Người thứ – Chap 6

16

(Phạm Nhược Thủy – Phạm Thương Uyển)

Chương 6: Gia thế

Kim Ái Khiết có một thân phận không mấy nặng nề, nhưng nói nhẹ nhàng thì cũng không hẳn.

Mẹ ruột là Nguyễn Tú Cầm, chị ruột là Kim Ngọc Phong. Có điều, cả hai, một kẻ là con riêng của bà Nguyễn, một kẻ là con chung với người đàn ông họ Vũ. Kể ra, thân thế cũng là một loại lằng nhằng mà cô muốn rũ bỏ. Thật nực cười khi cô, kẻ sinh sau đẻ muộn, đứa con gái út của Nguyễn Tú Cầm, lại là đứa con riêng của bà ta. Vậy mà người kia, kẻ mà cô gọi là Lão già lại dang tay chấp nhận như một điều tất lẽ dĩ ngẫu.

Khi biết được thân phận của chính mình, cô trừ bỏ chạy trốn, thì cũng chỉ còn chạy trốn mà thôi.

Tú Cầm không gắt gao tìm cô, bà có Vanne, đứa con riêng của Lão già làm chỗ dựa. Bà có Hana và Akira làm nơi để nương nhờ, thì đứa con gái út nhạt nhòa của bà, không là gì cả. Ái Khiết hiểu rõ điều đó, nên khi chạy trốn, cô phần nào ôm đi đứa con bà yêu thương nhất: Akira – Vũ Ngọc Phong. Gia thế không vẻ vang một cách hoàn toàn, nhưng những mối quan hệ mà cô cùng Phong gây dựng suốt bao nhiêu năm qua không phải là trò đùa. Đủ để tạo cho cô một tấm kén để không bao giờ giãy ra khỏi nó, từ sâu hóa bướm. Cũng đủ để tạo nên thân phận cho ước mơ làm người hầu đẳng cấp Quốc Tế của mình.

Nhưng, Ngọc Phong thì khác. Cô căm ghét cả mẹ ruột, cả cha mình. Đơn giản vì nó hình thành từ những mâu thuẫn khi cô còn trong trứng nước.

Xét cho cùng, người ta không kỳ vọng nhiều vào Akira Vũ Ngọc Phong hay Kim Ái Khiết. Người ta kỳ vọng nhiều vào Vanne Vũ Thúy Hân và Hana Vũ Kim Hiên hơn. Thật đáng buồn cho một nhà tài phiệt như ngài họ Vũ kia lại chỉ có ba con gái, chưa kể cho đến lúc gần cuối đời, lại tồn tại một đứa con riêng của Nguyễn Tú Cầm. Sự đời cũng éo le, vợ trước của ông ta, lại là chị ruột của Nguyễn Tú Cầm.

Khiết thở dài, khi cánh cổng kia mở ra, cô không nghĩ cô sẽ đối diện với mẹ ruột của mình. Càng không nghĩ, bà vì con riêng của chồng mà không nhận ra cô. Nhếch môi cười, cô khéo sắp xếp công việc tại biệt thự, nhét hết cho quản gia rồi xách túi ra về. Sự trở lại của người mẹ này, cô hy vọng không đem theo sóng gió cho cuộc đời cô. Như thế là quá đủ cho suốt mười mấy năm đằng đẵng tại dinh thự họ Vũ kia rồi.

Nhấc máy lên, cô để lại một tin nhắn cho Ngọc Phong, người hẳn đang say sưa bên Ngọc Lâm mà thưởng thức gan ngỗng của Pháp.

“Nguyễn Tú Cầm cùng Vanne trở lại. Hy vọng chị đã biết điều này trước cả em.”

Đang ăn uống ngon miệng, nhận lấy tin nhắn này, Ngọc phong ngay cả miếng gan còn chưa nuốt trôi, đã phăm phăm lao ra khỏi nhà hàng, bỏ lại một mình Hoàng Ngọc Lâm ngơ ngác, với hóa đơn lên đến chục triệu đồng.

