Nữ chính và phản diện – Completed

Nữ chính và phản diện

nc va pd

(des: Zinnia Reigia)

Ngay từ thuở đầu, cô và ả đã đối đầu nhau gay gắt.

Tóc đỏ rực đối đầu với tóc nâu.

Sự kiêu kì đối đầu với thanh nhã.

Bất ngờ nhìn lại, họ ở bên nhau.

A/N:

– Phi logic, cảnh cáo ngay từ đầu là phi logic, nên đừng ai bắt bẻ tính logic trong này.

– Thậm chí còn bị quá nhanh, tình tiết như chó đuổi

– Nội tâm nhân vật nhạt phèo

Tóm lại: không đòi hỏi!

1.

Người ta chia ra làm hai phe. Một phe cho nàng, một phe cho ả. Nàng xinh đẹp dịu dàng, thánh mẫu vạn đời, Mary Sue vạn kiếp. Ả xinh đẹp sắc sảo, cả kiếp người đối mặt với nàng. Tóc đỏ xõa dàn trên vai, đôi mắt sáng rực kiêu kì thách thức.

Nàng có đôi mắt rất trầm lắng, một nụ cười nhoẻn ra nơi khóe miệng, dịu dàng nhất mức.

Ả có đôi mắt sắc sảo, như nhìn thấu tâm can kẻ khác, một nụ cười nhếch lên kiêu kì lạnh lẽo.

Họ đối mặt, mắt đối mắt, hình ảnh giao thoa, trong mắt mình đột ngột hiện lên bóng dáng đối phương, ở một thế giới hoàn toàn đối lập.

Lần đầu như thế, đã tồn tại một thứ cảm xúc vô hình gọi là “tiếng sét căm ghét”.

Cũng chỉ vì đối phương quá xuất sắc mà thôi.

Nàng đứng đầu học viện từ ngày mới còn là học sinh tiểu học. Liên tục như thế suốt 12 năm trời. Đến năm thứ 13, ả vào trường, trở thành học viên hạng một. Sự hụt hẫng nơi đáy tim nàng làm sao mà thể hiện ra được. Nàng không khuất phục, lần mò tung tích kẻ đứng đầu này là ai, lại bắt gặp ả. Tóc đỏ rực, mắt màu trầm, sắc như dao và nụ cười tàn ác điển hình nơi khóe miệng.

Nhìn như thế, lòng nàng “a” lên một tiếng khe khẽ “phản diện của đời mình đây rồi…”

2.

Ả ngẩn người nhìn nàng. Phong thái trong sạch, khí chất thanh tao, trên người còn thoảng ra một mùi hương rất nhẹ, người con gái trước mặt ả, đúng là hiện thân của thánh nữ bậc nhất. Nàng đứng ngây ra nhìn ả, sau lại bối rối nở một nụ cười làm xiêu vẹo bất cứ ai, rồi chậm rãi hỏi “Bạn là người đứng đầu học viện sao?”

“Phải.” Ả trả lời, chán ngấy sự đột ngột của nàng.

Giả như nàng không xinh bằng ả, chắc ả đã khảy cười bỏ đi. Đáng tiếc, nàng lại xinh đẹp theo kiểu khác, theo kiểu mà cả đời ả muôn đời chẳng chạm đến.

Lúc này, ả thật sự thừa nhận “đến lúc mình gặp thánh nữ của đời mình rồi.”

3.

Khắp học viện đồn ầm lên việc vị trí đứng đầu của nàng bị cướp mất. Nàng nghe tin, chỉ mỉm cười, mặc dù trong lòng gào lên uất hận. Ả biết chuyện, bề ngoài khoa trương, trong lòng lại cực kì nhàm chán. Nếu không phải ông già lải nhải việc nếu không học tốt thì sẽ thế này thế nọ thế lọ thế chai, chắc gì ả đã chịu học hành cho tử tế. Tóm lại, vì tương lai shopping không cần nhìn giá, ông bà già ả nàng ra điều kiện ả phải đứng đầu.

Có điều… vị trí đứng đầu không bao lâu, kì sau đã xuất hiện nhân vật làm khuynh đảo thế giới của riêng ả. Nhân vật được cả thế giới tôn thờ, mang tên “Nam thần.”

