Hồn hoang – Chương 1

Chương 1: Xuất hiện

A/N: Như mình đã nói, rất phi logic, thời buổi này đẻ thuê hơi hiếm 😥

30

“Em vui rồi chứ?” Anh nhìn vợ mình, nhìn thẳng vào đôi mắt màu đen êm ả và trong vắt của cô, rồi thờ hắt ra, và mỉm cười mai mỉa.

“Em vui chứ… chúng ta sắp đón thành viên mới về, em vui chứ.” Cô gật đầu, ngăn nước mắt không trào ra khỏi khóe mi.

Căm hận nhìn cô, anh đùng đùng quay bước. Và lúc này đây, cô mới gục xuống đệm, nức nở đau thương.

Cô vô sinh. Phận trời ác nghiệt khiến cô vô sinh, rồi cô ép anh ăn nằm với người đàn bà khác, để mang về cho dòng họ này một đứa trẻ. Anh đồng ý, đáng cười thay, khi nhìn anh bước vào gian phòng, nơi có người con gái khác, cô lại đau lòng. Không đau lòng sao được, anh thuộc về cô, mà nay lại trên giường cùng kẻ khác. Nhưng, cô muốn đứa bé. Cô muốn anh có con, và cô khát khao làm mẹ,

Khuôn viên rộng lớn, Ngọc Khanh thở dài, rồi ngồi xuống chiếc xích đu ngay cạnh vườn hoa. Dạ lan tím này là anh cho người trồng, trồng vì cô, vì cô mà hoa nở. Ngày đứng ngây mình trong vườn hoa, là ngày mà cô và anh cảm thấy hạnh phúc nhất.

“Cô chủ, cô gái đẻ thuê đã đến rồi ạ.”

“Vậy à?” Ngọc Khanh gật đầu, vuốt nếp váy cho phẳng phiu rồi thong thả vào phòng khách.

Cho dù có xuất thân là lọ lem, nhưng hơn năm năm nay, cô đã sống và quen với phong thái của nữ hoàng rồi. Nhanh chóng chỉnh trang lại gương mặt của mình, Khanh chờ đợi người phụ nữ đang mang trong mình giọt máu của dòng họ Trần Khang bước vào.

“Chào cô, tôi là Sa.” Một cô gái trạc tuổi cô bước vào, mái tóc xoăn nhẹ, thả dàn trên vai, đôi mắt nâu trầm ngọt ngào và nụ cười nơi khóe môi khiến Khanh chợt sững sờ.

Cô ấy xinh đẹp. Vẻ đẹp trái ngược với vẻ đẹp của Khanh. Khanh như thiên sứ, làn da trắng hồng, đôi mắt trong veo, mong manh và dễ vỡ như bất cứ thiên sứ nào. Còn Sa, Sa là hình mẫu của những cô gái sắc sảo, lõi đời và dạn dĩ.

Khanh mỉm cười, lấy lại tư thế của chủ nhà, đón tiếp Sa rất nồng nhiệt.

Khi cả hai ngồi đối diện nhau Khanh mới bắt đầu hợp đồng.

“Vậy chúng ta sẽ thỏa thuận nhé, cô sẽ ở đây cho đến khi sinh xong đứa nhỏ, và khi nó một tuổi, cô sẽ đi, được chứ?”

“Một tuổi?” Sa ngắm kĩ gương mặt của cô gái trước mặt rồi lắc đầu “Không, tôi không muốn.”

“Sao? Cô muốn ở lâu hơn?” Khanh cảm thấy khó chịu, không phải trong đêm ân ái đầu tiên với chồng cô, mà cô ta muốn dùng đứa bé, để tiếp cận anh ấy chứ?

“Ngay sau khi sinh một tuần, tôi sẽ đi.” Sa lắc đầu, trầm tĩnh đáp lại “Tôi không muốn dính dáng đến ai quá lâu. Và chín tháng mười ngày, cộng thêm một năm nữa, đủ khiến tôi khó chịu.”

“Chị nói thế là sao?” Khanh cảm thấy bất ngờ, cô không nghĩ có người lại muốn rời khỏi xa hoa sớm thế, hơn tất cả,rời khỏi chồng cô sớm thế.

“Tôi có việc của tôi mà.” Sa mỉm cười tư lự, không chắc là lời đáp tốt nhất, nhưng Khanh gật đầu.

“Vậy, tôi sẽ dẫn cô đi tham quan một vòng, được chứ?”

Sa gật đầu, rồi đứng lên, sải bước theo sau Khanh. Sa không để ý đến những vật giá trị được bày biện trên tường, cũng không hứng thú vào bất cứ vẻ đẹp nào, cho đến khi cô nhìn thấy thư viện. Đó là cách cô cảm nhận mình thuộc về thế giới này.

