[Tản mạn] Lải nhải về: thương hại, trắc ẩn… bla bla

cover

(Des: Zinnia Reigia)

Bạn tôi vừa bị thất tình. Không sao cả thất tình thì phải buồn, phải khổ, phải cảm thấy thế giới tăm tối và bị phản bội. Nỗi đau như kiểu rỉ ra từ phần tĩnh mạch lẫn động mạch trong quả tim nhỏ bé. Mỗi ngày trôi qua đều là một sự trống rỗng vô cùng, và phải tìm đén hơi người. Nên sự lựa chọn của bạn tôi là tìm đến thật nhiều người yêu thương cô ấy để cô ấy thấy mình được yêu thương và mình được quan tâm. Không sao cả, đó là một sự lựa chọn đúng đắn. Và tôi ủng hộ điều đó.

Tuy nhiên, trong hàng tỉ tỉ câu chuyện chúng ta kể ra để làm dịu lòng một người thất tình, thì có một câu chuyện mang motif: biến mình còn bất hạnh hơn người thất tình kia, để họ thôi cảm thấy bất hạnh.

Chà… nói sao nhỉ, tôi không biết ai đáng thương hơn: một kẻ vừa bị đá, và một kẻ phải giãi bày những nỗi đau thầm kín trong cuộc sống, để người bị đá cảm thấy khá hơn? Và đúng là người bị đá cảm thấy khá hơn thật.

Nhắc lại, lại nhớ về phong trào mang tên “ngưng ngược đãi” rộ lên gần đây. Tôi chưa bao giờ bị ngược đãi. và cũng không có ý định ngược đãi ai. Tôi sống rất đơn giản, phần nào giống Shikamaru trong Naruto: mong muốn một cuộc sống bình thường, một gia đình bình thường, một cái chết bình thường (tôi không có IQ trên 200 như cậu ta đâu) và dường như dừng việc quan sát và phán xét người khác. Ai cũng có phần tăm tối trong trái tim và linh hồn của mình cả. Nghe nó sặc sụa mùi lý thuyết suông, nhưng rõ ràng là thế và chúng ta, đáng tiếc thay chẳng thể phủ nhận được. Những ai vượt qua ranh giới tâm trí con người thì chắc may ra mới thoát khỏi nỗi đau trần thế, mà đa phần trong số chúng ta, chẳng ai vượt lên số phận cả. Thế nên, cái trò ngược đãi bằng lời nói, tuy nó rất buồn cười nhưng vẫn diễn ra mỗi ngày.

Nhưng, tôi chẳng tránh khỏi cái trò phán xét. Bằng chứng là tôi lải nhải chửi bới bạn Oliver Queen trong Arrow, nhưng biết làm sao, ai bảo trên đời lại tồn tại một thằng mang mác anh hùng rồi cứ sex liên tọi như thể thiếu gái đến cùng vậy -_- À, bỏ qua đi… Tôi khiếm khuyết không? Đứa mẹ nào trên đời này chẳng khiếm khuyết, có điều, chúng ta nhìn vào phần tròn hay phần khuyết thôi. Và kể cả khi tôi nhìn vào phần khuyết, tôi sẽ tự diễu nhại trong não tôi, hoặc về wp của riêng tôi, nơi tôi giãi bày và lải nhải mà không kèm đích danh, người cần nhột thì cứ nhột thôi.

Và vì đây là bài lải nhải, nên hãy để tôi đá sang chuyện khác. Ví như là chuyện tình yêu thông báo cho cả thế giới biết. Lúc yêu không sao, lúc chia tay thì thông báo, hay ngược lại, hay lúc nào cũng thông báo, thì tôi rất ghét. Yêu đương là chuyện của hai người, và chỉ hai người thôi. Và người yêu cũng chỉ là người dưng, xuất hiện trong giây lát của đời bạn và biến mất. Thế giới 7 tỉ người, nhưng người giành cho bạn không bao nhiêu, và cái đứa đá bạn, thì cũng chả giành cho bạn mà tiếc nuối.

Bây giờ, các bạn gái với trai cứ đua nhau “mất niềm tin vào giới còn lại”, có lẽ, các chính phủ nên lập thành 2 bờ cõi đàn ông và đàn bà. Kẻ trên rừng, người ở biển. Một năm 2 lần gặp mặt để làm chợ tình, à, siêu thị tình thì đúng hơn, sau đó xxx, sau đó về đẻ con, phụ nữ có tộc Amazon, đàn ông có tộc Amazin

Yêu một lần rồi từ chối tình yêu. O.k, chả sao, người ta cũng chả có quyền bảo bạn hèn nhát, vì bạn nhát thật :v và éo thích yêu, ờ, làm gì được nhau =))) Yêu một lần mấy đứa, cũng chả ai có quyền bảo bạn bitch hay sở khanh, vì bạn cũng tự biết thế, rồi sẽ thấy cái bút chì của mình bị ngày đêm gọt đẽo, hay cái ổ khóa của mình suốt ngày lách cách, một ngày nọ, bút chỉ gãy, khóa hỏng, và chả ai quan tâm, anh và ả đến với nhau, hoặc anh thành thụ, ả thành công trong chuyện tình cùng giới.

Để xem tôi ghét ai và vì sao ghét…

Tôi ghét sự lăng nhăng và một tình yêu công cộng.

Tôi ghét kẻ thứ 3

Tôi ghét kẻ yêu đồng giới mà giả vờ để kiếm người vỏ bọc

Tôi ghét kẻ thích kể một câu chuyện về bản thân thật bi thảm để: a. an ủi người khác và b.người khác an ủi mình

Tôi ghét loại vì tình bỏ bạn

Mà hình như, tổng hợp những loại trên thường rất trẻ con, mơ mộng và tin rằng thế giới quanh quanh họ.

Nhầm! Tôi là trung tâm trong thế giới của chính tôi, và các bạn, cũng chỉ là nhân vật chính trong cuộc sống của các bạn mà thôi. Một ngày nào đó, khi các bạn chết, thì chả ai chết hộ các bạn cả.

Face your problem, don’t facebook! ❤

Méo thân ❤

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s