Nam thần quả là nam thần. Nhan sắc đứng thứ hai, không ai dám đứng thứ nhất. Lực học không đứng đầu, thì không ai dám hàng đầu mà đứng. Gia cảnh không thể quá khoa trương, nhưng nếu đem độ phô trương ra thì cũng đáng cho người ta ngưỡng mộ. Bậc tinh anh này bước vào học viện, đã một bước bẻ ngoặt cuộc đời của cả nàng cả ả. Cũng đồng thời tạo ra đường gấp khúc tréo ngoe cho cả ba bên.

4.

Nàng gặp nam thần khi đang miệt mài trong thư viện. Sách không ở trên cao, vừa đủ tầm với nên sẽ không có cảnh nàng kiễng chân lấy sách, rồi nam thần lấy hộ nàng và cả hai trao nhau nụ cười ôn nhu đằm thắm đâu. Thật sự không có cảnh đấy đâu. Mà là nàng điên cuồng lục lọi cuốn sách mà nàng ấp ủ bấy lâu, nhưng hóa ra, cuốn sách đó nằm trên tay nam thần học viện kia.

Đáng tiếc, nàng không biết đấy là nam thần. Độ phổ cập thông tin của nàng chỉ dừng ở phản diện, người đã thẳng tay chà đạp lực học của nàng từ kẻ đứng đầu xuống hàng thứ hai, nếu như ả không làm thế, nàng cũng không chắc nàng để ả vào mắt. Còn đối với nam thần, kẻ chẳng đe dọa gì đến cuộc đời của nàng, nàng sẽ bỏ mặc.

Nàng thở dài, sửa sang mái tóc và chắc chắn rằng không dính rau. Càng phải chắc chắn nụ cười của mình xinh đẹp ở mức độ khiến ác quỷ cũng nao lòng, nàng thong thả lại gần nam thần, bẽn lẽn cất tiếng gọi.

“Xin lỗi.”

“Bạn đến để tặng chocolate sao? Mình cảm ơn nhưng mình không nhận nhé.” Nam thần cóc ngẩng đầu lên, nói ra điều như thể hiển nhiên trong thế giới của chàng, nàng nuốt lấy từng lời mà nụ cười cứng ngắc.

“Không đâu, mình chỉ muốn mượn cuốn sách bạn đang cầm trên tay thôi.”

Nam thần tặc lưỡi, chiêu trò này cũng không phải hiếm lạ gì, rồi ngẩng lên, trong giây lát, khung cảnh xung quanh chỉ còn đọng lại mỗi hình ảnh thánh nữ. Xinh đẹp và lịch thiệp, nhan sắc hàng đầu cùng sự tinh khiết trong trắng kia bất giác len vào tim nam thần, khiến nó rung lên một đoạn, ngân nga thêm một bài hát, và trí não chàng ngay lập tức mở ra câu nói huyền thoại “Tình yêu đời mình đây rồi.”

Nhận thấy chàng trai trước mặt ngây người, nữ chính biết nàng đã quá đỗi thành công, liền nhỏ nhẹ hỏi lại một lần nữa.

“Có thể cho mình mượn cuốn sách của bạn được không?”

“Được chứ.” Nam thần nhanh chóng lấy lại phong độ, còn khảng khái tặng người đẹp một nụ cười “Em mượn trái tim tôi cũng được.”

“Mượn trái tim anh làm cái gì?”

Nàng sửng sốt, giọng nói này là… của phản diện. Người chẳng hiểu đứng từ sau nàng từ lúc nào, còn lạnh lẽo nhìn đôi nam thanh nữ tú trước mặt rồi tặc lưỡi.

Dung nhan của nam thần không thể đi sâu vào lòng của hai thiếu nữ này được. Trong giây lát, khi nhìn thấy mĩ nữ thứ hai của học viện, trái tim và trí não của nam thần như bung ra, nở hoa và đón nắng cùng cầu vồng. Bắt đầu hoạt động phân cảnh cả hai mĩ nữ tranh giành trái tim của chính mình mà thấy lâng lag, lâng lâng.

Phản diện đánh mắt qua nam thần một lượt, trong lòng cảm thán: “không thể sánh ngang Chris Evans.”

Nữ chính quét ngang nam thần nửa lượt, trong lòng cảm thán: “tuyệt đối không bằng Chris Hemsworth.”

“Có chuyện gì sao, sao cậu ở đây?” nữ chính nhìn phản diện, mỉm cười từ tốn.

