[Đoản văn] Tú Triều – Hoàn

TÚ TRIỀU

ảnh 75

(Hình ảnh sưu tầm)

Tác giả: Zinnia Reigia

Disclaimer: Nhân vật luôn thuộc về mình, nhưng câu chuyện là của họ

Rating: T

Characters: Thủy San  – Triều Khanh

Mở đầu:

Nàng từng níu giữ tay áo hắn, mỉm cười e thẹn, thỏ thẻ nói rằng: “Muội yêu huynh.”

Đổi lại, chỉ có cái khoát tay lạnh lùng, đẩy nàng ngã xuống. Khi đó, Thủy San đã tự hạ quyết tâm, sẽ bằng lòng lôi câu dẫn được người đàn ông ấy. Nhưng cuối cùng…

Một đao chém xuống, muội muội nàng chết.

Một đao chém xuống, phụ thân nàng đầu rơi máu chảy.

Lại một nhát đao, hắn đem mẫu thân nàng chặt làm đôi.

Nàng trân trối nhìn hắn, cười đến lạnh lẽo. Nhắm mắt, chỉ đao vung lên, nàng một đường đâm vào bụng mình, cười đến man dại.

“Cốt nhục của ngươi chết cùng với ta. Triều Khanh, ngươi tuyệt tự rồi.”

A/N: Vốn dĩ không định viết, nhưng có vẻ nhiều người thắc mắc đoạn tuyệt tự của Triều Khanh nên viết coi như lời giải đáp vậy.

Văn phong viết vội, viết onl, chắc sẽ không hay. Dù sao thì cũng chỉ là một xô máu chó nửa mùa mà thôi.

1.

“Muội thích huynh!” Thủy San hướng đôi mắt ướt át của mình lên nam nhân trước mặt, thỏ thẻ nói. Người trước mặt hòa nhã xoa đầu nàng, mỉm cười gật đầu.

“Ta cảm ơn.”

“Triều Khanh, huynh có thích muội không?”

“Ta ư?” Hắn nheo mắt, cẩn thận đánh giá cô nhóc trong veo trước mặt, không do dự liền gật đầu. “Thích.”

Đối với hắn mà nói, nàng giống một sủng vật, đáng yêu, đáng cưng chiều. Có điều, đồ vật khi hết thích, liền có thể thẳng tay đem quẳng. Dẫu sao, cũng chỉ là ái nữ của một viên quan nhỏ nhoi, được hắn để ý đã là phúc phận cho nàng rồi.

Thủy San cười rạng rỡ, ánh mắt vô cùng sáng lạn, đến chói mắt. Triều Khanh nhìn thấy, cơ hồ quay đi, cảm giác không chịu nổi ánh sáng thanh thuần kia. Hắn không thích sự trong veo này. Nữ tử trong veo, đeo bám vào ái tình chính là nữ tử khiến hắn dễ chán ghét nhất. Nhưng nàng thực sự rất đẹp, rất dễ thương, luôn ân cần trước hắn. Một món đồ tốt đến thế, hắn chưa dùng, dại gì đem bỏ?

Khi đó, Tú Thủy San mới mười bốn tuổi, Vương Triều Khanh mười bảy tuổi.

2.

Triều Khanh đem nàng về phủ của mình. Hắn là quan lớn, nhưng lại muốn đem Thủy San về trưng dụng. Thủy San thật sự là một món đồ chơi rất tốt, rất dễ câu dẫn, rất dễ bị dụ hoặc, hắn thật sự cao hứng khi có nàng, một công cụ nhỏ bé cho hắn.

Đem nàng về trở thành thiếp của hắn, đối với phụ mẫu của Thủy San, tuy cũng có phần luyến tiếc ái nữ, nhưng cả hai đều đồng tâm thỏa thuận, họ không thể làm gì hơn. Huống chi, Vương đại nhân quả là một công tử hào hoa phong nhã, có thể yêu thương đứa con gái của họ mà rước về làm thê âu cũng là một điều tốt đẹp. bậc làm phụ mẫu, chỉ có thể yêu thương con cái theo cách này mà thôi.

Năm đó, nàng mười sáu, hắn mười chín.

3.

Đem nàng về có dụng ý gì không? Nàng trở thành sủng vật của hắn, tuy từng nói thích hắn vô cùng, nhưng trước đó thủ thân như ngọc, luôn miệng nói rằng chỉ trao thân khi trở thành vợ hắn. Đối với Triều Khanh, muốn chinh phục nữ nhân rất dễ, dụ dỗ nàng lên giường còn dễ dàng hơn, chỉ có điều, Thủy San quá thanh thuần để có thể lôi kéo nàng vào hoan lạc.