“Đấy là ăn cướp đấy cô gái.” Anh thở dài, đau khổ rút thẻ trả tiền.

—o.0.o—

Đẩy cửa bước vào, trước mặt Phong là hình ảnh hết sức khổ sở của Khiết. Run rẩy bên mẻ bánh dang dở, cô gái nhỏ bó gối, chìm vào trong bóng tối cô đơn.

“Chị đây rồi.”

“Bà ấy không thấy em, Phong à. Kể cả khi em trực tiếp đối mặt với bà ấy, bà ấy không nhìn thấy em.”

Khiết gượng cười, ngước mắt lên, rồi tiếng thở dài vỡ vụn trong không gian. Phong ôm lấy đứa em gái vào lòng, và ngồi như thế, rất lâu, rất lâu.

Đúng rồi. Kí ức về mùa hè Manchester. Kí ức không thể xóa nhòa, cho dù có làm gì đi chăng nữa. Phong nhớ lại mùa hè nóng bỏng đó, khi cô cầm con gấu bông, trơ mắt nhìn đứa em gái kém mình hai tuổi bị đẩy xuống hồ nước rất rất sâu. Và con bé cố gắng ngoi lên, trong sự mỉa mai của rất nhiều người. Khi đó, Phong còn quá nhỏ, còn Khiết, thậm chí còn nhỏ hơn.

Mùa hè Manchester, bốn đứa con gái gặp cha, chỉ có Hân và Hiên được học. Chỉ có Hân và Hiên được ngồi lại uống trà, chỉ có Hân và Hiên, đứa con ruột của Vũ Thành Quốc và Nguyễn Mãn Mãn được hưởng đặc ân của tiểu thư.

Mùa hè Manchester, Nguyễn Tú Cầm chính thức trở thành bà cả, sau cái chết tức tưởi của Mãn Mãn.

Mãi đến sau này, khi nhớ lại cái đêm lửa cháy phòng Mãn Mãn, Phong mới biết Tú Cầm chủ mưu. Còn ngày đó, mùa hè ấy rực lửa, theo đúng nghĩa đen.

Cô căm thù mẹ mình.

Nhưng còn Khiết, đứa con ngoài giá thú, số phận còn hèn kém hơn thì sao?

Nó thậm chí còn không biết cha mình là ai. Người thân duy nhất, lại chưa từng nhìn mặt nó một lần.

Cũng phải, Khiết là con của một cuộc dâm loạn không mong muốn. Không mấy người công khai, nhưng mặc nhiên bí mật này được biết hết, biết rộng rãi.

Mười chín năm trời ấy, Kim Ái Khiết đã biết cách giấu đi nước mắt của mình rồi.

Bi kịch gia đình?

Không, chỉ đơn thuần là bi kịch về sự tồn tại mà thôi. Sự tồn tại của Khiết, vốn dĩ đã là một tội lỗi rồi

—o.0.o—

“Phu nhân đến sao không báo trước cho con? Con sẽ sai người chuẩn bị.” Thiết Kỳ đan tay vào nhau, vẻ mệt mỏi và biếng nhác biến mất. Áo sơ mi đen cùng quần âu, thanh lịch mà rạng rỡ.

Vanne thu tay, ngồi đối diện anh, nhu thuận mỉm cười.

Em về rồi, Vanne của ta.

“Ta đã gọi trước với Thương Uyển và Ngọc Lâm, nhưng có vẻ chúng nó đã không nói với con.”

“Họ có rất nhiều việc, thưa phu nhân, người nên nói với quản gia của con thì tốt hơn.”

“Cũng phải.” Tú Cầm mỉm cười, yêu kiều nâng tách trà lên rồi huých nhẹ vào tay Vanne.

“Em khỏe chứ, Vanne? Cách đây chín tháng, tôi nghe người ta nói em cùng Hana biến mất khỏi Manchester?”

“Em ổn, em có chút chuyện phải rời khỏi Manchester, một khóa học nhỏ nhỏ, cũng may, bọn em vừa hoàn thành cách đây một tuần.”

