[Lala Scadey] Chuyện của họ – Chương 6

Chương 6: Thỏa thuận

Purple Allium flowers  English Gardens, Assiniboine Park, Winnipeg, Manitoba, Canada

Cô ngồi uống nước lọc trong phòng anh. Tóc xõa, chân trần, lành như nước.

Anh ngồi đan chéo tay vào nhau, hờ hững nhìn và đánh giá cô như thể một món hàng, quý tộc cao ngạo.

Cô bối rối. Vô thức đưa tay lồng tóc, sau đó mới lên tiếng.

“Anh muốn gì?”

“Tôi nghĩ chúng ta cần có một thỏa thuận nho nhỏ.”

“Không phải tôi và anh chỉ cần nước song không phạm nước giếng, tôi đến nhà anh ở, anh đi đâu mặc anh, rồi đem về một cục tiền và ném vào mặt tôi và Sibel sao?”

“Cái thế giới quái gì ở trong đầu cô vậy?” Scadey nhìn cô đầy khó hiểu “Cô mường tượng về thế giới quý tộc như vậy sao?”

“Vậy là không phải sao? Tôi và anh không thể thành vợ chồng nuôi con nhỏ được. Trên tất cả, anh không thích thằng bé.”

“Cũng phải, nhưng tôi cần phải nói với cô một số điều sau: tôi sẽ không cấp tiền cho cô, chỉ cho thằng bé.”

“Được.”

“Cô sẽ phải đi làm!”

“Tôi có thể?” Lala mở to mắt, cơ hồ cảm thấy sung sướng ngập tràn lồng ngực lẫn khí quản “Tôi có thể?”

“Cô phải đi làm, căn nhà này ngoại trừ Hazel ra, tất cả phải có việc làm.”

“Tôi đồng ý.” Lala mỉm cười mãn nguyện.

“Cô không được phép phàn nàn về những người mà tôi đưa về. Nếu có, tôi thề sẽ đem cô và Sibel quẳng ra khỏi nhà.”

“Tôi sẽ không, tuy nhiên, tôi chỉ muốn nếu anh đưa bất cứ cô nàng nóng bỏng nào về nhà, Sibel không nên nhìn thấy. Điều này không tốt cho trí óc thằng bé.”

“Khi nó lớn lên, thì thằng đàn ông nào cũng như nhau thôi.” Nhếch mép. Scadey làm điệu bộ mời Lala ra khỏi phòng.

Cũng không nấn ná lâu, cô đứng lên rồi rời phòng, và lặng lẽ đóng cửa.

Sao cũng được. Cô có việc làm, cô được trả lương và Sibel có bố.

Trên tất cả, Lala được hòa nhập.

—o.0.o—

Ngày hôm sau, cô xách vali và cùng Sibel trở về nhà của Scadey. Anh ta sống tách biệt với cha mình. Một căn hộ kép ở tòa chung cư giành cho người giàu. Lala không thấy lạ. Căn hộ của anh ta ghép bởi bốn căn hộ, hai trên, hai dưới. Đẹp, sang trọng, tinh tế.

“Phòng của cô và nó ở trên lầu. Đừng làm phiền tôi dưới này. Nếu cần đi ra ngoài thì dùng cầu thang trên đó.”

“Tôi hiểu. Sibel, chào ba đi rồi chúng ta đi nào.” Lala gật đầu, sau đó kéo tay thằng bé nhắc khéo bằng giọng hết mực dịu dàng.

“Con chào ba!” Sibel giơ bàn tay lên, rồi sau đó vì sợ hãi mà nép phía sau Lala.

Tất nhiên, Scadey không trả lời, Lala không phàn nàn gì về điều đó mà chỉ đưa SIbel cùng đống hành lí lên phòng. Người đàn ông xấu tính kia thậm chí còn không đỡ hộ cô đống hành lí đó.

Cô và anh bước vào đời nhau như thế. Cả hai mở cánh cửa một lúc. Cùng nhau đặt một chân vào dòng đời người kia, tạo nên một sự xô lệch không thể cứu vãn. Thật đáng buồn, vì số phận tạo ra điều này.

Scadey có một sự cau có khó tả với người con gái này. Cô ta là một cô gái thuần nước lã. Anh đã gặp đủ thứ phụ nữ, và loại nước lã là loại phiền phức nhất. Họ quá nhạt nhẽo, và nhàm chán.

Anh từng gặp đàn bà rượu vang, đàn bà nước trái cây, đàn bà đủ loại, kể cả loại nước lã, và anh cam đoan, Lala là cô gái nước lọc, nước lã đun sôi để nguội, thậm chí còn nguội ngắt. Và như thế thì anh không muốn dây dưa.

Bình yên chỉ dành cho những quý ông về hưu, như cha anh chẳng hạn. Còn sự rực rỡ đam mê là dành cho tổi trẻ, như anh chẳng hạn. Nhắc đến sự rực rỡ đam mê, anh đột ngột nhớ đến “người phụ nữ của hiệp sĩ” – Biancasta Loidit. Không biết bông hoa ấy còn nở rực rỡ hay không?

Lala sắp xếp lại đồ, mở rèm cửa và hào hứng với Sibel.

