[Naruto fic] Sarada – Kẻ bị ruồng bỏ | Completed

Author: Zinnia Reigia

Disclaimer: họ không thuộc về mình

Rating: T

Category: AU, Tragedy

Characters: Sarada, Sasuke, Naruto

Summary:

Ông là cha tôi, nhưng ngay khi tôi tuyệt vọng nhất, ông không thể giúp tôi.

Bà ấy không phải mẹ ruột tôi, nhưng dù cho thế nào, bà ấy vẫn ở bên tôi.

Tôi sẽ trả thù ông. Giống như ông từng giết anh trai của ông vậy.

36

A/N:

– Trong fic này, Sarada là con gái của Karin

– Trong fic này, Sakura bị giết

– Trong fic này, Sasuke là tội đồ.

Vốn dĩ không định viết fic này, nhưng, một người đàn ông, cho dù có vì lí do gì đi chăng nữa, mà chối bỏ sự tồn tại của đứa con suốt 12 năm trời là không chấp nhận được. Tôi thích cp Sasusaku vì riêng mình Sakura, tôi thích Sakura và cô ấy không đáng bị đối xử như thế. Cô ấy là một shinobi hùng mạnh, học trò của Tsunade và ninja y thuật mạnh mẽ, nhưng sau đó, cô ấy lại ở nhà làm nội trợ. Sẽ chẳng có fic này nếu Kishimoto sensei không viết thêm Naruto gaiden. Tôi đã im lặng khi chap cuối được vẽ, cũng đã im lặng trước The last, nhưng, với Gaiden thì không.

Tôi phát chán những chuyện tình ba xu mà sensei cố gắng tạo dựng một cách vụng về. Và, cho dù Sarada có là con của Sakura thật đi chăng nữa, tôi vẫn sẽ để con bé hành hạ lấy Sasuke cả đời.

Một đứa bé gái xứng đáng có một người cha.

Và, tôi rất ghét Boruto. Thằng bé có tất cả, trong khi cha nó khi là một đứa trẻ thì không có gì. Và thằng bé lại tìm mọi cách để quấy phá cha nó trong khi cha nó ở bên. Còn Sarada thì không.

Tôi viết fic này khi đọc xong 3 chap của Naruto Gaiden, nếu sau này câu chuyện có kết thúc, và cái nhìn của tôi về Boruto thay đổi thì tôi sẽ viết một fic khác coi như tạ lỗi, còn trong fic này thì không.

Viết ra để thỏa mãn chính mình.

Vì tôi viết cho chính mình, nên nếu các bạn chọi gạch, ném đá thì miễn bình luận. Cảm ơn.

1.

“Ông ta đang ở đâu?” Sarada đứng trước mặt ngài Hokage đệ thất, sharingan bật lên, vòng xoáy đen đỏ nhìn thẳng vào ngài, rực lửa hận.

Y hệt như Sasuke trong thảm họa gia tộc Uchiha ngày ấy. và Naruto đã nhìn thấy viễn cảnh đầy đau khổ nếu cô gái này biết về Sasuke.

“Sarada, cháu nên lắng nghe ta…”

“Mẹ cháu đã chết, cho dù, bà ấy không phải là mẹ ruột của cháu đi nữa, nhưng bà ấy là mẹ cháu. Bà ấy đã chết, và người đàn ông ấy, cha ruột của cháu thì vì nhiệm vụ mà không trở về sao?” Sarada khoanh tay, vẫn nghiêm trang nhìn vào người đàn ông đứng đầu làng Lá.

“Ta đã thông báo cho cậu ấy, cậu ấy sẽ về. Rất nhanh.”

Biết bản thân không thể moi móc thêm bất cứ thông tin nào từ Naruto, cô gái trẻ gật đầu, rồi thắt lại băng ninja trên đầu mình.

“Đã làm phiền ngài, thật xin lỗi, Hokage đệ thất.”

Sarada đã hàng ngàn lần mường tượng ra cảnh gặp lại giữa cô và cha. Lần đầu tiên chạy đi tìm cha cùng với ngài đệ thất, cô đã thất bại, và ngài đã nói hãy ngoan ngoãn chờ cha trở về.

Lần thứ hai cô đi tìm cha mình, là khi biết mình không phải con ruột của Sakura.

Và lần thứ ba, là khi mẹ vì cô mà chết.

Bà là người mạnh nhất cô từng biết.

