giúp việc, sau đó sửa soạn quần áo cho phẳng phiu rồi quay sang mỉm cười với Sibel “Đi gặp ông nội nào!”

“Con sợ…” Sibel nắm lấy bàn tay cô, sau đó nép nép vào chân cô.

“Đừng lo, Sibel, dì luôn bên cạnh con.” Lala ngồi xuống, xoa đầu đứa trẻ và mỉm cười trấn an “Mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

Rõ ràng mọi chuyện không hề ổn.

Lala cảm nhận rõ bầu không khí căng thẳng này.

Sibel co rúm một chỗ bên cạnh cô, ngài Tor nở nụ cười khiên cưỡng ám mùi tức giận và con trai của ông ta: Scadey Tor thậm chí sa sầm nét mặt nhìn cả hai người.

“Không có chuyện tôi tin nó là con tôi! Ông già, ông thừa biết tôi không có ăn chơi quên ngày tháng đến thế.”

“Ta đã xét nghiệm DNA, nó đúng là cháu ta.” Ngài Tor thu hồi nụ cười, rồi thong thả uống trà.

“Kể cả thế tôi sẽ không nuôi nó! Cô, cô là cái gì của đứa trẻ? Dù là cái gì thì cũng nên đem nó khuất mắt tôi.”

Lala thở dài, quyết định không xen vào cuộc cãi vã của gia đình này. Cô nhìn cháu mình và nhận ra, nó giống cha nó như đúc. Trước đây, cách đây năm năm, khi lần đầu tiên cô nhìn thấy Scadey Tor, Sibel còn chưa ra đời. Và dù sau này anh ta trở nên nổi tiếng như một doanh nhân thành đạt cô vẫn không tìm hiểu về anh ta. Cho đến khi đối mặt, cô mới thấy cháu mình và anh ta giống nhau cỡ nào.

“Nó giống anh y hệt, anh trai.” Một cô gái trẻ bước vào, sau đó gần như khuỵu ngay xuống ghế nếu không có một cô gái khác đỡ lấy.

“Hazel, em đang bệnh, vào đi!” Thấy Hazel xuất hiện, Scadey không tranh cãi với cha mình nữa, mà đỡ lấy đứa em gái này “Theodora, em không giữ Hazel trong nhà, đưa cô ấy ra đây làm gì?”

“Tại chị ấy cứ đòi.”

“Không phải lỗi của Thera. Anh đừng đổi tội lung tung.” Hazel thở dài, sau đó khó nhọc ho ra một tràng. Rồi mỉm cười yếu ớt “Con chào cha!”

“Hazel, ta hy vọng con nói được với anh con nên nuôi thằng bé. Ta để mớ hỗn độn này cho con!” Ruten Tor đứng dậy, sau đó thật sự dứt khoát bỏ toàn bộ mớ hỗn độn này cho ba anh em họ Tor giải quyết.

Bằng một sự thần kì nào đó, Lala cảm thấy mình nên chết đi cho rồi. Để Sibel cho một mớ người quý tộc, bốc đồng và kì lạ này, cô thật sự không nên.

“Anh, nó là con anh, nó giống anh y hệt.”

“Không, bằng chứng nào nó là con anh?”

“DNA, ảnh, Thera, em lấy ảnh chúng ta ra và cho anh ấy xem. Sự thật là chúng ta biết thằng bé là…”

Và lùng bùng, lùng bùng. Lala ngao ngán nhìn trần nhà nghe họ cãi nhau, còn Sibel, thấy dì mình không nói năng, cũng không nói gì, rồi ngủ quên lúc nào không hay.

Độ tầm nửa tiếng, cuộc tranh luận không có vẻ là kết thúc. Cô gái tên Hazel rõ ràng trông bệnh tật yếu đuối, mà nói hăng say đến mức kì lạ. Và Scadey, dường như cứ nín thít lắng nghe, sau cuối cùng giơ tay đầu hàng.

“Anh không nuôi nó thì em nuôi nó! Nó là cháu em, em nuôi nó. Xong em bệnh vì lao lực rồi chết luôn cho anh xem!” sau đó là ho rũ rượi.

“Thứ lỗi cho tôi đã xen vào cuộc nói chuyện thân mật của các vị.” Lala thở dài, quyết định tằng hắng giọng để gây sự chú ý.

Vô ích!

Họ vẫn tiếp tục thuyết giảng nhau.

Lala quyết định lặng lẽ rút lui. Lẳng lặng cõng theo Sibel rồi len lén đi ra khỏi phòng. Thở dài, thở ngắn, thở dài, nhẹ nhàng chuồn khẽ.