“Sibel, con nhìn xem, nơi đây thật sự rất đẹp!”

“Dì, dì sẽ ở lại với con chứ?”

“Con nói gì thế? Tất nhiên rồi, không chỉ thế, dì còn ngủ cùng phòng với con cơ. Con có muốn một cái giường tầng như hồi ở Pinku không? Chúng ta sẽ mua một cái như thế. Lần này, dì nhường con nằm trên.”

“Được ạ!” thằng bé híp mắt, cười chói lọi với Lala.

Cuộc sống bắt đầu khá nhàn nhã. Dù chưa bằng cấp, nhưng Lala làm theo hệ vừa hoc vừa làm, cũng ngay tại tập đoàn của nhà Tor. Công việc ổn. Ngày đi làm, tối đi học, đêm về Sibel đã ngủ. Cũng còn may, cô chỉ học có bốn buổi một tuần. Cuối tuần, dắt cháu đi chơi, sau đó xem film, rồi sở thú.

Nhiều lúc, đụng mặt ai kia trong nhà, liền chỉ mỉm cười chào hỏi khách sáo, rồi sau đó lướt qua nhanh chóng.

Scadey không phàn nàn. Lala không phàn nàn. Cuộc sống tầng trên tầng dưới không liên quan gì với nhau. Cho đến ngày Sibel thỏ thẻ hỏi cô.

“Dì, cha không yêu cháu đúng không?”

Lala nghe thế, đang say sưa với ánh đèn và tác phẩm Hamlet, liền quay phắt lại rồi hỏi.

“Sao con hỏi thế?”

“Các bạn cùng lớp đều được cha mẹ đưa đi chơi, còn con chỉ có mỗi dì đưa đi… Cha có phải ghét con không?”

Lala thấy lòng đau thắt lại. Cô nghĩ “cũng phải.” Đã không cho nó biết nó có cha thì đành, nhưng khi biết rồi, lại không nhận được tình thương, có phải là nghiệt ngã lắm không? Cô biết, chỉ mình tình cảm của cô là không đủ, còn cần cha nó nữa. Rồi khi hai bên thấu hiểu nhau, có phải cô sẽ biến mất.

Mỉm cười, Lala lại gần rồi xoa đầu đứa cháu. Hôn lên trán nó rồi thủ thỉ.

“Ngủ đi Sibel, dì sẽ nói với cha con về điều này.”

Vẫn chân trần, vẫn tóc xõa, vẫn bộ đồ ngủ kín đáo, cô gõ cửa phòng anh.

Bên trong không đáp lại, ghé tai lắng nghe, cô đỏ mặt quay đầu.

“Không phải lúc rồi…”

Bên trong đầy tiếng rên hoan lạc hạnh phúc.

“Đêm qua cô tìm tôi à?”

Lala giật bắn mình và suýt nữa làm rơi quả trứng xuống sàn. Cô quay lại, làu bàu trong miệng về sự xuất hiện đột ngột của người đàn ông kia. Gãi mũi, cô gật đầu, mặt hơi đỏ, rồi trấn tĩnh lại.

“Hôm qua tôi có việc muốn nhờ, nhưng thấy anh cũng có việc…” dừng lại, cô đổi chủ đề “Thật ra thì đúng là có việc thật. Tôi muốn nhờ anh tuần này đi cùng tôi và Sibel đến khu vui chơi.”

“Để?” anh nhướn mày, hỏi cộc lốc.

“Anh đã bao giờ thất vọng vì ngài Tor không đưa anh đi chơi hồi nhỏ chưa?” Lala dò hỏi. Hỏi theo cách này, cô cam đoan cô sẽ lừa được anh vào tròng.

“Không, chẳng bao giờ.”

“Không thể nào, anh là một… mà thôi, chúng ta lập thỏa thuận đi. Chỉ cần anh mỗi tháng đi cùng Sibel 2 lần, ngày nào cũng được, thì tôi sẽ giúp anh làm mọi thứ.”

“Mọi thứ?”

“Miễn không trái với lương tâm là được.”

“Cô nghĩ tôi cần cô làm cho tôi mọi thứ?” Anh đáp lại, đầy châm chọc “Nhìn lại mình đi cô gái. Kiểu dáng cổ hủ nhu mì đó, chỉ câu được ông già tôi thôi. Không thể làm gì được đâu.”

“Nếu tôi câu được ngài Tor, và thành vợ ngài ấy, thì chắc anh sẽ phải gọi tôi một tiếng mẹ đấy!” Lala nhăn mày khó chịu. “Anh không đồng ý thì thôi, tôi cũng không ép.”

Và bê đĩa trứng lên lầu, nơi sinh hoạt chính của cô và Sibel. Mặc cho người kia chỉ có thể uất nghẹn họng với hai từ “gọi mẹ” mà cô thốt ra.

“Con ranh!” anh nhổ ra một từ sau đó vác cặp lên, đi làm.

Dù có là thế giới trong truyện, và là đại gia, thì Scadey cũng cần đi làm.

7 thoughts on “[Lala Scadey] Chuyện của họ – Chương 6

Trả lời Tran Lac Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s