“Trên khoa gọi xuống, không gọi cho cô được nên gọi cho tôi, kêu cô lên.”

“Sao cậu biết tôi ở thư viện?”

“Loại người chết vì học như cô, rảnh ra mà không ở thư viện tôi sẽ chết liền.”

“Rảnh ra tôi còn làm bài tập nữa.” Nữ chính chống chế, sau đó nhìn ánh mắt kì thị của phản diện mà im re, tai còn nóng lên bất ngờ.

“Tôi là…” Nam thần lên tiếng giới thiệu, cuối cùng lời chưa kịp nói, đã bị mĩ nữ chặn lại.

“Cảm ơn bạn vì cuốn sách, khi mình đọc xong sẽ đưa cho bạn mượn sau.”

Rồi hai mĩ nữ sánh vai nhau bước ra khỏi thư viện. Bỏ lại nam thần bứt rứt vì chưa giới thiệu được tên.

5.

Khi đó, sự đối đầu của nữ chính và phản diện chỉ dừng lại ở mức độ đối đầu trong học hành, cho đến hai tháng sau, nữ chính thở dài nhận lời yêu nam thần.

Nói là thở dài, vì nam thần đeo bám dai như đỉa.

Nói là thở dài, vì nam thần cứ như con trăn, quấy rối nàng mọi lúc, kể cả việc học.

Và với nàng, nếu không vượt qua phản diện, sẽ là hình thức thả mình xuống vực thẳm.

Nàng nhận lời, với điều kiện để yên cho nàng học. Lại bất ngờ bị nam thần khinh bỉ. Chà, nói sao nhỉ, nam thần là thiên tài mười năm có một mà. Nàng đột ngột từ thở dài trở thành tự nguyện. Giành đến quá nửa thời gian đóng đô cùng nam thần ở… thư viện. Hăng say học tập. Mối quan hê từ yêu đương trở thành thầy trò. Bỗng chốc dấy lên một niềm thú tính từ nam thần.

Có điều, hình ảnh dính lấy nhau, vô tình lọt thẳng vào đôi mắt phản diện. Phản diện khó chịu. Rõ ràng đang đối đầu với mình, lại bận rộn yêu đương, làm hứng thú cố gắng học hành của ả giảm sút. Nếu hứng thú học giảm sút, ả sẽ học kém, ả học kém, sẽ không có tiền ăn diện, nếu như thế, thì là bất hạnh. Mà bất hạnh này, chắc chắn bắt nguồn từ bạn thánh nữ kia. Nếu không ngăn lại, thì thật là nguy hiểm.

Và từ đây, phản diện và thánh nữ, chính thức đối đầu nhau trên tình trường.

6.

Nàng không tin vào mắt mình. Phản diện trên giường hắn, trút bỏ xiêm y cả hai người. Hình ảnh dâm dục đập vào mắt nàng khi nàng mở cửa ra. Rồi máu nóng dồn lên não, từ tim bung ra cảm xúc mà nàng chắc chắn gọi là ghen tuông.

Nàng đóng cửa lại, và chờ đợi. Quả tình, nam thần bước ra, lẳng lặng quỳ xuống chân nàng, cầu xin nàng tha thứ. Còn Phản diện bước ra, lạnh nhạt khoanh tay, còn trao cho nàng nụ cười thách thức.

“Chỉ cần là thứ cô muốn, thì tôi sẽ đoạt lấy.” nụ cười của phản diện là điều đấy.

Cho đến khi chỉ còn lại tôi, cô buộc phải lựa chọn tôi.

7.

Ả rất thích nhìn nàng. Ban đầu ả không nhận ra điều đó. Ả coi nàng như một con nhóc trong sáng, ngây ngô và vùi đầu vào học, nhưng ả luôn dõi theo nàng, nhìn nàng chìm đắm trong thư viện của riêng nàng. Xong dần dần, thói quen hóa thành nghiện. Ngay cả cách nàng vuốt tóc, vô thức làm tim ả lạc nhịp. Nhưng nàng không nhận ra điều đó, mà khẳng định rằng nếu như nàng xao nhãng việc đối đầu với ả, ả sẽ không có động lực mà thôi. Nào có để ý, có hàng tá người vẫn luôn đối đầu ả, nhưng ả không đặt vào mắt.

