[Lala Scadey] Chuyện của họ – Chương 7

Chương 7: Thỏa thuận (2)

ảnh 20

(ảnh này thấy giống Lala mọt sách và Scadey hào hoa này)

Lala lau tóc, cô không chắc về cuộc gặp gỡ cuối tuần đầy ngang trái này. Ngài Ruten có vẻ quá niềm nở với cô và cô vẫn không hiểu lí do gì khiến ông ta phải làm thế. Tự nhận rõ giá trị của bản thân đối với một người đầy quyền lực như ông ta là bằng không, cô vẫn không hiểu nổi vì sao một nhà tài phiệt lại giúp cô bằng mọi cách.

Nhớ lại cuộc điện thoại, cô thấy rùng mình.

“Tối đến nhà. Cùng Sibel, và Scadey. Không hỏi!”

Nội dung vẻn vẹn, người đàn ông cụp máy, cô thở dài, gõ cửa phòng Scadey, trao đổi vài câu rồi đi sửa soạn. Nhìn vào gương, lau tóc, cô tự hỏi mình có nên trang điểm? Dẫu sao thì ngoại trừ thỏi son, cô cũng không biết làm đẹp cho chính mình.

“Này, tự đi taxi!” Scadey gó vào phòng cô, không thèm liếc, đem thả một câu trời ơi đất hỡi.

Cô gật đầu, sau đó đem Sibel đi thay bộ quần áo cô mới sắm cho thằng bé.

Đến lúc nhìn lại mình, cô tự hỏi bộ công sở này có phải quá cứng nhắc hay không. Nhưng kệ. Cài khuy áo vest, cô dắt Sibel ra khỏi nhà và ngạc nhiên khi Scadey vẫn chưa xuất phát.

“Anh không đi à?” Hỏi như cho có, Scadey lạh lùng liếc xéo.

“Ông già gọi, bảo tôi đi cùng cô!”

“Tôi đoán anh sẽ không nghe chứ!” Có phần ngạc nhiên, Lala cảm thấy hơi hoang mang về việc ngồi cùng xe với anh ta.

“Nhưng Hazel nằng nặc đòi tôi và cô có một màn xuất hiện như một gia đình.”

“Anh có vẻ rất yêu chiều em gái mình.”

Và cuộc nói chuyện kết thúc.

Một bữa ăn sang trọng.

Lala khá ngạc nhiên khi họ không bày ra một cái bàn dài cả km và cô phải ngồi cuối bàn. Chà, nói thế nào nhỉ, đó là một kỉ niệm đầy yêu thương khi cô được mời đến nhà của Bii. Cùng với vài người khác, và họ ăn trên một chiếc bàn dài đến 50000km và cô ngồi tuốt tuốt cuối cùng mà mắt vẫn nổ đánh bụp vì màn hôn nhau nóng bỏng của cặp đôi mỹ nhân và hiệp sỹ. Hy vọng họ vẫn yêu nhau thắm thiết. sau những màn ở trường, phòng thí nghiệm, đôi khi thư viện và cả trong nhà kính.

Lala nhún mình, bế Sibel lên ghế và tự kéo ghế cho mình. Cô ngồi đối diện với Hazel và Theodora. Toàn những mĩ nhân chuẩn mực. Lala thở dài, sau đó xoắn vặn mái tóc vốn dĩ đã xoăn của mình. Scadey không để tâm, tự nhiên gọi một đĩa mì ý.

Gia đình lạ lùng, con người cũng lạ lùng, bữa ăn lạ lùng.

“Con có nghĩ rằng sẽ lấy chồng trong năm nay không, Lala!”

“Dạ!” Lala vừa nhấp ngụm nước liền gần như chết sặc trước câu hỏi này. Cô lau miệng, gượng cười rồi lắc đầu. “Chắc là không ạ.”

“Phải rồi, còn thằng con bất hiếu, mày thì sao?”

“Ông già, chúng ta đã thoả thuận tôi chỉ lấy người mình yêu! Hết!”

“Cũng được.” ngài Ruten nhướn mày “Miễn cô ta được ta ưng ý!”

Scadey gườm gườm nhìn người trước mặt, nhưng sau đó cũng im lặng cho qua.

Bữa ăn vô cảm qua đi, Lala ngoài luồng cuộc bàn luận về các vấn đề liên quan đến đấu thầu. Đúng, cô là một học sinh xuất sắc, nhưng không thể xuất sắc khi đã qua năm năm và kiến thức của cô chỉ còn là một nhúm đất nhỏ xíu. Lala chăm chú cho Sibel ăn, cho đến khi nó mệt, và muốn đi ngủ. Gật đầu, Lala nhờ người đem Sibel về phòng cho khách, và hy vọng thằng bé được xem TV hay bất cứ thứ gì giải trí.

“Lala, con vào gặp ta trong thư phòng!”

“Vâng.” Lala nhìn, rồi gật đầu.