Cô đã thấy bà luyện tập, đã thấy bà với ngài đệ thất và với cả gia đình Nẩ. Bà mạnh đến mức đáng kinh ngạc, cú đấm của bà thật sự kinh ngạc, tốc độ, sức mạnh, và khéo léo. Bà hoàn mỹ như giấc mơ của cô khi bà khoác lên mình bộ ninja y thuật. Mà không, ngay cả khi bà giành một thời gian nhỏ trong công việc của bà để ở nhà cùng cô, bà là một người mẹ tuyệt vời. Bà hay cười, và mắt bà sáng lấp lánh.

Sarada ước mình có đôi mắt xanh lá của bà.

Và ước bà là mẹ ruột của mình.

Nhưng chuyện đó không quan trọng, bà vẫn là mẹ cô.

Và bà yêu cha cô.

Nhưng sau này, khi hỏi lại, Sarada nhận được câu trả lời đúng nhất.

“Ta đã hết yêu ông ta, nhưng, ta yêu con, rất nhiều, Sarada ạ. Con cười, con khóc, con nghịch ngợm, con ăn, hay con ngủ, thậm chí ị đùn và ói khắp nhà, ta vẫn yêu con. Ta nuôi con vì ta yêu con, không phải vì ta yêu ông ấy.”

Bà ấy đã nói thế. Bà ấy đã yêu thương cô như vậy, tại sao cô lại không yêu bà cho được.

Cô từng tôn kính cha mình, cả dòng tôc Uchiha, nhưng bây giờ, cô sùng bái Sakura, và chỉ mình bà mà thôi.

Mười lăm năm tuổi đời của cô là ở cạnh bà.

Và bà chết trước mặt cô. Vì cô mà chết.

Còn cha cô, ông ta thậm chí không trở về.

2.

Sasuke trở về đã là sáng ngày hôm sau, khi người ta đã lấp mộ của Sakura trong nghĩa trang ninja của làng. Và khi nhìn thấy Sarada ở đó, ông không ngạc nhiên nhiều như ông tưởng.

“Sarada?”

Cách ông ta gọi tên cô khiến cô sững sờ. rất tự nhiên. Phải rồi, ông ta là cha cô, sẽ không gọi cô là Uchiha. Cô đứng lên, mỉm cười, rũ đất cát trên chiếc váy giống y hệt mẹ mình, và vẫy tay với ông ta.

“Chào cha, cha đã về.”

Họ bước về nhà cùng nhau.

Cô mở cửa căn nhà của gia tộc, đặt dép trước khi bước vào gian phòng và mỉm cười.

“Chắc cha mệt rồi, con sẽ chuẩn bị quần áo và nước ấm.”

Cô căm ghét ông ta. Căm ghét, căm ghét, căm ghét, căm ghét, căm ghét, căm ghét, căm ghét, căm ghét, căm ghét, căm ghét, căm ghét, căm ghét, căm ghét, căm ghét, căm ghét, căm ghét, căm ghét, căm ghét, căm ghét, căm ghét, căm ghét, căm ghét, căm ghét, căm ghét, căm ghét, căm ghét, căm ghét, căm ghét, căm ghét, căm ghét, căm ghét, căm ghét, căm ghét, căm ghét.

Đến mức muốn giết chết ông ta.

Nhưng mẹ cô không còn yêu ông ta nữa. Ông ta không được chết. Nếu ông ta chết, có thể lắm chứ, rằng ông ta sẽ gặp mẹ cô ở trên trời.

Không, ông ta không được chết. Nếu ông ta được chôn cùng mẹ cô? Nếu ông ta gặp được mẹ cô sau khi chết? Không được, ông ta chỉ có thể tồn tại trong những nỗi đau của cô mà thôi. Cô sẽ khiến ông ta đau đớn cả đời.

Đem đặt quần áo của ông trước cửa phòng tắm, cô quay người, rồi thở phào.

“Đám tang thế nào, Sarada?”

Tất cả những gì ông dành cho mẹ cô là đám tang thế nào.

Sao ông ta không hỏi cô mẹ có cười không?

Sao ông ta không hỏi cô mẹ đã sống thế nào?

Sao ông ta không hỏi gì về bà?

“Rất trang nghiêm.” Cô gật đầu, mỉm cười “Mọi người đều đau buồn, và cô Hinata và Ino đã khóc rất nhiều.”

“Ta cũng đoán thế.”