Xét cho cùng, phản diện nhận ra bản thân cần làm nữ chính cho đời thánh nữ, còn sớm hơn cả việc thánh nữ nhận ra làm nữ chính cho nam thần chán ghét cỡ nào.

Cho đến khi nữ chính buộc mình vào đời nam thần, phản diện thực sự trở mình, chuyển thành phản diện tình trường đích thực. Đánh tan nát một đoạn tình như tranh vẽ. Rồi nhìn nàng  hận thù chính mình.

Nàng gặp ả, mắt đối mắt, đối đầu nhau còn phóng ra tiếng sét. Tim ả như có điện xẹt, và não ả ngập tràn nàng. Nàng nói, rất lạnh lùng.

“Tôi cũng sẽ đoạt đi từng thứ, từng thứ của cô.”

Thánh mẫu không biết rồi, ngay từ đầu, phản diện sẵn sàng dân cho nàng tất cả.

8.

Nàng và ả kể từ đó, mỗi dấu chân người này bước qua, ngay lập tức người phía sau sẽ dẫm lên nó, đuổi bắt không ngừng. Phản diện thích ai, thánh nữ quay sang cướp. Thánh nữ thích ai, phản diện quay sang giật.

Cho đến khi cả hai cùng đầu quân vào một công ty có tiếng. Rồi dần dần đối đầu nhau ở hai mảng. Ngay từ lúc mới vào, đã rộ lên cuộc chiến không hồi kết của cả hai phe phản diện và thánh nữ.

Thánh nữ vẫn là thánh nữ. Nền nã, dịu dàng, ngay cả cách làm việc, tuy quyế liệt nhưng vẫn lưu lại phần tình. Luôn luôn khích lệ đàn em. Lại thêm dung nhan hoa nhường nguyệt thẹn, trong trẻo như nước, nên được người người yêu mến.

Phản diện vẫn là phản diện. Sắc sảo lạnh lùng, làm việc quyết tuyệt, tuyệt trong tuyệt tình, lẫn cả tuyệt vời. Mỗi dự án ả đảm nhận, đương nhiên sẽ thành công rực rỡ. Tính tình ngay thẳng, bộc trực, dữ dội như lửa, được mọi người kính trọng.

Nước và lửa trực tiếp đối đầu nhau, ngày này qua ngày khác, rồi vô tình đặt cả công ty vào vị thế lao đao, khi cả hai cùng làm ứng cử viên cho chức phó giám đốc kia.

“Lần này cô sẽ không lên giường, dùng thân mình mà mua lấy công danh chứ?” nàng ngồi nhìn ả, uống một ngụm sinh tố bơ.

Ả nhìn môi nàng, vô thức liếm mép, dáng vẻ của nàng, mà không, môi của nàng thật sự rất hớp hồn người.

“Tôi chưa bao giờ dùng thân xác mua lấy công danh.” ả từ tốn đáp lại “Nhưng dùng thâ xác để làm cô thua cuộc, cũng là một dư vị ngọt ngào.”

“Tôi rất muốn thanh tao, nhưng quả thật, đối đàu với cô, tôi không làm thánh nữ được. Vậy thử xem ai đưa được người ta lên giường nhiều hơn nhé.” Nàng nháy mắt, còn phóng ra một nụ cười tinh ranh hút hồn.

Đáng tiếc, câu chữ kia lọt thẳng vào tai ả, mạch máu bắt đầu run lên, cảm nhận rõ ràng sự căng thẳng bên dưới lớp da nõn nà của chính mình. Ả nghe nhầm chăng? Thánh nữ đòi bán thân? Còn đua đòi bán thân cùng ả? Kẻ khờ này thật sự muốn đấu đá với ả về khoản này sao? Cho dù rằng bên dưới lớp vải kia là dạng đường con tuyệt mĩ cỡ nào, thì cũng không thể phô diễn, đúng không? Đúng không? Nàng sẽ không dám, đúng không?

“Cô dám sao?”

“Chỉ cần cô dám, tôi sẽ dám.” Nàng khảng khái nói, còn khúc khích cười làm duyên. Nào hay kẻ kia đã sẵn sang sôi máu.

Vài ngày sau, bất ngờ nàng thăng chức.

Bất ngờ hơn, phản diện xi rút lui, lặng lẽ rời khỏi thành phố này, chuyển sang chi nhánh khác.