Đoạt được nàng, đêm động phòng, nếm lần đầu tiên của nàng, hắn tận lực dùng sức. Nàng chỉ có thể nhắm mắt đớn đau, van nài hắn xin nhẹ nhàng một chút, hắn lại hung hãn hơn. Từ lúc đó, hình ảnh của nàng về hạnh phúc đột nhiên vỡ vụn.

Những ngày sau đó, hắn đối với nàng hết sức lạt lẽo.

Nàng nhặt nhạnh kí ức của nàng, trong suốt hai năm thiết tha quanh quẩn bên cạnh hắn, sự dịu dàng ân cần của hắn, vô tình găm sâu vào tâm trí nàng. Nàng bấu víu vào những kí ức vỡ tan ấy, mà nuôi dưỡng một sự tin tưởng mơ hồ.

Những lần hắn xuất hiện, nàng vẫn thế, đôi mắt vẫn bày ra sự trong veo của mình, không pha tạp, ngây thơ nhìn hắn, hắn thở dài, chán ghét bỏ đi.

Dòng nước càng trong, càng dễ bị vấy bẩn, nàng lại vẫn trong veo như thế, hiến hắn muôn vạn lần cảm thấy khó chịu. Vô cùng khó chịu.

4.

Nàng ngồi dưới Nhật hiên, ngắm mưa rơi, một lúc sau quay sang, đã thấy hắn ở cạnh nàng vô thanh vô thức. Nàng mỉm cười, thu liễm ánh nhìn của mình, có chút mơ hồ, nhìn hắn chờ mong. Triều Khanh thở ra một hơi, lúc này, nàng mới để ý hắn nồng nặc mùi rượu.

“Huynh say rồi.”

“Nàng ấy cũng từng ngồi như thế, nhìn mưa, thổi sáo, hay họa một bức tranh.”

“Huynh nói gì vậy?”

“Nàng ấy thích nước, thích biển cả, sông suối, luôn đắm mình trong dòng nước, hư ảo vô cùng.”

Lúc này, nàng biết, người hắn nói đến không phải là nàng.

“Nhưng nàng ấy chết rồi. Ngươi có biết, vì sao nàng ấy chết không?”

Thủy San lắc đầu, đột nhiên cảm thấy sự nguy hiểm kề cận. Nàng cảm thấy sự hận thù trong giọng nói của người đàn ông nàng vốn yêu thương kia. Có điều, hắn chỉ nhìn nàng, rồi cười ngất sau đó khoát tay bỏ đi. Nhật Hiên hôm đấy lưu luyến mưa rơi vấn vít rượu nồng.

5.

Nàng mặc áo mỏng tang, mở cửa thư phòng, đem bưng cho hắn một bát canh nóng. Hắn nhìn nàng, khẽ cười, sau đó không ngần ngại kéo nàng vào lòng, một đêm dây dưa triền miên. Dây dưa vẫn đầy đau đớn và vũ nhục, nàng thở dài. Hắn ngủ rồi, mới nhặt tấm áo rách manh, lẳng lặng trở về phòng mình. Đôi mắt trong veo bắt đầu nhuốm màu u ám.

Hắn mở mắt, trong bóng tối đơn côi kia, chả ai thấy hắn nhếch miệng cười.

Nụ cười méo mó, cực cùng tàn nhẫn.

Thủy San thở dài. Đêm đó nàng thức trắng, không biết làm, khi trời sáng, lại thấy hai bên má như khô lại, sờ lên mới biết, nước mắt rơi quá nhiều, khô lại thành vệt dài mệt mỏi.

Nàng bắt đầu có suy nghĩ tranh đoạt của riêng mình.

6.

“Người huynh yêu là người như thế nào?” Thủy San mài mực cho hắn, nhẹ nhàng cất lời.

Hắn không nhìn nàng, lời nói phát ra có chút dịu dàng sâu lắng. Một kiểu trầm tư mà suốt hai năm qua, chưa bao giờ nàng từng thấy.

“Nàng ấy rất thuần thục, sắc sảo, nhưng cũng vô cùng yếu đuối. mặc áo màu trắng, nàng ấy nói là màu trắng pha xanh, ta không hiểu, chỉ thấy màu trắng rất đơn giản. Nàng ấy cầm kì thi họa đều tài giỏi, một nụ cười khuynh quốc khuynh thành.”