An toàn!

Lala lắc đầu. Tự than số khổ. Cô đã định tự tử khi đem trả Sibel về nơi nó đáng ra được sống. Nhưng cô thà để Sibel khổ cực với cô cả đời còn hơn là bị vứt bỏ bơ vơ trong căn nhà đồ sộ quái dị kia.

Có điều, khi bước ra khỏi phòng, Lala lạc.

Trí nhớ của cô là dạng siêu việt. Nếu không, cô đã không trở thành một con mọt sách chính cống ba kì giành học bổng và vân vân mây mây thứ khác. Nhưng đường đi lối lại lại là một chuyện khác. Nhắm mắt mở mắt, cố gắng duy trì trạng thái tĩnh tâm ngay trước cửa phòng khách mà cô khép lại, Lala bắt đầu mường tượng về đường đi lối lại mà cô mới bước qua một lần.

Trước khi kịp nghĩ ra thì “RẦM”

Cánh cửa mở ra đột ngột, va thẳng vào cô. Kèm theo đó là tiếng quát tháo kinh thiên:

“ĐƯỢC RỒI, ĐƯỢC RỒI, TÔI NUÔI NÓ VÀ CẢ CÁI CỦA NỢ KIA NỮA. CÁC NGƯỜI IM HẾT ĐI!!!”

Sau đó liếc nhìn Lala mắt trợn tròn, đau đến trợn mắt há mồm trước lực mở cửa không hề nhỏ. Lala cũng nín đau, sau đó liếc nhìn Scadey.

“ĐỒ NGU, ĐI VỚI ĐỨNG!”

Câm nín!

Sao cũng được. Mà hình như anh ta vừa nói sẽ nuôi Sibel?

“Xin lỗi, anh không cần nuôi con trai anh đâu. Tôi là dì của nó, và anh chỉ cần chu cấp đủ tiền cho tôi nuôi nó là được rồi.” Lala lên tiếng, nói với theo bóng lưng hùng dũng kia.

Tiếng nói của cô không to, nhưng hành lang đủ vang để Scadey nghe rõ từng lời cô nói.

“Cô nói gì?”Người đàn ông tóc bạch kim quay lại, nhướn mày.

“Tôi nói anh chỉ cần đưa tiền thôi, còn nuôi thằng bé cứ để tôi lo.”

“Vậy ra đấy là ý định của cô đúng không? Chỉ muốn lấy tiền từ nhà họ Tor?”

“Nếu có mình tôi thì tôi không hơi đâu dây vào nhà anh. Nhưng thằng bé là con anh, và nó đáng được nuôi nấng đầy đủ!” Lala nhún vai.

Lúc này, Sibel đang gà gật, đứng dưới đất cứ mơ màng rồi chực gục đầu xuống.

“Hừ, tôi đã nói sẽ nuôi nó. Và nuôi cả cô nữa!” Scadey nhăn mày, rồi làm động tác như muốn nôn và phát chán với sự việc này. “Đừng có cự cãi, tôi đã hứa với Hazel! Hết!”

Câm nín!

Có lẽ đó là phản ứng duy nhất mà Lala có thể làm. Cách đây nửa tiếng, anh ta còn chối đây đẩy, và bây giờ, thì vơ cả cô vào ở cùng?

Chúa ơi! Đây là một ngày kì quặc.

“Có điều, tôi sẽ không bao giờ công nhận nó là con.”

“Dù anh không công nhận, thì đấy cũng là sự thật rồi.” Lala làu bàu, sau đó nhìn anh ta mất hút.

“Dì, chúng ta về Pinku được không?” Nằm trong chăn, Sibel ló mặt ra rồi hỏi Lala.

“Dì cũng muốn về lắm, nhưng cha con không cho.”

“Con không cần cha, con chỉ cần dì thôi!” Sibel gần như mếu, sau đó dụi mắt.

“Ngoan!” Hôn lên trán đứa trẻ, Lala mỉm cười “Mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

Đợi thằng bé ngủ say, Lala mới đóng cửa rồi ra khỏi phòng, thật bất ngờ, lại có người đứng sẵn đấy đợi cô.

“Chúng ta cần nói chuyện.” Scadey tựa lưng vào tưởng, rồi nhìn cô lạnh lẽo.

“Được thôi.”

Chỉ là, cô chưa bao giờ lên kế hoạch sẽ bước vào đời người đàn ông này.

Chỉ là, anh chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ để một người như cô làm tan nát cuộc đời anh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s