Vậy ông có khóc không?

3.

Cô đoán chắc mẹ cô đang mỉm cười. Cô đoán thế. Cô chỉ đoán mà thôi, làm sao mà cô biết được liệu mẹ cô có cười hay không? Bà luôn muốn cô có thể cười đùa vui vẻ với cha mình. Bà luôn muốn cô hạnh phúc. Nhưng bà đã ra đi, trước khi nhìn thấy cô hạnh phúc.

Cô không đuổi theo chàng trai nào.

Cô chăm chỉ luyện tập để đuổi kịp bà. Bà mới là đối tượng để cô sùng bái và học tập.

Cô học y thuật, cô học tất cả, vì bà.

Và bà hạnh phúc, nhưng bà luôn nói muốn cô có một tuổi trẻ rực rỡ. Những niềm vui nhỏ nhỏ như đi ăn ramen, hay là takoyaki. Tụ tập trong rừng và luyện tập. Hay là mơ mộng về anh chàng nào đó…

Nhưng làm sao cô bỏ mẹ mình ở nhà được chứ? Cô không thể. Cô tôn thờ bà.

Cô nhìn thấy cha mình uống rượu.

Trong một quán rượu bình dân. Và ông ta không khóc.

Ông ta ngồi đó, bình thản cầm chén rượu, mỗi lúc đều cầm rất lâu.

Ông ta có kí ức về mẹ cô sao?

Làm gì có? Thời gian nhiều nhất họ ở bên nhau, chỉ có 14 năm. Trong đó, hết 12 năm, ông không nói với mẹ một câu nào. Làm sao ông có kí ức về mẹ được.

“Cha, cha uống rượu sao?”

“Con đấy à?”

“Tôi chưa đến tuổi uống rượu, bác cho tôi một cốc trà là được rồi.” Sarada cười, sau đó ngồi cạnh cha mình “Cha đang nhớ đến mẹ sao?”

“À… ừ…”

Sarada nắm tay lại, cay đắng.

Cô biết, ông ta nghĩ đến nhiệm vụ bỏ dở.

“Cha, tháng sau sẽ sinh nhật mười sáu tuổi của con, cha có thể dự được không?”

Sasuke hơi sững người, rồi gật đầu.

“Được.”

Sarada lại cười.

Không, sinh nhật mười sáu tuổi của cô là hai tháng sau cơ. Ông ta quên ngày sinh của cô rồi.

4.

Cô im lặng, rất lâu.

Ngồi cạnh mộ mẹ cũng không biết bao lâu rồi, có lẽ, bắt đầu từ ngày mai, cô nên dày vò ông ta.

Nhưng làm sao có thể? Ông ta không yêu thương cô, thì làm sao ông ta có thể vì cô mà đau lòng? Ông ta quá mạnh, ông ta không có tình yêu, một kẻ như thế, làm thế nào mà đau lòng? Ông ta cũng như cô, ngập tràn nỗi đau trong mất mát người thân. Ông ta phải tự tay giết chết anh trai mình, và có một đứa con ông ta không mong muốn. Cô muốn phá hủy ông ta. Thật sự muốn phá hủy ông ta.

Nhưng cô không nghĩ ra cách. Cô không tìm ra cách.

5.

“Ta phải đi rồi.” Sasuke xoa đầu cô, không mỉm cười “Con cố gắng hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao.”

“Vâng, thưa cha.”

Sarada gật đầu.

Ông ta rời đi chỉ sau ngày về đúng một tuần. Cô muốn giết ông ta. Sao ông ta dám ra đi như thế? Mộ mẹ cô vẫn còn ẩm ướt, mộ mẹ cô còn chưa khô, đất còn mới nguyên và ông ta rời đi.

Đêm đó, cô đứng trước mộ mẹ cô, khóc rất lâu, vai rung lên, run rẩy. Khóc chán rồi cười.

Ngày hôm sau, cô gái nhỏ rời làng Lá.

6.

Gần sinh nhật tuổi 17 của mình, cô gái trẻ gặp lại cha ở một nơi rất xa. Rất rất xa xôi. Cô đội tóc giả, một màu tóc gần giống của mẹ mình, nhưng cô không thể tìm được màu tóc nào giống màu hoa anh đào tuyệt đối như của mẹ cả. Và cô tạm chấp nhận với màu hung đỏ này. Dù sao, cũng giống với mẹ ruột của mình.

