Cuồng vọng tự do – Chương 19

Chương 19: “Lấy thân của phu nhân rồi siết nợ vậy”

14

(Nguồn: trên ảnh)

Võ Tắc Thiên mười bốn tuổi vào cung, từ tài nhân bé nhỏ trở thành nữ hoàng.

Đậu Y Phòng mười sáu tuổi vào cung, từ cung nữ trở thành hoàng hậu Đại Hán.

Tuổi trẻ như Xích nhi bắt đầu vì tình mà lay động, đáng ra, ta không nên lấy làm lạ. Chỉ là, ta chưa từng biết đến mùi vị tình yêu mà cũng chưa từng biết mùi vị đau vì tình yêu. Nên thật sự ta vô cùng khó xử. Xích nhi khóc chán liền ngủ, dù sao, cũng chỉ là một đứa bé chưa trưởng thành.

Nhắc đến trưởng thành, năm nay ta bao nhiêu tuổi nhỉ?

Read More »

Cuồng vọng tự do – Chương 18

Chương 18: Nghiện ngập an toàn

17

(Tranh của Y Xuy Ngũ Nguyệt)

Thời gian trôi qua thật sự rất nhanh chóng. Vài từ “như thoi đưa” cũng không tả hết bước đi của thời gian. Một tuần qua đi, nửa tháng qua đi, ngày tháo băng tay ta cũng tới.

Gần như nín thở cho đến ngày được tháo băng, cử động ngón tay lần đầu tiên trong suốt một tháng, bất giác khiến tim ta muốn vỡ òa.

Thật may, cơ thể này lành lặn.

Read More »

Cuồng vọng tự do – Chương 17

Chương 17: Ta và nàng bạn thanh mai trúc mã

8

(Ảnh của Y Xuy Ngũ Nguyệt)

Hỏi đi!

Ta đã nghĩ như thế, khi lần đầu tiên đứng nói chuyện với người. ta đã từng van cầu bản thân trở nên bản lĩnh một chút, chậm rãi bước vào đời của người, nhưng rõ ràng, ta không đủ khả năng.

“Mạch cô nương đã ổn định rồi, cánh tay đợi thêm một tháng nữa sẽ khỏi hẳn.”

“Cảm tạ công tử chiếu cố.” ta gật đầu, nhìn người trước mặt qua những lần đảo mắt. Không khỏi cảm thấy bối rối.

Read More »

Cuồng vọng tự do – Chương 16

Chương 16: Tên ta là Trần Chiêu Nguyệt

cvtd16

Cuối cùng cũng đến được rồi. Cuối cùng cũng đến được nơi cần đến rồi.

Ta gần như phát khóc, khuỵu hẳn xuống đất. Sau khi đi qua cái hang động dài không biết bao nhiêu cây số, cuối cùng ta cũng đến được nơi này rồi. mặt trời cười với ta, mây cười với ta, thứ gì cũng đều tuyệt vời hết.

Ta bật cười, rồi tiếng cười hóa tiếng khóc. Ta nấc lên trong hạnh phúc, rồi lịm dần, lịm dần…

—o.0.o—

Read More »

Cuồng vọng tự do – Chương 15

Chương 15: Chạy trốn

cvtd15

Diệu Nhan là một cô nương tốt, nhưng ta chưa bao giờ thấu hiểu được sự suy nghĩ của cô gái ấy. Đôi khi rất tàn nhẫn, đôi khi rất đau khổ. Nhưng, tột cùng cũng có một khát vọng tự do như ta.

Khi ta nghe cô ấy nói Sở Diệu Thanh sẽ chết, ngơ ngác nhìn lên, thấy đôi mắt ấy thấm đẫm bi thương, ta hiểu, quyết định này đau đớn cỡ nào.

Read More »

Cuồng vọng tự do – Chương 14

Chương 14: Dưới lớp xác của người đã chết kia, là linh hồn của một kẻ ra sao?

cvtd14

“Thưa chiêu nghi, Trắc phi của Trúc vương phủ đến vấn an chiêu nghi.”

Trình Ân ngẩng đầu, trong mắt lóe lên một tia bất nhẫn. Tự ngẫm rằng, cũng đến lúc phải đối măt rồi. Nàng mỉm cười, đồng ý đưa Minh Dạ vào gặp.

Đối diện nhau, trong giây lát, cảm thấy ngây người.

Minh Dạ là thân phận gì? Dưới lớp xác của người đã chết kia, là linh hồn của một kẻ ra sao?

Read More »

[Đoản văn] Tú Triều – Hoàn

TÚ TRIỀU

ảnh 75

(Hình ảnh sưu tầm)

Tác giả: Zinnia Reigia

Disclaimer: Nhân vật luôn thuộc về mình, nhưng câu chuyện là của họ

Rating: T

Characters: Thủy San  – Triều Khanh

Mở đầu:

Nàng từng níu giữ tay áo hắn, mỉm cười e thẹn, thỏ thẻ nói rằng: “Muội yêu huynh.”

Đổi lại, chỉ có cái khoát tay lạnh lùng, đẩy nàng ngã xuống. Khi đó, Thủy San đã tự hạ quyết tâm, sẽ bằng lòng lôi câu dẫn được người đàn ông ấy. Nhưng cuối cùng…

Một đao chém xuống, muội muội nàng chết.

Một đao chém xuống, phụ thân nàng đầu rơi máu chảy.

Lại một nhát đao, hắn đem mẫu thân nàng chặt làm đôi.

Nàng trân trối nhìn hắn, cười đến lạnh lẽo. Nhắm mắt, chỉ đao vung lên, nàng một đường đâm vào bụng mình, cười đến man dại.

“Cốt nhục của ngươi chết cùng với ta. Triều Khanh, ngươi tuyệt tự rồi.”

A/N: Vốn dĩ không định viết, nhưng có vẻ nhiều người thắc mắc đoạn tuyệt tự của Triều Khanh nên viết coi như lời giải đáp vậy.

Văn phong viết vội, viết onl, chắc sẽ không hay. Dù sao thì cũng chỉ là một xô máu chó nửa mùa mà thôi.

Read More »