“Cô ấy là ai vậy?” trong lòng nàng dấy lên sự hâm mộ. Có thể hằn sâu trong kí ức của Triều Khanh, chắc phải là một nữ nhân vô cùng xuất sắc.

Hắn đột nhiên nhìn nàng, gương mặt co quắp đến mức méo mó. Nàng sợ hãi lùi lại ra sau. Như nhận thức được sự biến đổi này, Triều Khanh lấy lại sự điềm đạm nho nhã của mình, rồi nhu hòa mỉm cười với Thủy San.

“Ngươi trở về phòng được rồi.”

7.

Nàng học theo người con gái trong mơ của hắn, bắt đầu từ trang phục trắng pha xanh, dịu dàng thoát tục. Nàng là con gái quan viên, học vấn ít nhiều từng theo cầm kì thi họa, nay mỗi ngày khổ công luyện tập, trở thành người giống nữ nhân kia. Cho dù chưa từng biết mặt, cho dù chưa từng diện kiến, nàng vẫn muốn thử trở thành một người mà Triều Khanh ca ca của nàng yêu thích.

Hai tháng trời nàng không ra khỏi phòng, mời các tài nữ đến nơi của mình, chỉ bảo cho nàng. Sau hai tháng, nàng xuất môn, trở thành một người hoàn toàn khác. Thuần thục sắc sảo, mà yếu đuối mong manh. Đem trưng bộ dạng này trước mặt hắn, hắn giật mình, cười khổ.

Cười xong, liền đem nàng ném đi. Chính xác là nhấc bổng nàng lên, quăng xuống dưới ao. Còn gằn từng câu từng chữ: “Ngươi không xứng đáng bắt chước nàng.”

Nàng chật vật leo khỏi ao. Đau đến không thể khóc.

8.

Nàng từng níu giữ tay áo hắn, mỉm cười e thẹn, thỏ thẻ nói rằng: “Muội yêu huynh.”

Đổi lại, chỉ có cái khoát tay lạnh lùng, đẩy nàng ngã xuống. Khi đó, Thủy San đã tự hạ quyết tâm, sẽ bằng lòng lôi câu dẫn được người đàn ông ấy. Nhưng, nàng biết, chuyện đó đã trở thành không thể.

Hắn rút cục vì sao lấy nàng về?

Nàng về phòng, cẩn thận tắm rửa, tháo trâm cài đầu, thay bộ váy màu hồng nàng vẫn thường mặc. Màu sắc cho sự thanh thuần của nàng, cho sự trong veo của nàng, nhìn mình trong gương, tự hỏi nàng không phải hồng nhan, vì sao mà phận bạc.

9.

Một sớm thức dậy, nàng nghe tin dữ từ gia đình nàng. Họ bị sát hại. Gia nhân trong phủ chết hết, nàng hoảng loạn, đau đớn đến mức nào? Câu trả lời là không hề hoảng loạn. Giống như phát điên, giống như kẻ khờ, nửa tỉnh nửa mơ, hư hư thực thực. nàng náo loạn Triều Phủ, nàng náo loạn hoa viên, luôn miệng nói rằng không ai trong gia đình nàng chết cả. Lũ tung tin đồn chỉ là những kẻ khờ mà thôi.

Nàng đau đớn theo cách mà người ta thấy thương xót. Giống như hóa điên, đôi lúc lại như tỉnh. Có điều, ngay cả lúc tỉnh cũng hết sức dại khờ.

Gia đình nàng bị hạ sát vô cùng thảm thương.

Một đao chém xuống, muội muội nàng chết.

Một đao chém xuống, phụ thân nàng đầu rơi máu chảy.

Lại một nhát đao, mẫu thân nàng bị chặt làm đôi.

Nàng nghe kể, nước mắt cứ thế tuôn rơi, sau một hồi hóa thành điên dại. Nói rằng tin đồn nhảm, nàng không tin, Nàng không thể tin.

Hắn nhìn nàng, lại nở một nụ cười nhẫn tâm.

10.

Hắn bước vào phòng nàng, đèn nến tối om, nàng rúc trong chăn, thi thoảng mê man gào thét. Hắn cười nhạt, tiếng chậm rãi vô cùng.