Trước khi đi, còn đặt lại một kiện hàng. Trong đó, còn có một phong thư, vỏn vẹn vài từ.

“Tôi và cô thử xem, khi làm phó giám đốc rồi, ai sẽ phát triển chi nhánh của mình hơn.”

Nàng cầm lên, không biết sự xốn xang này ra sao…

Kể từ khi gặp mặt, quen biết, tính đến nay cũng gần mười năm. Từ ngày nàng 18 tuổi, cho đến lúc này, lúc nào cũng là cả hai đối đầu. Đột ngột một kẻ rời đi, để lại không biết bao nhiêu là trống vắng.

9.

Buổi tiệc tân niên này, nàng và ả gặp lại nhau. Khung cảnh xa hoa, mĩ nhân trước mặt, sau vài tháng gặp lại, thấy đối phương xinh đẹp đến không ngờ.

Ả thấy tim mình đập thùm thụp. Ả biết chắc là rung cảm tình yêu.

Nàng thấy tim mình đập bùm bụp, lại cứ ngỡ là phấn khích khi gặp lại đối thủ.

Checkin phòng khách sạn, nàng và ả dùng chung một phòng.

Ả khổ sở ôm ngực thở gấp, nguyền rủa làm sao kiềm chế trước nàng.

Nàng khổ sở ôm ngực thở gấp, lại cứ tưởng mình hận phải ở cùng ả.

Nào ngờ, khoảnh khắc phòng tắm, giật đứt cảm xúc của mình.

“Cô lấy hộ tôi bộ váy trong vali được không?” nàng gọi với ra, trong lòng nóng muốn chết, mặ đỏ bừng và luống cuống vấn tóc.

Bối rối thế nào, đi tắm lại quên mang đồ.

“Màu gì? Cô có cả tỉ màu.”

“Cô thấy màu gì đẹp là được rồi.”

“Vẽ chuyện, cô có nude đi ra thì cũng chẳng sao.” ả càu nhàu.

“Ờ, nếu cô nude.” Nàng đáp lại, chả có ý gì… nhưng “người nói vô ý, người nghe hữu tình”

Không thấy động tĩnh gì, nàng mở cửa bước ra, khăn tắm quấn ngang ngực, lại thấy ả cũng chả khác nude là bao. Khoác hờ tấm áo choàng, như thể che phần lưng, còn lại, có cái gì, liền đem ra phô bày cả. Nàng đỏ mặt, ả lại trơ tráo bất ngờ.

“Cô nói tôi nude mà, đó, giờ thì cởi cho thoải mái.”

Chuyện phía sau? Mĩ nhân bị giật khăn tắm hốt hoảng la hét. Khách sạn năm sao, cách âm có phần tốt… nên chả ai nghe.  Mĩ nhân giật khăn tắm, lền lập tức phun ra một hộc máu tươi, từ mũi, rồi ngã vật xuống nệm.

Không quên kéo theo mx nhân bị giật khăn tắm. Rồi đè lên.

“Cô thơm thật đấy.”

Sau đó, ả dụi dụi vào nàng mà ngủ.

Trong tư thế đến là oái oăm. Nào ai hai người con gái, trần như nhộng đè lên nhau thế này?

“Nhưng tôi lạnh…”

Nàng lạ lẫm với chính mình, không những không khó chịu, ngược lại còn có phần cam chịu dịu dàng.

“Tôi ôm cô.”

Một câu nói, lòng nàng mềm ra như nước.

“Trước đây chúng ta rất ghét nhau mà.” Nàng thì thào.

“Chỉ có em tưởng thế thôi.” ả đổi giọng, đổi cả cách xưng hô, ấn lên môi nàng một nụ hôn “Còn lải nhải, đêm nay tôi không cho em ngủ đâu.”

Và đúng là đêm đấy, không ai trong hai người ngủ được.

Nàng tất nhiên là nữ chính, thánh mẫu muôn đời, Mary Sue vạn kiếp

Ả tất nhiên là phản diện, đời đời kiếp kiếp theo đuổi hào quang thánh nữ

Một ngày nọ ả dừng lại

Một ngày nọ cô quay đầu

Ln đu đi mt nhau, không phi vì cùng tranh giành đàn ông, càng không phi tranh giành quyn lc, mà là đ đot ly tim nhau.

One thought on “Nữ chính và phản diện – Completed

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s