Khi mọi người đi hết, cô mới khe khẽ thở ra. Cô không biết, mình lại bị đặt vào bất cứ tình thế gì nữa.

“Ta sẽ vào việc luôn vì ta không có thời gian. Ta muốn con giúp ta canh gác Scadey, ít nhất bắt nó về nhà 4 ngày 1 tuần và không mang theo bất cứ cô gái hay chàng trai nào cả. Dó là yêu cầu của ta, bù lại, ta sẽ cùng Sibel và Hazel và Thera đi chơi ít nhất 1 tháng 1 lần.”

“Dạ?”

“Tất nhiên con có thể đi cùng. Đấy là thoả thuận, chúng ta sẽ không dài dòng.”

“Thưa ngài, con tưởng thoả thuận là được cả đôi bên chấp thuận?”

“Con có phàn nàn?” Ruten nhướn mày, xếp tài liệu sang một bên và trầm giọng.

“Con nghĩ là không…” ngập ngừng “Trừ việc cậu Tor sẽ không nghe con.”

“Con khiến các cô gái bỏ về, thế là ổn!”

Lala thở dài, gật đầu. Một thoả thuận kì quặc.

Thứ chính xác khiến cô và Scadey buộc vào đời nhau theo đủ mọi cách. Từ tốt đẹp nhất, cho đến tồi tệ nhất.

“À, ta muốn Sibel ở đây vài ngày, con cũng nên cho nó quen với các dì và ông.”

“Con hiểu, thưa ngài.”

Họ về nhà!

Scadey chán nản nhìn cô gái nước lã. Không thẩm mĩ, đau mắt!

À không, cô ta có một vẻ đẹp kín đáo và bí ẩn. Nhưng không biết cách thể hiện nó. Anh nhận ra nó sau lớp kính kia, sau mái tóc và bộ quần áo thậm chí còn không thèm bọc lấy thân thể.

“Cô là cô gái có khướu thẩm mĩ tồi tệ nhất tôi từng gặp!”

“Cảm ơn!”

Cô theo thói quen đáp lại, sau đó lại hướng mắt ra cửa sổ, chìm vào trầm tư.

Scadey lắc đầu. Anh biết loại người cổ hủ bảo thủ như cô, cô ta là con mọt sách chính hiệu suốt những năm đại học và anh cam đoan suốt thời kì đi học của cô ta, cô không có lấy một người bạn thực sự.

Đó là một cái thế giới mà anh biết, nhưng không để tâm. Những con mọt tầm thường chả có liên quan gì đến anh hết. Anh là hoàng tử, và ở một đỉnh cao chói lọi. Sự đối lập giữa thế giới của anh và cô là điều không thể chối cãi, và nếu thế, thì anh cũng đừng nên bận tâm hay tò mò về một cô gái như cô.

“Ngài Tor nói rằng tôi phải canh chừng anh, anh biết đấy, để anh không dẫn bất cứ ai về nhà và vui vẻ.”

“Tốt thôi, tôi sẽ không về nhà.”

“Và anh phải về nhà 4 ngày trong tuần.” Lala hơi mỉm cười, quay sang đầy châm chọc. “Anh biết đấy, tôi chỉ thông báo trước cho anh thôi.”

“Cô nghĩ cô dựa vào đâu có thể khiến tôi trở về nhà 4 ngày trong 1 tuần và không mang theo một ai về.”

“Tôi luôn tự hỏi sinh lực của đàn ông và tuổi trẻ mạnh mẽ như anh đây, thì liệu sau 50 tuổi có chết vì lao lực không. Dẫu sao, tôi cũng không muốn cháu mình mồ côi thêm ai nữa. Nó mồ côi mẹ đã là quá đủ rồi!” Lala thở dài, ói chuyện rất chân thành và nghiêm túc.

Có điều, qua đôi tai của người bên cạnh, thì những điều cô nói chính xác là sự mỉa mai đầy cay độc.

Tự thấy nếu nói thêm bất cứ câ gì cũng có thể dẫn đến một cuộc xung đột, ai mà biết được khi anh cáu giận, anh có ném cô ta ra khỏi xe không cơ chứ. Và với buổi tối, và vắng vẻ, và một cô gái, ai mà biết có ti tỉ điều gì có thể xảy ra?

Xét cho cùng thì anh cũng không máu lạnh lắm, nên mới không quẳng cô ra khỏi xe ngay lúc này.

“Anh muốn ăn đêm không?” Lala mở lời, cô đột nhiên nhớ cồn cảo cảnh ăn đêm khi ở Pinku, và đó phải là một đêm thật lạnh.

Nhận ra có chút thất thố, cô xua tay.

“Thôi, chắc cũng không cần.”

“Đương nhiên là tôi không muốn rồi.”

Và thế là sự chán ghét nhau lan toả bất ngờ.

9 thoughts on “[Lala Scadey] Chuyện của họ – Chương 7

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s