“ta là người đã làm điều đó. Chắc cô không biết. Người phụ nữ ta tả, chính là người đã bị phụ thân cô hãm hiếp cách đây ba năm rồi đem giết. Ta làm sao chịu được. Cách trả thù tốt nhất, không phải giết cả nhà, và vũ nhục con gái yêu của hắn hay sao?” Triều Khanh cười cười, vuốt mai tóc nàng, sau đó đổi giọng đầy chua chát “Cô cũng coi như là nữ nhân tốt đẹp. Có điều lại là con gái của lão khốn đó. Ta chỉ nghĩ được cách này, mới làm ta hả dạ. Những cách khác, ta đều không an tâm. Thủy San, cô là một cô gái đáng thương, không sao, mỗi ngày ta đều cho cô nếm thêm mùi khổ sở.”

Hắn cười sảng khoái, phất tay áo rời đi như vũ bão. Thủy San đang trong cơn run rẩy, đột ngột ngừng hẳn. Mắt nhắm nghiền, chỉ có nước mắt bất thần chảy ra. nàng giả điên, giả ngu, cũng là muốn nghe ngóng tình hình xung quanh, có điều… kết quả này, đã khiến trong veo của nàng tan vỡ.

11.

Đúng như hắn nói, hắn ngày đêm đều tìm cách vũ nhục nàng. Không chỉ dây dưa triền miên về mặt thể xác, hắn đối đãi với nàng như một ả kĩ nữ lăng loàn. Đem nàng hành hạ khắp mọi nơi. Làm nàng trở thành một nô lệ cho riêng hắn. Tất nhiên, sự vũ nhục này chẳng công khai. Hắn không muốn tác phong nho nhã của mình bị mất đi. Nàng âm thầm chịu đựng. Cuối cùng, cũng chờ đến một ngày, nàng có trong mình cốt nhục của hắn.

Nàng mỉm cười, bắt đầu kế hoạch của mình.

Nàng bắt đầu lục tìm y thư, tìm cách khiến cho hắn không thể có con được nữa. Mỗi ngày đổ một loại hương liệu lên người hắn. Thật may mắn cho nàng, nàng là người duy nhất hắn chọn làm thê, chưa một ai bước vào cửa của hắn mà có thể cho hắn một đứa con. nàng tìm mọi cách, để có thể ép bọn gia nhân trong nhà nói ra những ai từng đến và đi, và khẳng định toàn bộ đều bị bắt uống thuốc tránh thai. Nàng không phải ngoại lệ, có điều, nàng giả điên, cũng già ngu, những lần thuốc đó, nàng đều có cách cho hắn tin rằng nàng đã uống. Chỉ là nàng không lén đổ đi, thì cũng là đổ trực tiếp trước mặt hắn. Sau đó, một hồi càn quấy, cũng giả vờ như là nàng đã uống thật

Triều Khanh cảm thấy có chút không đúng. Hắn dường như thấy rằng mình không thể phát tiết được nữa, sự nhu nhược này khiến hắn cảm thấy điên cuồng. Cho đến khi, hắn nhìn thấy phần bụng nhô cao của Thủy San.

12.

Thủy San mỉm cười, đứng đối diện hắn, phần bụng nhô lên có chút vướng bận. Nàng mặc bộ đồ màu xanh thoáng đãng, đưa tầm mắt mờ đục, hướng hắn mỉm cười.

“Triều Khanh, ngươi không thể làm nữ nhân khác có bầu được nữa. ta đã cố gắng giúp ngươi đó. giờ chỉ có đứa bé trong bụng ta là cốt nhục của ngươi.”

“Ngươi nói thế là sao?” Triều Khanh nheo mắt nhìn nàng, cảm thấy sự sợ hãi mơ hồ kéo đến, rồi đột nhiên rõ rệt.

“Trả thù.” nàng cười.

Ngay lập tức, hắn đã hiểu ra đầu đuôi câu chuyện.

Trong tam tội bất hiếu, tội không có nhi tử nối dõi, là tội nặng nhất. Hắn cảm thấy may mắn, vì còn có người giúp hắn mang bầu.

Chỉ có điều, ánh kim lóe lên, hắn hốt hoảng nhìn nàng dùng dao, không do dự đâm thẳng vào chính mình.

“Triều Khanh, ngươi tuyệt tự rồi.”

Ánh mắt đó, là thứ ám ảnh hắn, cho đến cuối đời.

A/N:

– Như mình đã nói, viết vội

– rất không logic

– Rất máu chó

– Mình có thể chuyển em nó sang trung thiên văn, thậm chí là trường thiên, nhưng quá mệt và quá lười. Xin lỗi.

– Ai có ý định viết lại không, mình đem tặng rồi cho các bạn cải biên 😥

– Văn án là đâm bụng, nhưng thế ác quá, nên mình cho đâm vào người rồi chết thôi…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s