Cha không nhận ra cô.

Cô cất giấu chakra, cất giấu sharingan, cất giấu năng lực của mình và chậm rãi bước qua làng quê đó.

Và cô gặp họ.

Cha cô, một người phụ nữ, và một đứa bé.

Đứa bé.

Một đứa bé.

Khung cảnh đập vào mắt cô, ngay khi cô nghĩ rằng mình vẫn đang thở, thì thấy ngực mình đau nhói, rồi nhức dữ dội, và dữ dội.

Cha cô cười.

Với người phụ nữ, đứa bé.

KHỐN KIẾP KHỐN KIẾP KHỐN KIẾP KHỐN KIẾP KHỐN KIẾP KHỐN KIẾP KHỐN KIẾP KHỐN KIẾP KHỐN KIẾP KHỐN KIẾP KHỐN KIẾP KHỐN KIẾP KHỐN KIẾP KHỐN KIẾP KHỐN KIẾP KHỐN KIẾP KHỐN KIẾP KHỐN KIẾP KHỐN KIẾP KHỐN KIẾP KHỐN KIẾP KHỐN KIẾP KHỐN KIẾP KHỐN KIẾP KHỐN KIẾP KHỐN KIẾP KHỐN KIẾP KHỐN KIẾP

Cha cô bỏ đi không phải vì nhiệm vụ, mà vì phục hưng gia tộc. Và cô biết, đứa bé là con trai. Cô đã cười. Đã thật sự cười với nụ cười không thể tàn nhẫn hơn. Và Sasuke, bắt được mùi sát khí. Rất nhanh, Sarada giấu nhẹm sát khí đó đi, và quyết định thuê một căn nhà gần đấy.

Lòng tin không phải là thứ có thể đoạt được bằng sức mạnh, chúng ta phải gây dựng nó, và cô sẽ gây dựng nó. Xõa mái tóc giống màu của cha, cô bật cười. Cầm lên thanh kunai, lẳng lặng cắt phăng mái tóc dài.

Cô đã từng kính yêu cha mình.

Cô đã từng hứa sẽ cùng mẹ và cha xây dựng một gia đình.

Chỉ là…

Cha đang có một gia đình khác, bỏ rơi mẹ cô, bỏ rơi cô, bỏ rơi mười bảy năm cuộc đời cô.

Ông ta có nhớ mình còn một đứa con gái không?

CÓ NHỚ KHÔNG?

Hẳn là không rồi…

7.

Trong sáu tháng ở đây, cô biết được tên thằng bé là Uchiha Tomato. Tomato? Cà chua? Cô bật cười, cha cô cuồng rau củ sao. Và người vợ, là Akira Sumiko. Cô ấy thích nấu ăn, một cô gái bình thường, không phả ninja hay shinobi. Cô sẽ yêu quý họ, nếu như họ không phải là gia đình của cha cô.

Sasuke đi miết và cô đến nhà họ ăn suốt ngày.

Một ngày nọ, cô bế Tomato đi mất, mãi mãi và mãi mãi.

8.

Ở một ngôi làng, sau đó năm năm, người ta kể về một thần y và đứa con nhỏ của cô ta. Một cô gái tội nghiệp sinh ra đứa bé tội nghiệp và đi tha hương cầu thực.

Sarada và Tomato.

Cô ngồi trên bàn, sắp xếp những thứ lộn xộn kia và nhìn đứa nhóc năm tuổi bật sharingan.

“Không được, con không được dùng nó.”

“Mẹ, con muốn tắt nhưng không được.”

“Ta sẽ giúp con.” Sarada đưa tay lên trước mặt thằng bé, và sau đó, đôi mắt trở về màu đen thẳm.

“Trả Tomato cho ta.” Sasuke đứng trước mặt đứa con gái của mình, tràn đầy thù hận.

“Vì sao? Ông trả mẹ cho tôi được không?” Cô đẩy gọng kính, áo bloose trắng lóa trong nắng chiều rạng rỡ.

“Đừng nói nhiều, Sarada, con là con gái ta.”

“Anh trai ông ông còn giết được, huống hồ tôi, chia đôi một nửa dòng máu với người khác.” Cô cười…

“Sarada.”

“Ông yêu mẹ tôi không?”

“…”

“Ông yêu tôi không?”

“…”

“Ông nhớ ngày sinh của tôi không?”

“…”

“Ông biết tôi thích ăn gì không?”