“Thư viện thật đẹp!” Sa cười, không hẳn là hạnh phúc, giống như cảm thấy hài lòng “Những cuốn sách cũ và hiếm cũng có thể tìm thấy ở đây chứ?”

“Tôi hy vọng thế, thú thật, quá lâu rồi tôi chưa đọc sách.” Khanh e ngại xoắn tóc.

Phải, Khanh từng là một học viên xuất sắc,nhận được học bổng, nhưng kể từ khi cô cuốn vào tình yêu cùng với chồng mình, suốt những tháng năm thuở thiếu thời, cô đã lãng quên việc đọc và tìm hiểu tri thức.

“Tôi thích sách lắm. ước mơ của tôi, là tự dựng một thư viện thật lớn,nơi có thể tìm ra mọi cuốn sách.” Sa ngẩn người chạm vào gáy sách, sau đó quay lại, nhìn Khanh gật đầu cảm tạ “Thật cảm ơn cô, khi đã cho tôi ở lại nơi này. Chỉ cần có thư viện này là quá tuyệt vời rồi.”

Khanh không nói gì, bất chợt, cảm thấy có chút không ổn. Một cô gái bán thân, chấp nhận làm kẻ đẻ thuê, lại có ước muốn chinh phục tri thức hay sao? Trên tất cả, dường như cô ta không màng đến chồng cô, không đề cập đến gia sản hay tiền bạc. Điều đó gây nên sự đề phòng từ Khanh. Còn Sa, cô thực ra không đáng ngại đến thế. Chỉ là một cô gái không có quá nhiều ước vọng mà thôi.

“Chúng ta sẽ đi gặp chồng tôi.” Khanh mỉm cười, rồi kéo Sa đến trước một căn phòng thật lớn.

Đẩy cửa bước vào, thứ duy nhất khiến Sa ngạc nhiên là cửa sổ.

“Đây là chồng tôi, Trần Khang Minh.” Khanh mỉm cười, cố tránh ánh mắt anh, và đẩy Sa đến gần anh hơn.

Minh nhếch môi, không hề để tâm đến Sa, cũng như Sa dường như coi anh là vô hình. Anh chỉ nhìn vợ, thở dài cay đắng. Bắt anh ăn nằm với một người đàn bà xa lạ chưa đủ, lại còn đẩy cô ta đến trước mặt anh? Ngọc Khanh đã nghĩ cái khỉ gì vậy?

“Được rồi, đi ra đi! Tôi không rảnh.”

“Cửa sổ đẹp quá. Đường nét này là của Evyrent phải không? Nhóm thợ mộc khá nổi dạo gần đây? Trong vòng mười năm trở lại, họ thật sự rất thành công ở lĩnh vực khắc gỗ.” Sa buông lời cảm thán, thật sự ngẩn ngơ trước đường nét uốn lượn tinh tế kia. “Đẹp quá, trong vòng hai năm nay, họ gần như biến mất. Các tác phẩm cuối cùng được đem bán. Nghe nói họ không thường trực tiếp ra  mặt nhận hợp đồng. Và cũng hiếm nơi nào còn sử dụng kiểu khắc gỗ thủ công này. Chúa ơi, hãy tha thứ cho con khi quá xoàng xĩnh trước tác phẩm này.”

Sa dường như tôn kính trước khung cửa. Cẩn thận đánh giá, và nhanh nhẹn chạm thử vào lớp gỗ sáng mịn kia. Cảm giác gỗ lạnh chạm vào tay khiến Sa rùng mình.

“Tôi biết họ Trần Khang rất giàu có, nhưng đặt được một mẫu như thế này của Evyrent không phải là bình thường.”

“Who the fuck are you?” Minh buông tiếng chửi thề, sau đó lườm Sa.

Bình thường, người ta hẳn đã phải run rẩy, chỉ là…

“Xin lỗi, tôi không nhìn thấy anh.” Sa mỉm cười. Có quay về hướng tiếng nói nhưng dường như không định hình được người đàn ông trước mặt là ai. Cô không nhìn anh, cũng không rõ có phải mình đang nhìn anh hay không “Mắt của tôi không tốt, đặc biệt là rất hiếm khi bắt được cái nhìn của đàn ông. Xin lỗi, khả năng nhìn đàn ông của tôi rất kém. Theo nghĩa đen nhé.”

Sa gật gật đầu. Cô không thích con trai. Và không hiểu sao, như thể dùng lí trí điều khiển quá lâu, khiến cho Sa giống như tự loại bỏ toàn bộ hình ảnh của đàn ông trong mắt mình vậy. Cũng không hẳn là cô không nhìn thấy, chỉ đơn thuần là trí não cô không tiếp thu hình ảnh mà thôi.

Ngẩn người, Khanh cảm thấy có chút khó chịu, còn Minh, anh dường như chẳng để tâm. Và sau đó, Khanh dắt Sa rời khỏi căn phòng.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s