“Vậy còn Akira? Tôi nghe nói cậu ấy cũng đã biến mất.”

“Akira nữa sao?” Vanne ngẩn người rồi lắc đầu “Không, em ấy không đi cùng chúng em.”

“Được rồi, tôi đã hiểu. Em có vẻ rất mệt, bên khách sạn đã đặt phòng chưa? Nếu chưa, em có thể sang khách sạn riêng của tôi.”

“Chúng ta đã đặt phòng rồi, không nỡ làm phiền con. Hôm nay ta cùng Vanne qua đây để nó với con một tiếng, ngày mai chúng ta sẽ đến gặp chủ tịch. Trưa mai con rảnh chứ? Ta muốn cùng con đi ăn.”

“Vâng, mọi việc cứ theo ý của phu nhân đi ạ.” Thiết Kỳ gật đầu, trước mặt mọi người, anh tuyệt nhiên là kẻ vô dụng, có một tài sản kếch xù và bộ dạng trớt quớt.

Chỉ trước mặt Thương Uyển và Ngọc Lâm, mới gỡ bỏ cái kén vô dụng và dễ dụ của mình, để trở thành kẻ thực sự đứng đầu Doanh Nhã.

Doanh Nhã today, The World tomorrow.

Kí ức xa xăm… mùa hè Manchester.

Tú Cầm và Vanne Thúy Hân đi rồi, anh mới thở dài, dùng đường dây riêng của mình lôi Ngọc Lâm và Thương Uyển đến.

“Bà ta về rồi? Còn đến gặp anh sao?” Thương Uyển nhướn mày, không tin vào tai mình “Được rồi, em sẽ đến ngay.”

“Bà ta về rồi? Còn đến gặp cậu sao?” Ngọc Lâm nhíu mi, thuận tay ngoáy một chút “Được rồi, tôi sẽ đến ngay.”

Đầu dây bên kia câm nín. Không nhất thiết cả cách phản ứng cũng giống nhau, đúng không?

Đẩy cửa bước vào phòng, thương Uyển nhăn mày, không khí sặc mùi thuốc lá. Ngọc Lâm khoa trương hơn, không chỉ bịt mũi, còn xua tay tán loạn “Cậu đốt mấy bao đấy? Tởm vồn.” Người trong bóng tối, giây lát nhướn mày.

“Cậu vừa nói bậy à?” Thiết Kỳ ngạc nhiên chưa hết, đã nghe tiếng tát không được êm tai.

“Đừng nói bậy trước mặt em.” Thương Uyển rũ váy, cẩn trọng đứng lên và nhẹ nhàng tát người đối diện một cái.

“Cái đó không phải nói bậy…” Ngọc Lâm ôm má oan ức “là thể hiện cảm xúc quá đà…”

“…”

Đừng bao giờ chọc giận phụ nữ. Đặc biệt khi cô ấy phải giả vờ liệt suốt ba năm trời. Nhược Thủy đứng lên, sau đó mới nhìn Thiết Kỳ, cười khẽ.

“Vết thương của anh sao rồi?”

“Nhờ ơn Jannet, băng bó chặt lại rồi.”

“Vậy còn Tú Cầm thì sao?”

“Bà ta muốn gặp cha tôi. Cũng muốn đem Vanne thật sự đặt lên bàn cờ cho cuộc chiến này rồi. Tôi không muốn tổn thương cô ta.” Thiết Kỳ trầm ngâm “Vanne là một cô gái tội nghiệp, núp sau cái bóng của Hana quá lâu. Tôi muốn bao bọc cô ta như thế nào, hẳn hai người đều đã biết.”

“Tôi hiểu.” Lâm gật đầu.

Nhược Thủy câm lặng, dõi đô mắt ra xa.

“Anh cứ lo cho Vanne của anh và Tú Cầm đi, em còn phải điều tra đây.”

“Điều tra ai?”

“Kim Ngọc Phong.”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s