“…”

“Ông có biết, mẹ vì sao mà chết không?”

“Ta đã đọc báo cáo của làng. Họ nói, cô ấy chết khi bảo vệ con.”

“Khi bà ấy đang nấu cơm cho tôi, và tôi đi học về. Một trận đột kích cuối cùng còn sót lại từ Uchiha Shin. Bà ấy không mang vũ khí, chakra vừa kiệt sau lần điều trị cho bệnh nhân của làng Lá. Bà chỉ còn sức mạnh ít ỏi. Và khi tôi bước đến, đón nhận đòn của tên đó, bà đã lao ra, và tim bà đã bị lấy đi như thế. Bà không cười, bà không khóc, bà chỉ chắn trước mặt tôi mà thôi. Chỉ thế mà thôi. Vậy, tôi hỏi ông, lúc tôi tuyệt vọng nhất, ông ở đâu? Ông đau khổ, nên ông nghĩ rằng tôi không đau khổ như ông ư? Không sao, ông chỉ cần giết tôi, và Tomato sẽ giết ông. Tôi yêu nó nhiều như mẹ yêu tôi, và nó cũng yêu tôi nhiều như thế. Ông cứ giết tôi đi, nếu không, thì hãy để tôi yên. Hãy im lặng mà nhớ về nụ cười của mẹ tôi đi.”

“Ta xin lỗi.”

“Không cần đâu… Tôi không cần đâu.”

9.

Cô đã làm được rồi. Thật sự đã khiến ông ta cay đắng đến mức này. Khiến ông ta khổ sở nhìn đứa con trai của chính mình căm hận ông ta vì làm tổn tương đến cô.

“Tomato, con trai, người đàn ông đó là kẻ xấu, đừng lại gần ông ta, được không?” Cô mỉm cười, xoa đầu đứa bé, như bao lâu nay vẫn làm như vậy. Dịu dàng hết mức.

Và Tomato bật sharingan, hướng về chính cha ruột của mình.

“Đi đi!” Cô mỉm cười “Ông không thể giết thêm một người thân nào của mình nữa đâu.”

“Được, Sarada, ta luôn nghĩ rằng, sẽ có một ngày, đón con trở về cùng ta.”

“Ông không tìm tôi trong suốt 17 năm trời. Nên, tôi không tin ông nữa.”

10.

Đến tận cuối đời, Sarada vẫn không hạnh phúc.

Cô trả thù cha mình, và mẹ vẫn mãi mãi nằm dưới đất đen.

Cô đau buồn rất nhiều, nhưng vẫn sống và mạnh mẽ.

Tomato mãi mãi không biết gì về quá khứ của mình, cho đến khi Sarada mất và đặt lại một chúc thư.

“Gieo gió, gặt bão. Xin lỗi con, Tomato.”

14 thoughts on “[Naruto fic] Sarada – Kẻ bị ruồng bỏ | Completed

  1. Cần gì phải thế này chứ 😥
    Fic này chính là tổn thương địch 1000 ta tổn hại 800, thậm chí nói ngược lại cũng được. Thú thực, mình không thích Sakura, nhưng cũng không ghét cô ấy. Kishi làm nên Naruto với rất nhiều câu chuyện nhỏ, nhưng câu chuyện của Sakura thì bị lấy đi, đến cuối cùng thì phá lãng xẹt. Nhưng quả tình, cha con 12 năm, lần đầu tiên gặp mặt ông già tỉnh bơ, tự nhiên ghét Sặc không chịu được.

  2. Đọc fic này mình chỉ muốn hộc máu vì độ angst của nó 😥

    Không thích ý tưởng Sarada là con Karin, không thích ý tưởng Sasuke có gia đình với một người phụ nữ khác, nhưng chẳng sao, đây là fic của bạn, và bạn đã cố hết mức để khiến Sasuke đau lòng, để khiến Sarada trả thù được cha cho bõ tức, bạn đã làm rất tốt 😀

    Chỉ có cái là… Tomato là cà chua chứ ko phải khoai tây… 😥

  3. Moa dang bat dau coi Boruto, den tap sakura dam’ sap cai nha`, mo` len google spoi xem Sarada la con ai…..doc vao` tuong thiet ko, dang ghet thang sasuke thi keo xuong doc commen may cua cha noi viet ra cau chuyen nay……la hut hang~ het 5 phut….dap chet weo ong nha ong noi :@:@

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s